Hoa Hồng Đỏ - Chương 12
tín ngưỡng về biểu tượng tình yêu của hoa hồng ở các thành phố lớn đã sớm trở nên mờ nhạt
Thấy Trần Tĩnh còn đang do dự Lục Thần mở điện thoại : “Cô tin Tôi xóa hết phương thức liên lạc của các cô gái khác bây giờ điện thoại trống rỗng chỉ còn một đám đàn ông chó thôi Đây cô kiểm tra xem”
Anh đưa điện thoại đến mặt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh hồn Cô điện thoại của Lục Thần bất lực : “Anh Lục thể xem điện thoại của chứ”
Cô duỗi tay đẩy điện thoại của Lục Thần giơ tay nhận lấy đóa hồng đỏ ở trong lòng : “Hoa hồng cứ để ở chỗ của đợt lát nữa sẽ trang trí cho văn phòng”
Cô lấy hoa hồng “sung việc công” luôn
Lục Thần tươi rụt tay về chằm chằm khuôn mặt xinh của cô và : “Được thôi thư ký Trần về là một đàn ông trong sạch cô đừng lúc nào cũng nghĩ phong lưu đấy”
Anh lặp câu đó
Trần Tĩnh đặt hoa hồng lên bàn thì liếc một cái
Nếu như cô nhầm thì lời của Lục Thần nghĩa là sẽ lăng nhăng nữa
Vậy thì liên quan gì tới cô chứ
Trần Tĩnh dịu dàng : “Được”
Tiếng dứt tiếng bước chân cộp cộp cộp từ trong văn phòng âm thanh vội vàng Trần Tĩnh ngước mắt lên đã thấy Hoàng Mạt đeo kính râm mím chặt đôi môi đỏ hùng hùng hổ hổ bước nhanh ngoài giống như vội vàng
Lục Thần đút tay trong túi quần theo kêu lên một tiếng: “Giám đốc Hoàng đến sớm ”
Khóe môi Hoàng Mạt cong lên: “Chào buổi sáng tổng giám đốc Lục”
Cô đeo kính râm nên thấy rõ mặt xong cô xoay đến thang máy đúng lúc thang máy đang ở tầng một Cô khoanh tay duỗi đầu ngón tay ấn ấn trúng cái vòng tròn số bực bội duỗi tay ấn thêm lần nữa vẫn là cái kiểu hung hăng đó
Cái móng tay như thể sắp gãy
Cửa thang máy mở cô ấn mạnh nút xuống tầng một mãi đến khi cửa thang máy đóng
Lục Thần điều gì đó tặc lưỡi vài cái với Trần Tĩnh: “Tôi xem ông chủ của cô đây”
“Vâng Mời Lục”
Trần Tĩnh theo hướng của thang máy nữa mà sang gật đầu với Lục Thần Sau đó đến văn phòng còn cô cúi đầu sửa sang bó hoa hồng gai nhọn đã cắt cắt hết Phía bó hoa bọc trong nước còn trang trí thêm chút hoa baby
Trong văn phòng
Phó Lâm Viễn đang cài cúc áo sơ mi đầu ngón tay kẹp chặt điếu thuốc đến phía bàn làm việc lúc Lục Thần sắc mặt Phó Lâm Viễn trông mệt mỏi là lãnh đạm
Phó Lâm Viễn liếc mắt một cái khi đến bàn làm việc ngậm điếu thuốc và mở laptop
Lục Thần ở mặt gõ gõ bàn: “Anh chọc Hoàng Mạt tức giận bỏ Do sáng sớm cho cô Hay là chán cô ”
Phó Lâm Viễn xuống Ngón tay cầm điếu thuốc để bên cạnh cái gạt tàn Ngón tay thon dài các khớp xương hiện rõ gân xanh nổi nhẹ mu bàn tay
Anh đáp Lục Thần
Lục Thần cũng để bụng tiếp tục : “Anh nên thành thật chút ở phương xa còn giai nhân kiên nhẫn chờ vài năm”
“Không giống vẫn giai nhân nên cố gắng đây ” Ý của đang ám chỉ đến Trần Tĩnh ở ngoài cửa cách đó xa cô ôm bó hồng về phía phòng trà nước
Phó Lâm Viễn giơ tay gấp laptop
Anh dựa hỏi: “Anh rảnh lắm ”
Lục Thần đầu về phía Phó Lâm Viễn
Mặt chỉ mệt mỏi mà còn chút thiếu kiên nhẫn và khó chịu
Thấy Lục Thần thốt một câu: “Không rảnh đây”
Anh khỏi văn phòng thẳng đến phòng trà
Phó Lâm Viễn lấy điếu thuốc ngậm miệng sang màn hình máy tính
Lúc Trần Tĩnh đang cắm hoa hồng bình hoa thì Lục Thần tới gõ cửa thấy cô xoay : “Thư ký Trần đây”
Trần Tĩnh gật đầu: “Anh thong thả”
Lục Thần cau mày: “Chúng trạc tuổi cô cần gọi kiểu kính trọng như cô thể gọi thẳng tên của Lục Thần”
Trần Tĩnh thoáng khựng đó mỉm : “Anh Lục đây là lễ nghi thể bỏ ”
Cô lên dịu dàng
Lục Thần cảm thấy : “Thôi cứ cô ”
“Bai bai lần gặp nhé”
Trần Tĩnh đáp “ừ” một tiếng
Lục Thần xoay rời
Trần Tĩnh theo bước thang máy mới trở bàn làm việc Cô thu dọn đống hoa hồng và hoa baby mặt bàn nhẹ nhàng ngước mắt lên về phía văn phòng đang mở
Cô ôm chúng văn phòng của Phó Lâm Viễn
Anh đang hút thuốc và báo cáo của giám đốc điều hành gương mặt tuấn tú vẫn còn mệt mỏi Trần Tĩnh nhẹ nhàng bước lấy một bình hoa đặt lên bàn hình vuông cạnh ghế sô pha Cô đổ một ít nước bình cắm hoa hồng và hoa baby đó còn chỉnh hoa hồng một chút
Phó Lâm Viễn day trán
Anh ngước mắt lên là thấy cô cũng thấy hoa hồng mà cô mang
Anh yên lặng vài giây
Miệng còn đang ngậm điếu thuốc giọng điệu trầm thấp
“Làm gì ”
Trần Tĩnh thấy giọng thì vội xoay cô và : “Đây là hoa hồng mà Lục mang đến trông nên đặt ở văn phòng”
Phó Lâm Viễn lên đến sô pha
Trần Tĩnh thẳng căng thẳng Phó Lâm Viễn ngậm điếu thuốc đến mặt cô đột nhiên cúi Trần Tĩnh hô hấp thông mùi thuốc lá cùng với hương nước hoa phả từ đàn ông bay qua đây Anh liếc mắt cô một cái cầm bình hoa ngay ngắn lên và nhét ngực cô
Anh thẳng lưng cụp mắt xuống cô: “Cô mang ngoài Tôi thích”
Trần Tĩnh ngây
Cô giữ lấy bình hoa thoáng ngập ngừng một chút mặt tái Cô cố gắng hết sức kiềm chế gương mặt trắng bệch của nhưng đôi môi vẫn hồng
Trần Tĩnh ở bên cạnh lâu như nhiều chuyện cô làm đều ngầm đồng ý thế nhưng cô bao giờ thấy từ chối thẳng như thậm chí là mở miệng thích Vậy nên gương mặt cô thể kiềm chế mà tái
Phó Lâm Viễn yên lặng cô vài giây căn dặn: “Cô về mua cây ngũ gia bì để ở đây”
Trần Tĩnh ôm bình hoa hồng dậy gật đầu : “Vâng sẽ thu xếp ngay”
Nói xong cô nhanh chóng rời khỏi lúc còn mang theo mùi hương nhàn nhạt
Phó Lâm Viễn tại chỗ giây tiếp theo ngửa đầu yết hầu di chuyển dùng đầu ngón tay hờ hững cầm điếu thuốc giữa lông mày vẫn cau hiện vẻ bực bội