Hoa Hồng Đỏ - Chương 13
Bên trong bình hoa là những bông hoa hồng đẽ bắt mắt
Tuy nhiên đó là loại hoa mà trong văn phòng thích Trần Tĩnh hít một thật sâu tự hỏi biết đã tự cho là đúng
Cô điều chỉnh tâm trạng lấy điện thoại gọi cho Vu Tùng bảo qua đây cô ngoài mua mấy thứ
Vì đang trong giờ làm việc trừ khi là ngoài việc còn thì cô càng nhanh càng
Một lúc Vu Tùng đã đợi cô ở tòa nhà
Trần Tĩnh đã một tờ giấy ghi chú và dán nó lên bàn rằng cô ngoài một lúc nếu chuyện gì hãy gọi điện thoại cho cô
Sau đó cô xách túi và xuống tầng
Sau khi cô lên xe Vu Tùng khởi động xe hỏi cô: “Cô định ”
“Chợ Hoa Bí” Trần Tĩnh thắt dây an nhẹ nhàng
Vu Tùng liếc cô: “Sao đột nhiên tới đó”
“Tôi mua cây ngũ gia bì”
Vu Tùng liếc cô tinh ý phát hiện tâm trạng của cô đang vui lắm nhíu mày hỏi: “Sao cô thích hoa hồng của tổng giám đốc Lục ”
Trần Tĩnh sững
Cô Vu Tùng: “Mọi đều biết ”
Vu Tùng : “Chuyện đó gì là bí mật cả Tổng giám đốc Lục bước công ty với một bó hoa hồng lớn như chuyện đã lan truyền từ lâu ”
Trần Tĩnh suy nghĩ một chút cũng đúng cô còn định mang một ít đến phòng đầu tư cho Tưởng Hòa Vu Tùng trong khoang xe hỏi: “Vậy chuyện cây ngũ gia bì là đột nhiên cô mua nó cô đã với tổng giám đốc Phó ”
Tổng giám đốc Phó
Bốn chữ làm dây thần kinh của Trần Tĩnh nhảy lên cô mím môi : “Là tổng giám đốc Phó yêu cầu mua nó”
“Hả” Vu Tùng ngạc nhiên: “Đang yên lành mua cây ngũ gia bì làm gì”
Trần Tĩnh gì
Vu Tùng nhân lúc đèn đỏ đầu cô
Sau khi đánh giá vài giây Trần Tĩnh do dự : “Hình như đã làm sai chuyện gì đó”
Vu Tùng đã theo Phó Lâm Viễn một thời gian dài nên biết rõ tính cách và sở thích của ông chủ nhà trong suốt thời gian hai năm Trần Tĩnh làm thư ký cũng đã giúp đỡ cô nhiều
Cho nên cô mới buột miệng
Vu Tùng đã hiểu vì cô vui
Anh hỏi cô đã làm sai chuyện gì
Trần Tĩnh rằng cô đã tự ý mang hoa hồng văn phòng làm việc của Phó Lâm Viễn cô trang trí một chút nhưng ngờ thích nên mới yêu cầu cô mua cây ngũ gia bì
Cô hỏi: “Tổng giám đốc Phó thích hoa hồng ”
Vu Tùng xong thấy ngạc nhiên nhíu mày lái xe: “Tôi từng thích hoa hồng”
Trần Tĩnh im lặng
Vu Tùng tiếp tục : “Có lẽ là bởi vì tâm trạng của vui sáng đã khó chịu lần nào mới ngủ dậy cũng như mà”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Có lẽ là như
Đến chợ Hoa Bí mắt trở nên rực rỡ nhiều loại thực vật khác đặc biệt là các loại hoa hương thơm ngập tràn phả mặt Trong lúc lựa chọn Trần Tĩnh phát hiện một gian hàng to bán chủ yếu là hoa hồng trắng một mảng lớn màu trắng cô độc trong chợ Hoa Bí đầy màu sắc nhưng vô cùng đẽ tinh khiết khiến khao khát
Cô nghĩ đến cô Cố Quỳnh
Hoa hồng trắng
Thật sự xứng với cô
Mà hoa hồng đỏ bên cạnh cũng vì thế mà trở nên xinh dung tục
Vu Tùng theo ánh mắt của cô : “Cô đang cái gì thế”
Trần Tĩnh hồn mỉm khen: “Hoa hồng trắng thật”
Vu Tùng cầm lấy cây ngũ gia bì : “Đẹp đến cao ngạo”
“Đi thôi”
Trẫn Tĩnh ừ một tiếng rời khỏi chợ Hoa Bí
Quay trở Phó Hằng Trần Tĩnh ôm cây ngũ gia bì khỏi thang máy Tầng cao nhất thường yên tĩnh khi cuộc họp trợ lý Tề đang làm những công việc khác trợ lý mới mà dẫn dắt đang làm việc ở một văn phòng khác gần đây trợ lý mới bắt đầu tiếp nhận công việc của trợ lý Tề tay chân còn lóng ngóng nên hầu như đều ở trong phòng xem tài liệu
Trần Tĩnh thu dọn cho cây ngũ gia bì xong thì đến mở cửa phòng làm việc của Phó Lâm Viễn Cô dừng mấy giây bước văn phòng
Anh đang bàn làm việc xử lý tài liệu
Cổ áo sơ mi mở vẻ mặt vẫn còn mệt mỏi
Trần Tĩnh nhẹ nhàng đến lên tiếng làm phiền cô thẳng về phía sô pha cẩn thận đặt cây ngũ gia bì lên bàn cạnh sô pha Cô cầm lấy một chiếc khăn nhỏ lau từng chiếc lá của cây thất liên diệp
Phó Lâm Viễn gấp tài liệu ngẩng đầu lên thấy một bóng dáng mảnh mai đang ghế sô pha tập trung lau chùi cây ngũ gia bì
Anh chăm chú vài giây đó dậy đến máy pha cà phê rót cho một tách cà phê dựa cạnh bàn chằm chằm cây ngũ gia bì tay cô
Vẻ mặt của hề thay đổi
Đột nhiên nhớ tới vẻ mặt tái nhợt của cô lúc sáng
“Trần Tĩnh” Giọng trầm trầm của đàn ông vang lên
Nghe thấy tiếng gọi lưng Trần Tĩnh đặt khăn lau xuống cô đầu nhẹ nhàng : “Tổng giám đốc Phó”
“Chuẩn đồ đạc công tác cùng ” Anh cô
Trần Tĩnh dậy gật đầu đáp: “Vâng tổng giám đốc Phó chúng ạ”
“Thành phố Lân”
Đó là thành phố ở ngay cạnh Bắc Kinh gần chỉ cần lái xe là và thể về trong ngày Anh cần mang theo hành lý nên Trần Tĩnh cũng chỉ về phòng làm việc thu dọn một túi xách đồ cho sạc máy tính bảng và cà phê đen là xong
Trần Tĩnh bàn làm việc chờ đợi
Một lúc Phó Lâm Viễn để chiếc áo khoác cánh tay tay tùy ý thắt chiếc cà vạt đưa cho cô một tập tài liệu
Trần Tĩnh nhận lấy cúi đầu bỏ túi
Phó Lâm Viễn đeo cà vạt đôi mắt hẹp dài liếc hoa hồng đỏ thẫm bàn của cô vài giây mới thu mắt
Trần Tĩnh kéo khóa ngước mắt lên
“Tổng giám đốc Phó cần gì nữa ”
Phó Lâm Viễn thắt cà vạt xong xuôi chiếc cà vạt của vẻ khó gần Anh cụp mắt xuống cài cúc tay áo trầm giọng : “Vào văn phòng lấy bật lửa và thuốc lá cho ”
“Vâng”
Trần Tĩnh bước đôi giày cao gót văn phòng làm việc của cô thấy chiếc bật lửa bên cạnh ghế sô pha thì cầm lên tới bàn làm việc lấy hộp thuốc lá
Thuốc lá của Phó Lâm Viễn đều là hàng đặt riêng hộp đựng thuốc lá cũng là loại bán thị trường
Mùi thuốc lá cũng hề khó ngửi đó là một loại xen lẫn mùi đàn hương thoang thoảng khiến mê đắm Khi Trần Tĩnh cầm túi xách của cô lên đưa cho cô
Trần Tĩnh nhận lấy đưa bật lửa và hộp thuốc lá cho
Anh đưa tay cầm
Sau đó hai thang máy Đến tầng một Vu Tùng đã đậu sẵn xe ở cửa Trần Tĩnh xách túi theo Phó Lâm Viễn lúc đã là gần trưa
Không khí trong tòa nhà mệt mỏi Phó Lâm Viễn mở cửa xe đang định khom thì một bóng mỉm tới Đó chính là cô gái buổi sáng đã mang bữa sáng tới cô chắp tay lưng bên cạnh Phó Lâm Viễn gọi
Bước chân của Trẫn Tĩnh dừng
Phó Lâm Viễn thẳng tay vịn cửa xe nheo mắt
Cô gái xòe hai tay: “Hộp cơm của em ”
Cô trẻ trung và xinh làm động tác như trông càng ngây thơ đáng yêu mang dáng vẻ của một cô gái gan làm loạn Vẻ mặt của Phó Lâm Viễn hề thay đổi nghiêng đầu cô mấy giây : “Không thấy”
Cô gái thấy thì : “Không thấy thì đền cho em đấy”
Phó Lâm Viễn nhíu mày ấn mở cửa xe khóe môi cong lên: “Đền thế nào”
Rất rõ ràng
Tâm trạng của đã hơn nhiều so với lúc sáng tâm tình để trêu đùa các cô
Cô gái thấy giọng trầm của thì đỏ mặt mím môi ngửa đầu : “Vậy đền cho em bằng cách đưa em đến trường buổi chiều em tiết học ở trường”
Trầm Tĩnh thấy thẻ thực tập của công ty truyền thông ở tòa nhà bên cạnh đeo cổ cô gái hóa là vô tình gặp gỡ mà là cố ý
Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn
Sắc mặt của vẫn hề thay đổi
Anh lặng lẽ cô gái một chút đó với giọng điệu lười biếng
“Lên ”
Anh cúi trong xe cô gái đó ngước mắt lên khanh khách vòng qua cửa xe và lên theo Phó Lâm Viễn liếc bên ngoài Trẫn Tĩnh thấy ánh mắt của cô dừng một chút bước đôi giày cao gót của vị trí ghế phụ Cô thắt dây an Vu Tùng nhướng mày cô
Trần Tĩnh nghiêng sang hỏi cô gái : “Em gái thẳng đến Đại học Bắc Kinh ”
Cô gái xinh đôi mắt to tròn hàng mi cong cong: “ chị mọi ngoài Đi ạ”
Trần Tĩnh liếc Phó Lâm Viễn
Người đàn ông dựa lưng ghế úp tay lên mặt như thể để cô tự giải quyết Trần Tĩnh chắc vị trí của cô gái trong lòng Phó Lâm Viễn là như thế nào vì chức vụ yêu cầu cô về phía cô khẽ mỉm : “ là ngoài nhưng thể cho em biết chúng đưa em về trường nhé”
“Cảm ơn chị nha”
Cô gái cũng hiểu chuyện hỏi gì thêm nữa
Trần Tĩnh Vu Tùng Vu Tùng khởi động xe lái đường lớn Trần Tĩnh dựa lưng ghế con đường phía xe chạy một hồi
Cô gái bắt đầu chuyện với Phó Lâm Viễn
“Bữa sáng em làm ngon ”
Phó Lâm Viễn lật xem tài liệu trả lời cô Cô hài lòng hỏi : “Có ngon ”
Giọng của Phó Lâm Viễn trầm thấp vẻ qua loa lấy lệ
“Cũng ”
“Cũng nghĩa là ngon đúng ” Cô gái tự giải nghĩa Phó Lâm Viễn câu thì ngước mắt cô một cái thấy cô đang tươi như hoa
Phó Lâm Viễn khẽ hừ một tiếng
Anh ngả ngước mắt lên vô tình liếc sườn mặt của Trần Tĩnh ở ghế lái phụ
Trần Tĩnh những khung cảnh phía đèn đường đỏ biển số xe qua đường làn đường xe buýt và tiếng làm nũng của cô gái đang dựa sát Phó Lâm Viễn
Cô : “Cuối tuần trường em tổ chức triển lãm tranh rảnh đến xem nhé ở đó cũng tác phẩm của em”
Anh trả lời
Cô gái tiếp tục: “Anh đến mà em vẽ tranh khá chắc chắn sẽ thích”
Người đàn ông liếc cô
Cô sợ hãi chút nào chống mặt : “Nếu trả lời em thì coi như đồng ý nhé”
Phó Lâm Viễn kéo nhẹ cà vạt ghé sát cô gái đôi mắt hẹp dài đen như mực cất giọng trầm ấm: “Không ai với em rằng nếu em quá chủ động thì sẽ dễ thiệt ”
Cô gái khuôn mặt tuấn tú của mà tim đập thình thịch cô chớp chớp mắt: “Không chủ động thì làm tình yêu”
“Ồ”
Anh mỉm ngả ghế
Cô vẫn tiếp tục chống cằm với ánh mắt si mê
Vu Tùng Trần Tĩnh vài lần trong mắt mang ý
Trần Tĩnh im lặng vẻ mặt cô bình tĩnh Chẳng mấy chốc họ đã đến trường Đại học Bắc Kinh cô gái mở cửa xuống xe xoay vẫy tay với Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn thậm chí còn mở mắt sườn mặt lạnh lùng
Rầm
Cửa xe đóng
Cô gái còn vẫy tay với Trần Tĩnh Trần Tĩnh cũng giơ tay lên vẫy tay với cô
Chiếc xe yên tĩnh trở
Vu Tùng khởi động xe hỏi Trần Tĩnh: “Cô học lái xe thế nào ”
Trần Tĩnh hồn về vô lăng của đáp: “Cuối tuần luyện lái xe”
“Cô tự tin ” Vu Tùng hỏi
Trần Tĩnh : “Tôi vẫn còn thấy lo lắng”
“Không cô chỉ cần luyện tập nhiều là cô đã lái ngoài đường ”
Trần Tĩnh trả lời: “Rồi nhưng chỉ lái chậm thôi”
Lúc xe con đường ở ngoại ô dòng xe cộ đột nhiên giảm nhiều
Giọng của Phó Lâm Viễn vang lên từ phía : “Vu Tùng để cô lái xe ”
Trái tim của Trần Tĩnh đập mạnh
Cô sang Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn đặt cánh tay lên tay vịn ở giữa liếc cô và : “Cô thử xem”
Trần Tĩnh đôi mắt hẹp dài của đàn ông mà tim đập thình thịch cô căng thẳng dám tin Vu Tùng mỉm chậm rãi dừng xe đó cởi dây an và với Trần Tĩnh: “Cô sang lái ”
Trần Tĩnh ngây vài giây
Cô con đường vắng phía nghĩ đến đàn ông ở phía
Anh tin tưởng cô đến thế
Trần Tĩnh cắn môi tháo dây an xuống xe và đổi chỗ với Vu Tùng Vu Tùng ở ghế phụ hướng dẫn: “Chiếc xe giống như chiếc mà tổng giám đốc Phó đã đưa cho cô cô cứ lái từ từ vội vàng làm gì”
Trần Tĩnh chạm tay lái ừ đáp
Sau đó chiếc xe từ từ khởi động cô chằm chằm con đường phía lái xe
Vu Tùng vỗ tay : “Lái còn gì”
Trần Tĩnh dám thả lỏng chiếc xe chỉ cô mà còn Vu Tùng và Phó Lâm Viễn Cứ như lái xe đến thành phố Lân giữa chừng cô đổi cho Vu Tùng lái lúc đến thành phố Lân là hai rưỡi chiều
CEO của Thị Nguyên cũng chính là tổng giám đốc Phong Nguyên tư bản bên ngoài ác ý thu mua đã đặt một phòng riêng để tiếp họ thái độ lần của ông hơn nhiều ông đã ít lời trong bữa ăn
ông vẫn nhả những gì Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn vẫn kiên nhẫn cầm đũa lên gắp cho Trần Tĩnh một miếng cá mà cô mãi kịp gắp lần nào
Trần Tĩnh đang ăn rau
Ngón tay khựng cô mơ hồ : “Cám ơn tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn trả lời đặt đôi đũa ăn xuống xắn tay áo lên xương ngón tay thon dài nghiêng đầu lắng Phong Nguyên những lời lông mày nhúc nhích chút nào
Sau khi ăn xong khuôn mặt của Phong Nguyên cứng đờ vì quá nhiều
Ông thẳng : “Tổng giám đốc Phó chúng thể chuyện riêng ”
Phó Lâm Viễn đặt ly xuống nhướng mày ông
“Được”
Phong Nguyên lớn hơn Phó Lâm Viễn nhiều khi đối mặt với một CEO trẻ tuổi như ông thực sự ngờ rằng đối phương bình tĩnh như Phong Nguyên mời Phó Lâm Viễn dậy phòng chờ bên trong Những do Phong Nguyên mang đến cũng ở cùng Trần Tĩnh và Vu Tùng khi bàn ăn dọn xong của Phong Nguyên pha trà xuống trò chuyện với Trần Tĩnh và Vu Tùng
Trần Tĩnh thẳng lưng tán gẫu với đối phương vài câu
Sau đó điện thoại di động của đối phương vang lên hình như chuyện gì bắt máy ngoài một lát Trần Tĩnh đợi mới thả lỏng vai che miệng ngáp một cái
Vu Tũng liếc cô và : “Hay là cô đây nghỉ ngơi ”
Trần Tĩnh buồn ngủ bình thường ở công ty cô đều ngủ trưa cô lắc đầu : “Để xem báo cáo tài chính của Thị Nguyên”
Cô đến bên bàn thương vụ lấy tài liệu mà sáng nay Phó Lâm Viễn đã đưa cho cô từ trong túi cẩn thận xem xét cô thấy Thị Nguyên đã phát triển trong hai năm qua cổ phiếu vẫn luôn định khi đưa thị trường Phó Lâm Viễn là giúp họ lúc nhưng hiện giờ nội bộ Thị Nguyên định đó là lý do vì Phó Lâm Viễn lấy quyền kiểm soát công ty
Sau khi xong Trần Tĩnh cất tài liệu cô càng thấy buồn ngủ hơn nhưng vẫn cố gắng chống cằm xem điện thoại
Vu Tùng ở bên cạnh cũng đang xem điện thoại
Một lúc điện thoại của reo lên dậy ngoài Ở đây trở nên yên tĩnh hơn chỉ còn một Trần Tĩnh lúc cánh cửa phòng chờ mở
Phong Nguyên nghiêng bắt tay với Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn kéo nhẹ cà vạt của đưa bàn tay thon dài và bắt tay với ông
Phong Nguyên : “Tổng giám đốc Phó cảm ơn ”
Phó Lâm Viễn gật đầu đáp
Phong Nguyên đang định mời ăn tối cùng thì liếc mắt qua bóng bàn thương vụ thấy Trần Tĩnh đang ngủ gục ông dừng một chút : “Rất xin đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho thư ký Trần Như để thuê một phòng tầng…”
Phó Lâm Viễn giơ tay lên ngăn ông
“Tổng giám đốc Phong việc thì cứ làm ”
Phong Nguyên khựng ông : “Vậy tối nay chúng ăn cơm với nhé để sắp xếp cho”
“Chuyện để ”
“Được để tối nay ” Phong Nguyên gật đầu ông bóng dáng đang bò bàn mới rời trong lòng thầm mắng mà dẫn theo
Sao tiếp khách như chứ
Cửa phòng riêng đóng Phó Lâm Viễn xoay về phía Trần Tĩnh
Cô đang gục xuống nhưng điện thoại vẫn sáng lúc cô ngủ thể thấy lông mi dài mũi cao thẳng đuôi mắt rũ xuống Phó Lâm Viễn cô kéo cà vạt một hồi lâu cầm chiếc áo vest bên cạnh khoác lên vai cô
Sở dĩ ở đây yên tĩnh như là bởi vì cách âm sàn còn trải thảm
Cho nên Trần Tĩnh mới tỉnh ngay
Ngoài cô cảm thấy Vu Tùng đang ở đó nên mới yên tâm ngủ
Phó Lâm Viễn bước đến chiếc ghế sô pha bên cạnh cô cũng chính là chiếc ghế mà Vu Tùng vắt chéo chân cầm tờ tạp chí lật xem
Trong phòng riêng khá yên tĩnh
Khoảng năm phút điện thoại Trần Tĩnh đè ở vang lên đánh thức cô cô mơ màng cầm điện thoại lên lướt qua bắt máy
“Anh Lục chào ”
Ngón tay đang lật tạp chí của Phó Lâm Viễn chợt dừng