Hoa Hồng Đỏ - Chương 11
Trần Tĩnh bất giác nghĩ về khuôn mặt đã thấy thanh tìm kiếm cô như thiên sứ vẻ thuần khiết đó giống như ánh trăng sẽ lưu trong tim của nhiều
Những màu sắc khác mặt cô đều trở nên mờ nhạt ánh sáng
Trần Tĩnh bất đắc dĩ mỉm nghĩ về cô so với cô làm gì chứ
Hai bên hề quen biết
Cô càng đủ tư cách so với cô
Bởi vì sự trầm mặc của Phó Lâm Viễn cô gái mất mặt như giọt nước tràn ly cô Lục Thần ân cần với Trần Tĩnh nữa
Cô lập tức ầm ĩ đòi về còn trợn mắt hung dữ Trần Tĩnh nhiều lần
Trần Tĩnh khó hiểu
Lục Thần cảm thấy cô gái hiểu chuyện nhưng Trần Tĩnh đang ở đây sợ ầm ĩ quá khó coi nghiến răng kéo tay cô gái về phía chiếc mô tô màu đỏ
Bọn họ rời
Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn ở đây một cũng thích hợp lắm Phó Lâm Viễn dập tắt điếu thuốc cầm mũ bảo hiểm lên Trần Tĩnh lấy mũ bảo hiểm đội lên lên xe
Lần cần lên tiếng Trần Tĩnh đã chủ động ôm eo
Lần ôm eo là Phó Lâm Viễn lệnh cảm giác gì lúc xuống tay cô đang ôm eo đó mới ngẩng đầu lên đạp ga
Một tiếng ầm vang lên
Không lâu chiếc mô tô phân khối lớn màu đen đã đuổi kịp chiếc mô tô màu đỏ phía hai chiếc xe chạy song song một lúc giây tiếp theo chiếc mô tô màu đen rú lên đạp mạnh ga vượt qua mô tô màu đỏ
Sau đó Lục Thần cũng đạp mạnh ga đuổi theo
Hai chiếc xe rượt đuổi đường núi hai bên ai chịu nhượng bộ Trần Tĩnh cảm thấy bản thân sắp chịu đựng nữa cô nhắm chặt mắt tay ôm chặt lấy eo
Mà hình như cô gái phía Lục Thần cũng chịu đựng nổi nên đã hét lớn vài lần
Khi đến điểm cuối quen thuộc cô gái đã còn thấy khó chịu như lúc đầu nữa cởi mũ bảo hiểm mặt tái mét nhưng cô vẫn ôm chặt eo của Lục Thần
Trần Tĩnh dùng vài giây lấy bình tĩnh cô xuống xe
Vu Tùng bước tới hỏi: “Thế nào Trông cô khá bình tĩnh”
Trần Tĩnh trợn tròn mắt: “Anh cảm thấy bình tĩnh ”
Vu Tùng thấy môi của cô dấu vết cắn thì nhẹ nhàng : “Cô yên tâm năm ngoái tổng giám đốc Phó đã đoạt quán quân cuộc thi đấu CS ở đoạn đường ”
Trần Tĩnh khựng
Cô liếc đàn ông bên Phó Lâm Viễn xuống xe ném chìa khóa xe cho ông chủ trường đua đang tới nhận lấy điếu thuốc từ ông chủ trường đua
Anh cụp mắt xuống châm điếu thuốc biết ông chủ trường đua cái gì mà chân mày của nhướng lên khẽ gật đầu
Vu Tùng : “Tôi đưa cô về ”
Trần Tĩnh ừ đáp cô theo bước chân của Vu Tùng Lục Thần bên cũng xuống xe về phía ông chủ trường đua cô gái nhất quyết khoác tay theo
Trần Tĩnh theo Vu Tùng lên bậc thềm tóc cô buộc lên xõa ở phía xoăn dài tới eo Bóng dáng nhỏ nhắn xinh nhất là phần eo đôi chân thẳng tắp giấu ở trong chiếc quần
Phó Lâm Viễn ngước mắt lên thấy bóng dáng đó
Anh dùng đầu ngón tay xoay điếu thuốc đến khi bóng bước trong bãi đậu xe mới rời mắt
_
Về đến nhà
Trần Tĩnh cầm đồ ngủ tắm mới tắm xong thì điện thoại đổ chuông Tiếu Mai gọi đến Trần Tĩnh sofa lau tóc nhận điện thoại: “Mẹ mẹ vẫn ngủ ”
“Mẹ ngủ gọi điện thoại cho con mà con máy”
Trần Tĩnh áy náy : “Con để điện thoại trong túi tối nay con tăng ca”
Tiếu Mai: “Con bật âm lượng điện thoại to lên chứ lần nào mẹ tìm con cũng phiền phức bản thân con thì chủ động liên lạc với mẹ…”
“Con xin con làm thư ký nên luôn ở bên cạnh sếp con để chuông điện thoại lớn quá sẽ ảnh hưởng đến sếp của con”
Tiếu Mai im lặng vài giây
“Thôi bỏ hiện tại con và Bạc Vĩ như thế nào Lần hai đứa gặp mặt …”
Trần Tĩnh ngẩn
Cô suy nghĩ một chút : “Mẹ mẹ thể hỏi dì xem Chu Bạc Vĩ thật sự đang độc thân con bạn gái ở trường”
“Con từ ” Tiếu Mai ngắt lời cô
Trần Tĩnh im lặng vài giây : “Chính mắt con thấy”
Tiếu Mai vốn cho rằng Trần Tĩnh đang kiếm cớ còn định mẹ nhưng lúc Trần Tĩnh như sắc mặt Tiếu Mai thay đổi
“Con thấy ”
Trần Tĩnh đáp
“Có lần mẹ bảo hai đứa hẹn thì phát hiện ” Tiếu Mai đột nhiên nghĩ mọi chuyện Trần Tĩnh trả lời đúng Tiếu Mai yên lặng một lát
Vài giây bà : “Giỏi lắm cả một nhà đều dối trá”
“Mẹ”
“Con đừng bận tâm mẹ tìm mẹ của chuyện” Tiếu Mai xong thì cúp điện thoại
Trần Tĩnh thấy âm thanh tút tút tút thì đặt điện thoại xuống bất lực ngẩng đầu lên cô lập tức với Tiếu Mai cũng vì sợ Tiếu Mai như nếu cô thì Tiếu Mai sẽ chịu ngừng Tiếu Mai sống một ở quê nếu như bà quá gay gắt thì dễ bạn
Trần Tĩnh do dự vài giây đó cầm điện thoại lên gọi cho Tiếu Mai
Tiếu Mai đang xuống nhà
Trần Tĩnh : “Mẹ hôm nay đã trễ mẹ đừng đến nhà dì nữa ngày mai huống chi dì ở quê chừng dì cũng biết Chu Bạc Vĩ đã bạn gái …”
Tiếu Mai hừ lạnh: “Ngay cả chuyện của con mà cũng biết thì làm thể làm mẹ chứ”
Trần Tĩnh khẽ : “Mẹ cũng biết hết mọi chuyện mà”
Tiếu Mai
Bà dừng chân leo lên tầng : “ mấy đứa tụi con luôn đặt cha mẹ chúng sang một bên cho rằng bản thân lớn ”
Trần Tĩnh : “Không con vẫn dựa dẫm mẹ mà”
“Con dựa dẫm mẹ Mẹ chẳng tin”
Trần Tĩnh khẽ khi dỗ dành Tiếu Mai cô mới cúp điện thoại
Ngày hôm Tưởng Hòa chở Trần Tĩnh đến công ty cũng về chuyện Tiếu Mai gọi điện thoại cho cô Trần Tĩnh cô đã gọi cho bà Tưởng Hòa cô
“Tối hôm qua bọn ăn cơm xong thì ”
Trần Tĩnh dừng : “Đi gặp Lục với tổng giám đốc Phó”
Tưởng Hòa ồ lên hỏi nữa
Trần Tĩnh ngoài cửa sổ tự cảm nhận việc thích ai đó ngay cả bạn thân cô cũng can đảm để chia sẻ hôm nay họ đến sớm khi đỗ xe xong Trần Tĩnh và Tưởng Hòa đến quán cà phê ở tầng một mua ly cà phê lúc đang đợi cà phê thì thấy Phó Lâm Viễn bước xuống xe
Đầu ngón tay của ấn giữa hai hàng lông mày nét mặt mệt mỏi mơ hồ lộ vẻ tàn bạo hình như ngủ đủ giấc nên mất kiên nhẫn
Anh nhấc chân bước lên bậc thềm
Lúc một cô gái xinh mặc áo thun và váy dài tới cầm bữa sáng tay chặn đường bên cạnh đưa bữa sáng đó
Phó Lâm Viễn dừng chân nữ sinh với vẻ mặt lạnh nhạt
Tưởng Hòa đụng nhẹ Trần Tĩnh Trần Tĩnh hồn nhận nữ sinh là ở Đại học Bắc Kinh đã hỏi xin tài khoản WeChat của Mới sáng sớm mà nữ sinh đã chặn đường ở mặt nhiều như thế quá dũng cảm
Cô gái mỉm đưa về phía sợ vẻ mặt lạnh lùng của
Phó Lâm Viễn đảo lưỡi sáng hai bên má vươn tay nhận lấy bữa sáng đó sải bước Trần Tĩnh vội vàng đến thang máy bấm thang máy riêng giúp
Phó Lâm Viễn cầm bữa sáng tay liếc Trần Tĩnh
Trần Tĩnh như ngừng thở
Cửa thang máy mở cô : “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn bước trong Trần Tĩnh cũng bước theo cô bấm số tầng Phó Lâm Viễn quét cô vài giây Trần Tĩnh yên lặng mắt thoáng qua phần bữa sáng đang cầm
Tới tầng cao nhất họ bước khỏi thang máy
Phó Lâm Viễn đưa bữa sáng lòng cô: “Cô xử lý ”
Trần Tĩnh vội vàng nhận lấy bữa sáng cô dừng biểu tượng hình trái tim hộp đồ ăn sáng hỏi: “Tổng giám đốc Phó ăn sáng ”
“Cà phê” Anh trả lời mà chỉ
Trần Tĩnh đáp lời đặt hộp đồ ăn sáng phòng trà đó chạy đến phòng làm việc của Anh kéo nhẹ cổ áo xuống trông dáng vẻ thực sự bực bội thường khi mới thức dậy thì sẽ như Trần Tĩnh mở máy pha cà phê nhanh chóng pha một ly cà phê đen đặt tầm tay
Đầu ngón tay lướt bảng điều khiển cảm ứng vẻ mặt còn vẻ mệt mỏi nữa
Tốt hơn
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm
Cô thấy Phùng Chí bước khỏi thang máy về phía thì rời khỏi phòng làm việc bước đến chỗ Phùng Chí tươi đến gần cô: “Vừa nãy một cô gái nhỏ mang bữa sáng đến cho tổng giám đốc Phó ”
Trần Tĩnh ngẩn ừ đáp
Phùng Chí tặc lưỡi mấy cái: “Tổng giám đốc Phó diễm phúc thật”
Trần Tĩnh mỉm
Phùng Chí lên tiếng nữa phòng làm việc Trần Tĩnh trở phòng trà hộp đồ ăn sáng màu hồng đó biết xử lý nó như thế nào cô thở dài
Hơn mười giờ sáng
Cửa thang máy mở Hoàng Mạt mặc váy đeo một chiếc túi nhỏ bước đôi giày cao gót của cô cao phát tiếng kêu cồm cộp Trần Tĩnh ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt của cô
Hoàng Mạt tháo kính râm xuống mỉm : “Thư ký Trần đã lâu gặp”
Trần Tĩnh bình tĩnh đáp: “Đã lâu gặp giám đốc Hoàng”
Hoàng Mạt mỉm giày cao gót bước phòng làm việc của Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn và Phùng Chí đang chuyện Hoàng Mạt ở cửa chặn mất ánh sáng
Vài giây Phùng Chí cầm tài liệu đã ký rời khỏi phòng làm việc
Phó Lâm Viễn dựa lưng ghế sofa đóng nắp bút ký xong Hoàng Mạt bước tới đến mặt ngẩng đầu Phó Lâm Viễn uể oải nhướng mí mắt lên
Hoàng Mạt chằm chằm : “Gần đây tổng giám đốc Phó bận lắm tối cũng hẹn ”
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn thờ ơ: “ là bận”
Hoàng Mạt nghiến răng: “Nghe buổi sáng một cô gái nhỏ mang đồ ăn sáng đến cho còn là sinh viên của trường Đại học Bắc Kinh nữa đàn ông đều chung một bệnh là thích những cô gái nhỏ nhắn tinh khôi”
Khóe môi Phó Lâm Viễn khẽ giật
Anh thò tay trong túi quần lấy hộp thuốc lá rút một điếu thuốc trả lời cô Hoàng Mạt tức giận cắn điếu thuốc tối đó khi uống rượu cô gái nhỏ đã liên tục gửi tin nhắn đến điện thoại của cô thấy ngay tại chỗ giờ thì nữ sinh đó đã mang bữa sáng đến tận cửa
Cô im lặng vài giây cảm thấy nên đối xử với như cần tỏ để bụng mới cô về phía vươn tay kéo cổ áo
Phó Lâm Viễn cắn điếu thuốc cử động
Hoàng Mạt nghịch cổ áo lúc thấy một màu đỏ chót ở cửa cô tò mò ngoài thì thấy Lục Thần ôm một bó hoa hồng lớn về phía bàn làm việc của Trần Tĩnh
Trần Tĩnh đang cầm một ly cà phê chuẩn xuống Lục Thần đến mặt cô nhướng mày : “Vừa nãy thấy bán hoa ở đường đó là một cô gái nhỏ nhỏ như mà xách một thùng hoa hồng quá vất vả thấy cô bé đáng thương nên mua hết hoa hồng trong tay cô bé coi như làm việc đặt bàn cô cô đem tặng cho mấy đồng nghiệp khác nhé”
Trần Tĩnh ngạc nhiên liếc hoa hồng trong tay đây chỉ là một hai đóa e là năm mươi đóa cô im lặng vài giây : “Anh Lục thể tặng cho những bạn gái của ”
Lục Thần mỉm : “Khéo thật tối hôm qua đã xóa tất cả mấy cô bạn gái ”
Trần Tĩnh nhíu mày do dự
Trong văn phòng Hoàng Mạt nhướng mày : “Xem Lục Thần theo đuổi thư ký Trần thật là lòng mà thậm chí còn xóa hết những cô bạn gái ”
Phó Lâm Viễn ngước mắt
Thấy cô hoa cô còn mềm mại hơn hoa cô im lặng đang do dự biết nên làm thế nào
Vẻ mặt thờ ơ khói thuốc còn lượn lờ khóe môi vài giây mặt dập tắt điếu thuốc một tay giữ cổ tay của Hoàng Mạt đẩy
Sự thiếu kiên nhẫn hiện lên giữa hai hàng lông mày
Buột miệng thốt ngữ khí hề nhẹ nhàng
“Cút”