Hoa Hồng Đỏ - Chương 107
Trần Tĩnh mắt : “Anh uống ”
Phó Lâm Viễn khẽ nhíu mày thấy cô như lập tức nắm chặt tay cô cúi đầu uống một ngụm Trần Tĩnh hỏi: “Có ngon ”
Phó Lâm Viễn lười biếng trả lời
Anh nuốt cà phê xuống yết hầu khẽ chuyển động
Vài giây buông cô cởi áo khoác khoác lên vai cô hiệu cho cô mặc Trần Tĩnh gấp áo khoác : “Bao giờ lạnh thì em mặc”
Mấy bên đều về phía đang đến mời Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh nhỏ giọng : “Anh nhanh ”
Phó Lâm Viễn liếc cô một cái rời Trần Tĩnh ôm áo khoác của trong ngực dẫn trợ lý bên trong Trợ lý nhỏ: “Giám đốc Trần tổng giám đốc Phó đối xử với cô ”
Điều hoà ở đây để nhiệt độ thấp Trần Tĩnh áo khoác sẽ chịu nổi Trần Tĩnh xong mỉm : “Ừ ”
Cô ôm áo khoác xuống
Mà phía lưng cô cách đó xa chỗ của Cố Quỳnh đã trống cô cũng trở
Buổi tối xã giao
Tuy nhiên còn lâu Phó Lâm Viễn với Trần Tĩnh mới cùng bàn với bàn của là những tiếng tăm lẫy lừng trong ngành Trần Tĩnh cùng bàn với Tưởng Hoà ăn uống rượu Trần Tĩnh để áo khoác của đùi đến đợt bàn cô mời rượu Tưởng Hoà kéo Trần Tĩnh dậy : “Đi mời rượu chồng ”
Trần Tĩnh thấy cách xưng hô ngừng một lúc Tưởng Hoà
Tưởng Hoà đến híp cả mắt : “Cậu gọi là chồng ”
Trần Tĩnh nhẹ nhàng trả lời: “Tớ gọi thẳng họ tên đầy đủ của ”
“Ha ha cũng chỉ mới dám gọi như thế mời rượu ” Cô Tưởng Hoà lôi kéo hai tới bàn bên Phó Lâm Viễn thấy cô đang đến tay khẽ vuốt nhẹ ly rượu đôi mắt cô chứa đựng vài phần cảnh cáo Từ ánh mắt của Trần Tĩnh cô mời rượu khác
Trần Tĩnh đã đến nơi cô cầm ly rượu bắt đầu mời bên trái quai hàm của Phó Lâm Viễn khẽ siết cầm ly rượu lên uống thèm cô
Nghe thấy giọng của cô từ trái sang thành một vòng tròn Trên bàn biết thân phận của Trần Tĩnh cũng biết Tuy nhiên những biết những biết thể hiện thái độ kính trọng như bọn họ cũng kính trọng theo Huống chi những tiếng tăm trong nghề cũng gây khó dễ cho khác ở những nơi quan trọng như Đây là một dịp nghiêm túc cần chú ý hành vi
Vì Trần Tĩnh quanh một vòng cũng uống quá nhiều rượu
Cuối cùng cô đến bên cạnh Phó Lâm Viễn cô cầm lấy chai rượu rót một ly : “Tổng giám đốc Phó em mời một ly”
Phó Lâm Viễn liếc cô
Bốn mắt
Anh cô vài giây tiếp ly rượu đó thấy như Trần Tĩnh nắm lấy tay Cô tỏ bình tĩnh đùa: “Hình như tổng giám đốc Phó…”
Phó Lâm Viễn nâng ly chạm ly rượu của cô hai cái ly chạm kêu lên một tiếng
Anh uống một cạn sạch mắt vẫn phụ nữ mặt
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm cũng uống cạn ly rượu đó cô thẳng dậy theo Tưởng Hoà về bàn Tưởng Hoà gần Trần Tĩnh: “Anh giận Lúc mời rượu khác ánh mắt giống như khối băng ”
Trần Tĩnh nhớ lời dặn dò của
Không phép uống rượu
Cô chỉ uống mà còn uống nhiều
Sau khi về chỗ Trần Tĩnh cầm đũa lên gắp đồ ăn hết lấp đầy bụng đã
Khoảng tám rưỡi tối mọi cũng về dần Trần Tĩnh và Tưởng Hoà rửa tay xong thì ngoài Giờ đã bước sang tháng bảy thời tiết vô cùng nóng bức
Trên mặt đất vẫn còn nóng ban ngày
Chiếc xe màu đen dừng mặt Trần Tĩnh Vu Tùng xuống xe mở cửa cho cô Trần Tĩnh cúi trong xe Phó Lâm Viễn đang đặt tay lên trán cà vạt lỏng lẻo cổ áo mở góc nghiêng bên mặt lạnh lùng đột nhiên mở mắt cô
Tim Trần Tĩnh đập lỡ mất một nhịp
Dường như tối nay cô đã khiêu khích
Cô cởi dây buộc tóc buộc cả ngày thoải mái lắm tóc xoã dễ chịu hơn nhiều Trần Tĩnh dựa lưng ghế trong xe vô cùng yên tĩnh Vu Tùng cũng biết tối nay Trần Tĩnh uống nhiều rượu thậm chí còn mời rượu khá nhiều Vu Tùng nắm chặt tay lái cảm thấy lo lắng
Xe chạy một mạch hướng về Trác Việt Vạn Đại bóng cây lướt nhẹ qua thân xe
Rất nhanh đã đến tầng hầm gara
Trần Tĩnh xuống xe Phó Lâm Viễn cũng xuống theo Hai tháng máy Trần Tĩnh quẹt thẻ lên tầng Cô đằng thì thấy Phó Lâm Viễn đang chỉnh tay áo
Anh cúi đầu như trông trai lạnh lùng nhưng cũng giống côn đồ
Cổ áo mở rộng
Trần Tĩnh khẽ cắn môi chỗ khác
Về đến cửa nhà Trần Tĩnh quẹt thẻ Phó Lâm Viễn theo phía đóng cửa rầm một tiếng Trần Tĩnh cởi giày cao gót ngẩng đầu Phó Lâm Viễn vẫn lạnh lùng cô mấy giây bất ngờ nắm lấy cằm cô cúi đầu ngậm lấy môi cô Bàn tay bắt đầu chuyển cởi cúc áo cô Trần Tĩnh kêu lên một tiếng đẩy
Phó lâm Viễn nhấc cô lên tủ giày hôn môi cô thấp giọng : “Giỏi nhỉ em chọc tức cả buổi tối”
Trần Tĩnh cầm tay
Thôi xong
Trần Tĩnh chống cự với cuối cùng cô đành vòng tay lên cổ ảnh váy đẩy lên cao
Quấn quýt với
Một lúc lâu
Trần Tĩnh bế khỏi phòng tắm cô thẳng dậy cắn mạnh vai Phó Lâm Viễn giữ lấy gáy của cô : “Anh cho em uống rượu mà em còn dám uống”
Trần Tĩnh hôn lên yết hầu của
Phó Lâm Viễn nhắm mắt tay bắt đầu dùng sức
Một lúc
Trần Tĩnh đè lên giường
Trần Tĩnh hôn lên môi ảnh Phó Lâm Viễn cũng đáp cô đầu lưỡi thăm dò
Hôn thật mạnh
Cũng may ngày mai là cuối tuần Trần Tĩnh lười dậy Phó Lâm Viễn đã xuống tầng tập thể dục mới về đang ở bên ngoài uống nước Trần Tĩnh dậy mặc quần áo ngoài Phó Lâm Viễn cô đưa cho cô cốc nước Trần Tĩnh nhận lấy uống cô lười biếng dựa Phó Lâm Viễn quàng tay qua ôm eo cô
Anh lướt qua hòm thư máy tính bảng xử lý công việc
Trần Tĩnh chăm chú quan sát
Lúc điện thoại di động trong phòng vang lên cô cầm lên thì thấy tin nhắn hiện nay nhiều thích nhắn tin nữa
Đầu số là của thành phố Bắc Kinh
[Trả áo khoác cho cô trưa nay gặp tại nhà hàng ở Khải Hoàn Môn]
Cô giới thiệu là ai
Trần Tĩnh biết đó là Cố Quỳnh
Người phụ nữ giống như một bông hồng trắng
Trần Tĩnh trả lời cô : [Được]
Ăn sáng xong Phó Lâm viễn ngoài đến Phó Hằng Trần Tĩnh đưa áo khoác trong tay cho đàn ông mặc sửa cổ áo vòng tay qua eo cô cúi đầu hôn lên trán cô: “Nghỉ ngơi cho ””
Trần Tĩnh gật đầu
Cô vẫn còn thấy choáng
Tối hôm qua uống quá nhiều rượu cô Phó Lâm Viễn ngoài đó đóng cửa Trần Tĩnh vuốt tóc xuống ghế sô pha xử lý công việc Bận bịu đến hơn mười giờ cô đồng hồ phòng thay quần áo cô chọn một bộ váy kiểu Pháp tóc búi cao để lộ cổ
Sau đó cô lấy chìa khoá xe và túi xách ngoài
Chẳng mấy chốc xe đã đến Khải Hoàn Môn Trần Tĩnh dừng xe đeo túi xách lên Hình như Cố Quỳnh vẫn đến cô bước một nhà hàng Tây ở Khải Hoàn Môn gọi một tách cà phê Lúc cửa mở Trần Tĩnh ngước mắt lên thì thấy Cố Quỳnh xách theo một cái túi cô mặc một chiếc váy màu trắng vòng eo thắt vô cùng mảnh khảnh
Cô tới đối diện với Trần Tĩnh
Cô đưa túi cho Trần Tĩnh
“Áo khoác của cô”
Trần Tĩnh nhận lấy để sang một bên đẩy một tách cà phê sang cho Cố Quỳnh
Cố Quỳnh tháo kính râm để sang một bên
Một vài sợi tóc của Trần Tĩnh rơi xuống một bên mặt cổ tay và cánh tay cô trắng ở cách gần trông cô trắng hồng đến phát sáng Cố Quỳnh trầm lặng vài giây mới nhớ đây cô là thư ký của Phó Lâm Viễn
Cố Quỳnh : “Năm ngoái sinh nhật viên kim cương hồng là cô và Vu Tùng mang đến cho ”
Trần Tĩnh gật đầu vẻ mặt tỉnh táo : “ là đem đến Philadelphia”
Cố Quỳnh dừng một chút cô cầm thìa cà phê: “Vậy nên cô hẳn biết quá khứ của với Phó Lâm Viễn”
Trần Tĩnh lắc đầu: “Tôi biết cô Cố”
Cố Quỳnh sửng sốt: “Cô biết Vậy lúc tặng viên kim cương hồng cô hỏi Nếu như cô biết cô rời ”
Trần Tĩnh Cố Quỳnh mỉm : “Cô Cố rời vì chiếm trái tim vì ”
Cố Quỳnh vô cùng kinh ngạc
Cô thể tin Trần Tĩnh bao giờ hỏi gì cả cô cũng hỏi quá khứ của chẳng lẽ Trần Tĩnh thèm để ý Cố Quỳnh tin cô : “Cô thật sự quan tâm tới quá khứ của Cô cũng thèm để ý đến ”
Trần Tĩnh trầm mặc vài giây
Cô gương mặt xinh của Cố Quỳnh : “Thật sự quan tâm chỉ để ý đến thái độ hiện tại của ”
Cố Quỳnh choáng váng
Nhìn Trần Tĩnh cô thể cô là một phụ nữ tỉnh táo biết kiềm chế Cô trưởng thành thể phán đoán trái tim của đàn ông cô thể lựa chọn con đường mà Cố Quỳnh cảm thấy nếu đổi là cô thì cô sẽ làm cô chắc chắn sẽ bắt Phó Lâm Viễn làm cái cái nhưng phụ nữ mặt thì
Đột nhiên Cố Quỳnh nhận Trần Tĩnh cũng sự kiêu ngạo của riêng
Nếu cô tính toán so đo chuyện quá khứ thì chẳng khác nào cô đang tự so sánh bản thân với cô
Cố Quỳnh nhớ về những ngày qua biết sự tồn tại của Trần Tĩnh cô cam lòng đến mức yên giống như vì cô còn như quá khứ nên mới chặn cướp Phó Lâm Viễn Cô âm thầm so sánh với Trần Tĩnh nhưng lẽ Trần Tĩnh từ đầu đến cuối đều so sánh với cô
Ngón tay Cố Quỳnh siết chặt
Trần Tĩnh móng tay cô sơn đỏ chót thật sự phù hợp chút nào Trần Tĩnh chỗ khác : “Cô còn gì hỏi ”
Cố Quỳnh ngước mắt lắc đầu
Trần Tĩnh gật đầu: “Tôi thấy cô ăn cơm với cũng ngon miệng nên bữa thôi thời gian mời cô ăn cơm ”
Cố Quỳnh dừng một chút gật đầu
Trần Tĩnh dậy xách túi đẩy cửa bước ngoài
Cố Quỳnh ở chỗ đó hồi lâu móng tay màu đỏ của cô cảm thấy vô cùng chướng mắt vì màu đỏ chướng mắt như chứ hơn nữa cũng phù hợp với cô
Về nhà tẩy
Nghĩ nghĩ Cố Quỳnh vẫn đó một lúc lâu Cô cầm điện thoại lên gọi cho chị em của
Cô hỏi: “Gần đây Phó Lâm Viễn đang làm gì ”
Tin tức của chị em vô cùng linh hoạt dừng mấy giây : “Mấy hôm đặt một chiếc nhẫn kim cương”
Cố Quỳnh trầm mặc