Hoa Hồng Đỏ - Chương 16
Cô thể theo kịp thở của chỉ thể thở hổn hển
Phó Lâm Viễn ngậm lấy môi cô khóe môi cong lên đè cô tiếp tục hôn quần áo chỉnh tề nhưng giống như đã cởi hết
Ca sĩ sân khấu phía một chiếc ghế cao và ôm cây đàn guitar trong tay từ từ cất tiếng hát
“Nằm mơ một giấc mộng thể tỉnh sắc đỏ quẩn quanh trói buộc dây tơ hồng… Thứ mãi mãi chiếm khiến trái tim xáo động yêu quá hững hờ Trong sắc đỏ của hoa hồng giấc mộng dễ tổn thương dẫu nắm chặt vẫn theo kẽ tay trôi hóa thành hư …”
“Sắc đỏ là nốt ruồi son hằn ngực là sắc đỏ của vết máu muỗi in tường thời gian tô điểm cho những lần rung động…”
Khi một bản nhạc cất lên mọi đều đến mê mẩn vỗ tay tán thưởng Lục Thần lau vết đỏ cổ vì bạn gái cũ hôn bực bội
Đôi mắt tìm kiếm trong đám đông đó giữ Tưởng Hòa hỏi: “Trần Tĩnh ”
Tưởng Hòa uống nhiều rượu cũng đã ngà ngà say cô để ý tổng giám đốc Lục gọi Trần Tĩnh là thư ký Trần mà gọi thẳng tên cô cô mỉm và chỉ sang một bên
Lục Thần theo ngón tay của cô
Chỗ Trần Tĩnh đó trống chỉ một ly rượu khác rót đầy rượu Anh cau mày Tưởng Hòa cũng sững sờ
Cô kêu lên: “Cô ”
Lục Thần tới cầm lấy ly rượu ngửi ngửi chửi mắng: “Tên khốn nào đã cho cô uống thứ rượu thế”
Tưởng Hòa vội vàng theo và cũng ngửi thử cô sửng sốt
Phùng Chí ở bên thấy thì lập tức giơ tay: “Tôi mới uống rượu với cô ”
Lục Thần nghiến răng ước gì thể giết chết Phùng Chí : “Tôi tìm cô ”
Tưởng Hòa làm gì gan dám làm phiền cổ đông chứ cô kéo Kiều Tích và : “Đi thôi chúng cũng tìm Tĩnh Tĩnh cô đã uống rượu mạnh chắc chắn là say biết đang trốn ở xó nào nữa”
Họ lo lắng về mặt an chỉ sợ ai chăm sóc cô khi cô nôn Thế là mọi chia tìm Phùng Chí cũng biết đã gây chuyện
Anh nhảy lên sân khấu giật lấy micro của ca sĩ và hét lên với đám ngoài: “Trần Tĩnh thư ký Trần cô đang ở mau đây ”
Lục Thần kéo cổ áo sơ mi xuống đã thấy phục vụ đang chăm sóc cho Đường Manh thấy cũng say càng lo lắng hơn rẽ một góc phòng nghỉ và phòng vệ sinh
Những viên gạch đen khiến hành lang tối om
Khi tiếng động lớn vang lên Phó Lâm Viễn xoa môi cô bằng đầu ngón tay lùi xa Trần Tĩnh cảm thấy đỡ say hơn một chút và đã tỉnh táo hơn khi thấy tên gọi khắp nơi đầu óc cô ong ong Phó Lâm Viễn cô vài giây bế cô lên
“Trần Tĩnh”
Giọng Lục Thần dần gần hơn cùng lúc đó đã đẩy màn hình sinh nhật nguồn sáng chiếu Lục Thần ngước mắt lên
Trong hành lang dài đen tối Phó Lâm Viễn ôm Trần Tĩnh mặc váy đỏ ngoài dây váy ở vai của cô tuột mặt cô vùi ngực Phó Lâm Viễn
Đôi giày cao gót đôi chân dài trắng nõn đã lỏng móc chân cô một cách hời hợt trông gợi cảm
Lục Thần và Phó Lâm Viễn chạm mặt
Lục Thần im lặng một lúc
Phía họ Tưởng Hòa và Kiều Tích cũng từ ghế sô pha vòng qua chính là con đường mà Trần Tĩnh họ ngây cảnh
Quai hàm Phó Lâm Viễn lạnh lùng cứng ngắc cổ áo sơ mi mở rộng chiếc cổ thon dài giống như hòa đêm
Lục Thần im lặng vài giây
Anh chửi thầm vò đầu bứt tóc thở phào nhẹ nhõm : “Cô say ”
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp mệt mỏi
“Ừm”
“Tìm cô là còn sợ cô chạy ngoài” Lục Thần tiến lên vươn tay về phía Phó Lâm Viễn: “Để bế cho đưa cô về luôn”
Phó Lâm Viễn cao hơn Lục Thần một chút bóng dáng khuất trong bóng tối cúi đầu vài giây đó ngang qua mà một lời
“Này” Lục Thần nhanh chóng theo : “Tôi đã xóa sổ những bạn gái cũ Phó Lâm Viễn ông đây đang nghiêm túc đấy”
Phó Lâm Viễn một lời cứ ôm khỏi quán bar
Tưởng Hòa và Kiều Tích cũng dắt tay nhanh chóng đuổi theo hai : “Thì tổng giám đốc Lục thật sự theo đuổi Tĩnh Tĩnh của chúng ”
Kiều Tích ồ lên một tiếng
“Anh ăn chơi như là thôi còn cả một đám bạn gái cũ nữa”
Tưởng Hòa gật đầu: “Anh nghiêm túc kìa”
Kiều Tích: “Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời Không tin ”
Tưởng Hòa: “ may là tổng giám đốc Phó để bế Trần Tĩnh”
Tiết trời bắt đầu đông gió đêm lạnh đến thấu xương Vu Tùng thể tùy tiện uống rượu vì đêm nay cũng uống chiếc xe chạy qua dừng ở lối quán bar
Anh xuống xe mở cửa
Phó Lâm Viễn ôm lấy Trần Tĩnh cúi trong xe vững thì Tưởng Hòa đã cầm túi chen Phó Lâm Viễn ngước mắt lên lạnh lùng Tưởng Hòa
Tưởng Hòa ho khan gượng đóng cửa xe : “Tôi sống với Tĩnh Tĩnh tổng giám đốc Phó tiện đường đưa về đêm nay sẽ chăm sóc cô ”
Vu Tùng đầu bất đắc dĩ : “Tưởng Hòa cô ghế phụ ”
Tưởng Hòa sững sờ vài giây nhận rằng ba ở ghế quá chật chội kể Trần Tĩnh vẫn còn say và đang Phó Lâm Viễn ôm trong vòng tay Cô thầm than một tiếng lập tức xuống xe tự mắng ngu ngốc say đến mờ mịt cô thể chen lấn ghế với ông chủ chứ cuối cùng cô ghế phụ và thắt dây an
Vu Tùng mỉm liếc Tưởng Hòa khởi động xe
Cảnh tượng ngoài cửa sổ dần vụt qua
Tưởng Hòa đầu nhiều lần
Phó Lâm Viễn bám một tay cửa xe cúi đầu phụ nữ trong lòng Trần Tĩnh đau đầu cô ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc và mùi đàn hương Đầu óc cô rối bời nhưng vẫn cố dẫy khỏi vòng tay tóc tai rối bù nhưng mặt cô biểu cảm gì sống mũi thẳng tắp lông mi dài
Đôi môi đỏ mọng hôn đến mức đỏ lên
Cô rời khỏi đùi và ở phía bên
Lúc cô dịch chuyển Phó Lâm Viễn đã giơ tay kéo kéo đường viền cổ áo liếc cô vài lần
Trần Tĩnh đau đầu nên cứ dựa cửa sổ xe
Tưởng Hòa đầu thấy cô đã dậy lập tức hỏi: “Tĩnh Tĩnh ”
Trần Tĩnh đưa tay vẫy vẫy sức để trả lời
Dây váy ở vai tuột xuống lộ cánh tay trắng đến chói mắt
Tưởng Hòa cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô đáp
Hàng ghế cực kỳ yên tĩnh Trần Tĩnh nhắm mắt dựa cửa sổ xe Phó Lâm Viễn thì dựa lưng ghế hai tay gác lên tay vịn ở giữa hai chân dài vắt chéo tư thế nghiêm nghị
Chẳng mấy chốc xe đã đến cổng khu chung cư của họ
Khi Vu Tùng đang do dự nên bế Trần Tĩnh lên thì Trần Tĩnh đã mở cửa xe cô thì thầm với Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó cảm ơn đã đưa về nhà sẽ lên cùng Tưởng Hòa”
Giọng của cô mềm mại đến mức như nghiền nát như thể cô cố gắng nhiều mới tìm từ ngữ cực kỳ yếu ớt
Phó Lâm Viễn cúi đầu cô: “Tỉnh rượu ”
Bốn chữ đó đâm thẳng trái tim của Trần Tĩnh
Cô lắc đầu : “Tôi còn chóng mặt…”
Nói xong cô đợi Phó Lâm Viễn đáp đã mở cửa xe Tưởng Hòa lập tức đỡ cô ngoài đầu gối Trần Tĩnh mềm nhũn cô ngơ ngác dựa Tưởng Hòa Vu Tùng thấy thế cũng yên lòng đành mở cửa xe đuổi theo họ bàn tay đeo găng đen của đỡ lấy cánh tay của Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn kéo kính xe xuống châm một điếu thuốc
Anh chằm chằm nơi chiếc găng tay màu đen chạm
Họ thang máy Vu Tùng đích thân đưa hai tận nơi mới vội vàng ghế phụ lái Phó Lâm Viễn đang ngậm điếu thuốc giọng trầm thấp mơ hồ
“Ngày mai đổi găng tay mới ”
Vu Tùng đang giữ tay lái thì liếc đôi găng tay
Nó vẫn còn mới mà
Anh đang định gì đó với Phó Lâm Viễn nhưng biết vì trong lòng cảm thấy kỳ lạ vô thức tháo găng tay : “Tổng giám đốc Phó sẽ thay ngay một cái dự phòng”
Phó Lâm Viễn trả lời
Vu Tùng thay găng tay mới đôi găng tay cũ khởi động xe
_
Vừa Trần Tĩnh đã cố gắng chống đỡ để chuyện với Phó Lâm Viễn lúc bước thang máy cô gần như dồn bộ trọng lượng cơ thể của lên Tưởng Hòa
Tưởng Hòa xoa đầu cô: “Sắp đến ”
Ting…
Thang máy đã đến
Tưởng Hòa đỡ cô mở cửa căn phòng ấm áp khiến những lạnh tỏa từ họ lập tức biến mất Trần Tĩnh đỡ xuống ghế sô pha Tưởng Hòa nhanh chóng lấy gối cho cô ôm Trần Tĩnh ôm gối và vùi mặt nó dù đau đầu choáng váng nhưng ngăn những hình ảnh và ký ức dâng trào mãnh liệt trong tâm trí cô
Cô nắm lấy cổ tay còn kéo về phía kéo cổ tay cô cô ngước mắt như đòi hôn Cô thậm chí còn nhớ rõ hôn đến nỗi vững kêu lên còn cong môi hai nồng nặc mùi rượu chứng tỏ chuyện ngoài ý đều do rượu gây
Thế nhưng cô là chủ động
Nếu cô tỉnh táo thì sẽ chuyện nắm tay hoặc thậm chí là kéo
Còn lẽ vì men rượu mà mất tự chủ nên đã hôn cô Trần Tĩnh vò đầu bứt tóc co rụt vai ước gì khi uống rượu sẽ mất trí nhớ
Nếu thể quên sạch thì
cô thể nào quên về cô càng tỉnh táo tỉnh táo tới mức biết đang ôm cổ tỉnh táo đến mức cảm nhận lòng bàn tay đang đặt ở eo
Cô nghĩ nếu lúc đó mở mắt phát hiện đó là khác thì lẽ cô sẽ dễ chịu hơn một chút nhưng sự thật là thế đàn ông đó là Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh vò đầu Tưởng Hòa rót nước mang ngoài thấy cô như thì vội vàng đặt ly xuống đỡ vai cô hỏi: “Cậu làm thế”
“Cậu khó chịu lắm ở nhà thuốc giải rượu” Tưởng Hòa vén tóc cô
Trần Tĩnh mở to đôi mắt mơ màng cô lắc đầu: “Tớ ”
“Không hả Vậy cứ dụi đầu gối thế để tớ mua thuốc chết tiệt giám đốc Phùng cho uống loại rượu gì chứ” Tưởng Hòa buông cô định dậy
Trần Tĩnh vội vàng nắm lấy tay cô : “Tớ thực sự mà”
Cô im lặng vài giây : “Tưởng Hòa tớ tắm ngủ một giấc”
Tưởng Hòa cô
Đôi mắt của Trần Tĩnh lúc khuôn mặt cô trắng nõn nhưng đôi môi đỏ hai má cũng ửng hồng thoạt cả thì đến nỗi nhếch nhác lắm chủ yếu là vì hôm nay cô trang điểm đậm mà trang điểm nhạt bây giờ đường kẻ mắt vẫn còn hề lem nên tổng thể vẫn
Ngoại trừ lông mày đang nhíu chặt thể khiến khác thấy cô thoải mái vì say thì còn xinh hợp với bộ váy đỏ
Cô giống như một bông hồng
Tưởng Hòa sờ trán cô: “Cậu thật chứ”
Trần Tĩnh gật đầu
“Vậy tớ lấy đồ ngủ cho tối nay chúng ngủ cùng ” Tưởng Hòa buông cô phòng lấy đồ ngủ Trần Tĩnh nhận đồ ngủ Tưởng Hòa đỡ phòng tắm
Sau khi Tưởng Hòa đưa cô bèn : “Có chuyện gì thì gọi tớ nhé”
“Ừ ừ” Cửa phòng đóng rầm một cái một lúc nước tản bên trong Trần Tĩnh vòi hoa sen bên eo còn vết đỏ mà đàn ông để khi nóng phả vết đỏ đã còn rõ ràng
Tưởng Hòa lo lắng cho cô nên ở cửa phòng tắm bấm điện thoại
Cô thoáng thấy tiếng Trần Tĩnh gọi từ bên trong thì ngẩng đầu lên hỏi: “Trần Tĩnh gì thế”
Trần Tĩnh ngẩng đầu lên khuôn mặt nước ấm rửa sạch cả cô trắng bóc
Cô
“Tưởng Hòa nếu tớ rời Phó Hằng…”
Tưởng Hòa vẫn rõ cô ghé sát hỏi: “Cậu gì Nếu còn to lên là tớ mở cửa đấy”
Tiếng nước chảy róc rách
Một lúc lâu giọng của Trần Tĩnh mới vang lên: “Không gì ”
Sau khi tắm xong tinh thần Trần Tĩnh đã hơn nhiều Tưởng Hòa còn tranh thủ lúc cô tắm thì đặt mua thuốc giải rượu cô rót nước đưa cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh lau tóc thuốc giải rượu cô lắc đầu : “Tớ uống tớ ngủ”
“Không đau đầu ” Tưởng Hòa hỏi
“Không đau”
Sau đó Trần Tĩnh bảo Tưởng Hòa tắm
Tưởng Hòa thấy cô nhất quyết uống thì cũng ép nữa đúng là uống rượu ngược sẽ giúp ngủ ngon hơn Cô cầm đồ ngủ tắm Trần Tĩnh trở về phòng cô vén chăn lên xuống nhắm mắt thở dài
Khi cô còn là thực tập sinh lương của cô đã cao hơn những khác bởi vì cả văn phòng thư ký chỉ duy nhất một cô công việc của cô khác với trợ lý đặc biệt
Có thể trong cả công ty cô chỉ cần lời Phó Lâm Viễn là cần để ý đến những khác khi đã trở thành nhân viên chính thức lương của cô còn tăng gấp đôi
Những phúc lợi khác đều đủ cả công ty căng tin khi ngoài xử lý việc cũng thêm trợ cấp Phó Lâm Viễn còn cấp cho cô một chiếc ô tô
Tổng tất cả các phúc lợi của cô còn nhiều hơn của Tưởng Hòa
Mỗi tháng ngoại trừ dành một ít làm chi phí sinh hoạt số tiền còn cô sẽ gửi thẻ của Tiếu Mai đó là tiền lương hưu mà cô tiết kiệm cho bà
Bây giờ bảo cô rời Phó Hằng
Cô cũng lắm
Cô giơ tay che mắt thầm nghĩ cứ coi như đó là say rượu
Một lúc Tưởng Hòa vén chăn lên giường mang theo lạnh ôm lấy Trần Tĩnh: “Ôi lạnh quá ”
Lúc Trần Tĩnh mới nhận rằng mùa đông đang đến Tưởng Hòa ôm sát cô khiến cô cảm thấy ấm áp hơn trái tim cũng yên hơn nhiều
_
Ngày hôm
Khi hai tỉnh Tưởng Hòa đã hỏi Trần Tĩnh thấy thế nào đau đầu nữa cần xin nghỉ phép Trần Tĩnh ở bên giường dép lê lắc đầu
“Không cần xin ”
Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của cô Tưởng Hòa cũng yên tâm
Hai thu dọn đồ đạc tắm rửa ăn sáng lên đường đến công ty Sau khi thang máy Trần Tĩnh điều chỉnh cảm xúc của bình tĩnh đến tầng cao nhất
Chỉ là lúc bước khỏi thang máy thở của cô hỗn loạn vài giây
Sau đó nó trở bình thường
Cô phòng trà pha cho một tách hồng trà uống tầng cao nhất yên tĩnh một lúc trợ lý Lưu tới giơ tay chào Trần Tĩnh
Trần Tĩnh đáp
Trợ lý Lưu vốn căng thẳng nhưng thấy nụ của cô liền thấy căng thẳng nữa tràn đầy năng lượng bước văn phòng của Trần Tĩnh uống hồng trà một lúc đến văn phòng của Phó Lâm Viễn cô mở cửa gạch trong văn phòng của chủ yếu là màu lạnh lúc chủ nhân ở đây khến nơi càng cô đơn hơn
Trần Tĩnh bước mở rèm cửa để ánh nắng tràn đó cô bật máy pha cà phê bắt đầu pha cà phê đen
Làm xong Phó Lâm Viễn vẫn đến
Trần Tĩnh thay bộ pha trà thành bộ Hắc Diệu Thành cho bộ cũ dùng nước ấm tráng qua cất đó cô rời văn phòng trở bàn làm việc của
Cô đang định xuống thì cửa thang máy mở
Người đàn ông cao lớn bước từ thang máy theo là giám đốc quan hệ công chúng và giám đốc pháp lý của công ty Phó Lâm Viễn cài cúc tay áo sải bước chân dài về phía văn phòng ánh mắt lơ đáng liếc qua cô
Trần Tĩnh thẳng chào: “Tổng giám đốc Phó giám đốc Tần giám đốc Mục chào mọi ”
“Chào buổi sáng thư ký Trần”
“Chào buổi sáng Trần Tĩnh” Giám đốc Mục bộ phận pháp lý mỉm vẫy tay
Trần Tĩnh khẽ mỉm cô đã thay chiếc váy đỏ tối qua hôm nay cô mặc áo vest màu đen bên trong mặc áo lông màu trắng và chiếc váy đen dài đến gối chuyên nghiệp cứng nhắc còn một chút mềm mại mơ màng như sương mù của đêm qua
Phó Lâm Viễn chỗ khác đẩy cửa bước
Hai giám đốc cũng theo đóng cửa
Cửa đóng
Trần Tĩnh xuống bắt đầu làm việc
Nửa tiếng giám đốc Tần và giám đốc Mục nối đuôi Giám đốc Mục gõ vách ngăn của Trần Tĩnh : “Có trà sáng nay thư ký Trần chuẩn là trà Mao Tiêm ”
Trần Tĩnh ngước mắt lên : “ ”
Giám đốc Mục giơ ngón cái cái lên: “Nhờ phúc của cô mà uống đấy”
Trần Tĩnh mỉm với đôi mắt xinh
Giám đốc Mục : “Chúng đây cô dọn bàn giúp chúng nhé Nhớ pha Bạch Trà đấy lát nữa ông chủ của Thị Nguyên sẽ tới ông thích uống Bạch Trà”
Trần Tĩnh lên gật đầu : “Vâng”
Sau khi hai vị giám đốc rời Trần Tĩnh nghĩ xem Bạch Trà để ở hình như nó để bàn trà cô về phía văn phòng thấy cửa đóng cô hít một thật sâu
Lúc đàn ông đó đang bên cửa sổ điện thoại Anh lưng về phía bên Trần Tĩnh lập tức thở phào nhẹ nhõm cô về phía bàn trà cúi bắt đầu thu dọn đống hỗn độn bàn
Sau khi cúp máy Phó Lâm Viễn thấy phụ nữ đang nửa bên ghế sô pha cạnh bàn Anh về phía máy pha cà phê lấy ly và rót cà phê đó dựa bàn lạnh lùng nhấp một ngụm
Khi Trần Tĩnh thấy tiếng máy pha cà phê tay cầm khăn lau của cô dừng đó cô tiếp tục bình tĩnh lau xong sắp xếp bộ ấm trà đôi bàn tay trắng nõn cầm kẹp càng trắng phát sáng
Trong văn phòng đột nhiên yên tĩnh hẳn
Phó Lâm Viễn cầm cà phê bằng một tay tay còn cầm điện thoại tùy ý lướt bóng dáng của cô ở mắt khi lướt hết email một tin nhắn WeChat hiện lên
Ngón tay thon dài của nhấn nút mở
Lục Thần: [Tối qua đã lo trái nghĩ liệu Trần Tĩnh biết gặp bạn gái cũ Bọn họ thẳng nếu thì lẽ họ đã Trần Tĩnh ở góc đó chắc chắn là thấy Chết tiệt bực bội chết mất]
Phó Lâm Viễn thay đổi sắc mặt
Anh hết nhưng trả lời tin nhắn
Lục Thần gửi một tin nhắn khác: [Anh rảnh thì vài câu giúp ]
Phó Lâm Viễn khung trò chuyện vài giây khóe môi giật giật mang theo một chút khinh thường Anh ngước mắt lên phụ nữ bên cạnh bàn trà gọi: “Trần Tĩnh”
Giọng trầm và dễ chịu phát từ phía
Đầu ngón tay Trần Tĩnh khựng
Cô ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Phó Lâm Viễn nhàn rỗi nghịch cốc cà phê: “Lục Thần nhờ hộ ”
Anh chằm chằm mắt cô
“Cô lời gì”