Hoa Hồng Đỏ - Chương 103
Trước đây Trần Tĩnh đã từng tới nhà hàng Tây ở bến cảng phong cảnh Trước đây khi cô còn làm thư ký của Phó Lâm Viễn gặp mặt một khách hàng Trần Tĩnh đã đặt nhà hàng
Sau đó vị khách hàng ăn đồ ăn Tây Trần Tĩnh chỉ thể đặt một nhà khác bởi vì nhà hàng cũng gần nên cô đã đích thân tới đây để hủy bỏ phòng ăn
Khi đó tình cờ là lúc mặt trời lặn Trần Tĩnh khỏi nhà hàng thấy ánh mặt trời lặn nó từ từ biến mất hành lang nhà hàng trông vô cùng điều đã để ấn tượng sâu sắc trong lòng Trần Tĩnh
Cô khoác tay Phó Lâm Viễn bên trong hai xuống vị trí gần hành lang của nhà hàng gọi đồ ăn đúng lúc ánh nắng chiều chiếu Trần Tĩnh cầm điện thoại di động chụp ảnh bầu trời buổi chiều ở bên ngoài
Phó Lâm Viễn khép thực đơn đưa nó cho phục vụ ánh mắt về phía đối diện
Trần Tĩnh chụp mấy bức ảnh đầu : “Có bầu trời buổi chiều ”
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng: “Em càng hơn”
Trần Tĩnh mím môi trong mắt tràn ngập ý Sau khi tóc của cô nhuộm một thời gian thì đã phai màu tóc hiện tại trông càng tự nhiên hơn giờ phút giống như hòa cùng một thể với ánh nắng buổi chiều Làn da của cô trắng tới mức gần như phát sáng cô cúi đầu bấm điện thoại chỉnh màu cho những bức ảnh chụp thêm bộ lọc lưu chúng
Một lát bữa ăn đã mang lên
Phó Lâm Viễn cắt bít tết xong thì đưa tới dĩa của cô Trần Tĩnh cảm ơn cầm lấy nĩa nếm thử một miếng thịt tươi mới ăn ngon
Phó Lâm Viễn cắt một miếng cá tuyết đưa nó tới bên miệng Trần Tĩnh
Trần Tĩnh ngước mắt lên cắn một miếng nhai vài cái cảm thấy món cá tuyết cũng tệ lắm Tiếp đó phục vụ bưng canh lên Phó Lâm Viễn lấy đưa tới mặt cô
Trần Tĩnh cúi đầu uống
Phó Lâm Viễn nhấp một ngụm cà phê lặng lẽ cô ăn
Trần Tĩnh đang tìm khăn giấy thì Phó Lâm Viễn đã rút một tờ khăn giấy ở bên cạnh đưa cho cô Trần Tĩnh nhận lấy Hoàng hôn dần tắt màn đêm buông xuống ở chỗ hai từ ánh hoàng hôn chuyển thành ánh đèn trông cũng Trần Tĩnh ngả về phía ánh đèn đó thu hồi tầm mắt về phía Phó Lâm Viễn: “Chúng như coi là đang hẹn hò ”
Phó Lâm Viễn lau tay đảo mắt: “Đương nhiên coi là hẹn hò ”
Anh cầm lấy chiếc điện thoại di động và túi xách của cô ở bàn đó nắm lấy tay cô: “Em dạo một lát ”
Trần Tĩnh nắm tay thanh toán hóa đơn cô : “Ở đây hình như chỗ để dạo chủ yếu là nhà hàng thôi”
Phó Lâm Viễn trả tiền giọng trầm thấp: “Vậy em tới trung tâm mua sắm ”
Trần Tĩnh lắc đầu
Phó Lâm Viễn liếc mắt cô: “Hẹn hò mà trừ ăn cơm thì dạo ”
Trần Tĩnh : “Em thêm lát nữa”
Cô khoác tay hai cùng ngoài gió ở bến cảng khá lớn ban đêm mát mẻ Ánh mắt của Trần Tĩnh chỗ máy gắp thú ở cuối hành lang nhộn nhịp cô kéo tới đó Phó Lâm Viễn thấy hành động của cô thì rũ mắt Trần Tĩnh ngẩng đầu: “Anh chơi một lát ”
Phó Lâm Viễn vén mái tóc của cô sang một bên: “Tùy em”
Mặc dù giọng điệu của dao động gì nhưng Trần Tĩnh thể mấy phần bất lực trong đó trong mắt cô lộ ý cô vẫn tiếp tục kéo đến đấy Anh nhớ rõ lần cuối cùng chơi máy gắp thú là khi nào lẽ là hồi học cấp hai Máy gắp thú bây giờ hình như càng nhanh chóng và tiện lợi hơn chỉ cần quét mã trả tiền là thể nhận lấy đồng xu để chơi Phó Lâm Viễn lấy điện thoại di động quét mã
Anh mua cho cô một túi tiền xu
Anh cầm lấy túi tiền mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần dài một tay cầm áo khoác một tay cầm tiền xu của cô Trần Tĩnh cầm một đồng bỏ tiền xu trong máy bắt đầu gắp thú
Gắp thú là một việc dễ dàng cô gắp lên thì nó lập tức rơi xuống
Trần Tĩnh gắp một cái nhưng cô hề hoảng loạn gắp một cái khác Phó Lâm Viễn ở bên cạnh cô rũ mắt : “Em đừng bỏ tiếp tục kẹp sắp ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Em biết ”
Cái chủ yếu dựa góc độ chỉ cần điều chỉnh là thể gắp Trần Tĩnh cố gắng hơn cuối cùng biết tốn bao nhiêu tiền cũng gắp một con gấu bông màu hồng nhỏ Cô phấn khích vội đưa cho Phó Lâm Viễn cong cong khóe môi: “Không tồi”
Trần Tĩnh lắc nhẹ con gấu bông : “Mặc dù thứ thu tỷ lệ thuận với thứ bỏ nhưng cũng vui”
Phó Lâm Viễn đưa một tay ôm lấy eo của cô dẫn cô rời khỏi chỗ máy gắp thú ở đây quá nhiều ừ một tiếng đây cũng chính là nguyên nhân mà đồng ý gắp gấu cùng cô Hai bọn họ xuống tầng dạo dọc theo bến cảng Trần Tĩnh bỏ con gấu bông bên trong túi xách của Phó Lâm Viễn tiện tay xách túi hai cùng dạo một vòng
Phó Lâm Viễn đưa Trần Tĩnh tới trung tâm mua sắm
Trần Tĩnh vì hai họ trở về Trác Việt Vạn Đại
Phó Lâm Viễn cửa lập tức nhận điện thoại ở bên cửa sổ chuyện điện thoại Trần Tĩnh treo áo khoác cho đó tắm Khi Trần Tĩnh tắm xong thì Phó Lâm Viễn vẫn còn điện thoại Trần Tĩnh quấy rầy tới chiếc bàn cao bên chuẩn pha một ly cà phê để uống
Cô mặc một bộ quần áo ngủ thoải mái tóc sấy khô vẫn còn đang buông xõa ở vai
Phó Lâm Viễn lơ đãng cô giọng của Yến Tuân từ đầu dây bên vang lên Khi Trần Tĩnh đang tới chiếc bàn cao thì Phó Lâm Viễn đột nhiên vươn tay ôm lấy eo cô kéo cô trong lòng Động tác của khiến cho Trần Tình bất ngờ cô ngước mắt lên Phó Lâm Viễn đã giữ lấy cổ cô cúi đầu hôn
Lần cúp điện thoại với tốc độ nhanh
Yến Tuân đang chuyện điện thoại một nửa: “”
Trần Tĩnh hồn giữ lấy cổ ngẩng đầu đáp nụ hôn của bóng dáng hai phản chiếu khung cửa sổ dây đai bộ quần áo ngủ của Trần Tĩnh cũng rơi xuống
Phó Lâm Viễn tách một lát m/út môi cô : “Đêm nay mưa băng tắm rửa xem với em”
Trần Tĩnh sửng sốt
Cô ngoài: “Có băng thật ”
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng buông cô cởi áo sơ mi phòng tắm ở trong phòng ngủ chính Trần Tĩnh khép quần áo ngủ ngẩng đầu ngoài cửa sổ
Cô thử xem nhưng thấy gì
Điện thoại di động ở bàn đột nhiên vang lên nhưng của cô Trần Tĩnh liếc mắt là Yến Tuân gọi Cô nhận điện thoại định chờ Phó Lâm Viễn thì bắt máy nhưng Yến Tuân buông tha vẫn tiếp tục gọi điện thoại tới Trần Tĩnh lấy máy tính bảng ở bên cạnh qua định đăng nhập Wechat của
Ai ngờ tài khoản Wechat của Phó Lâm Viễn ở đây
Cô click mở lập tức thấy danh sách trò chuyện của
Trong danh sách trò chuyện của nhiều tin nhắn chủ yếu chuyện với đám Phùng Chí Yến Tuân Lục Thần Cô cũng xem tin nhắn của bọn họ nhưng khi thoát thấy ảnh đại diện ở cùng
Nó là của cô
Mà ghi chú là: Vợ
Trần Tĩnh sững
Trái tim đập thình thịch ghi chú như từ lúc nào
Cô tắt màn hình ở bên cạnh bàn đờ đẫn một lúc
Một lát Phó Lâm Viễn từ trong phòng tắm lau tóc đồng hồ đeo tay ôm lấy eo cô tới bên cạnh cửa sổ Trần Tĩnh dựa ngực ngẩng đầu đó nhón chân hôn lên cằm Phó Lâm Viễn siết chặt tay rũ mắt liếc cô khóe môi Trần Tĩnh cong lên
Cô thu hồi tầm mắt hỏi : “Tối nay mưa băng thật ”
Cô dứt lời thì đã thấy một vệt băng nhanh chóng xẹt ngang bầu trời với tốc độ nhanh
Trần Tĩnh khẽ hô lên một tiếng
Cô ít khi như Phó Lâm Viễn xong thì liếc mắt cô Trần Tĩnh chân trời chớp mắt vẻ mặt cho thấy rằng cô khá mong chờ mặc dù trông cô bình tĩnh nhưng vẻ mặt của cô thể lừa dối khác Phó Lâm Viễn cúi đầu hôn lấy cổ cô Trần Tĩnh dừng ngẩng cổ lên mặc cho hôn
Người đàn ông giữ chặt lấy eo cô nụ hôn dần dần xuống Trần Tĩnh níu lấy cổ suy nghĩ đến chữ vợ mà đã chi chú
Trái tim của cô dường như rót đầy một lát quần áo rơi xuống đất lưng Trần Tĩnh dựa cửa sổ ôm Phó Lâm Viễn hôn lên môi cô
Giọng của cô giấu ở giữa đôi môi
Chỗ cửa sổ thể bên ngoài nhưng bên ngoài thể thấy những gì diễn bên trong Phó Lâm Viễn kéo rèm cửa sổ Trần Tĩnh giữ lấy cổ hôn lên đôi môi mỏng của
Cô giao tất cả mọi thứ cho
Sáng sớm ngày hôm Phó Lâm Viễn nhận điện thoại để điện thoại di động xuống cúi hôn lên trán cô : “Hôm nay chúng gặp ba mẹ nhé”
Trần Tĩnh mở mắt đối diện với đôi mắt hẹp dài của cô dừng một chút : “Vâng”
Lúc chín giờ ba mươi phút sáng Sau khi ăn sáng xong Trần Tĩnh phòng thay một bộ quần áo mới cô chọn một chiếc váy cầm thắt lưng ngoài: “Phó Lâm Viễn kéo khóa váy cho em với”
Phó Lâm Viễn buông điện thoại xuống tùy ý đặt nó ở bàn hai tay kéo khóa váy giúp cô
Yến Tuân ở đầu dây bên : “…”
Tốt lắm chắc chắn phụ nữ là thư ký Trần lần cuối cùng cũng rõ Anh ồ lên một tiếng gọi thư ký Trần Phó Lâm Viễn cầm lấy điện thoại cúp máy Trần Tĩnh xoay cài nút thắt lưng cô ngước mắt : “Em mua ít đồ thể cho em biết bác gái thích gì Ông Phó thích chơi ngọc đúng để em mua”
“Anh đã chuẩn cho em ” Anh trầm giọng
Trần Tĩnh lắc đầu: “Anh chuẩn là việc em tự mua”
Sau khi Phó Lâm Viễn xong thì cũng ép buộc cô nữa biết tính cách của cô Khuy áo ở tay áo của Trần Tĩnh khó cài Phó Lâm Viễn cầm lấy cổ tay của cô cúi đầu cài khuy Sau khi chuẩn xong cầm túi xách của cô nắm tay cô ngoài Bởi vì sắp trở về nhà của nên cổ áo sơ mi của cài hết khuy áo sơ mi đen và quần dài trông xuề xòa Ống tay áo sơ mi của hôm nay còn sợi dây màu vàng nên trông lạnh lùng giống như ngày thường
Anh kiên nhẫn cùng Trần Tĩnh tới mấy cửa hàng trang sức
Trần Tĩnh chọn tới chọn lui ở trong cửa hàng trang sức cuối cùng mua ngọc cho Phó Trung Hành mua dây chuyền cho Chương Hân Đồng Ánh mắt cô tinh tường giá cả tuy đắt một chút nhưng chỉ cần đồ là
Về tới nhà Phó Lâm Viễn nắm tay cô cửa Chương Hân Đồng và Phó Trung Hành đang đợi bọn ở trong phòng khách ngẩng đầu lên thì lập tức thấy Phó Lâm Viễn đang dắt tay nào đó tiến
Ngoại hình của Trần Tĩnh vẫn luôn trông cô bình tĩnh biết tiến biết lùi mặt mày dịu dàng nhã nhặn khí chất cả đều thể hiện
Hiện tại khi đối mặt với Phó Lâm Viễn cô thỉnh thoảng sẽ trêu chọc và khiêu khích nhưng đó chỉ là ở mặt Còn khi cô ở bên ngoài chỉ riêng sự dịu dàng ở khuôn mặt đã khiến cô yêu thích
Chương Hân Đồng thấy lập tức thích cô ngay
Bà mỉm dậy: “Tĩnh Tĩnh”
Trần Tĩnh yên nở nụ dịu dàng: “Bác gái ông Phó”
Từ tới giờ Phó Trung Hành cũng ý kiến gì đối với Trần Tĩnh những năm cô làm thư ký của Phó Lâm Viễn quả thật tín nhiệm cô cho nên ông tự nhiên cũng tín nhiệm cô Hiện tại khi cô trở thành bạn gái của con trai ông thật cũng Ông đã sớm ở công ty Phó Lâm Viễn che chở cho Trần Tĩnh
Ông thật sự ngờ con trai che chở là khiến con trai động tâm thật
Chương Hân Đồng kéo Trần Tĩnh qua đó ân cần hỏi han
Trần Tĩnh trả lời từng cái một Phó Lâm Viễn ở bên cạnh châm thuốc lá cho Phó Trung Hành Ông nghiêng đầu hỏi Phó Lâm Viễn: “Con định giao công ty du lịch cho con bé ”
Phó Lâm Viễn một tiếng
Anh cũng kẹp một điếu thuốc ở đầu ngón tay đây là loại thuốc lá làm riêng nên mùi vị nhạt Phó Trung Thành gật đầu: “Cũng ba một vấn đề hỏi con”
Phó Lâm Viễn nghịch điếu thuốc lắng ông hỏi
Phó Trung Hành hỏi nhỏ: “Trước khi Cố Quỳnh về con đã thích cô đúng ”
Đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn ngừng một lát
Anh : “ ”
Phó Trung Hành gật đầu: “Rất đây con đã chọn nó chắc là suy nghĩ khác với nó chứ gì”
Phó Lâm Viễn trầm giọng trả lời: “Cái thì ”
Phó Trung Hành hừ lạnh một tiếng: “Ừm thì trong lòng con biết rõ”
Sau khi Phó Lâm Viễn xong thì cũng lười trả lời
Một lát đã tới giờ ăn cơm Chương Hân Đồng kéo Trần Tĩnh ăn cơm hai ba con bọn họ cũng dậy phòng ăn Hôm nay thím Lý nấu cơm Trần Tĩnh thấy bà thì cũng chào hỏi thím Lý cũng chào hỏi cô Chương Hân Đồng thấy Trần Tĩnh như thì càng thích cô hơn lễ phép giáo dưỡng cũng coi thường khác
Lúc ăn cơm
Chương Hân Đồng vẫn còn đang kéo Trần Tĩnh chuyện trời đất trò chuyện từ đồ ăn hữu cơ cho tới thịt chứa hormone vân vân Trần Tĩnh đều thể đáp một hai câu Phó Lâm Viễn giơ tay lên múc canh cho Trần Tĩnh bốn vui vẻ ăn hết bữa cơm Buổi chiều Phó Lâm Viên xử lý công việc nên Trần Tĩnh cùng làm bánh ngọt với Chương Hân Đồng
Trần Tĩnh xắn tay áo lên giúp bà đánh lòng trắng trứng
Chương Hân Đồng cô trong lòng cảm thấy thích với cô: “Sau khi nào thời gian rảnh thì cháu tới đây chơi với bác đương nhiên điều kiện tiên quyết là làm chậm trễ công việc của cháu”
Trần Tĩnh : “Vâng ạ”
Sau khi làm xong bánh ngọt mọi uống trà chiều Phó Lâm Viễn ngoài gọi điện thoại Chương Hân Đồng bưng ly cà phê và một vài miếng bánh nhỏ đưa cho Trần Tĩnh Cô biết bà đưa chúng cho Phó Lâm Viễn vì lập tức bưng ngoài ban công đặt ở trong tầm tay của Từ xa Phó Lâm Viễn đã thấy cô tiếp đó vòng tay ôm lấy eo cô kéo cô trong ngực
Trần Tĩnh ngừng thả lỏng dựa ngực Phó Lâm Viễn hôn lên đ ỉnh đầu cô Trần Tĩnh ngẩng đầu bảo nếm thử bánh Sau khi cô xong thì gật đầu lấy một miếng đưa cho cô ăn Trần Tĩnh há miệng cắn một miếng nhỏ giọng : “Em đã ăn ”
Phó Lâm Viễn: “Thật Em ăn thêm miếng nữa ”
Trần Tĩnh nhai kỹ : “Tay nghề của bác gái ”
Cô cũng cầm lên một viên đút trong miệng Phó Lâm Viễn cô mấy giây há miệng ăn đã ăn chán những món ăn mà Chương Hân Đồng làm cũng chỉ Trần Tĩnh mới cảm thấy mới mẻ
Ở trong phòng
Phó Trung Hành từ tầng xuống thấy Chương Hân Đồng phía ngoài ông cũng phía ngoài lập tức thấy hình ảnh Chương Hân Đồng chống cằm : “Trước đây ép nó ăn nó nó cũng chịu bây giờ vợ quản thì thể ăn”
Phó Trung Hành liếc mắt vợ : “Lòng hiểm ác”
Chương Hân Đồng trừng mắt ông
Phó Trung Hành ho khan một tiếng tới cũng lấy một miếng bánh để ăn đã ăn ai cũng ăn mọi cùng ăn
_
Sau khi mắt ba mẹ Phó Trần Tĩnh coi như buông xuống một chuyện lớn bên phía khách sạn làm ăn quan trọng là vì cô quản lý đương nhiên cũng thêm yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa Mấy Mộc Sam đã tuyển thêm vài nhân viên sắp xếp phòng cho họ hai ngày nay Trần Tĩnh đều phỏng vấn trực tuyến qua video với bọn họ
Cô định cất nhắc Mộc Sam và ba khác lên làm quản lý khách sạn
Mấy ngày nay Phó Lâm Viễn đều dành thời gian để đưa cô tới trụ sở chính của công ty du lịch Vạn Lý Viễn Trình để xem xét bao lâu nữa sẽ tới sinh nhật của Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn tổ chức sinh nhật cho Trần Tĩnh
Sáng sớm đã sắp xếp nhiều nhận lời mời của Phó Lâm Viễn đây xem như là chính thức giới thiệu Trần Tĩnh với tất cả mọi
Tưởng Hòa lập tức mua một chiếc váy thiết kế cao cấp
Cô tận mắt chứng kiến khoảnh khắc
Đám Kiều Tích cũng chịu yếu thế bộ Phó Hằng đều sôi sục chỉ Phó Hằng trở nên sôi sục mà vòng bạn bè của Phó Lâm viễn cũng chú ý tới chuyện
Hôm nay ngày hai mươi tám tháng sáu
Chiếc xe thể thao màu đen đang chạy nhanh đường tới nhà máy rượu vang nơi tổ chức tiệc sinh nhật Lục Thần lái xe phanh gấp ở cổng lớn của bữa tiệc Anh ở chỗ ghế tài xế suy nghĩ một lúc trùng hợp thấy Yến Tuân thì hạ cửa xe xuống dò hỏi: “Yến Tuân”
Yến Tuân cũng xuống xe tay đút túi quần đầu Lục Thần chỉ tay cửa yến tiệc: “Đây là tiệc sinh nhật của Trần Tĩnh đúng ”
Anh dường như xác nhận một lần nữa
Yến Tuân xong mỉm : “ ”
“Cũng là sinh nhật vợ của Phó Lâm Viễn”
Lục Thần vò đầu bứt tóc yên lặng trong xe đó xua tay: “Anh trong ”
Yến Tuân mỉm cũng đợi mà thẳng bên trong Lục Thần yên ở đó một lúc lâu khi mọi đã tới gần hết mới đẩy cửa xuống xe đó ôm một món quà lớn từ phía xe trong Ở những giây phút cuối cùng vẫn còn đang ảo tưởng
Người mà Phó Lâm Viễn giống trống khua chiêng tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng chỉ là một phụ nữ trùng tên trùng họ với Trần Tĩnh mà thôi
Cho đến khi ở sảnh tiệc thấy Trần Tĩnh nghiêng đầu chuyện với Phó Lâm Viễn cúi đầu vẻ mắt lạnh lùng nhưng tay ôm lấy eo cô nghiêm túc cô
Lục Thần: “…”
Mẹ kiếp
Mẹ kiếp
Anh rút cổ phần