Hoa Hồng Đỏ - Chương 19
Đau lòng
Có lẽ là dù cô cũng đã thích từ lâu
lúc cô đang lý trí giúp xử lý vết thương lẽ nên thấu trái tim của cô
Đôi môi của Trần Tĩnh nhợt nhạt hôm nay cô chỉ bôi một lớp son dưỡng đôi mắt hẹp và dài của : “Tổng giám đốc Phó là ông chủ của bất cứ khi nào cũng tuân thủ trách nhiệm của một cấp ”
“Cho dù đau lòng cũng bởi vì là ông chủ của ”
Phó Lâm Viễn ánh mắt xinh của cô: “Thật ”
Hai chữ nhẹ nhàng trầm thấp Trần Tĩnh khẽ gật đầu Phó Lâm Viễn liếc qua môi cô rút tay về cũng thu hồi ánh mắt tiếp tục lật xem tài liệu trong tay
Có một vệt máu dính mặt Trần Tĩnh cô cảm thấy như dị vật ở đó Trần Tĩnh rút băng gạc lau máu mặt Lau xong cô vết thương cằm của
Chiếc tăm bông chạm chỗ đó
Hàm của đàn ông lạnh băng cứng rắn đường nét rõ ràng cảm nhận độ cứng Trần Tĩnh dùng sức nhẹ nhàng như lúc đầu nữa
Khi dùng sức cô liếc trộm một cái
Dường như nhận Tài liệu vài trang Phong Nguyên điều chỉnh chức vị mới của công ty Thị Nguyên chi tiết hiển nhiên là ông còn cảm tình với mấy bạn cũ cho dù những bạn đã từng phá Phong Nguyên khiến công ty lâm nguy hiểm lần thu mua và tổ chức Phong Nguyên vẫn nghĩ tới bọn họ
Ông vốn tưởng rằng Phó Lâm Viễn sẽ cho ông vài phần thể diện nhưng thật Phó Lâm Viễn sẽ nương tay tài liệu đối với chẳng khác gì giấy vụn
Anh sẽ nhưng chỉ xem xem Phong Nguyên thể ngu ngốc đến mức nào
Một số công ty nước ngoài ăn thịt chớp mắt họ đã điều tra tỉ mỉ về Thị Nguyên hôm nay là ác ý thu mua thì ngày mai sẽ còn Thị Nguyên nữa
Lần Phó Hằng đã kéo Thị Nguyên khỏi địa ngục
Phó Lâm Viễn ném tài liệu sang một bên Trần Tĩnh đã xử lý xong vết thương cằm của cô vết thương mu bàn tay lấy tăm bông sát trùng các ngón tay của
Phó Lâm Viễn dịch đưa mắt cô
Cô nghiêm túc hàng mi chớp vầng trán nhẵn nhụi lông mày mảnh sạch sẽ và xinh
Một vài tiếng ting khi điện thoại di động của reo lên sang chỗ khác cầm lấy điện thoại di động dùng những đầu ngón tay thon dài mở nó
Có một hình đại diện mới trong mục lời mời kết bạn với
Ảnh đại diện là một phụ nữ mặc áo hai dây và quần jean lộ eo hướng về phía hoàng hôn bên lan can và chỉ chụp bóng lưng
Tên là MO_nhi
Thỉnh thoảng WeChat của sẽ một vài cô gái như kết bạn Không biết bọn họ lấy WeChat của ở tóm thỉnh thoảng sẽ hiển nhiên họ biết là ai
Thông thường nếu tâm trạng sẽ chấp nhận
Tâm trạng thì bỏ qua hôm nay cũng như
Trần Tĩnh đang thoa chút thuốc cuối cùng cho khi thoa xong cô vứt tăm bông cất nước oxy già hộp thuốc đậy nắp
Lúc Vu Tùng cũng từ bên ngoài trở về thấy Trần Tĩnh đã làm xong lập tức lên cầm hộp thuốc
Phó Lâm Viễn cất điện thoại dậy liếc cô một cái: “Ăn cơm ”
Trần Tĩnh liếc đống tài liệu ném mặt đất cho rằng hài lòng với hành động của Phong Nguyên cô Phó Lâm Viễn nhẹ nhàng : “Tổng giám đốc Phó vẫn ăn nhưng ăn cơm với Tưởng Hoà cô vẫn còn đang ngủ”
Hiếm khi Phó Lâm Viễn mặc quần áo khác ngoài bộ vest
Anh chộp lấy chiếc áo khoác đen bên cạnh mặc những gì Trần Tĩnh với Vu Tùng: “Đưa cô về ”
Vu Tùng trả lời: “Vâng”
Sau đó ba rời khỏi nơi bên ngoài trời đã tối biệt thự im ắng lưng là một ngọn núi Gió quá mạnh nhưng khá lạnh Phó Lâm Viễn cúi đầu châm một điếu thuốc đút hai tay túi quần đến bãi đậu xe thay vì cùng họ bộ đến chiếc xe SUV to lớn đang đậu và ghế lái
Vu Tùng mở cửa xe Trần Tĩnh cúi ghế phụ thắt dây an Vu Tùng khởi động xe chiếc xe lái ngoài lướt qua chiếc SUV phía Phó Lâm Viễn tùy ý đặt bàn tay cầm điếu thuốc lên cửa sổ xe xuống điện thoại cả hòa bóng tối mặt mày nghiêm nghị
Anh như càng thu hút sự chú ý của phụ nữ nhiều hơn
Bàn tay cầm điếu thuốc của buông thõng xuống khớp xương rõ rệt tàn thuốc chúc xuống ngón tay búng nhẹ
Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt chiếc xe chạy thẳng đường lớn và trở về nhà
Quả nhiên Tưởng Hoà mới ngủ dậy đang ở sô pha ôm gối qua đôi hoa tai Trần Tĩnh cửa Tưởng Hoà lập tức giương mắt : “Tớ còn tưởng về chứ tớ còn định gọi thức ăn bên ngoài”
Trần Tĩnh thay giày bên ngoài khá lạnh
Cô xuống : “Gọi cùng ăn cơm”
Tưởng Hoà liếc cô một cái cầm điện thoại bắt đầu gọi đồ ăn gọi món xong cô cất đôi hoa tai màu tím đó vỗ vai Trần Tĩnh: “Nói cho tớ biết hai ngày nay đã xảy chuyện gì”
Trái tim của Trần Tĩnh lỡ một nhịp cô sang cô : “Chuyện gì”
Tưởng Hoà ranh mãnh xích gần cô chỉ chóp mũi của cô: “Giám đốc Lục đang theo đuổi cô ”
Trần Tĩnh dừng
Cô hít một thật sâu : “Sao mọi ai cũng biết chuyện thế”
“Đó là bí mật Lúc chiếu chữ lên toà nhà trong công ty chúng đã biết”
Trần Tĩnh bất lực cô biết gì
Tưởng Hoà tặc lưỡi vài lần: “Tổng giám đốc Lục con mắt tinh tường nhưng đáng tiếc là ”
Bất kể là ai cũng đều cảm thấy như Kiều Tích cũng ngoại lệ
Trần Tĩnh mỉm và : “Tớ với chỉ là quan hệ ông chủ và cấp ”
Tưởng Hoà gật đầu: “Rất ”
“Bạn gái cũ của nhiều Anh nổi tiếng đào hoa Hơn nữa vốn ăn mặn chẳng kiêng kị thứ gì Anh thích tất cả các loại phụ nữ chấp nhận bất cứ ai theo đuổi Anh thậm chí sẽ dành thời gian của để theo đuổi những phụ nữ khác Chậc chậc… loại đàn ông như nếu khuyên hồi tâm chuyển ý sợ rằng vĩnh viễn cũng chẳng thay đổi”
Trần Tĩnh gật đầu: “Ừm”
Tưởng Hoà tiếp tục: “ tổng giám đốc Phó thì ngược dường như luôn những phụ nữ khác theo đuổi Anh hiếm khi chủ động theo đuổi khác”
Trần Tĩnh trầm mặc vài giây trả lời
Tưởng Hoà thở dài: “Nếu là tớ tớ sẽ sẵn sàng thử theo đuổi Có một đàn ông như thì thật là hạnh phúc”
Trần Tĩnh vẫn im lặng cô cảm thấy hai má khô nên dậy phòng tắm rửa mặt
Vô tình thấy ba bông hồng trắng cắm trong chiếc bình nhỏ ở phòng tắm Trần Tĩnh sửng sốt cô lấy khăn giấy lau mặt hỏi Tưởng Hoà đang trong phòng khách: “Tại trong phòng tắm hoa”
Tưởng Hoà mang đồ ăn nhà quấn chặt chăn quanh và : “Sáng nay Phùng Chí đã mua nhân tiện tặng tớ ba bông hoa hồng trắng ”
Trần Tĩnh bước khỏi phòng tắm
Tưởng Hoà : “Sáng nay tớ thấy một cánh đồng hoa hồng trắng rộng lớn Chúng thật thuần khiết Phùng Chí lập tức dừng để mua chúng”
Trần Tĩnh sô pha “Ừ” một tiếng
Khi mọi thấy bông hồng trắng dường như họ cũng nghĩ giống như cô thánh thiện trong sạch xinh thể đạt
Sau bữa tối Trần Tĩnh và Tưởng Hoà ngoài Trần Tĩnh lái xe trả những món đồ trang sức và quần áo đã thuê tất cả đều ở tình trạng mọi thở phào nhẹ nhõm
Tưởng Hoà trả hơn mười ngàn nhân dân tệ cho việc Trần Tĩnh cũng
_
Ngày hôm là thứ hai
Trần Tĩnh làm với Tưởng Hoà Trần Tĩnh lái xe đến tầng hầm khi đỗ xe hai lên lầu cô lái xe còn khá chậm
Sau khi khỏi thang máy Vu Tùng gọi điện bảo Trần Tĩnh thu dọn đồ đạc hôm nay Phó Lâm Viễn cuộc họp quan trong cuộc họp sẽ một cuộc phỏng vấn
Trần Tĩnh đáp một tiếng
Thu dọn xong cô xuống lầu chiếc ô tô màu đen dừng cổng tòa nhà Trần Tĩnh giẫm giày cao gót bước tới mở cửa ghế phụ
Cô Phó Lâm Viễn: “Chào buổi sáng tổng giám đốc Phó”
Đầu gối Phó Lâm Viễn đang đặt tài liệu ngẩng đầu lên vẻ mặt nghiêm nghị ừ một tiếng
Trần Tĩnh thẳng và con đường phía đến địa điểm họp
Sau khi lên tầng hai hệ thống sưởi khá tổ chức đón Phó Lâm Viễn cùng đối phương bắt tay đối phương chào hỏi: “Tổng giám đốc Phó bên ”
Phó Lâm Viễn liếc Trần Tĩnh trầm giọng : “Lầu một đồ ăn sáng cô ăn với Vu Tùng ”
Trần Tĩnh đã ăn nhưng cô vẫn đồng ý
Phó Lâm Viễn thu hồi ánh mắt theo Anh cao hơn tổ chức một cái đầu khoát tay áo cụp mắt lắng đối phương bóng biến mất cánh cửa
Cửa đóng điện thoại di động của Trần Tĩnh vang lên là Vu Tùng gọi
Cô trả lời mà trực tiếp xuống lầu Vu Tùng ở cửa nhà hàng vẫy tay với cô Trần Tĩnh mỉm về phía Vu Tùng : “Tôi sắp chết đói đến nơi ”
Bên trong là một cái sảnh Trần Tĩnh rót một tách cà phê Vu Tùng ăn
Sau khi ăn xong trợ lý của ban tổ chức đến gặp Trần Tĩnh Trần Tĩnh với đối phương để kiểm tra nơi phỏng vấn và nội dung phỏng vấn trợ lý của đối phương cầm một cuốn sổ hỏi: “Tôi thể hỏi một câu hỏi riêng tư ”
Trần Tĩnh bình tĩnh mắt đối phương : “Tốt nhất là nên”
Trợ lý bên chút thất vọng cô gật đầu: “Được cô nội dung phỏng vấn ký tên hộ ”
Trần Tĩnh nhận lấy kỹ những nội dung
Tất cả đều là vấn đề của ngành Trần Tĩnh xem xem lấy bút ký tên đó đưa tập tài liệu cho đối phương Cũng sắp đến giờ Trần Tĩnh cùng trợ lý của đối phương khỏi phòng phỏng vấn thấy đám Phó Lâm Viễn đang về phía bên Trần Tĩnh dừng ở chỗ cũ chờ
Người tổ chức liếc đồng hồ và : “Tổng giám đốc Phó đeo cà vạt ”
Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh Trần Tĩnh mở chiếc túi nhỏ bên trong một chiếc hộp cô lấy chiếc cà vạt Trần Tĩnh đưa nó cho Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn nhận lấy từ từ mở dựng cổ áo lên thắt Khi tổ chức đang chuyện với Trần Tĩnh chợt nhớ rằng chiếc cà vạt một chiếc khuy mỏng bằng vàng cô dừng tiến lên một bước và nhận lấy chiếc cà vạt từ tay Phó Lâm Viễn
Cô bất ngờ tiến gần mang theo một mùi thơm thoang thoảng Phó Lâm Viễn cụp mắt xuống lặng lẽ cô trái tim của Trần Tĩnh đập thình thịch cô thì thầm: “Tổng giám đốc Phó chiếc khuy vàng còn ở công ty quên lấy”
Cô ở gần lông mày và mắt màu môi cũng ưa làn da trắng nõn nà như sứ
Phó Lâm Viễn đút tay túi quần cô chằm chằm vài giây : “Vậy thì đừng thắt nữa”
Nói xong hiệu cho cô gỡ xuống
Trần Tĩnh vội vàng tháo cà vạt trong lòng tự trách vì quên mất chi tiết nhỏ như Người tổ chức thấy cô thư ký xinh đột nhiên đến gần Phó Lâm Viễn nhướng mày vô cùng thích thú một trai và một xinh gái hơn nữa cô thư ký chiều cao cảnh tượng thật là bắt mắt
Tuy nhiên Trần Tĩnh đã nhanh chóng lùi