Hoa Hồng Đỏ - Chương 111
Ví dụ ngực của ấm lòng bàn tay của lúc
Hai ôm một lúc Trần Tĩnh rời khỏi vai ngẩng đầu : “Em còn thu dọn quần áo”
Phó Lâm Viễn buông cô Trần Tĩnh vén tóc tai xổm xuống nhặt quần áo rơi sàn cho vali Phó Lâm Viễn cũng xuống giúp cô dọn dẹp Trần Tĩnh sử dụng nhiều túi đựng đồ nên quần áo cá nhân của cô rơi ngoài Sau khi thu dọn đồ đạc xong Trần Tĩnh dậy và treo quần áo tủ
Mới hai ba ngày về trong tủ của cô thêm quần áo mới
Trần Tĩnh đầu : “Anh mua quần áo nữa ”
Phó Lâm Viễn treo quần áo của cô sang một bên khuôn mặt lạnh lùng Anh tùy ý ừ một tiếng Trần Tĩnh nhướng mày sang chỗ khác : “Đồ lần em còn mặc hết”
Phó Lâm Viễn đóng cửa tủ ôm cô từ phía và : “Không thích thì gửi trả ”
Trần Tĩnh dựa vòng tay một tiếng Cô thu dọn tủ quần áo Phó Lâm Viễn ôm chặt eo cô ngửi mùi thơm cơ thể cô
“Đó là nhật ký ” Anh hỏi
Trần Tĩnh : “Không là sổ tay”
“Anh thể xem ”
Trần Tĩnh đóng tủ
Cô thẳng thừng : “Được”
Dù thì tình cảm cũng đã phát hiện nên cần che giấu nữa
Sau khi đóng hai cánh cửa tủ Phó Lâm Viễn đặt vali của Trần Tĩnh trong ngăn tủ Anh ở đầu giường và kéo Trần Tĩnh lòng Trần Tĩnh đang cầm cuốn sổ cô mở và : “Cuốn sổ tay thực nguồn gốc từ RB ghi cuộc sống cũng khá giống như một cuốn nhật ký…”
Cô lật trang đầu tiên là trang ghi chú đầu tiên của cô đó dán sticker ghi tâm trạng của cô vỏn vẹn một câu thời tiết thật
Bên ghi ngày tháng là tháng ba năm cô học đại học năm nhất
Phó Lâm Viễn cô đang lật từng trang
Cô nhưng thực cô là một nhiều vì về cơ bản nếu cô nhật kí cũng chỉ một hai câu
“Trong trường hoa đào nở rộ giống như mộng ảo”
“Trời trong xanh ở đây”
“Đường dài mới biết ngựa ở lâu mới biết nông sâu lòng ”
“Nhớ”
Đến đại học năm thứ ba trường để diễn thuyết Trần Tĩnh hàng ghế khán giả đã lòng ngay từ lúc đó Nhật ký ngày hôm đó là mã Morse
Khi lật đến trang Trần Tĩnh khá bình tĩnh
Phó Lâm Viễn liếc mắt đã : “Chính là ngày ”
Đầu ngón tay Trần Tĩnh dừng một chút: “Làm biết”
Sau khi ngẩn một lúc cô mới biết chắc chắn đã giải mã Morse của cô Người đàn ông … giỏi Trần Tĩnh ngay lập tức lật một trang khác Mặt cô còn bằng tiếng Đức rằng cô thích Viễn vì Trần Tĩnh lật một trang khác Cô cần hỏi cũng biết Phó Lâm Viễn hiểu mới đầu cô còn vô tư hiện tại cảm thấy lỗ tai đỏ lên
Tại phần là chuyện cô thích chứ
Bàn tay ôm eo cô càng siết chặt hơn Trần Tĩnh gấp quyển sổ đầu : “Anh thể buông lỏng một chút ”
Phó Lâm Viễn trả lời cầm lấy cuốn sổ của cô dùng đầu ngón tay thon dài mở lật đến trang cô đóng Trên trang cô vẽ đang phát biểu ở bục giảng tóc khuôn mặt sườn mặt cổ yết hầu cổ áo áo sơ mi đồng hồ và ba chữ tắt FLY đính kèm bên
Anh hồi lâu thấp giọng : “Sau cũng vẽ cho em một bức”
Trần Tĩnh khuôn mặt của kinh ngạc: “Anh biết vẽ”
Phó Lâm Viễn gấp cuốn sổ tay của cô đưa mắt cô và : “Khi ở Mỹ đã từng học qua”
Cuộc sống học tập ở Mỹ đầy rối loạn nhất là mấy bạn của Tuy là ảnh hưởng gì nhưng cũng lười giải quyết những tình huống như nên càng dành nhiều thời gian hơn cho những sở thích chẳng hạn như máy tính đánh bài đua xe ngôn ngữ…
Vẽ cũng là một trong số đó
Khi Trần Tĩnh lắng thì nhớ mã code của
Có lẽ mã code hôm sinh nhật đó cũng là do Trần Tĩnh : “Vậy lúc du học đã học nhiều điều nha”
Phó Lâm Viễn: “Cũng khá”
Anh đặt cuốn sổ lên tủ đầu giường ôm chặt lấy eo cô Trần Tĩnh vài giây đó rướn hôn Phó Lâm Viễn đè eo cô đầu lưỡi tiến trong Trần Tĩnh vòng tay lên vai đầu gối nửa quỳ eo thẳng tắp tóc dài đến eo ôm ở trong tay
Hai hôn thật sâu
Ngoài cửa dì giúp việc đến nấu cơm Bà biết hai cũng ở nhà cửa phòng ngủ chính mở nên bà cũng nhiều chỉ bếp nấu cơm Hôm nay Chương Hân Đồng nhờ bà mua một ít tổ yến và hải sâm mang tới hầm lên để cho Trần Tĩnh ăn khuya
Nhiệt độ trong phòng ngủ chính tăng lên
Phó Lâm Viễn xuống giường áo sơ mi cô cởi gần hết Ngực lộ thấp thoáng Anh đóng cửa khóa giường đầu ngón tay vén cổ áo cô cúi hôn cô Trần Tĩnh ôm lấy cổ đón nhận Cô đã hôn đến mê loạn biết đông tây nam bắc nữa
Lúc đó đã gần tám giờ tối
Hai mới khỏi phòng Trần Tĩnh mặc váy hai dây khoác áo khoác sáng màu uể oải bàn ăn Phó Lâm Viễn đó hâm nóng bữa tối bưng lên bàn Trần Tĩnh cầm bát ăn canh Cổ áo cô trễ xuống nhiều dấu hôn Phó Lâm Viễn thoải mái gắp thức ăn cho cô
Ăn tối xong
Cả hai cùng giải quyết công việc Phó Lâm Viễn ghế sô pha lật tài liệu Trần Tĩnh đeo tai tham gia một cuộc họp video ngắn với quản lý cấp cao Vạn Lý Viễn Trình
Trần Tĩnh đến khát khô cả họng
Cô kéo tay
Phó Lâm Viễn đang trả lời điện thoại dậy rót một ly nước đặt tay cô Trần Tĩnh ngước mỉm im lặng cảm ơn Phó Lâm Viễn đút tay túi quần Vu Tùng đang mà đôi mắt cô Trần Tĩnh nữa và tiếp tục cuộc họp Trong video thấy một bàn tay đeo đồng hồ đang rót nước cho giám đốc Trần
Bọn họ cần đoán cũng biết đó là tổng giám đốc Phó của Phó Hằng
Sau khi cuộc họp kết thúc
Trần Tĩnh đóng máy tính xách tay qua Phó Lâm Viễn đang họp với các quản lý cấp cao nước ngoài Trần Tĩnh tùy tiện cầm máy tính bảng nhấc chân đá Phó Lâm Viễn Vẻ mặt Phó Lâm Viễn thay đổi nắm lấy mắt cá chân của cô đặt lên đùi Vẻ mặt lạnh lùng video Trần Tĩnh mỉm
Cô đưa ly nước cho
Phó Lâm Viễn nhận lấy uống một ngụm
Đêm nay hai về phòng ngủ chính muộn gần mười hai giờ rưỡi Hôm nay Trần Tĩnh mệt mỏi một lúc đã ngủ trong lòng Trong giấc mơ cô mơ thấy trường đại học Bắc Kinh cô đang ôm sách ở cuối lớp đàn ông bục giảng Mà đàn ông bục đảo mắt thấy cô
Tim cô đập thình thịch
Hai như thể đã hàng ngàn năm
Nửa đêm cô trở vô thức ôm lấy cổ Phó Lâm Viễn nhưng ôm Trần Tĩnh sững sờ vài giây mơ hồ mở mắt s/ờ soạng sang bên cạnh giường ngủ trống Cô dừng một chút xoay dậy chân trần xuống giường Cô bên ngoài ánh đèn tường trong phòng khách
Khi Trần Tĩnh ngoài cô lập tức thấy Phó Lâm Viễn đang bên cửa sổ sát đất tay cầm cuốn sổ của cô Anh ở đó ngậm điếu thuốc miệng
Trần Tĩnh ngẩn
Cô bước đến gần
Từ phía ôm lấy eo mơ hồ : “Sao tỉnh dậy”
Phó Lâm Viễn dừng rút điếu thuốc trong miệng đặt nó cái gạt tàn nắm lấy tay cô đặt eo trầm giọng : “Anh đang suy nghĩ”
Trần Tĩnh khó hiểu: “Hả”
Phó Lâm Viễn im lặng vài giây kéo cô từ phía lòng Trần Tĩnh ôm cổ Phó Lâm Viễn cũng cúi đầu cô vài giây
Sau đó ấn gáy cô lần nữa ôm chặt cô vòng tay
Anh thấp giọng : “Mới bắt đầu như thì ”
Trần Tĩnh lắng
Cô hiểu những gì
Giọng của Trần Tĩnh cũng nhỏ mềm mại: “Hiện giờ cũng mà”
Là
Mất nhưng cảm thấy vẫn thiếu
Anh tin rằng thể làm nhiều hơn thế
Trần Tĩnh giữ lấy cổ Phó Lâm Viễn cúi đầu ôm cô thật chặt Hai ôm thật lâu Trần Tĩnh thực sự cảm nhận đang đau lòng cho cô
Người đàn ông
Kiêu ngạo thói quen hưởng thụ vô kỷ luật lạnh lùng bạc tình
lúc thực sự cảm thấy đau lòng mà cô cũng thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng của
Cô : “Tổng giám đốc Phó em nên an ủi nhỉ”
Cô cố ý trêu chọc
Phó Lâm Viên dừng một chút ấn eo cô: “Không cần em đổi cách gọi ”
Trần Tĩnh mỉm : “Tổng giám đốc Phó cũng mà”
Phó Lâm Viễn: “…”
Trần Tinh ôm chặt lấy cổ Thực mỗi lần cô gọi là tổng giám đốc Phó trái tim cô đập rộn ràng Cô sẽ luôn nhớ cảm giác thích Phó Lâm Viễn vuốt tóc cô thấp giọng : “Sớm muộn gì em cũng thay đổi cách gọi thôi”
Lúc cả hai mới nhận rằng sẽ những cái tên thân mật và hợp pháp hơn xuất hiện Trần Tĩnh nhớ đến biệt danh trong WeChat của Trần Tĩnh nghĩ cô cũng sẽ đổi cho chứ Nên thay đổi thành gì là cứ để là Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn cũng mà
FLY
Em gặp trong lớp học đó
_
Sau khi lộ bí mật của cuốn sổ Trần Tĩnh trở nên thoải mái hơn nhưng cô vẫn như yêu theo lý trí và cảm tính khi yêu một ai đó cô sẽ luôn yêu bản thân
Sau khi Vạn Lý Viễn Trình cắt bỏ những dự án đó cả công ty trở nên thoải mái hơn những quản lý dự án thể tập trung làm một việc Tin tức Phó Lâm Viễn của Phó Hằng cưng chiều bạn gái vẫn lan truyền
đa số mọi đều khẳng định năng lực của Trần Tĩnh Ngày hôm nay Trần Tĩnh đang ở văn phòng xem tài liệu máy tính xuất hiện một đoạn tin tức
Trần Tĩnh giám đốc điều hành của Vạn Lý Viễn Trình đã quyên góp năm mươi triệu triệu nhân dân tệ cho vùng núi để xây trường học làm đường và xây dựng vườn chè đã trở thành tin nóng Trần Tĩnh sững sờ cô bấm tin tức đó
Cô cũng nhiều tiền để quyên góp như thế nha
Sau đó cô nghĩ đến những tài liệu mà Phó Lâm Viễn yêu cầu cô ký vài ngày là về ngôi nhà và cái xe cô còn tưởng cái gì cần xử lý
Có vẻ như khi bán nhà và xe đã dùng tiền quyên góp Người trợ lý cầm điện thoại di động Trần Tĩnh: “Giám đốc Trần một số phương tiện truyền thông phỏng vấn cô về lần quyên góp ”
Trần Tĩnh : “Tạm thời nhận phỏng vấn”
Trợ lý: “Vâng”
Cô từ chối
Điện thoại trong tay sáng lên Trần Tĩnh liếc là một tin nhắn WeChat
Phó Lâm Viễn: [Đi xuống đây]
Trần Tĩnh nhớ hôm nay cô chọn váy cưới Cô khép tài liệu cầm chiếc túi nhỏ và áo khoác xuống lầu Phó Lâm Viễn bên cạnh xe tay đút túi quần một tay kẹp điếu thuốc Anh dập điếu thuốc mở cửa cho cô đợi cô trong xe thì cúi xuống thắt dây an cho cô
Trần Tĩnh liếc một cái: “Anh bán nhà bán xe quyên góp tiền”
Phó Lâm Viễn mặt cô: “Ừ”
Khóe môi Trần Tĩnh khẽ nhếch
“Làm lắm”
Phó Lâm Viễn nhàn nhạt liếc cô một cái: “Cám ơn vợ đã đã tán thành”