Hoa Hồng Đỏ - Chương 18
Trần Tĩnh nhẹ nhàng : “Cám ơn giám đốc Lục đã quan tâm cảm thấy hơn ”
“Nghe sáng nay cô làm hả”
Trần Tĩnh ậm ừ cảm giác tán gẫu với Trần Tĩnh tiếp:
“Giám đốc Lục chuyện gì cần ư”
“Cô thật là đoán cô sẽ hỏi câu mà thật sự là chuyện”
Lục Thần : “Tối nay tới phòng làm việc của tối hôm qua cô làm rơi đồ ở chỗ ”
Trần Tĩnh sửng sốt cô hỏi: “Đồ gì ”
“Đồ của Tưởng Hoà còn đồ của cô nữa hiện tại thời gian để đến trả cho cô cô tới lấy giúp nhé”
Tưởng Hoà
Tối hôm qua cô mơ mơ màng màng nên để ý đến nhưng vài món đồ trang sức mà Tưởng Hoà thuê là hàng hiệu đắt tiền mấy ngày nữa cần trả
Nếu trả Tưởng Hoà sẽ trả giá gốc của sản phẩm cho cửa hàng cô đang tiết kiệm tiền để mua nhà nếu phát sinh thêm chi phí khác cô sẽ chi trả nổi
Trần Tĩnh đáp : “Được sẽ hỏi Tưởng Hoà ”
“Được cúp máy đây” Giọng của Lục Thần cũng êm tai bình thường nhiều khiến cảm giác xa cách
Trần Tĩnh đặt điện thoại xuống trong bát chỉ còn một ít mì Trần Tĩnh buông đũa xuống ăn nữa
Cô ngước mắt lên Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn điện thoại nữa ngước mắt lên híp mắt cô: “Nói chuyện xong ”
Trần Tĩnh dừng một chút ừ một tiếng
Nghĩ đến thân phận của Lục Thần cô vẫn mở miệng giải thích: “Tôi và Tưởng Hoà hình như bỏ quên đồ gì đó ở chỗ Lục”
Phó Lâm Viễn nhướng mày dậy đút hai tay túi quần trầm giọng thản nhiên đáp
“Ừ”
“Sau khi tan làm thì cùng Tưởng Hoà đến đó lấy ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Được”
Cô cũng dậy theo khỏi nhà ăn lúc đang là giờ nghỉ trưa cả tòa nhà yên tĩnh Phó Lâm Viễn bước thang máy
Trần Tĩnh cũng cô Vị trí giống như lúc hai họ đến nhà ăn thang máy từ từ lên
Một vài tiếng ting ting vang lên điện thoại của Phó Lâm Viên hai tin nhắn WeChat gửi đến
Là tin nhắn của Đường Manh
Anh trượt xuống lướt qua đoạn chat cô gửi trả lời mà thoát khỏi WeChat
Trần Tĩnh lặng lẽ đó thấy Đường Manh với WeChat Phó Lâm Viễn hộp cơm của em
Giọng quyến rũ của cô gái phát âm thanh quá lớn còn xong Phó Lâm Viễn đã bấm tắt nên thể thấy những lời
Thang máy lên đến tầng cao nhất cánh cửa mở
Phó Lâm Viễn nhấn nút giữ cửa
“Chiều nay ở công ty việc gì gấp thì gọi cho ”
Trần Tĩnh lập tức đáp: “Vâng”
Sau đó cô bước khỏi thang máy đang định đến bàn làm việc do dự vài giây cô Phó Lâm Viễn đang định rút tay nhướng mắt cô
Trần Tĩnh lẳng lặng ở cửa thang máy
Cô làn da trắng và vòng eo thon thả
Cô vài giây : “Giám đốc Phó đã rửa sạch hộp cơm của Đường Manh cần ”
Cô xong câu gian bỗng trở nên yên tĩnh
Phó Lâm Viễn buông nút bấm đút tay trở túi quần trong thang máy đôi mắt hẹp dài cô chằm chằm mãi đến khi cửa thang máy đóng vẫn lời nào
Nhịp tim của Trần Tĩnh càng càng đập mạnh hơn
Cửa thang máy đóng thang máy xuống
Đến lúc thang máy hiển thị tầng một Trần Tĩnh mới tỉnh táo cô đó vài giây mới bàn làm việc
là cô đã rửa sạch hộp cơm
Hộp cơm đó đáng yêu mặt còn khắc tên của Đường Manh cô đã nhiều lần xin hộp cơm đó chắc là nỡ bỏ
Cô trở bàn làm việc và xuống nhấp khung trò chuyện hỏi Tưởng Hoà
Trần Tĩnh: [Tối qua mất gì ]
Tưởng Hoà: [A mất Tớ định với là tớ đã làm mất đôi bông tai đôi bông tai hình cỏ bốn lá màu tím]
Trần Tĩnh cũng nhớ cô đã thuê nó từ cửa hàng đó giá gốc đôi bông tai tó hơn mười ngàn nhân dân tệ
Tưởng Hoà: [Làm biết Nó ở chỗ hả]
Trần Tĩnh: [Không nó còn ở chỗ bữa tiệc]
Tưởng Hoà: [Chết tiệt là nó mất ]
Trần Tĩnh: [ ]
Tưởng Hoà: [Giám đốc Lục đã liên lạc với ]
Trần Tĩnh: [ ]
Tưởng Hoà ở bên im lặng vài giây trí nhớ của cô bằng Trần Tĩnh lúc đó cô cũng choáng váng nhưng nhớ giám đốc Lục nghiêm túc gì đó
Nghiêm túc cái gì nhỉ Trong lúc nhất thời cô thể nhớ
Cô gửi một tin nhắn nữa cho Trần Tĩnh: Hai ngày nữa tớ sẽ lấy
Một giây tiếp theo khi gửi cô gửi tiếp: [Trần Tĩnh chiếc nhẫn kim cương của mất ]
Trần Tĩnh chạm ngón tay út của cô theo phản xạ Trống rỗng tối hôm qua lúc cô tắm cũng thấy Lục Thần là đồ của cô và của Tưởng Hoà lẽ là chiếc nhẫn
Trần Tĩnh: [Hình như tớ cũng mất thì ]
Tưởng Hoà: [Chắc chắn nó cũng mất ở bữa tiệc đó giá gốc của chiếc nhẫn kim cương là hai mươi hai ngàn tệ đến lấy ]
Trần Tĩnh: [Được tối nay rảnh ]
Tưởng Hoà: [Không giám đốc Phùng và tớ đến công ty Thị Nguyên chắc là đến khuya tớ mới về]
Trần Tĩnh tin nhắn Vậy tối nay cô chỉ thể lấy đồ một tiện thể tập lái xe
Buổi chiều Phó Lâm Viễn vắng trợ lý Lưu và Phùng Chí đều ngoài chỉ còn Trần Tĩnh ở tầng cùng Trần Tĩnh sắp xếp các tài liệu mà Phó Lâm Viễn đã sửa gửi chúng đến các bộ phận khác Trong thời gian đó cô gặp Kiều Tích nhưng Kiều Tích lúc đó quá bận rộn Cô vẫy tay với Trần Tĩnh lần sẽ chuyện
Trần Tĩnh mỉm đồng ý đó cô trở tầng cùng
Khi mặt trời lặn Trần Tĩnh đến văn phòng của Phó Lâm Viễn để thu dọn bàn cà phê lau chùi máy pha cà phê và dọn dẹp bàn làm việc bàn làm việc của cực kỳ thoáng
Ngay cả khi hút thuốc nơi cũng sẽ quá nhiều khói bụi
Khi đang học đại học năm thứ tư cô đã ứng tuyển vị trí thư ký thực tập lúc đó cảnh tượng mắt là hàng nghìn cũng đang ứng tuyển công ty Điều chỉ đơn giản là vì phúc lợi của công ty Phó Hằng đưa Mà còn vì làm thư ký của Phó Lâm Viễn hai phần ba nữ sinh nghiệp khoá đó của đại học Bắc Kinh đều nộp sơ yếu lý lịch
Trần Tĩnh đã chuẩn trong nhiều ngày
Mặc dù cô nhận những lời mời khác nhưng vị trí là lựa chọn đầu tiên của cô Cô cầm sơ yếu lý lịch của theo một nhóm nữ phòng phỏng vấn Khi cô lên cô thấy Phó Lâm Viễn đang ở phía bộ phận nhân sự đưa cho cô một chiếc máy tính bảng đó ghi những thông tin cần thiết cô vài giây bỏ máy tính bảng xuống ngước mắt bọn họ
Vào lúc đó Trần Tĩnh gần như biết nên làm gì
Không ai ngờ rằng sẽ trực tiếp đến phỏng vấn
Các cô gái bên cạnh thì thầm bàn tán với lo lắng đến nỗi nắm chặt sơ yếu lý lịch thì sửa sang tóc tai giọng lớn lắm nhưng Trần Tĩnh thể rõ ràng nhưng cô nhúc nhích chỉ nắm chặt sơ yếu lý lịch trong tay mọi
Một lát ngay khi bộ phận nhân sự gọi tên cô cô sửng sốt bước khỏi đám đông Phó Lâm Viễn dậy liếc cô đó cửa và rời khỏi phòng phỏng vấn
Sau đó bộ phận nhân sự đó thông báo với cô rằng cô sẽ đến làm việc ngày mai
Cô là duy nhất lên trong số tất cả các cô gái khi nhân sự thông báo các cô gái ồ lên một tiếng nhiều bàn tán sôi nổi về cô Mãi cho đến khi Trần Tĩnh mới nhận rằng cô đã nhận
Anh tự lựa chọn
Trần Tĩnh hồn thu dọn tài liệu bàn thẳng rời khỏi văn phòng tờ lịch tháng mười hai chỗ khoanh tròn bằng bút đen vẫn tới ngày đó
Còn hai ngày nữa tháng mười hai sẽ kết thúc
Sau khi Trần Tĩnh thu dọn đồ đạc xong xuôi cô xuống nhà ăn lầu để ăn cơm khi ăn xong cô lấy chìa khóa xe đến gara tầng hầm để lái chiếc xe mà Phó Lâm Viễn đã giao cho cô Cô từng lái chiếc xe bao giờ cô từ từ lái xe đường lớn con đường mặt phủ đầy ánh hoàng hôn vàng rực
Lục Thần một phòng làm việc ở khu vực là phòng làm việc thì cũng đúng phòng cất giữ đồ thì đúng hơn bên trong nhiều bức tranh quý đây Trần Tĩnh đã đến đây hai lần cách xa nhưng kỹ năng lái xe của Trần Tĩnh còn hạn chế nên cô lái xe khá chậm khi đến nơi thì trời đã tối
Muốn phòng làm việc cần đưa
Trần Tĩnh miễn cưỡng đỗ xe ở lối của tòa nhà cô xuống xe gửi cho Lục Thần một tin nhắn WeChat rằng cô đã đến lối của tòa nhà Lục Thần nhắn tin trả lời cô lập tức xuống
Trần Tĩnh chờ một lát
Lục Thần mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng với một chiếc áo vest và quần tây đen bước mỉm bước xuống bậc thang: “Thư ký Trần ăn gì ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Tôi đã ăn thưa giám đốc Lục”
Cô liếc hai túi quà nhỏ trong tay Lục Thần Lục Thần theo ánh mắt của cô : “Đồ của hai là một chiếc khuyên tai và một chiếc nhẫn”
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm : “Vâng cảm ơn”
Lục Thần đôi lông mày xinh của cô : “Sau cẩn thận một chút khi nào cô say thì hãy gọi cho Chiếc nhẫn rớt chỗ hành lang Ở đó tối Nếu vô tình qua đó thì thể nào thấy”
Hành lang
Trái tim của Trần Tĩnh đập nhanh hơn Cảnh tượng ám ảnh đó một lần nữa hiện trong tâm trí cô
Trần Tĩnh hồn bình tĩnh gật đầu: “Sau sẽ cẩn thận thưa giám đốc Lục”
Cô đưa tay : “Đưa cho cám ơn ”
Lục Thần lòng bàn tay trắng nõn đang duỗi của cô mỉm nhưng đưa nó cho cô ngay lập tức ngẩng đầu và : “Tôi cho cô xem một thứ lên ”
Trần Tĩnh sửng sốt cô vô thức ngẩng đầu lên
Tòa nhà vốn tối đen như mực đột nhiên sáng lên ánh đèn nhiều màu chậm rãi chiếu tòa nhà đó xuất hiện tên của Trần Tĩnh
Còn một câu phía
Trần Tĩnh em thật xinh theo đuổi em
Dòng chữ nhấp nháy khắp tòa nhà Trần Tĩnh sửng sốt hồi lâu gió lạnh thổi qua trong đầu cô vang lên lời lúc sáng của Phó Lâm Viễn
Mỗi tuần một từng đứt đoạn
“Đẹp ” Lục Thần khẽ hỏi
Trần Tĩnh thu hồi ánh mắt cô vẫn tỉnh táo Lục Thần
Lục Thần hai tay đút túi quần tuỳ ý xách hai túi quà nhỏ hỏi: “Thích ”
Trần Tĩnh nghĩ về bó hoa hồng
Dường như ngay từ đầu đã dấu vết Cô dừng giọng dịu dàng: “Đẹp thật nhưng thích hợp với ”
_
Các ký tự chiếu tòa nhà một số tòa nhà gần đó đều thể thấy Văn Liễm đang cửa sổ kính trong suốt trong một quán bar đối diện toà nhà bên
Anh cầm ly rượu trong tay nhướng mày: “Lục Thần theo đuổi phụ nữ nữa ”
Phó Lâm Viễn đang dựa chiếc bàn cao hút thuốc điện thoại ngước mắt lên thoáng thấy chữ Trần Tĩnh lặng lẽ chằm chằm vài giây cầm ly rượu lên uống một cạn sạch yết hầu di chuyển đuôi lông mày nhếch lên trông lạnh lùng
Văn Liễm liếc một cái
“Trần Tĩnh Sao quen quen”
Lúc Văn Liễm quá quen thuộc với Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn trả lời
Dòng chữ tòa nhà phía xa chiếu dòng chữ em thật xinh theo đuổi em
A
_
Cô lái xe chậm rãi trở về nhà Trần Tĩnh mang theo hộp quà nhỏ nhà cô chỉ lấy một hộp hộp còn bên trong xe là quà của Lục Thần
Cô nhận
Trần Tĩnh luôn nhiều theo đuổi nhưng lần là cổ đông trẻ tuổi của công ty hơn nữa là bạn học của sếp Trần Tĩnh bực bội cô ôm lấy gối ôm trong lòng ngẩn một lúc
Điện thoại reo lên cô cầm nó lên xem
Là Kiều Tích gửi tin nhắn WeChat cho cô
Kiều Tích: Trần Tĩnh giám đốc Lục đuổi theo cô cô cần cẩn thận đào hoa
Trần Tĩnh: Được sẽ cẩn thận
Làm Kiều Tích biết Thôi bận tâm đến nữa
Trần Tĩnh vướng vấn đề cô cầm đồ ngủ tắm nghỉ ngơi thật vì ngày mai là ngày cuối tuần
Tưởng Hoà công tác mãi đến sáng chủ nhật mới về cô về đã lập tức tắm rửa xuống ngủ vẻ mặt mệt mỏi Cô chỉ tài liệu ném bàn và với Trần Tĩnh: “Nếu Vu Tùng đến thì đưa cho cái nhé”
Trần Tĩnh gật đầu
Lúc đó là sáu giờ chiều Vu Tùng đến lấy tài liệu
bảo Trần Tĩnh cầm tài liệu và cùng với Vu Tùng từ đến nay thích cầm tài liệu bởi vì khi Phó Lâm Viễn hỏi về nội dung tài liệu thì biết gì cả Trần Tĩnh thì khác cô nghiệp ngành làm thư ký nữa cô biết rõ mọi thứ về công ty
Ngay cả khi đó là một tài liệu Tưởng Hoà giao cho
Sau khi lên xe Trần Tĩnh còn xem tài liệu tài liệu quan trọng là công việc sắp tới của bộ công ty Thị Nguyên Trần Tĩnh nó một lúc trong lòng đã hiểu rõ vài phần
Rất nhanh chiếc xe đến một biệt thự núi
Trần Tĩnh mở cửa xe xuống
Vu Tùng dẫn cô và : “Hôm nay ông chủ đến đây để gặp khách hàng khách hàng mới rời ”
Trần Tĩnh đáp một tiếng
Chỉ là Vu Tùng đưa cô phòng khách mà thay đó dẫn cô thẳng bên trong Ở một căn phòng khác Vu Tùng mở cửa và với Trần Tĩnh: “Ông chủ đang tập đấm bốc với vài ở đây”
Tiếng dứt hai đàn ông mặc áo quần tây đen bước Vu Tùng và Trần Tĩnh gật đầu bước ngoài Trần Tĩnh theo Vu Tùng trong
Nhìn thoáng qua thấy Phó Lâm Viễn đang một chiếc ghế đơn tay đang cầm một chai nước mặc áo sơ mi đen với một chiếc quần quân đội đường nét hai cánh tay rõ ràng
Đồng hồ đã cởi trán và cổ của đều mồ hôi chảy dài dọc theo đường viền cổ áo
Có vẻ như mới luyện đấm bốc xong
Anh buông cánh tay quét qua bên đôi mắt dài hẹp mới vật lộn xong phần lạnh lùng ánh mắt dừng Trần Tĩnh
Hôm nay Trần Tĩnh mặc quần jean cạp cao và áo sơ mi trắng vòng eo của cô thon thả cô thấy quai hàm vết bầm tím Vu Tùng dẫn Trần Tĩnh qua cô khum
“Ông chủ thương ”
Phó Lâm Viễn thu hồi ánh mắt với Trần Tĩnh: “Tài liệu”
Trần Tĩnh đưa tài liệu trong tay cho đầu ngón tay cũng bầm tím và dính máu Thấy Vu Tùng lấy một hộp thuốc bên cạnh và đưa cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh sửng sốt
Vu Tùng nhỏ giọng : “Bôi thuốc cho ngày mai phỏng vấn đấy”
Lúc Trần Tĩnh mới nhớ tới chuyện cô cầm lấy hộp thuốc đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh mở lấy tăm bông và nước oxy già từ bên trong
Các ngón tay thon dài của Phó Lâm Viễn lật qua lật tài liệu
Sau khi Trần Tĩnh nhúng tăm bông oxy già cô cẩn thận tiến tới gần
Vu Tùng ngoài điện thoại trong phòng nhất thời yên tĩnh cẩn thận xem tài liệu Trần Tĩnh lấy tăm bông chạm nhẹ cằm càng lúc càng gần hơn
Phát hiện vết bầm tím mặt khá nặng Trần Tĩnh cảm thấy đồng cảm nếu tăm bông chạm nhất định sẽ đau từ nhỏ cô sợ đau nên động tác cũng nhẹ
Giống như một chiếc lông vũ mùi nước hoa thoang thoảng từ cơ thể cô xộc thẳng mũi
Phó Lâm Viễn đột nhiên ngả tay Trần Tĩnh cầm tăm dừng tại chỗ Phó Lâm Viễn ngước mắt lên cô: “Nhẹ nhàng quá ”
Trần Tĩnh sửng sốt đôi mắt với hàng lông mi dài của cô mắt
Phó Lâm Viễn cô vài giây đột nhiên dùng bàn tay đầy máu chạm mặt cô nhéo một cái: “Đau lòng cho ”