Hoa Hồng Đỏ - Chương 102
Xe tới lối bãi đậu xe của Phó Hằng
Trần Tĩnh ngẩng đầu tòa cao ốc hơn hai năm qua ngày nào cô cũng tòa cao ốc Cô thu hồi ánh mắt đến chỗ bậc thang thì gặp Kiều Tích Kiều Tích thấy cô thì sững sờ trong giây lát theo bản năng cô ôm tài liệu đờ ở đó Trần Tĩnh mỉm : “Kiều Tích”
Kiều Tích hồn hét lên một tiếng: “Trần Tình cô… cô tới tìm tổng giám đốc Phó ”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Cô thoải mái trả lời như khiến Kiều Tích ngạc nhiên quả nhiên tổng giám đốc Phó thích Trần Tĩnh thật sự theo đuổi cô thậm chí còn để cô trở thành bạn gái của
Tâm trạng của Kiều Tích vô cùng phức tạp
Cô Trần Tĩnh nhớ dáng vẻ che chở của tổng giám đốc Phó trong thời gian Trần Tĩnh còn ở Phó Hằng
Hóa tất cả mọi thứ đều để dấu vết
Kiều Tích gật đầu: “Vậy cô cô tới đây bởi vì chuyện của công ty du lịch ”
Cô nhịn mà hỏi cô một câu
Trần Tình vẻ mặt hóng chuyện của cô : “ ”
“Ồ ồ” Kiều Tích đáp hai tiếng Trần Tĩnh lên với cô : “Lần mời mọi ăn cơm”
“Được” Kiều Tích gật đầu cô Trần Tĩnh đang về phía thang máy đột nhiên nhớ tới những gì mà Hoàng Mạt đó tổng giám đốc Phó một phụ nữ ở trong công ty
Người phụ nữ chắc là Trần Tĩnh
Người ở quầy lễ tân cũng biết Trần Tĩnh nhưng cô đã giống như nữa cô vội vàng dậy khỏi ghế tới bấm thang máy dành riêng của Phó Lâm Viễn cho Trần Tinh Trần Tĩnh cảm ơn cô đó cô thang máy cửa thang máy đóng Nhân viên ở quầy lễ tân yên tại chỗ thang máy lên mới trở về chỗ
Trong đại sảnh vẫn còn nhiều khác
Bọn họ túm gần buôn chuyện
“Đó là Trần Tĩnh đúng ”
“Ừm”
“Nhìn cô xem trông thật xinh ”
“Chẳng trách tổng giám đốc Phó thích cô ”
“Tổng giám đốc Phó thích cô chỉ bởi vì cô xinh thôi Cô còn tài giỏi nữa mà đúng ”
“Cũng đúng ha khi Trần Tĩnh còn ở đây tổng giám đốc Phó che chở cô ”
“Không biết bọn họ bắt đầu yêu từ khi nào mà sâu đậm như ”
“Tổng giám đốc Phó còn đuổi theo cô tới tận thị trấn Chu đấy ngờ một như chạy xa như để theo đuổi vợ Cái cũng cho thấy thật sự thích cô ”
“ ”
_
Thang máy lên đến tầng cao nhất
Cửa mở phòng làm việc vắng vẻ Trần Tĩnh theo bản năng chiếc bàn làm việc từng ở bên cạnh đó thêm một chiếc bàn nhưng cái bàn đó dọn sạch sẽ chắc là của Diêu Đào
Vào lúc Lục Thần từ trong phòng làm việc liếc Trần Tĩnh nhướng mày: “Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh thấy thì khẽ mỉm : “Giám đốc Lục”
“Lâu gặp nhớ em đó” Lục Thần về phía cô hai cách một mét Trần Tĩnh mặc quần áo dài tóc búi cao nở nụ tươi: “Giám đốc Lục mới về nước ”
“Em đừng nữa xuất ngoại cũng hơn nửa năm công việc cũng mới làm xong” Lục Thần thấy cô càng ngày càng xinh càng cảm thấy thích cô hơn: “Buổi tối em ăn cơm với ”
Trần Tĩnh khẽ liếc mắt phòng làm việc lắc đầu : “Để lần ”
“Được em trở về là ” lúc điện thoại di động của Lục Thần vang lên liếc mắt cô cô cũng ý bảo điện thoại
Sau đó Trần Tĩnh gật đầu lướt qua Lục Thần cầm điện thoại di động về phía thang máy nhưng tới thang máy khựng giác quan thứ sáu thúc giục đầu
Phó Lâm Viễn khoanh tay dựa cửa chằm chằm Trần Tĩnh
Trần Tĩnh tới bên cạnh
Hai chuyện Lục Thần nhíu mày trong thang máy lúc chuông điện thoại vang lên lúc nãy quên nhận điện thoại Anh cúi đầu nhấn nút tiếp đó giương mắt cửa thang máy từ từ khép Bên ngoài thang máy Trần Tĩnh đã tới nắm lấy cánh tay của Phó Lâm Viễn liếc cô bước phòng làm việc của
Anh đưa một tách cà phê cho cô
Trần Tĩnh nhận lấy thuận thế buông cánh tay : “Chuyện về công ty du lịch ý gì”
Phó Lâm Viễn dựa bàn cầm lấy tài liệu ở bàn đưa cho cô trầm giọng : “Anh hy vọng em gì đó vướng bận ở Bắc Kinh”
Trái tim Trần Tĩnh run lên
Cô đặt chiếc ly xuống nhận lấy phần tài liệu Phó Lâm Viễn ôm lấy eo cô rũ mắt tài liệu ở trong tay cô : “Khách sạn làm ăn Anh tin em thể quản lý công ty ”
Trần Tĩnh ngước mắt lên thẳng mắt
Vẻ mặt của Phó Lâm Viễn trông bình tĩnh
Trần Tĩnh giơ tay lên kéo nhẹ cổ áo của : “Chắc chắn tâm tư khác”
Phó Lâm Viễn thay đổi sắc mặt
“Anh em ở Bắc Kinh” Trần Tĩnh vạch trần : “Phó Lâm Viễn thật là mưu mô”
Anh hề phủ nhận
Cha của Trần Tĩnh qua đời trong mấy năm qua cô sống ở Bắc Kinh nhưng để bất cứ thứ gì ở đây Hiện giờ cô một khách sạn ở thị trấn Chu hơn nữa Tiểu Mai cũng ở đó Vì thế ở thị trấn Chu nhiều điều khiến cô bận tâm hơn so với Bắc Kinh ngoại trừ Phó Lâm Viễn thì về cơ bản cô vướng bận gì ở đây cả lẽ vì cả hai đều biết đối phương là độc lập và trưởng thành
Nên Phó Lâm Viễn còn lựa chọn nào khác ngoài việc sắp xếp một vương quốc như cho cô
Để cô quyến luyến với Bắc Kinh hơn
cũng thể hiểu trái tim của Trần Tĩnh biết cô cảm thấy hứng thú với cái cô thích hợp để làm thư ký của Phó Lâm Viễn Với lý lịch của cô thì thể phát triển hơn cô đã bước qua nửa cánh cửa của giới đầu tư chỉ cần cô nỗ lực thể trở thành một quản lý đầu tư ưu tú giống như Tưởng Hòa
Tưởng Hòa đã thăng chức trở thành quản lý bộ phận đầu tư
Quản lý bộ phận đầu tư nắm giữ cổ phần của tập đoàn Phó Hằng
Cô đang tiến gần hơn đến giấc mơ mua nhà của
Trần Tĩnh thì Phó Lâm Viễn chắc chắn cô thua bất cứ nào Khi cô ở Bắc Kinh cô thể ở một vị trí cao hơn kể cô là năng lực
Giao một công ty cho cô là thích hợp nhất
Phó Lâm Viễn ôm eo cô thật chặt: “Em nghĩ ”
Trần Tĩnh khoác tay lên vai nắm lấy phần tài liệu : “Để em thử xem”
Phó Lâm Viễn khẽ thở phào nhẹ nhõm
Anh cúi đầu hôn lên trán cô Trần Tĩnh để tài liệu xuống dựa sát vòng tay qua eo Phó Lâm Viễn ấn cô trong ngực trầm giọng : “Có chỗ nào làm thì em nhớ rõ nhé”
Trần Tĩnh : “Ừm thôi”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu hôn lên má của cô Trần Tĩnh ngẩng đầu nhón chân hôn đáp Khi Trần Tĩnh tách thì đôi môi của cô đã hôn đến sưng đỏ: “Anh tuyển thêm thư ký ”
Lần trở về cô phát hiện chỗ của vắng vẻ hơn nhiều cảm giác một thư ký nữ thì thiếu nhiều màu sắc ngón tay của Phó Lâm Viễn sờ lên môi của cô: “Anh tuyển nữa”
Trần Tĩnh ồ lên một tiếng
Phó Lâm Viễn rũ mắt cô: “Anh em là đủ ”
Thực tế là khi mà Trần Tĩnh tới làm thư ký của thì những thư ký xung quanh cũng làm lâu Trợ lý Tề cũng coi như là thư ký của năng lực đó thấy Phó Lâm Viễn cần một nữ thư ký Việc xã giao quan trọng cho nên mới bắt đầu tuyển dụng lúc chủ yếu tuyển dụng ở đại học Bắc Kinh
Anh trao một số cơ hội cho sinh viên đại học Bắc Kinh khi Trần Tĩnh nhận chức Thật nhiều đều cảm thấy cô thể làm ở vị trí lâu Nếu như cô làm mất lòng Phó Lâm Viễn thì chắc chắn sẽ sa thải nhưng Trần Tĩnh vẫn luôn là một thư ký đủ tiêu chuẩn biết tiến biết lùi
Tất nhiên việc Phó Lâm Viễn bảo vệ cô như cũng là chuyện bọn họ ngờ tới
Cho nên Trần Tĩnh mới thể làm việc ở vị trí hơn hai năm
Trần Tĩnh xong thì hỏi : “Thật ”
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng Trần Tĩnh nhón chân vốn dĩ đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng của nhưng đột nhiên đối sang thành cắn yết hầu của Phó Lâm Viễn sửng sốt ánh mắt trở nên sâu thẳm
Anh giữ gáy của cô
Giọng trầm thấp mang theo vài phần nhẫn nhịn
“Trần Tĩnh đêm nay em ngủ ”
Trần Tĩnh
Cô thân mật hôn lên hầu kết của
Phó Lâm Viễn nhắm hai mắt
Ngay khi chuẩn ôm cô Trần Tĩnh đè vai chằm chằm mặt : “Chúng ngoài ăn cơm Em ngoài ăn cơm”
Phó Lâm Viễn cô ánh mắt vẫn thâm thúy nhưng cố kìm nén d/ục vọ/ng của bản thân : “Chúng ăn”
“Chúng tới bến cảng ăn đồ Tây ”
Phó Lâm Viễn gật đầu: “Được”
Trần Tĩnh rời khỏi ngực quen cửa quen nẻo đóng rèm cửa sổ Phó Lâm Viễn cầm áo khoác vòng tay qua eo cô hai cùng ngoài
Anh hỏi: “Em lái xe gì tới đây”
Trần Tĩnh đưa chìa khóa xe cho
Đó là một chiếc BMW màu đen kiểu dáng tương đối bình dân Phó Lâm Viễn nhận lấy chìa khóa từ tay cô đó xuống tầng nắm tay cô bước ngoài Hai họ gặp Tưởng Hòa Kiều Tích và mấy đồng nghiệp nữ trong bộ phận kế hoạch bọn họ kinh ngạc khi thấy cảnh mặc dù bọn họ biết bây giờ Trần Tĩnh đang là bạn gái của tổng giám đốc Phó
khi thật sự thấy hai họ ở bên cảm giác thật sự khác biệt
Tưởng Hòa híp mắt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh vô thức đàn ông bên cạnh cô cô thoải mái mỉm gật đầu với bọn họ
Một số ngay lập tức giơ tay lên vẫy tay với Trần Tĩnh
Đương nhiên Phó Lâm Viễn biết mấy bọn họ đang chào hỏi lẫn vẻ mặt bình tĩnh chỉ nắm tay cô xuống bậc thang