Hoa Hồng Đỏ - Chương 17
Anh Lục
Trần Tĩnh khó hiểu cô dậy đối mặt với dùng sự bình tĩnh nhất thể : “Tại Lục về ”
Phó Lâm Viễn dùng đầu ngón tay lau mép cốc cà phê uể oải cô : “Cô nghĩ xem vì đàn ông về với phụ nữ”
Trần Tĩnh cau mày vẫn còn khó hiểu
Đôi lông mày nhíu khiến cô trông bối rối
Yết hầu của Phó Lâm Viễn giật giật cầm cà phê lên và nhấp một ngụm: “Cô tò mò về Lục Thần ”
Trần Tĩnh lắc đầu
Phó Lâm Viễn đặt cốc cà phê xuống tùy ý dựa bàn mắt cô: “Khi Lục Thần ở Mỹ thay bạn gái như thay áo một tuần một cô”
Giọng trầm trầm thản nhiên kể: “Sau khi trở về nước còn như thế một thời gian nửa năm đó chứng nào tật nấy”
Trần Tĩnh im lặng lắng
Cô rõ tất cả nhưng cô biết đang sự thật bởi vì cô đã may mắn gặp hai hoặc ba bạn gái của Lục Thần
Sau đó thì
Trần Tĩnh lặng lẽ Phó Lâm Viễn gì
Phó Lâm Viễn cũng cô đôi mắt đen như mực sáng sớm dục vọng dễ phóng đại nghiêng đầu lấy điếu thuốc bàn lạnh lùng : “Bật lửa”
Trần Tĩnh hồn ánh mắt rời khỏi khuôn mặt đầu tìm kiếm thấy chiếc bật lửa màu bạc bàn cô bước tới cầm lấy chiếc bật lửa về phía
Đến gần thân hình cao lớn của tim Trần Tĩnh đột nhiên đập nhanh hơn cô chạy trốn Cô giơ tay đưa cho chiếc bật lửa Phó Lâm Viễn kẹp điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay đầu tiên mặt của cô đó tay cô
Chiếc bật lửa màu bạc tay đột nhiên vẻ lạnh lùng
Anh giơ tay lấy chiếc bật lửa
Dùng đầu ngón tay búng một cái ngọn lửa màu cam phựt lên cắn điếu thuốc cúi đầu châm lửa Vì tư thế nên đường viền cổ áo hở Trần Tĩnh thấy chiếc cổ thon dài của đàn ông
Đột nhiên trong đầu hiện lên vị trí mà cô đã nắm đêm qua
Cô nhanh ngừng suy nghĩ của bình tĩnh : “Tổng giám đốc Phó xin phép ngoài làm việc ạ”
Nói xong đợi phản ứng cô đã dẫm lên giày cao gót bước bàn trà Phó Lâm Viễn chạm đầu lưỡi đầu điếu thuốc tùy tiện đặt chiếc bật lửa lên bàn cùng lúc đó điện thoại cũng rung lên
Anh duỗi tay cầm điện thoại
Lục Thần: [Thôi quên cứ cố gắng biểu hiện cho là cần những lời hộ cái miệng của thể lời gì chứ]
Sau khi xong Phó Lâm Viễn tắt màn hình
Trần Tĩnh tìm Bạch Trà cô đặt nó lên bàn đó lau tay và rời khỏi văn phòng
_
Sau khi trở chỗ Trần Tĩnh xuống cô bình tĩnh trấn an tinh thần uống vài ngụm nước Mười phút Phong Nguyên – tổng giám đốc của công ty Thị Nguyên cũng đã đến
Phong Nguyên dẫn theo hai Trần Tĩnh lên chào ông
Ông gật đầu với Trần Tĩnh cả ba bước văn phòng của Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh pha trà và pha cà phê thay nước cho những bông hồng trong phòng trà hôm qua cô để tám bông ở đây hoa hồng dễ chăm sóc thể để nhiều ngày
Sau khi thành công việc cô trở bàn làm việc xuống kiểm tra thông tin của công ty
Chưa đến một lúc cô đã thấy hot search Weibo và các trang tin tức lớn công bố tin tức của tập đoàn Phó Hằng hơn nữa còn vô cùng hot
#Tập đoàn Phó Hằng đã đầu tư một tỷ để mua khoa học kỹ thuật Thị Nguyên bản đồ thương nghiệp của Phó Lâm Viễn lần nữa mở rộng trở thành một công ty mới nổi về khoa học kỹ thuật#
Tin tức đầu mục tìm kiếm nổi bật các nền tảng mạng xã hội và Weibo tìm kiếm nhiều thứ hai
Đây là lần thứ hai ba chữ Phó Lâm Viễn xuất hiện hot search khi
mua viên kim cương hồng giá trời
Lúc tất cả nhân viên của Phó Hằng đang lén lút xem hot search công ty trong giờ làm việc
Trần Tĩnh nhấp phần bình luận
Dòng bình luận của Tưởng Hoà đã ghim lên đầu
Gia đình nhà họ Hoà sum họp: [Cảm ơn ông chủ vì đã mang kiếm tiền]
Bình luận phổ biến xếp thứ nhất lượt thích xếp thứ nhất
Một số cư dân mạng khác bình luận bên : [Có thật đó là ông chủ của cô Làm việc với một ông chủ trai và tài giỏi như cô đã bao giờ mơ ước làm vợ của ông chủ ]
Tưởng Hoà phản hồi
cư dân mạng vẫn tiếp tục hỏi cô
[Cô thì biết nhưng cô chắc chắn là đấy]
[Hỏi mấy câu thừa thãi cô nghĩ sẽ trả lời cô Cho dù thì cũng ở đây nhỡ ông chủ thấy thì ]
[Khỏi Phó Lâm Viễn thực sự trai may mắn gặp một lần khi thấy chân tay mềm nhũn hết cả ]
[Ha ha ha lầu ơi liêm sỉ của cô vứt đây là hot search cẩn thận Weibo của cô đấy nhé]
[Sao cũng sợ nhất là official weibo chụp ảnh màn hình bình luận của đăng để ông chủ của bọn họ xem Weibo của đăng ảnh tới thả thính chút]
[Cười chết mất đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga]
Bình luận ngày càng mạnh bạo hơn
Trần Tĩnh bình tĩnh những bình luận thèm Phó Lâm Viễn đó một bình luận khác bên
[Mọi còn nhớ viên kim cương hồng lần Sau khi Phó Lâm Viễn mua nó đã đưa nó cho ai Sao thấy ai đề cập đến nhỉ]
Tay Trần Tĩnh cầm chuột dừng một chút đó cuộn xuống
Cuối cùng cũng thấy một bình luận khá bình thường
[Một tỷ của Phó Lâm Viễn là để cứu Thị Nguyên nếu sự giúp đỡ của Thị Nguyên đã thành chỗ đầu tư của công ty nước ngoài từ lâu ]
Có một câu trả lời cho bình luận
Có nickname là Đường Manh Manh Manh
Cô : [ Phó Lâm Viễn đỉnh quá mất]
Cái tên rõ ràng trong đầu Trần Tĩnh hiện lên khuôn mặt trẻ trung xinh của Đường Manh tối hôm qua cô bên cạnh uống rượu với Phó Lâm Viễn nụ tươi tắn má lúm đồng tiền ngọt ngào dễ thương
Tiếng Wechat máy tính của cô reo lên
Cô di chuột click nó
Tưởng Hoà chụp màn hình vài thứ gửi cho cô Lúc Tưởng Hoà cũng đang các bình luận và thậm chí còn nhấp Weibo của Đường Manh
Tưởng Hoà: [Đó là cô sinh viên mang bữa sáng cho tổng giám đốc Phó ]
Tưởng Hoà: [Cái cô còn chuyện thân thiết với tổng giám đốc Phó]
Tưởng Hoà: [#Phó Lâm Viễn#]
Tưởng Hoà: [ là fan cuồng mà cô còn lịch sử trò chuyện với tổng giám đốc Phó nữa xem cô gái cũng nhiệt tình thật đấy]
Quả thật nhiệt tình Trong ảnh lịch sử trò chuyện mà Tưởng Hoà gửi tài khoản Đường Manh Nha đã gửi nhiều tin nhắn cho Phó Lâm Viễn thỉnh thoảng còn trả lời
Anh ít trả lời trả lời cũng lạnh nhạt
Đường Manh vẫn nhiệt tình
Đường Manh Nha: [Anh ăn cơm (vui vẻ)]
Đường Manh Nha: [Hơn một tiếng mà vẫn trả lời em quên ăn cơm hả Anh em đặt cơm cho ]
Đường Manh Nha: [Nếu vẫn trả lời tin nhắn em sẽ gọi cho đấy]
Phó Lâm Viễn: [Nếu số của thì em cứ gọi ]
Đường Manh Nha: [Một ngày nào em chắc chắn sẽ số của Hứ]
Tưởng Hoà: [Cậu thấy ]
Trần Tĩnh: [Tớ thấy ]
Tưởng Hoà: [Ha ha em gái cũng dễ thương và thú vị đấy nhỉ Không biết tổng giám đốc Phó cô hạ gục tớ thích Đường Manh hơn giám đốc Hoàng]
Trần Tĩnh mỉm nhắn chữ “ừm”
Tưởng Hoà gửi một tin nhắn khác rằng cô thể làm biếng nhắn tin nữa Trần Tĩnh cũng lặng lẽ tắt trang web trợ lý Lưu cầm tài liệu tìm tổng giám đốc Phó Khi thấy khách bên trong vẻ lo lắng bèn hỏi Trần Tĩnh: “Bây giờ đó ”
Trần Tĩnh dậy văn phòng cô : “Vào thì điều tài liệu của cần gấp lắm ”
Trợ lý Lưu gật đầu
Trần Tĩnh tài liệu trong tay thật cũng cần gấp lắm lẽ do trợ lý Lưu mới đến lo lắng tài liệu kịp xử lý
Trần Tĩnh với : “Anh cầm cái xuống lầu tìm giám đốc Phùng Sau khi duyệt xong thì cứ để tài liệu cho Ngày mai đến gặp tổng giám đốc Phó sẽ mang lên”
Nghe thấy trợ lý Lưu cũng cảm thấy an tâm hơn
“Cảm ơn cô thư ký Trần”
“Không gì”
Trợ lý Lưu bước nhanh đến thang máy
Trần Tĩnh xuống tiếp tục làm công việc đang dở dang bất giác đã đến buổi trưa Trần Tĩnh xoa xoa cổ khi cửa văn phòng mở Phong Nguyên cùng hai cấp Trần Tĩnh vươn tay lật xem tài liệu Phong Nguyên thấy cô thì ông cầm lấy một hộp quà nhỏ trong tay cấp
Sau đó đến bàn của Trần Tĩnh đặt tay cô : “Một món quà nhỏ để đền bù cho thư ký Trần vì ngày hôm đó đã tiếp đãi cô ”
Trần Tĩnh sửng sốt cô dậy
Cô vô thức khắp văn phòng tay Phó Lâm Viễn đặt cổ áo miệng ngậm điếu thuốc bắt gặp ánh mắt của cô thì liếc xuống hộp quà nhỏ
Giọng trầm ấm vang lên: “Nhận nó ”
Trần Tĩnh im lặng vài giây đành nhận lấy
Phong Nguyên chuyện với Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn đang nghiêng đầu khói từ khóe miệng bay Anh nghiêm túc lắng đưa họ đến chỗ thang máy
Sau khi cửa thang máy đóng
Phó Lâm Viễn lấy điếu thuốc xuống dụi cái gạt tàn
Anh đút một tay túi quần đầu cô: “Đi ăn cơm thôi”
Trần Tĩnh dừng một chút lúc cô mới nhận rằng đã quá giờ ăn
Trần Tĩnh vài giây hít một cầm lấy điện thoại và về phía Phó Lâm Viễn nhấn thang máy Trần Tĩnh theo
Cô lùi một bước
Phó Lâm Viễn khẽ liếc cô nhưng gì
Đến nhà ăn lúc đại đa số mọi đều đã ăn xong nhà ăn khá yên tĩnh nhiều cửa sổ đều đóng Phó Lâm Viễn kéo ghế xuống Trần Tĩnh cũng xuống quản lý nhà ăn tới hỏi bọn họ ăn gì món mì mà Trần Tĩnh thường ăn đã bán hết vì cô đã gọi món khác
Phó Lâm Viễn gọi món cơm lươn
Mì và cơm hai gọi đã bưng lên bàn Trần Tĩnh lau đũa cúi đầu ăn Tóc cô xõa xuống má bay qua chóp mũi cô đưa tay để gạt nó
Phó Lâm Viễn một tay cầm thìa thỉnh thoảng còn ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng cô Anh xúc một muỗng cơm bỏ miệng khi cắn thì đường quai hàm của càng rõ ràng hơn
Anh húp một ngụm canh ánh mắt dừng mặt cô
“Quay về cô nhớ chọn một món quà tặng cho vợ Phong Nguyên tuần là sinh nhật của bà ”
Trần Tĩnh ngước mắt lên đôi mắt cô nóng làm mờ
Cô gật đầu
“Tôi biết ”
Vừa xong điện thoại của Trần Tĩnh vang lên cô cầm lên thấy gọi là Lục Thần cô ấn nhận ngay: “Chào Lục”
Phó Lâm Viễn lấy khăn giấy lau miệng
Anh ngả tay lướt nghịch điện thoại nhưng mắt vẫn cô chằm chằm