Hoa Hồng Đỏ - Chương 108
Tưởng Hòa mới kết thúc cuộc họp cầm điện thoại nhận cuộc gọi của Trần Tĩnh ánh mắt Phó Lâm Viễn đang lắng Phùng Chí chuyện ở phía xa
Tưởng Hòa vui vẻ cô gật đầu: “Được đến đây”
Trần Tĩnh : “Xe của tớ đang đậu ở tòa nhà bên cạnh”
“Ok” Tưởng Hòa một tiếng đó cúp điện thoại về phía thang máy đúng lúc ngang qua đám Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn đang lật xem tài liệu trong tay ánh mắt lướt qua điện thoại trong tay Tưởng Hòa mơ hồ thể thấy giọng của phụ nữ đang chuyện với Tưởng Hòa
Khi Tưởng Hòa ngang qua cũng khẩn trương
Bạn gái chạy đến công ty hẹn cô ăn cơm hẹn ha ha
Cho nên cô ngừng thở về phía thang máy lúc Phùng Chí hô: “Tưởng Hòa trưa nay cùng ăn cơm ”
Tưởng Hòa dừng chân trong lòng mắng Phùng Chí một tiếng cô : “Không đã hẹn ”
Phó Lâm Viễn đang tài liệu thì ngẩng đầu lên sắc mặt thản nhiên phóng tầm mắt đến chỗ cô Tưởng Hòa khẩn trương thì Phùng Chí : “Hẹn gì Giữa trưa như thế chúng còn chuyện cần bàn ăn ”
“Tôi ăn cơm xong sẽ về tìm giám đốc Phùng” Tưởng Hòa kiên quyết Phùng Chí : “Vậy cũng ” Anh vẫy tay Tưởng Hòa thở phào nhẹ nhõm một bước nhanh đến thang máy
Hiếm khi dịp đơn độc ăn cơm với Trần Tĩnh nhất định thể phá hủy
Phó Lâm Viễn thu hồi ánh mắt bước văn phòng Phùng Chí cũng theo
Thang máy thẳng đến tầng một Tưởng Hòa đến tòa nhà bên cạnh một chiếc BMW màu đen lặng lẽ đỗ đó Tưởng Hòa bước lên phía mở cửa bên ghế phụ lái xe : “Thiếu chút nữa đã giữ ”
“Chúng tớ mới họp xong mọi khỏi phòng họp Phùng Chí đã rủ tớ cùng ăn cơm” Tưởng Hòa thắt dây an
Trần Tĩnh yên lặng xong : “Vậy tớ đã quấy rầy các ”
“Không cũng chẳng chuyện gì to tát cả” Tưởng Hòa đầu về phía Trần Tĩnh: “Cậu tới đây mà tìm tổng giám đốc Phó giận đấy”
Trần Tĩnh cầm vô lăng lái về phía trung tâm thương mại cô : “Anh dễ nổi giận như ”
Tưởng Hòa bĩu môi : “Anh tớ tận mấy lần đó”
Trần Tĩnh trả lời khi đến trung tâm thương mại hai cô bạn thân dắt tay nhà hàng Trần Tĩnh và Tưởng Hòa đã từng đến nhà hàng vài lần cả hai đều thích phục vụ lên đồ ăn nhanh Tưởng Hòa sức khỏe của bà nội ngày càng tệ tìm một thời gian đưa bà tới Bắc Kinh để chăm sóc chủ yếu cũng là để cho bà làm kiểm tra điều trị ở Bắc Kinh đương nhiên kỹ thuật trị bệnh bên hơn nhiều so với ở quê
Trần Tĩnh cảm thấy như cũng nhưng lẽ già ở thành phố lớn sẽ quen
Đây cũng là lý do tại cô bao giờ đề cập đến việc để Tiếu Mai đến Bắc Kinh thời gian gần đây khách sạn ở thị trấn Chu cực kỳ bận rộn nhưng cũng vì thế mà trông bà sức sống hơn Trần Tĩnh cũng an tâm Tưởng Hòa uống canh xong : “Thật sự là khó cả đôi đường mà ở Bắc Kinh tớ thể kiếm tiền nhưng khi trở về quê thì tớ chẳng là gì cả mà bà nội thích quê nhà”
Trần Tĩnh lấy khăn giấy đặt tay Tưởng Hòa : “Có thể điều trị sức khỏe cho bà nội của đó đưa bà về quê”
Hai cô bạn thân ăn cơm xong Tưởng Hòa còn về Phó Hằng bây giờ cô đã thăng chức chuyện tăng ca đã trở thành thói quen của cô Trần Tĩnh đưa Tưởng Hòa trở về một chuyến tới Vạn Lý Viễn Trình để lấy tài liệu trợ lý nhỏ mới nhận chức hôm nay chủ động tăng ca để sắp xếp tài liệu trong văn phòng
Lúc cô mới bước Phó Hằng cũng chủ động tăng ca chủ yếu là vì hy vọng thể nhanh chóng bắt đầu công việc mới thể giúp đỡ cho Phó Lâm Viễn Cô cầm tài liệu bảo trợ lý nhỏ trở về sớm một chút trợ lý nhỏ gật đầu Sau đó Trần Tĩnh trở Trác Tuyệt Vạn Đại khi phòng thì đúng lúc dì giúp việc đang quét dọn vệ sinh Trần Tĩnh thảm trải sàn lật xem tài liệu
Có một số hạng mục ở Vạn Lý Viễn Trình đích thân cô bay qua đó để xem thử
Chỉ chốc lát dì giúp việc đã dọn dẹp vệ sinh xong thấy cô bận rộn nên lặng lẽ rời mà làm phiền Trần Tĩnh dựa ghế sô pha lật xem chỉnh tất cả các hạng mục Trần Tĩnh cũng tùy tiện xem bình luận mạng mấy năm gần đây giữa các công ty du lịch cạnh tranh lớn đặc biệt là khi xuất hiện các video ngắn nếu làm dù chỉ một chút thì dễ to chuyện vấn đề như cũng đã từng xảy ở Vạn Lý Viễn Trình
Khoảng ba giờ rưỡi cửa mở
Trần Tĩnh thấy Phó Lâm Viễn bước phòng tùy tiện ném áo khoác lên ghế sô pha tay còn cầm một miếng bánh ngọt Anh bước đến ghế sô pha đặt chiếc bánh trong tay cô
Trần Tĩnh một cái nhận đó là bánh do căn tin riêng của Phó Hằng làm mấy chiếc bánh nhỏ ở căn tin Phó Hằng đều ăn ngon tất cả các loại bánh đều làm bằng bơ thực vật
Cô ngước mắt lên
Phó Lâm Viễn giơ tay lên chậm rãi cởi nút áo sơ mi nhẹ nhàng gỡ bỏ để đường viền cổ áo hở
Anh cúi đầu cô: “Buổi trưa em tới Phó Hằng ”
Trần Tĩnh biết thể gạt cô gật đầu Phó Lâm Viễn lời nào qua vài giây cúi hôn lên môi cô Trần Tĩnh ngẩng đầu tiếp nhận nụ hôn của nhích xa một chút giữ lấy cổ của cô: “Lần tới thì gửi tin nhắn cho biết đừng lén lút nữa”
Trần Tĩnh yên lặng lắng : “Em lén lút ”
Phó Lâm Viễn khẽ sự khó chịu từ từ biến mất
Anh xuống ghế sô pha bên cạnh Trần Tĩnh mở chiếc bánh ngọt cô cầm thìa xúc một miếng ăn thử hương vị ngon Cô xúc thêm một miếng đưa qua cho Phó Lâm Viễn đang xem tài liệu bàn miếng bánh ngọt đưa qua thì há miệng ăn Trần Tĩnh biết thích ăn nên chỉ đút cho một miếng còn thì cô tự ăn một
Cô đang ăn bánh ngọt thì điện thoại của Phó Lâm Viễn đặt bên tay vang lên cầm lên thử thì vẻ mặt nghiêm trọng
Vài giây ngẩng đầu Trần Tĩnh: “Em đã gặp Cố Quỳnh”
Tay cầm thìa của Trần Tĩnh dừng một chút cô ngước mắt lên thì bắt gặp đôi mắt hẹp dài của hai đối diện vài giây Trần Tĩnh hào phóng thừa nhận gật đầu: “Đã gặp”
“Cô hẹn em trả áo khoác cho em”
Phó Lâm Viễn lập tức liên hệ đến chuyện mà cô bản thân mất áo khoác cô vài giây : “Có vấn đề gì thì em thể trực tiếp hỏi ”
Anh thẳng thắn chỉ cần cô hỏi sẽ trả lời ngay lập tức mà chút giấu diếm nào
Trần Tĩnh dừng cô thẳng một lúc lâu Trần Tĩnh hỏi: “Anh yêu em ”
Phó Lâm Viễn chút do dự
“Yêu”
“Lúc đã từng qua khi gặp em thì khác cũng tâm tư khác”
Trần Tĩnh yên lặng lắng
Cô : “Vậy thì em cần hỏi gì nữa cả”
Cô nở nụ xinh Phó Lâm Viễn lặng lẽ cô tim mơ hồ đập nhanh hơn cúi xuống hôn lên chiếc cằm của cô hôn lên đôi môi cô tay Trần Tĩnh đặt đùi nắm chặt mười ngón tay của hai đan chặt trong buổi chiều yên ả ánh nắng tràn phòng phảng phất như rọi hai đang hôn
–
Trong thời gian tiếp theo Trần Tĩnh bắt đầu bay khắp nơi cô dẫn trợ lý cùng với các giám đốc điều hành xem các dự án của Vạn Lý Viễn Trình một ngày khi xuống máy bay Trần Tĩnh đã thấy một tin tức mới
Hệ thống nội bộ của công ty do nước ngoài đầu tư hiện đang chống Phó Hằng đã nhiễm vi-rút bộ tòa nhà rơi trạng thái tê liệt vấn đề là bọn họ thể tìm nguồn gốc của virus mà hệ thống radar chúng đánh cắp đã định dạng trong con virus khôi phục số liệu công ty trở về thời kỳ như lúc mới thành lập
Vợ của Chung Long là đã sáng lập Hoa Huy và tên tình nhân của cô dính nghi ngờ về việc đã cấy virus cho các công ty nước ngoài trái pháp luật bắt hết
Phó Hằng tiếp tục kháng cáo lần thêm một điều khoản cố ý làm hỏng hệ thống chỉ thẳng công ty nguồn đầu tư nước ngoài
Trong thời gian bên phía Phó Hằng chiếm ưu thế
Trần Tĩnh xem thấy tin vui vẻ thay Phó Lâm Viễn và Phó Hằng
Điện thoại vang lên
Cô bấm điện thoại
Phó Lâm Viễn: [Tới ]
Trần Tĩnh: [Ừm tới thì thấy tin tức của Hoa Huy]
Phó Lâm Viễn: [Ừm]
Phó Lâm Viễn: [Công lao của em]
Trần Tĩnh mỉm cô gửi cho một biểu tượng cảm xúc lên xe Phó Lâm Viễn cũng trả lời nữa cũng công tác ở bên ngoài ông Chung lái xe đến đón Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn xoay trong xe ông Chung với Phó Lâm Viễn: “Bà Tiếu gần đây đang bận rộn công việc ở khách sạn chuyện kinh doanh khách sạn mùa ”
Tháng tám thời gian nghỉ hè
Khách sạn Vô Xá đã trở thành một khách sạn nổi tiếng mạng
Phó Lâm Viễn thông tin máy tính bảng ừ một tiếng chiếc xe màu đen chạy thẳng tới khách sạn ở thị trấn Chu lúc nhiều khách du lịch đang bơi lội ở bể bơi trong sân nhỏ của khách sạn cũng một vài đang đánh bài cửa ít học sinh đang Phó Lâm Viễn đút tay túi quần bước đến cửa khách sạn cao lớn vẻ mặt lạnh lùng lập tức hấp dẫn ít ánh mắt cúi đầu châm một điếu thuốc sang phía bên cạnh ông Chung khách sạn tìm Tiếu Mai chỉ chốc lát Tiếu Mai mặc tạp dề bước về phía Phó Lâm Viễn
“Cậu Phó…”
Vài giây bà sửa miệng: “Lâm Viễn Trần Tĩnh ”
Đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn đang kẹp một điếu thuốc ngước mắt lên : “Em đang công tác ở Lê Thành dì Tiếu cháu tới đây để nhờ dì một chuyện”
Tiếu Mai sửng sốt: “Chuyện gì ”
–
Hạng mục ở Lê Thành là trung tâm mua sắm tổng hợp xây dựng thành một lâu đài nhỏ đầy màu sắc rực rỡ trong lâu đài quán cà phê còn nhiều cửa hàng nổi tiếng khác chuyên môn dùng để thu hút mọi đến chụp ảnh thư giãn nhưng tiến độ thúc đẩy thuận lợi khi Trần Tĩnh đến bôn ba vài ngày cuối cùng cũng thúc đẩy thành công hạng mục
Trần Tĩnh liên tục uống rượu hai ngày liên tiếp nhưng cô dám cho Phó Lâm Viễn biết buổi tối khi chuyện điện thoại với cũng hàm hồ cho qua may mà đàn ông thích gọi video cho lắm
Cô tĩnh dưỡng thêm hai ngày nữa đó mới bắt máy bay trở về Bắc Kinh khi đến Bắc Kinh đã buổi chiều Trần Tĩnh bước khỏi sân bay thì thấy chiếc ô tô màu đen đậu sẵn ở đó Phó Lâm Viễn đút hai tay túi quần sắc mặt lạnh lùng đã thấy cô Trần Tĩnh tươi bước nhanh hơn vài bước
Cô buông vali trong tay vòng tay ôm lấy cổ
Phó Lâm Viễn giữ lấy eo cô một tay nhấc vali lên Trần Tĩnh ngẩng đầu : “Sao tới đón em”
Phó Lâm Viễn cúi đầu cô: “Về nhà ăn cơm”
“À tối hôm qua nhắc tới” Trần Tĩnh nhớ tới lời tối qua hôm nay khi về Bắc Kinh thì cô sẽ về nhà cô kiễng chân hôn lên đôi môi mỏng của nhưng ở đây quá nhiều nên cô đành thu về Phó Lâm Viễn vỗ eo cô kiềm chế : “Lên xe”
“Ừm”
Sau đó cả hai cùng về phía ô tô Trần Tĩnh ôm eo thản nhiên kể cho tiến triển của chuyến công tác lần Phó Lâm Viễn lắng đẩy chiếc vali sang cho Vu Tùng Vu Tùng nhận lấy bỏ trong cốp xe Phó Lâm Viễn mở cửa xe Trần Tĩnh khom một lát Phó Lâm Viễn cũng
Cửa xe đóng
Vách ngăn cũng đóng Trần Tĩnh nắm tay kéo kéo chân mày Phó Lâm Viễn nhướng lên vài giây hai tay chống lên cửa kính xe ôm cô lòng hai bốn mắt tính thì cô công tác cũng đã bốn ngày hai đã bốn ngày vẫn gặp mặt Trần Tĩnh khẽ nâng cằm Phó Lâm Viễn hôn thật sâu lên đôi môi cô
Nỗi nhớ nhung đều giấu trong nụ hôn
Chiếc xe màu đen chạy đến nhà họ Phó Trần Tĩnh bước xuống xe nắm cánh tay của Phó Lâm Viễn theo cửa
Trong phòng khách khi thấy Tiếu Mai
Trần Tĩnh ngẩn
“Mẹ mẹ đến từ lúc nào ”
Tiếu Mai mỉm Chương Hân Đồng và Phó Trung hành cũng Chương Hân Đồng nắm tay Tiếu Mai : “Tĩnh Tĩnh mẹ của cháu cố ý tới Bắc Kinh thăm cháu đó”
Trái tim Trần Tĩnh đập thình thịch
Cô đầu về phía Phó Lâm Viễn cô biết đây nhất định là do sắp xếp Ánh mắt hai chạm vài giây Phó Lâm Viễn nghiêng đầu lấy một chiếc hộp gấm bên cạnh mở Trần Tĩnh thấy chiếc nhẫn kim cương bên trong trong một lúc vẫn hồn Phó Lâm Viễn lấy chiếc nhẫn kim cương nắm lấy tay cô cúi đầu cô: “Trần Tĩnh gả cho ”
Trần Tĩnh ngây
Cha mẹ hai bên cảnh đều mỉm Phó Lâm Viễn yên lặng cô vài giây quỳ một gối xuống nắm chặt đầu ngón tay cô giọng trầm thấp: “Trước mặt cha mẹ hai bên hứa với em cả đời chỉ em”