Hoa Hồng Đỏ - Chương 15
Trần Tĩnh để điện thoại xuống im lặng trần nhà Rất lâu đó mới chìm giấc ngủ
_
Hôm
Trần Tĩnh thức dậy sớm tự làm bữa sáng Tưởng Hòa sang ăn ké bữa sáng đó đưa Trần Tĩnh làm Trong dòng xe cộ đông đúc buổi sáng Tưởng Hòa để Trần Tĩnh lái xe
Trần Tĩnh dùng tốc độ rùa bò đến công ty
Họ đến nơi muộn hơn so với bình thường một chút công ty cần quẹt thẻ mới Trần Tĩnh lên tầng Phó Lâm Viễn đã tới trợ lý Lưu mới tới đang trong văn phòng của đầu ngón tay Phó Lâm Viễn đang sửa sang cổ tay áo đang chuyện cùng
Trần Tĩnh bước nhanh tới bàn làm việc bỏ túi xuống
Cửa thang máy mở Phùng Chí và mấy quản lý cấp cao tới vẻ họ sắp họp bọn họ chào hỏi với Trần Tĩnh đến phòng họp
Trên bàn Trần Tĩnh để mấy tập tài liệu vì thế cô bèn cầm lên lật xem
Phó Lâm Viễn dẫn theo trợ lý đến trợ lý bên cạnh đang căng thẳng báo cáo hai qua bàn làm việc của Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn quét mắt qua chiếc bình trống bàn của cô
Đuôi lông mày của nhíu
“Hoa ”
Trần Tĩnh ngước mắt lên hôm nay cô đeo lens đôi mắt của cô đối diện với đôi mắt hẹp dài của cô : “Tổng giám đốc Phó tối qua mang chúng về nhà ”
Phó Lâm Viễn nheo mắt cô vài giây đó rời mắt thẳng đến phòng họp Trợ lý Lưu chạy chậm mới theo kịp đưa tay đẩy cửa Ngón tay Phó Lâm Viễn nhấn giữa hai đầu chân mày thần thái lạnh lùng
Một lát cuộc họp mới bắt đầu
Trần Tĩnh bỏ tài liệu xuống phòng trà rót một ly cà phê đen bưng phòng họp đặt ở bên tay Hôm nay cô xịt chút nước hoa mùi hương thoang thoảng cổ tay áo sơ mi xắn lên lúc kéo lên để lộ cổ tay trắng nõn và chiếc đồng hồ nữ tinh tế
Phó Lâm Viễn dựa lưng ghế
Ngón tay thon dài để ly cà phê nhẹ nhàng nghịch miệng ly
_
Công ty Thị Nguyên đã đồng ý nhượng quyền kiểm soát và tập đoàn Phó Hằng đầu tư một tỷ Thị Nguyên để ngăn cản bên thu mua ác ý Cho nên cả ngày nay tất cả mọi đều bề bộn nhiều việc
Phùng Chí nhiều lần văn phòng của Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh cũng bận trợ lý Lưu nhiều việc cần cô hỗ trợ Bây giờ là hơn ba giờ chiều Trần Tĩnh vẫn đang hành trình của Phó Lâm Viễn
Cô nhấc mắt lên đã thấy Phó Lâm Viễn vắt áo khoác lên cánh tay khỏi văn phòng kẹp điếu thuốc đến tháng máy Tiếng chuông điện thoại của Trần Tĩnh bỗng vang lên cô cúi đầu mở
Phó Lâm Viễn: [Có việc gì thì gọi điện cho ]
Trần Tĩnh: [Vâng tổng giám đốc Phó]
Sau đó đàn ông thang máy Trần Tĩnh rời mắt tiếp tục làm việc Ai ngờ tới bốn giờ Tưởng Hòa và Kiều Tích đã lên “tóm” cô
Lúc Trần Tĩnh mới nhận
Hóa ít đều đang chuẩn đến tiệc sinh nhật của Lục Thần
“Đi thôi thư ký Trần của chúng ”
Trần Tĩnh cứ như Tưởng Hòa và đám dắt xuống tầng đến cửa hàng Kiều Tích và Tưởng Hòa đều đã đặt một cái váy Trần Tĩnh đặt nên hai họ đã tư vấn cho cô cuối cùng chọn một chiếc váy màu đỏ bó sát lộ một chút phần eo và vai tạo đường cong bán nguyệt
Trần Tĩnh làn da trắng màu đỏ thật sự hợp với cô
Ba phụ nữ mặc áo váy lộng lẫy mỉm tán thưởng đối phương
“Đẹp thật đó”
Trần Tĩnh bất đắc dĩ kéo váy cô đeo lens cả một ngày buổi tối đeo nữa nên lấy xuống Cô cận thị nhẹ bình thường làm việc cần đeo còn trong sinh hoạt thể cần tới
Xong xuôi ba lên xe của Tưởng Hòa
Lục Thần gọi điện thoại cho Trần Tĩnh hỏi cô đã xuất phát cần cho xe tới đón
Trần Tĩnh với rằng cần bọn họ sẽ đến cùng
Lục Thần hài lòng Tưởng Hòa và Kiều Tích cùng còn sợ cô đến
Xe xuất phát cũng là lúc màn đêm buông xuống bộ các tòa nhà trong thành phố bao phủ bóng đèn neon Lục Thần bao trọn một quán bar lớn để trang trí thành tiệc sinh nhật
Ánh đèn ở chỗ đó tối nhưng âm nhạc lớn vô cùng dịu dàng
Trần Tĩnh cùng Tưởng Hòa và Kiều Tích bước giày cao gót Kiều Tích kêu lên một tiếng: “Nhiều bóng bay quá”
Màu bóng bay trang nhã hiện đại
Tiếp theo ba thấy một vài đồng nghiệp ở tập đoàn Phó Hằng trong đám thì lập tức qua đó tụ cùng một chỗ sân khấu ca sĩ đang hát nhạc dân gian
Giọng hát nhẹ nhàng dễ
Trên chiếc ghế sô pha tối màu trong góc Phó Lâm Viễn vắt áo khoác lên tay vịn ghế xuống xoa xoa giữa hai đầu lông mày Lục Thần cầm chai rượu tiến đến rót ly rượu trong tay
Phó Lâm Viễn cúi đầu nhả khói trầm giọng : “Văn Liễm ”
Lục Thần cầm điện thoại lên xem một lát : “Chưa chắc đã đến”
Phó Lâm Viễn giễu cợt
Anh cầm ly rượu lên uống một ngụm Lục Thần thèm để ý đến đang quan tâm tới thứ khác lúc xoay đã thấy ba ở bên
Trần Tĩnh mặc bộ váy màu đỏ bắt mắt cô đó trong đám chân dài thẳng trắng cô khác gì đó dạng dỡ
Ngụm rượu lạnh lẽo lướt qua yết hầu của Phó Lâm Viễn nhướng mi mắt lên theo ánh mắt của Lục Thần thấy một bóng dáng màu đỏ Đầu ngón tay vuốt vuốt điếu thuốc đưa lên miệng hút
Lúc cô gái mặc áo sơ mi trắng váy đen dài từ đưa tay lên che ánh mắt của Phó Lâm Viễn cô gái nghiêng đầu ngớt: “Đoán thử xem em là ai”
Phó Lâm Viễn phản ứng ngậm thuốc lá miệng để ý đến đôi tay trắng nõn
Đường quai hàm rõ ràng góc mặt lạnh lùng
Cô gái nhỏ im lặng về phía Lục Thần
Lục Thần ha ha : “Em gái đừng đùa kiểu ghét kiểu đó”
Vèo một cái
Cô gái rụt tay bĩu môi vòng qua ghế sô pha xuống bên cạnh Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn ngước mắt lên Lục Thần Lục Thần nhún vai : “Anh xem thật trùng hợp bức tranh trúng là do cô vẽ đấy Cô gái nhỏ bản lĩnh cô biết hôm nay sinh nhật nên qua đây chúc mừng ”
Phó Lâm Viễn rời mắt cầm chai rượu ở bên cạnh rót ly
Anh luôn như luôn tỏ vẻ chú ý đến nhưng mỗi động tác hấp dẫn khác lúc đã thu hút một đống phụ nữ điên cuồng vì
Cô gái nhỏ híp mắt sang ly rượu bên cạnh ý bảo Phó Lâm Viễn cũng rót cho cô một ly
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu cô một cái
Dưới ánh sáng mờ mịt nghiêng đầu ngậm điếu thuốc liếc mắt đã kiến tim cô gái đập nhanh hơn cô ngọt ngào : “Anh rót ”
Phó Lâm Viễn lạnh lùng
“Trưởng thành ”
“Đương nhiên em học năm tư đại học ”
Năm tư đại học
Phó Lâm Viễn nắm chai rượu tay ngừng
Một giây rót rượu ly của cô gái nhỏ bỏ chai rượu xuống tiếp tục cầm ly của lên uống Lục Thần lên đến phía sân khấu bên cũng là chỗ Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn mím môi yết hầu trượt xuống
Sắc mặt che giấu trong ánh sáng mờ mịt cảm xúc gì
Chỉ quai hàm lạnh lùng liếm chút rượu còn sót ở môi
Ở bên Trần Tĩnh chuốc uống hết hai ly rượu Tưởng Hòa và Kiều Tích chỉ lấy cho Trần Tĩnh một loại rượu uống nhiều loại thì Lục Thần đến gần Trần Tĩnh gọi: “Thư ký Trần”
Trần Tĩnh cầm ly rượu ngước mắt lên lơ đãng thấy Phó Lâm Viễn ở góc bên của sô pha đang cầm ly rượu lên uống một ngụm bên cạnh còn còn cô gái Trần Tĩnh nhớ cô tên là Đường Manh Cô dừng một chút vài giây thấy cổ áo mở rộng lộ chiếc cổ thon dài
Anh chống đầu gối liếc mắt cô gái bên cạnh
Trần Tĩnh rời mắt đối diện với ánh mắt đang của Lục Thần cô nâng ly rượu lên: “Anh Lục sinh nhật vui vẻ chúc luôn khỏe mạnh mọi sự như ý”
Lục Thần rạng rỡ vui vẻ: “Cảm ơn thư ký Trần”
Anh nâng ly chạm ly của Trần Tĩnh mỉm cô uống hết dáng vẻ cô khi uống rượu của cũng cô cụp mắt xuống đôi môi đỏ mọng tả xiết
Tưởng Hòa và những khác cũng lên chúc Lục Thần sinh nhật vui vẻ
Lục Thần lơ đãng bên cạnh Trần Tĩnh chuyện với cô nhận những lời chúc của mọi thỉnh thoảng còn buông vài lời trêu chọc Ca sĩ sân khấu cất giọng hát dịu dàng lên nhảy Lục Thần định mời Trần Tĩnh lên khiêu vũ một chút nhưng bạn gái cũ đến đây
Anh lập tức dậy xử lý
Anh Phùng Chí cùng vài túm tụm đây rót rượu ly của Trần Tĩnh Trần Tĩnh cũng để ý mà uống với đối phương cũng biết rằng rượu đưa là rượu mạnh
Trần Tĩnh sặc
Chưa đầy một lát cô đã thấy choáng váng giơ tay xoa xoa thái dương cảm thấy chóng mặt…
Hơn nữa ở đây ánh đèn lúc lúc khiến cô càng khó chịu vì thế cô đỡ tay vịn sô pha phía đó là một hành lang thông với phòng nghỉ và nhà vệ sinh
Gạch men sứ màu đen vô cùng vắng lặng bên đèn màu đỏ màu cam Trần Tĩnh dựa tường hít thở sâu trời ơi chóng mặt quá mất
Cô gái nhỏ bên cạnh uống một ly đã gục Phó Lâm Viễn khẽ quét mắt cô một cái gọi một nữ phục vụ đến đỡ cô dậy dặn dò đó trông coi cô Còn dậy kéo nhẹ cổ áo xoay khỏi sô pha Anh đút tay trong túi quần về phía phòng nghỉ định hít thở khí
Hàng lang dài với từng hàng gạch đen im ắng thật sự Phó Lâm Viễn lấy một điếu thuốc đặt ở môi châm lửa gương mặt sáng lên bởi ánh lửa cắn điếu thuốc đút một tay trong túi quần
Lúc trong bóng đêm một túm lấy cổ tay
Phó Lâm Viễn dừng bước nghiêng đầu
Không ngờ là Trần Tĩnh
Cô đang dựa vách tường giơ tay lên che ánh sáng bả vai nhỏ trắng trẻo lộ xương quai xanh tinh tế cũng hiện lên cô đang say Phó Lâm Viễn cô vài giây giơ tay nắm lấy tay đang che mặt của cô Trần Tĩnh cũng giương mắt theo cô say đến ngây ngất choáng váng chỉ cảm thấy đàn ông ở mặt
Hình như đã xuất hiện trong cuộc đời của cô từ nhiều năm
Trong mắt cô là sương mù cơn say cô lẳng lặng lâu lâu
Khói mờ tản
Ánh mắt cô mơ màng ánh mắt Phó Lâm Viễn híp cô một lúc lâu: “Trần Tĩnh”
Giọng Trần Tình nhẹ nhàng: “Ừm”
Phó Lâm Viễn bỏ điếu thuốc xuống kẹp ở đầu ngón tay
Bàn tay của Trần Tĩnh đang nắm cổ tay chậm rãi di chuyển lên nắm chặt lấy cánh tay đầy gân guốc của đàn ông nhẹ nhàng kéo xuống Phó Lâm Viễn nhướng mày
Sự rung động xuất hiện
Anh tiến một bước đến mặt cô dập điếu thuốc lên gạch đen nâng cằm cô lên
Trần Tĩnh ngước mắt bộ dạng mặc làm gì thì làm
Phó Lâm Viễn lập tức cúi đầu ngăn chặn đôi môi đỏ mọng của cô trong cơn say Trần Tĩnh khẽ rên một tiếng tay của cô bắt lấy cánh tay khiến càng gần cô hơn
Anh cúi đầu xuống hôn đến mức cô ngửa cổ lên chiếc cổ nhỏ nhắn trắng nõn lộ trong bóng đêm
Trần Tĩnh mơ mơ màng màng
Môi cô cạy mở đầu lưỡi áp chế
Đầu ngón tay của cô vô thức bóp lên cánh tay của
Cơ thể cô mềm nhũn tuột xuống Phó Lâm Viễn giữ eo cô bằng một tay ôm lòng chân dài đỡ lấy chân của cô ghì lấy cô vách tường hôn thật sâu
Tay Trần Tĩnh giãy dụa mấy lần vòng lên cổ của
Người đàn ông cúi đầu
Hòa trong đêm tối với cô