Hoa Hồng Đỏ - Chương 109
Cô theo hơn hai năm đã thấy nhiều thời khắc kiêu ngạo của khó để tưởng tượng dáng vẻ cầu hôn một phụ nữ nào đó nhưng bây giờ cô đã chứng kiến cảnh tượng đó
Mẹ cô đang một bên mặt là nụ hạnh phúc cha mẹ cũng tươi Trần Tĩnh siết chặt ngón tay nhỏ giọng : “Nếu như em đồng ý thì sẽ làm như thế nào”
Phó Lâm Viễn nhíu mày: “Vậy thì lần sẽ cầu hôn tiếp thời gian còn nhiều mà”
Phó Lâm Viễn nắm chặt đầu ngón tay của cô thấy nụ và sự đồng ý ngầm của cô đeo chiếc nhẫn kim cương đầu ngón tay cô
Sau đó dậy nắm lấy cánh tay của Trần Tĩnh kéo cô lòng dùng lòng bàn tay giữ lấy gáy cô Trần Tĩnh vòng tay qua eo úp mặt trong ngực
Cô tiếng tim đập bùm bụp nghĩ thầm Phó Lâm Viễn biết em đã đợi bao nhiêu năm
Anh cúi đầu hôn lên đ ỉnh đầu cô hai ôm lấy Cha mẹ hai bên thấy cảnh mà rưng rưng nước mắt
Tiếu Mai là rõ ràng nhất trong lòng thầm với chồng của bà con gái ông sắp lấy chồng ông nhớ phù hộ cho con bé cả đời bình an hạnh phúc vui vẻ
Phó Lâm Viễn vuốt nhẹ phần gáy của cô : “Cho chút thời gian chuẩn tổ chức hôn lễ”
Trần Tĩnh đồng ý
Chương Hân Đồng một bên : “Bác cũng sẽ giúp đưa một số kiến nghị nha”
Phó Trung Hành kéo nhẹ Chương Hân Đồng bà một cái con cái chủ ý của bản thân bà cho ý kiến làm gì Chương Hân Đồng xoay trừng mắt Phó Trung Hành Phó Trung Hành im lặng
Bởi vì còn cha mẹ của hai nên Trần Tĩnh tiếp tục ôm nữa cô rời khỏi lòng ngực của Phó Lâm Viễn thẳng Phó Lâm Viễn đưa tay giữ lấy cổ cô xoa nhẹ một lúc mới buông cô
Trần Tĩnh đầu
Hai mẹ đều cô Trần Tĩnh về phía họ nắm lấy tay Tiếu Mai: “Mẹ”
Tiếu Mai kích động biết nên cái gì bà nắm chặt lấy tay cô Chương Hân Đồng ở một bên : “Mẹ của cháu sáng nay mới tới cố ý tạo cho cháu một bất ngờ đó”
Trần Tĩnh : “Thật sự là bất ngờ ạ cháu còn đang nghĩ khi làm xong chuyện lần sẽ về quê”
“Mẹ ở nhà gần đây khách sạn bận Phó cầu hôn với con hy vọng ba mẹ đều thể ở đây để tạo cảm giác an tâm cho con nên mẹ mới tới đây” Tiếu Mai
Trần Tĩnh yên lặng lắng : “Lại gọi Phó ”
Tiếu Mai bất đắc dĩ: “Nhất thời quên sửa ”
Chương Hân Đồng kéo cánh tay của Tiếu Mai kéo tay của Trần Tĩnh đến phòng khách nhỏ: “Có đôi khi nó khiến cho cảm giác quá trưởng thành khí thế quá mạnh mẽ đúng bà thông gia”
Tiếu Mai gật đầu
Bà nhớ rõ hình ảnh lần đầu tiên gặp Phó
“Thật nó cũng lúc đáng yêu cái hồi còn nhỏ ” Chương Hân Đồng kéo hai họ xuống hiển nhiên là chuyện với Trần Tĩnh giương mắt về phía Phó Lâm Viễn đang chuyện với Phó Trung Hành ngoài miệng Phó Trung Hành bảo vợ ông đừng nhúng tay chuyện hôn lễ của Phó Lâm Viễn nhưng chính ông ở đằng bàn chuyện với Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn mang vẻ mặt thản nhiên lắng nhưng đôi mắt Trần Tĩnh
Sau khi Trần Tĩnh bắt gặp ánh mắt của cô chớp mắt thu hồi tầm mắt hai đều cảm thấy cha mẹ ở đây thật nhưng bây giờ cảm thấy cha mẹ ở đây bất tiện
“Hồi còn nhỏ đáng yêu ” Tiếu Mai tò mò hỏi nên hỏi thử
Chương Hân Đồng suy nghĩ một chút: “Có đáng yêu nhưng nhiều lắm”
Trần Tĩnh lắm nhưng thực tế cô thể tưởng tượng dáng vẻ khi còn bé của sẽ như thế nào Tiếu Mai Chương Hân Đồng giống như nghẹn nên lời bà im lặng chờ đợi Chương Hân Đồng nghĩ thêm một chút cuối cùng : “Hình như trong nhà ảnh của nó nhưng bên nhà họ Cố chắc là ”
Xem quan hệ giữa nhà họ Phó và nhà họ Cố
Phó Trung Hành vẫn còn một ít ý tưởng ông gọi Phó Lâm Viễn ban công hai ba con hút thuốc chuyện cửa ban công đóng
Chương Hân Đồng ban công đó bà cầm lấy điện thoại bàn kéo tay Trần Tĩnh qua : “Tĩnh Tĩnh bác cho cháu xem một video”
Trần Tĩnh
Sau khi Chương Hân Đồng mở điện thoại kết nối với TV Trần Tĩnh giương mắt lên là Vu Tùng đang lén Phó Lâm Viễn còn Phó Lâm Viễn thì đang ở quầy đặt làm nhẫn của cửa hàng trang sức cao cấp TW đôi mắt cụp xuống chọn nhẫn kim cương Đối diện là một nhà thiết kế Pháp
Đối phương tiếng Pháp
Phó Lâm Viễn trầm giọng trả lời với đối phương ý nghĩa kiểu dáng độ trong và màu sắc của viên kim cương cuối cùng hy vọng đối phương thể thiết kế một chiếc nhẫn kim cương độc nhất vô nhị khắc tên của và Trần Tĩnh lên đó lúc khắc tên mặt tại hiện trường Nhà thiết kế đồng ý
Nhà thiết kế mặt của Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn lấy điện thoại bấm một bức ảnh Trần Tĩnh mặc váy vest nhà thiết kế thấy thế câu: “Elle est si belle”
Cô thật xinh
Phó Lâm Viễn cảm ơn
Nhà thiết kế ảnh chụp thảo luận ý tưởng của với Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn kiên nhẫn lắng thỉnh thoảng còn nghiêm túc đưa ý kiến đoạn video kéo dài gần một tiếng tốn một tiếng để đặt làm đôi nhẫn kim cương Vu Tùng hết chỉ đến cảnh Phó Lâm Viễn và nhà thiết kế quyết định hình dáng của viên kim cương
Video đã chiếu xong
Trong chốc lát Trần Tĩnh vẫn hồn cô giơ tay lên vốn tưởng rằng đây chỉ là một chiếc nhẫn kim cương đặt làm bình thường như bao chiếc nhẫn khác ngờ đã nghiêm túc lựa chọn Chương Hân Đồng ghé sát Trần Tĩnh : “Cháu lấy nhẫn kim cương xem mặt trong của nhẫn khắc chữ gì ”
Trần Tĩnh tháo xuống
Cô cúi đầu xem mặt bên trong của chiếc nhẫn
Tỉ lệ của chiếc nhẫn kim cương trong suốt trong chốc lát cả hai đều thấy chữ khắc ở chiếc nhẫn mãi cho đến một lúc ở tầng hai loáng thoáng thể thấy một lớp bạc lớp bạc phân thành tầng nếu như xem qua chắc chắn thấy nhưng nếu kĩ sẽ thấy dòng chữ JING & YUAN
Rõ ràng ngay cả dòng chữ cũng đã thiết kế riêng
“Rất mới lạ nha hoá thể khắc như thế ” Chương Hân Đồng kinh ngạc nắm lấy tay Trần Tĩnh Tiếu Mai : “Chiếc nhẫn kim cương màu sắc ”
Chương Hân Đồng gật đầu : “TW làm thật nhưng khó hẹn ”
Tiếu Mai bao giờ về thương hiệu nhưng bà gật đầu như đã hiểu
Trần Tĩnh ngước mắt lên
Nhìn đàn ông đang ở ngoài ban công
Người đàn ông lúc nào cũng thế chỉ làm chứ nếu như Chương Hân Đồng với cô cô sẽ biết đã tham gia việc chế tác chiếc nhẫn kim cương Thấy hai ba con Phó Lâm Viễn sắp đây Chương Hân đồng lập tức tắt TV bà nhỏ giọng với Trần Tĩnh: “Là bác bảo Vu Tùng trộm thằng bé cũng biết ”
Trần Tĩnh cảm thấy nhạy bén như thể phát hiện chứ
Chương Hân Đồng : “Vu Tùng dùng camera mini để đó”
Trần Tĩnh thế thể là phát hiện Chương Hân Đồng tiếp: “Bác nó đặt một đôi nhẫn kim cương nên bảo Vu Tùng theo trộm bác cảm thấy đây là một kỷ niệm đáng nhớ nhưng với tính cách của nó chắc chắn lười ghi những thứ ”
Trần Tĩnh nhỏ giọng : “Cảm ơn bác nhiều lắm ạ lát nữa bác gửi video cho cháu với ạ”
“Được khi mà hai đứa kết hôn thực cái cũng thể trình chiếu màn hình lớn” Trong lòng Chương Hân Đồng đã sẵn kế hoạch Trần Tĩnh mỉm cửa ban công mở Phó Lâm Viễn và Phó Trung Hành cùng Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn hai mắt chạm cô bình tĩnh thu hồi ánh mắt
Phó Lâm Viễn xuống bên cạnh cô thoang thoảng mùi thuốc lá
Trần Tĩnh một bên chuyện phiếm với Chương Hân Đồng bàn tay mò sang bên cạnh nắm lấy tay Phó Lâm Viễn đang điện thoại cảm thấy cô đang đưa tay qua nắm lấy bàn tay cô giữ tay cô thật chặt
Phó Trung Hành hỏi Trần Tĩnh: “Dạo gần đây Vạn Lý Viễn Trình như thế nào ”
Trần Tĩnh cô mới đẩy mạnh hạng mục ở Lê Thành Phó Trung Hành gật đầu đương nhiên ông cũng một số tin đồn bên ngoài Phó Lâm Viễn cưng chiều bạn gái của rõ ràng là cố ý vu khống hãm hại Trần Tĩnh ly gián quan hệ Phó Trung Hành ở góc độ của một cấp ông cũng tán thành sự ưu ái của Phó Lâm Viễn
Đồng thời mỗi một chuyện mà Trần Tĩnh làm Phó Trung Hành đều cảm thấy
Bởi vì ngay từ đầu ông ngờ tới Trần Tĩnh tình tình dịu dàng như mà thể đưa quyết định dứt khoát đến thế ông lập tức hiểu Trần Tĩnh cũng chỉ là dịu dàng ngoài mặt mà thôi thực tế cô suy nghĩ của bản thân cho nên sinh viên bước từ Đại học Bắc Kinh đều thể xem thường
Phó Trung Hành thể hiểu thằng con trai của ông vì cô hấp dẫn
Chính sự ăn ý ngầm hợp
Cũng giống như ông và Chương Hân Đồng mặc dù hai cùng ngành nghề nhưng khi gặp chuyện lớn thì lúc nào cũng cùng một ý tưởng
Một lát hoàng hôn dần lặn mất dì giúp việc bảo bọn họ thể ăn cơm vì thế của hai nhà cùng đến phòng ăn Chung Hân Đồng chuyện với Trần Tĩnh và Tiếu Mai vui vẻ Trên bàn ăn ba phụ nữ thành một cái chợ hai đàn ông im lặng ăn cơm ba phụ nữ thỉnh thoảng trò chuyện với chủ yếu Chương Hân Đồng là dẫn dắt
Sau khi ăn tối xong
Trần Tĩnh và Tiếu Mai ở nhà họ Phó một lát rời Phó Lâm Viễn lái xe tay cầm vô lăng với Trần Tĩnh và Tiếu Mai: “Trong khu chung cư vẫn còn một căn hộ dì đến đó ở tạm ”
Chương Hân Đồng giữ Tiếu Mai nhưng Tiếu Mai từ chối bà cảm thấy sống trong nhà của khác cũng Chương Hân Đồng cũng giữ Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn ở nhưng Phó Lâm Viễn cũng ở mà Trần Tĩnh chủ yếu ở bên Tiếu Mai
Trần Tĩnh nắm tay Tiếu Mai : “Mẹ ạ”
Tiếu Mai gật đầu: “Được chứ hiếm khi tới đây mẹ tranh thủ chút thời gian thăm nhà cũ”
Trần Tĩnh: “Được con với mẹ”
Nơi đó chứa đựng ký ức của cả nhà nhưng từ khi ba cô qua đời cô đã bao giờ đặt chân tới đó nữa nơi đó quá nhiều ký ức thuộc về gia đình cô
Tiếu Mai những công trình kiến trúc và phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe: “Có đôi khi cũng hoài niệm về thành phố lớn”
Thời còn trẻ Tiếu Mai đã từng làm việc tại thành phố Bắc Kinh bà nghiệp chuyên ngành kế toán gắn bó với công việc khi Trần Tĩnh sinh khi Trần Tĩnh lên tiểu học Tiếu Mai vẫn làm nhưng ngày làm ngày nghỉ đến khi Trần Tĩnh lên cấp ba bà lo lắng việc học hành của Trần Tĩnh nên mới từ chức ở nhà với cô
Trần Tĩnh dựa bả vai của Tiếu Mai bà Phó Lâm Viễn xoay vô lăng kính xe thấy Trần Tĩnh đang dựa mẹ cô
Anh yên lặng vài giây mới thu hồi ánh mắt
Hoá cô cũng một mặt như
Khu chung cư của Phó Lâm Viễn đang sống về cơ bản đều là căn hộ cao cấp cho nên căn hộ cũng là căn hộ cao cấp đã dọn dẹp sạch sẽ Trần Tĩnh và Tiếu Mai tuy rằng căn hộ diện tích bằng với căn hộ bên nhưng bên căn hộ rõ ràng nhân khí hơn nhiều cô khá hài lòng với cách bài trí giống với căn hộ của Phó Lâm Viễn gần như thể tiếp khách
Phó Lâm Viễn trở về căn hộ bên
Trần Tĩnh và Tiếu Mai cùng ở trong căn hộ cuối cùng thì Tiếu Mai cũng cơ hội ở một với Trần Tĩnh bà sờ tóc Trần Tĩnh : “Cậu Phó trực tiếp đến khách tìm mẹ mẹ còn tưởng rằng tới làm gì”
Trần Tĩnh nắm tay Tiếu Mai : “Mẹ thật thấy mẹ ở đây con an tâm”
“Mẹ thể tận mắt thấy con quý trọng cầu hôn mẹ cũng vui”
Trần Tĩnh giang rộng vòng tay ôm lấy bà
Tiếu Mai suy nghĩ kéo hành lý : “ mấy đứa Mộc Sam bảo mẹ mang quà sinh nhật tới cho con mặc dù cũng qua lâu nhưng mấy đứa nó đã chuẩn sẵn từ đợi con trở về đưa cho con lần mẹ tới mấy đứa nó bảo mẹ mang tới cho con luôn”
Bà mang mấy chiếc hộp
Trần Tĩnh mỉm cảm thấy vô cùng ấm lòng
Cô : “Khi nào về đó con sẽ tặng quà cho bọn họ”
“Ừm mấy đứa đó đều là những đứa nhỏ đáng yêu” Tiếu Mai Hai mẹ con trò chuyện thêm một chốc lúc Trần Tĩnh mới ôm hộp rời về căn hộ bên
Đều ở chung một khu chung cư cách gần Trần Tĩnh mở cửa nhà cổ áo của Phó Lâm Viễn mở xắn ống tay áo ghế sô pha laptop
Anh đeo tai đang tham gia cuộc họp video
Trần Tĩnh cũng quấy rầy cô đặt hộp quà xuống mang dép lê rót một cốc nước khi rót nước xong thì đến ghế sô pha xuống đến đám Phùng Chí ở phía bên của video cô thu hồi ánh mắt cảm thấy ghế sofa thoải mái bằng thảm trải sàn vì thế xuống thảm cô duỗi tay Phó Lâm Viễn liếc thấy nắm lấy tay cô xoa nhẹ
Cứ như thế Trần Tĩnh dựa ghế sô pha họp với những khác
Một lúc cuộc họp kết thúc Phó Lâm Viễn tháo tai xuống ném lên bàn đóng máy tính nắm cổ tay cô kéo cô dậy Trần Tĩnh đặt chiếc cốc xuống lên đùi dựa Phó Lâm Viễn tay đặt tay lên eo cô Trần Tĩnh gương mặt của hai chỉ một lát Phó Lâm Viễn dậy Trần Tĩnh ôm lấy bả vai bế cô lên về phía phòng tắm hai vẫn tắm rửa cả mệt mỏi
Trong lúc phòng tắm Trần Tĩnh ôm lấy cổ hôn Phó Lâm Viễn mút môi cô mở cửa phòng tắm bế cô
Chiếc nhẫn kim cương ngón tay của Trần Tĩnh rạng rỡ lấp lánh
Khi vịn vai càng hơn
Cô vô ý khiến cằm xước một vệt máu Trần Tĩnh kinh ngạc thẳng dậy hôn lên cằm Phó Lâm Viễn đè cô tường giọt nước lăn dài rơi xuống hai nghiêng đầu hôn cô lần nữa trượt tay dọc theo đôi chân dài của cô