Hoa Hồng Đỏ - Chương 112
Lúc chờ đèn đỏ nghiêng đầu ánh mắt cô một tay đặt xuống nắm tay cô gạt cần
Trần Tĩnh nắm chặt những ngón tay thon dài của
Nắm tay vài giây xe khởi động Trần Tĩnh nắm nữa cô buông tay
bầu khí trong xe ngọt ngào kiểu ngọt ngào trong im lặng Đến studio áo cưới TW nhà thiết kế và nhân viên của đã chờ sẵn ở cửa Trần Tĩnh xuống xe Phó Lâm Viễn khóa xe nắm tay cô bước lên bậc thềm Nhà thiết kế và đám theo đẩy cửa sảnh vip
Có mang trà và bánh ngọt đến đặt lên bàn
Nhà thiết kế đã lấy thước dây đo chiều cao eo hông của Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn ở một bên
Anh đã gửi kích thước của cho studio nên cần phức tạp như thế
Còn Trần Tĩnh cần thiết kế đo đạc cẩn thận
Những nhà thiết kế đều là nhà thiết kế hàng đầu họ trao đổi với Phó Lâm Viễn bằng tiếng Pháp Ở đại học Trần Tĩnh đã học thêm tiếng Đức và tiếng Pháp cô thích tiếng Đức hơn nên chỉ thể hiểu tiếng Pháp còn nếu thì khó khăn
Phó Lâm Viễn đáp lời của nhà thiết kế kéo thước dây quấn quanh eo của Trần Tĩnh Trần Tĩnh ngước mắt lên ánh mắt đôi vợ chồng sắp cưới chạm Phó Lâm Viễn cô vài giây đầu ngón tay nắm chặt ý đồ rõ ràng cách lớp quần áo nhưng Trần Tĩnh đỏ mặt cô cố tỏ bình tĩnh
Cô âm thầm nghiến răng
Khóe môi Phó Lâm Viễn cong lên với nhà thiết kế ý kiến của
“Ma femme est en bonne forme design simple”
Vợ vóc dáng cân đối chỉ cần thiết kế đơn giản thôi
Trần Tĩnh hiểu đôi tai cô đỏ bừng Nhà thiết kế ở một bên gật đầu : “Oui je pense aussi”
Vâng cũng nghĩ
Trần Tĩnh giả vờ như hiểu cô liếc Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn lặng lẽ cô vài giây đó kéo thước dây như thể quấn quanh eo cô cất thước dây Anh tùy tay đưa nó cho nhà thiết kế Sau khi nhà thiết kế nhận lấy cầm bút vẽ lên bản vẽ đồng thời ghi chiều cao và kích thước của Trần Tĩnh ghi chú
Thước dây còn nữa
Hơi thở Trần Tĩnh mới đều cô nhận lấy cốc cà phê do trợ lý thiết kế đưa uống một ngụm
Phó Lâm Viễn cẩn thận lắng ý tưởng của nhà thiết kế Anh gật đầu thỉnh thoảng trao đổi với nhà thiết kế Trần Tĩnh uống cà phê khuôn mặt nghiêm túc của
Giống như thấy trong đoạn video đó
Cũng giống như cúi đầu chuyện với nhà thiết kế thỉnh thoảng đưa vài ý kiến với đối phương Anh quan tâ m đến chuyện của cô nhiều hơn cả cô quan tâ m đến bản thân
Vì trao đổi xong bộ váy cưới đã mất hơn một tiếng Chọn các bộ váy còn cũng mất thời gian tương tự Váy kiểu Trung Quốc và váy lúc kính rượu là do hai nhà thiết kế khác của Studio TW cùng làm Kiểu Trung Quốc là bộ thêu hai nhà thiết kế đều là Trung Quốc cho nên giao tiếp dễ dàng hơn
Sau khi chọn xong những bộ quần áo
Trời đã nhá nhem tối
Tổng giám đốc TW khu vực Trung Quốc còn tự đến đây mời Phó Lâm Viễn và Trần Tĩnh ăn tối Đầu bếp Pháp chế biến ngay tại chỗ đối phương mắt xanh tóc biếc từ từ chuyện Phó Lâm Viễn cầm chén rượu thỉnh thoảng hai câu Bọn họ bộ đều tiếng Pháp Trần Tĩnh nhấp một ngụm rượu vang thầm nghĩ trong số các ngôn ngữ yêu thích của Phó Lâm Viễn lẽ tiếng Pháp
Chủ tịch khu vực Trung Quốc Trần Tĩnh một cái bằng tiếng Pháp rằng cô xinh và hợp với
Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh
Hôm nay cô đeo hoa tai ôm sát da xinh Cổ thon dài khi uống rượu tao nhã đôi lông mày xinh và đôi mắt ánh đèn dịu dàng lạ thường
Phó Lâm Viễn lặng lẽ vài giây và trả lời bằng tiếng Pháp: “Ma surprise”
Là vinh hạnh của
Chủ tịch khu mỉm gật đầu dùng tiếng Trung chúc phúc cho hai
Phó Lâm Viễn lời cảm ơn
Sau bữa tối Trần Tĩnh uống nhiều rượu vang đến mức say nhưng cô chóng mặt hai má đỏ bừng nắm tay Tổng giám đốc khu vực Trung Quốc tiễn họ xuống lầu Phó Lâm Viễn mở cửa xe để cho Trần Tĩnh Sau khi bắt tay với đối phương cũng lên xe Vu Tùng lái xe một lúc vách ngăn nâng lên
Trong xe mập mờ
Người đàn ông nghiêng nắm cửa sổ xe ôm Trần Tĩnh lòng chặn đôi môi đỏ mọng của cô Khung cảnh vẻ quen thuộc như thể đêm đó sinh nhật của Giang Mạn Lâm Khi xe đến hầm để xe Trác Việt Vạn Đại Phó Lâm Viễn ôm ngang Trần Tĩnh ngoài đúng cô uống say
Là loại rượu vang đỏ ủ lâu và nồng độ cồn cao
Lúc cô đã say mặt mày cô xinh
Phó Lâm Viễn sải bước nhanh khỏi thang máy quét mặt bước cửa ôm Trần Tĩnh phòng rót cho cô một ly nước Anh cúi đút cho cô khuôn mặt của cô Trần Tĩnh uống say đang nắm lấy cổ tay Một tay cô để đang níu lấy cổ cởi cúc áo Phó Lâm Viễn bình tĩnh xuống
Giọng của nhỏ nhẫn nhịn : “Lá gan lớn đấy”
Anh đặt cốc xuống thẳng dậy một tay cởi nút cổ áo tay nắm tay cô Trần Tĩnh ngửa đầu yên tĩnh Phó Lâm Viễn thấy cởi gần hết ôm lấy cô Hai tay Trần Tĩnh ôm cổ Phó Lâm Viễn m/út lấy môi cô : “Tắm rửa đã”
Trên hai nồng nặc mùi rượu
Còn một ít mùi nước hoa khác thuộc về hai bọn họ khó chịu
Vì bế cô phòng tắm đè cô lên tường phòng tắm hai hôn thật sâu Đêm đã khuya và tương lai thuộc về bọn họ mới bắt đầu
–
Trước khi chờ váy cưới làm xong Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn đăng ký kết hôn và chụp ảnh cưới Vì Phó Lâm Viễn đã đưa Trần Tĩnh đến thị trấn Chu để đón Tiếu Mai lên Lần Tiếu Mai cũng ở phòng ở Trác Việt Vạn Đại như lần nhưng ở lâu hơn vì dọn dẹp nhiều hơn
Sau khi làm xong việc Trần Tĩnh xuống giúp Tiếu Mai thu dọn
Tiếu Mai lấy một tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và đưa nó cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh nhận lấy lật xem vài lần: “Đây là”
Tiểu Mai : “Đất ở thị trấn Chu ngôi nhà bây giờ đang ở là do cha con mua Lúc ông nội con đã để một mảnh đất cho cha con Bây giờ mẹ giao cho con Con để nó cùng với đồ cưới nhé”
“Còn cái giấy chứng nhận bất động sản của nhà chúng đã tên của con đó về con tự cất giữ”
Trần Tĩnh đẩy tờ giấy chứng nhận bất động sản : “Cái mẹ tự giữ cho riêng Mảnh đất con sẽ nhận lẽ con sẽ dùng đến”
Cô thậm chí còn biết trong nhà còn một mảnh đất Ba cô cũng cho cô biết Bây giờ Tiếu Mai cũng mới cho cô Tiếu Mai cũng cất giấy chứng nhận nhà đất : “Cũng giữ cái để nhớ”
Sau đó bà chuẩn một ít tiền mặt cho Trần Tĩnh làm đồ cưới mặc dù chỉ hơn hai mươi vạn nhưng đó là số tiền Tiếu Mai tiết kiệm trong những năm qua Bây giờ bà lấy tất nhiên Trần Tĩnh nhận Cô đầu tư ở bên ngoài một ít cũng còn nhiều tiền trong tài khoản Thấy cô nhận Tiếu Mai bất lực
“Được mẹ tiếp tục cất giữ coi như là để dự phòng cho con”
Trần Tĩnh : “Được ạ”
Sau đó Tiếu Mai chuẩn một số thứ để trong chiếc vali nhỏ Bà cho Trần Tĩnh xem từng thứ một Kết hôn ở thị trấn Chu phức tạp hơn ở Bắc Kinh nhưng Tiếu Mai đã đơn giản hóa mọi thứ chỉ Tiếu Mai nhiều trẻ tuổi ở thị trấn Chu cũng tuân theo các quy tắc kết hôn cũ nữa
Hai mẹ con đang trò chuyện thì chuông cửa reo
Trần Tĩnh dậy mở cửa Phó Lâm Viễn vắt áo khoác lên tay tay còn kéo cổ áo cô Trần Tĩnh : “Họp xong ”
“Ừ tối nay tới nhà ăn cơm”
Trần Tĩnh
Cô dẫn
Phó Lâm Viễn gọi dì Tiếu
Tiếu Mai đáp bằng một nụ rót nước cho Phó Lâm Viễn tùy ý liếc căn phòng đầu hỏi Trần Tĩnh: “Thu dọn đồ đạc xong ”
“Xong hết ” Vừa Trần Tĩnh đã đóng vali đồ cưới
Phó Lâm Viễn gật đầu nhận lấy tách trà từ tay Tiếu Mai và cảm ơn Lúc Vu Tùng cũng trong tay cầm một túi tài liệu dày đặt lên bàn
Phó Lâm Viễn : “Dì Tiếu mời Trần Tĩnh em cũng ”
Gần đây thỉnh thoảng gọi cô là vợ nhưng khi thứ ba ở bên thì ít gọi Trần Tĩnh và Tiếu Mai xuống Vu Tùng rời và đóng cửa
Phó Lâm Viễn lấy một số giấy tờ tài sản từ túi hồ sơ và đẩy chúng đến mặt Trần Tĩnh : “Ngoại trừ Phó Hằng đây là những tài sản hiện của em xem ”
Trần Tĩnh dừng cô cầm lên tùy ý lật qua
Thực cô rõ ràng về tài sản của Phó Lâm Viễn Trong hai năm ở bên cô đã giúp mua nhiều nên lật vài trang là biết Cô khép đặt xuống ngẩng đầu
Phó Lâm Viễn lấy hai tấm thẻ đẩy một tấm mặt cô và tấm còn đặt mặt Tiếu Mai Phó Lâm Viễn ngẩng đầu Trần Tĩnh: “Đây là thẻ chính của em thể dùng”
Nhìn tấm thẻ Trần Tĩnh biết nguồn gốc của tấm thẻ thẻ chính của thẻ phụ đó
Cô Tiếu Mai Thẻ của Tiếu Mai chắc là thẻ con của Phó Lâm Viễn tiền trong đó sẽ gửi tới thường xuyên Phó Lâm Viễn với Tiếu Mai: “Dì Tiếu thẻ một khoản tiền gửi cố định dì giữ lấy mà dùng”
Tiếu Mai vô thức nắm chặt cổ tay của Trần Tĩnh hiệu cho cô từ chối
Không cần xem ai cũng biết trong thẻ nhiều tiền
Trần Tĩnh ngờ rằng còn nghĩ đến cả mẹ cô Cô im lặng vài giây lấy thẻ con và thẻ chính đặt mặt Phó Lâm Viễn : “Em sẽ nhận hai cái thẻ ”
Phó Lâm Viễn đặt hai tay lên đầu gối khớp xương rõ ràng cô
Hai
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Vợ em phân chia rõ ràng như thế Sau ăn cơm cũng chia tiền ”
Một tiếng vợ thốt trái tim của Trần Tĩnh đạp mạnh Cô bình tĩnh trả lời: “Cái thì cần thiết ăn của mặc của cũng ”
Phó Lâm Viễn: “…”