Hoa Hồng Đỏ - Chương 110
Phó Lâm Viễn phát hiện cô vẫn ngủ lập tức mở mắt : “Em buồn ngủ ”
Trần Tĩnh im lặng đó cô đặt một nụ hôn lên đôi môi của
Phó Lâm Viễn giữ lấy cổ cô khẽ : “Đêm nay em thật nhiệt tình”
Trần Tĩnh xong hỏi: “Bình thường em nhiệt tình ”
Khóe môi Phó Lâm Viễn khẽ cong lên trả lời đem cô ấn trong lồng ngực tóc Trần Tĩnh xõa ở cánh tay mang theo một mùi hương thoang thoảng lười biếng hít lấy mùi hương của cô ôm lấy cả cơ thể cô : “Trần Tĩnh”
“Vâng”
Hầu kết của khẽ nhúc nhích: “Em nên trở về thị trấn Chu để thu dọn hành lý chúng sắp trở thành vợ chồng hợp pháp ”
Trần Tĩnh im lặng một lúc đó cô đồng ý
Phó Lâm Viễn vui
Cô đến Bắc Kinh chỉ mang theo một chiếc vali mua cho cô nhiều quần áo nhưng luôn cảm thấy ở đây thiếu thứ gì đó lẽ là do lúc cô đem nhiều đồ của lên đây
Thế nên dấu vết của cô trong phòng quá ít đã từng nhà của cô nên biết cách bài trí ở chỗ đó
Đó mới giống chỗ cô sống
Trần Tĩnh hôn lên hầu kết của Phó Lâm Viễn và cô cũng đã làm Hầu kết Phó Lâm Viễn trượt xuống giữ cô : “Em biết đã làm gì ”
Tai của Trần Tĩnh như bỏng
Cô buông
Phó Lâm Viễn khẽ
Tiểu yêu tinh thích trêu chọc khác
Hai ôm Trần Tĩnh thỉnh thoảng sẽ một hai câu dần dần chìm giấc ngủ
_
Vài ngày tiếp theo Trần Tĩnh bớt chút thời gian để dẫn Tiếu Mai trở về khu nhà cũ bước trong ngõ nhỏ những kí ức ùa về nhưng cô càng cảm thấy rằng chỗ đã thay đổi nhiều hỗn loạn hơn nhiều xe đạp chất đống trong góc tường còn vài nuôi chó mèo góc tường và làm cho chúng một cái ổ nho nhỏ
Không còn sự trống trải như hai đến nhà cũ cánh cổng đã thay nơi đã thuê nên biết bên trong như thế nào
Tiếu Mai : “Mọi thứ đã thay đổi”
Trần Tĩnh nắm lấy tay bà : “Sao thể thay đổi thời gian trôi nhanh như ”
“Cũng ”
Kết quả là đầu ngõ đã trùng hợp gặp bác sĩ Triệu ông râu tóc bạc phơ mà tinh thần vẫn minh mẫn Trần Tĩnh thấy thì hô lên: “Bác sĩ Triệu ”
Bác sĩ Triệu đầu dừng vài giây: “Cháu là… thư ký của Phó Lâm Viễn”
Trần Tĩnh : “Vâng ạ”
Bác sĩ Triệu một tiếng vuốt râu và : “Sức khỏe cháu dạo ”
Trần Cảnh : “Sức khỏe cháu lắm dạo còn đau nữa”
“Vậy là ” Bác sĩ Triệu gật đầu: “Chăm sóc cơ thể thật để thể sinh cho Phó Lâm Viễn một đứa trẻ đáng yêu”
Nghe thấy mặt Trần Tĩnh đỏ bừng: “Bác gì ”
Bác sĩ Triệu liếc Trần Tĩnh và : “Chuyện tế nhị của phụ nữ mà Phó Lâm Viễn còn bảo bác xem cho cháu giờ cháu hai đứa quan hệ gì thì bác tin”
Trần Tĩnh: “…”
Tiếu Mai hai mà hiểu chuyện gì lúc vẻ mặt Trần Tĩnh bình tĩnh : “Anh là bạn trai của cháu”
“Vậy là ” Bác sĩ Triệu gật đầu Sau khi Trần Tĩnh chào hỏi bác sĩ Triệu xong cô cùng Tiếu Mai ngoài Tiếu Mai Trần Tĩnh: “Trước đây khi con đến tháng đau bụng là vị bác sĩ đó khám bệnh cho con Cũng là Phó sắp xếp cho con”
Trần Tĩnh “” một tiếng
Cô : “Khi đang làm thì con đau thấy…”
“Ồ thì là thế” Tiếu Mai cũng nghĩ gì nhiều Triệu Tĩnh thở phào nhẹ nhõm và đưa Tiếu Mai về nhà họ Phó ăn cơm Kể từ khi Tiếu Mai đến ngày nào Chương Hân Đồng cũng gọi điện thoại cho bà bảo qua ăn cơm bữa trưa đến bữa tối bữa nào cũng gọi Tiếu Mai thở dài mẹ của Phó thật nhiệt tình
bà cũng thở phào nhẹ nhõm vì như thế tương lai Trần Tĩnh sẽ càng ngày càng
_
Phó Lâm Viễn chuẩn cho đám cưới Trần Tĩnh và Tiếu Mai trở thị trấn Chu một chuyến để thu dọn hành lý Trần Tĩnh mở cái vali mà lần cô đem từ Bắc Kinh về Cuối cùng cô thấy cuốn sổ tay mà cô đã dùng trong nhiều năm qua nó chứa đựng tình cảm của cô với Phó Lâm Viễn cũng như một số cảm xúc trong quá khứ của cô
Trần Tĩnh do dự một hồi
Tiếu Mai ở bên ngoài gọi : “Mấy đứa Mộc Sam đến thăm con kìa”
Trần Tĩnh dậy : “Con đây ạ”
Cô tùy ý đặt sổ tay xuống dậy ngoài đám Mộc Sam hô to: “Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh mỉm tới các cô ôm lấy Mộc Sam Trần Tĩnh : “Khi nào cô cưới nhớ báo cho một tiếng để tới tham dự”
Trần Tĩnh : “Được”
Mộc Sam biết bạn trai của Trần Tĩnh là Phó Lâm Viễn cô chỉ biết là Trần Tĩnh sắp kết hôn Mấy cô gái bắt đầu xuống chuyện phiếm Tiếu Mai mang quần áo của Trần Tĩnh trong phòng gấp quần áo xong thì đem bỏ trong vali
Bởi vì đã trưa nên Mộc Sam và những khác ăn ở đây luôn Tiếu Mai nấu cơm Vài cô gái uống bia chuyện phiếm Mộc Sam cho Trần Tĩnh xem doanh thu gần đây của khách sạn Trần Tĩnh cầm lấy kiểm tra thử xem xong cô vui một tay cô đã xây khách sạn nhưng khi khách sạn khai trương cô ở đây
lúc đầu các khoản đầu tư các cuộc khảo sát của khách sạn vv đều là thành quả của cô Trần Tĩnh mỉm khui một chai bia huých Mộc Sam : “Sau chúng hãy thiết lập thành hình thức đầu tư cổ phần sẽ với Phó Hằng”
Mộc Sam hai mắt sáng lên: “Được”
Chu Du và Lý Nghệ Giai cũng cái
“Mấy đứa uống ít thôi” Tiếu Mai nhắc nhở nhưng bọn họ đều vẫn tiếp tục uống cho đến khi say Mộc Sam mới cùng hai rời Trần Tĩnh nấc lên một tiếng đóng cửa cô với Tiếu Mai là cô tắm cô mùi rượu lát nữa cô còn trở về Bắc Kinh
Tiếu Mai đáp lời bà dọn bàn
Trần Tĩnh cầm bộ đồ ngủ phòng tắm
Tiếu Mai bất lực lắc đầu một lúc chuông cửa vang lên bà xoay mở cửa
Vừa ngẩng đầu thì thấy Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn hai tay đút trong túi quần mặc một bộ âu phục giày da gật đầu với Tiếu Mai lúc Tiếu Mai mới hồn : “Con bé mới tắm”
Phó Lâm Viễn ngửi thấy mùi bia thoang thoảng
Anh hỏi “Cô uống bia ”
“Uống với Mộc Sam và mấy nữa cháu ” Tiếu Mai mở cửa và tiếp tục dọn bàn Sau khi Phó Lâm Viễn thì đóng cửa những chai bia bàn thùng rác
Anh khẽ nheo mắt uống cũng ít
Tiếu Mai : “Đồ của con bé đã thu dọn gần xong ”
Phó Lâm Viễn đáp một tiếng cầm tách trà đầu ngón tay gõ nhẹ Một lúc cửa phòng tắm mở cả Trần Tĩnh bao quanh bởi nước cô ngẩng đầu lên thì thấy đàn ông đang ghế sô pha uống trà cô cũng kinh ngạc hôm nay sẽ đến đón cô vì cô uống bia xong đã tắm
Phó Lâm Viễn khoanh tay thản nhiên : “Lại đây”
Trần Tĩnh tới cô tắm nhưng gội đầu sợ tóc mùi bia cô : “Em lấy vali”
Nói xong cô bước nhanh phòng trực tiếp đóng vali đó lấy hai cái vali đẩy về phía
Phó Lâm Viễn cô chằm chằm trong vài giây bỏ tay xuống và cầm lấy vali của cô lúc cầm nó ngửi thấy mùi sữa tắm cô mặt cô
Trần Tĩnh chột
“Anh em làm gì”
Một tay giữ hai cái quai vali Phó Lâm Viễn nắm tay cô ngoài: “Uống bia”
Trái tim của Trần Tĩnh lỡ một nhịp
“Em mới uống bốn lon”
Phó Lâm Viễn thản nhiên liếc cô một cái bước khỏi cửa Trần Tĩnh chào tạm biệt Tiếu Mai Tiếu Mai sẽ ở thị trấn Chu một thời gian khi Trần Tĩnh kết hôn bà sẽ lên bà cũng cần chuẩn một số thứ Tiếu Mai ngoài tiễn bọn họ Trần Tĩnh buông tay Phó Lâm Viễn và ôm lấy Tiếu Mai
Tiếu Mai mỉm và : “Mẹ làm xong việc sẽ lên”
Trần Tĩnh đáp một tiếng
Sau đó cô và Phó Lâm Viễn xuống lầu Tiếu Mai ở cửa họ bà nhẹ nhõm Phó Lâm Viễn nắm chặt tay con gái
Chủ yếu là do lần lên Bắc Kinh bà thấy bố mẹ của Phó Lâm Viễn đối xử với cô bà cũng cảm thấy yên tâm
_
Vu Tùng bước tới giúp xách vali đó Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn lên xe đến sân bay của thành phố Chu lần Phó Lâm Viễn đến đón Tiếu Mai cũng sử dụng máy bay tư nhân khi đến Bắc Kinh Phó Lâm Viễn về Phó Hằng một chuyến Trần Tĩnh về Trác Tuyệt Vạn Đại Vu Tùng theo giúp cô mang vali
Trần Tĩnh thấy khóe miệng Vu Tùng một vết bầm tím hỏi: “Anh đấy”
Vu Tùng : “Gần đây cùng một so tài”
Trần Tĩnh một tiếng Vu Tùng chỉ là một trợ lý thật cũng là một nửa vệ sĩ thỉnh thoảng Phó Lâm Viễn sắp xếp đánh quyền coi như đó là hình phạt
Sau khi tiễn Vu Tùng
Trần Tĩnh nhà thu dọn hành lý tiếng mở cửa Trần Tĩnh dậy vô tình làm rơi vali vali lật quần áo rơi mặt đất Trần Tĩnh kêu lên một tiếng Phó Lâm Viễn ném áo khoác xuống tới thì thấy cảnh trầm giọng : “Hấp tấp”
Nói xong xuống giúp cô thu dọn quần áo
Trần Tĩnh thẳng dậy chằm chằm
Phó Lâm Viễn nhướng mày
Anh tùy ý nhặt quần áo của cô bỏ vali sơ ý vớ một cuốn sổ đánh dấu trang từ bên trong rơi để lộ mấy trang cuối cùng Phó Lâm Viễn chăm chú
Anh thấy dáng vẻ của trong cuốn sổ đó
Lúc Trần Tĩnh cũng nhận theo bản năng cô đưa tay lấy
Phó Lâm Viễn đã dậy lật sổ tay hai tay của Trần Tĩnh trống rỗng cô mím môi cuối cùng cũng dậy Phó Lâm Viễn ngước mắt lên chỉ ba chữ fly bên cuốn sổ
“Anh”
Trần Tĩnh dừng im lặng
Trái tim của Phó Lâm Viễn khẽ run lên nhưng vẻ mặt thay đổi lật những trang phía đến khi thấy bức tranh cô vẽ mặc bộ vest và giày da Phó Lâm Viễn chợt nhận rằng ngay từ đầu đã phán đoán sai cô coi như mục tiêu để săn mà ngay từ đầu thứ cô bỏ chính là tình cảm của bản thân đầu ngón tay thon dài của siết chặt một chút
Anh cô
Trần Tĩnh bình tĩnh ngước mắt lên : “Từ lúc học đại học em đã thích ”
Nghe những lời hầu kết của Phó Lâm Viễn giật giật lặng lẽ cô vài giây trầm giọng : “Em giấu kỹ quá”
Trần Tĩnh mỉm
Phó Lâm Viễn cô chằm chằm như đem cô nuốt trong xương tủy giơ tay sờ sờ mặt cô: “Thật xin ”
Trần Tĩnh khựng
Hai tay Phó Lâm Viễn giữ mặt cô cúi đầu cô: “Anh từng nghĩ cho em một căn nhà và một chiếc xe là cho em một đường lui cũng coi như là sự đảm bảo của ”
Trần Tĩnh : “Em biết”
Phó Lâm Viễn cô vài giây ôm cô lòng Trần Tĩnh vươn tay ôm eo Phó Lâm Viễn khẽ : “Nếu em tình cảm của sớm hơn lẽ sẽ nhận sớm hơn chúng cũng sẽ mất nhiều thời gian như ”
Trần Tĩnh khẽ tặc lưỡi một cái
“Anh đáng để em tin ”
Phó Lâm Viên: “…”
Mới đầu quả thật là đáng