Hoa Hồng Đỏ - Chương 101
Lái xe khỏi thị trấn Chu
Sau khi xuống im lặng trong chốc lát Trần Tĩnh dựa tay vịn đụng mu bàn tay Phó Lâm Viễn trở tay nắm lấy tay cô Trần Tĩnh ngước mắt Phó Lâm Viễn cũng đang cô Tính hai cũng đã hơn mười ngày gặp mỗi ngày đều chuyện điện thoại thỉnh thoảng cũng gọi video nhưng gọi video chỉ thể xem thể đụng sẽ càng nhớ cho nên bọn họ thường gọi điện thoại
Hai bên vài giây
Phó Lâm Viễn giơ tay ấn một bên vách ngăn nâng lên tay vịn cũng nhấc lên nghiêng qua kéo Trần Tĩnh trong lòng Trần Tĩnh chắn hết ánh sáng trong hô hấp đều là mùi gỗ đàn hương cô và vài giây chặn môi cô
Thắt lưng Trần Tĩnh ưỡn lên tay Phó Lâm Viễn lập tức nắm lấy thắt lưng cô ép cô thẳng h ôn lên cần cổ ngẩng cao của cô Trần Tĩnh giơ tay lên bám cổ Phó Lâm Viễn đưa tay gáy cô giữ chặt hung hăng hôn lên Đầu lưỡi Trần Tĩnh m/út khóe mắt phiếm hồng
Hồi lâu mới bỏ một chút đầu lưỡi tê
Cô trêu chọc
Một giây Phó Lâm Viễn trở về thuận thế ôm cô lên đùi Trần Tĩnh chống vai hỏi: “Anh đến thị trấn Chu lúc nào thế”
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp nắm eo cô: “Hơn một tiếng ”
“Cho nên tối qua ngủ ” Lúc mới hơn tám giờ nếu hơn bảy giờ đã đến nghĩa là tối hôm qua máy bay tư nhân đến
Phó Lâm Viễn: “Về Bắc Kinh ngủ bù”
Trần Tĩnh hiểu chạy trong đêm Cô đàn ông thật sâu trong quá khứ cô bao giờ nghĩ đàn ông yêu thương sẽ hạnh phúc như thế
“Vậy lát nữa lên máy bay ngủ thêm một lát ”
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng chỉ chốc lát xe đã đến sân bay Sau khi lên máy bay mặt bàn khoang máy bay còn bày tài liệu Trần Tĩnh xuống liếc qua những tài liệu một cái Phó Lâm Viễn bưng một tách cà phê đưa cho cô Trần Tĩnh nhận lấy nắm trong lòng bàn tay cô chống cằm: “Tổng giám đốc Phó thật đúng là trăm công nghìn việc”
Phó Lâm Viễn xắn tay áo lên mở tài liệu thấy lời của cô đuôi lông mày khẽ nhíu : “Đợi phê duyệt xong buổi tối dẫn em ăn cơm”
Trần Tĩnh chỉ đành
Cô cũng chỉ phàn nàn một chút vốn tưởng rằng lên máy bay thể ngủ một lát xem là ngủ Trần Tĩnh uống cà phê xong thì cũng lấy máy tính bảng đặt lên bàn bắt đầu xử lý công việc Tiếp viên hàng đưa chút đồ ăn là một ít bánh ngọt trang trí tinh xảo đây là cố ý làm cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh cầm lấy một cái trong đó cắn một miếng hương vị ngon
Cô giơ đến chỗ Phó Lâm Viễn: “Anh cũng thử ăn ngon lắm đó”
Phó Lâm Viễn lướt qua cầm cổ tay cô cúi đầu cắn một miếng nhai nuốt lúc nhai quai hàm góc cạnh hiện rõ
Đến Bắc Kinh đã là gần trưa Vu Tùng lái xe tới đón Trưa nay Phó Lâm Viễn gặp một giám đốc ngân hàng Trần Tĩnh cùng thích hợp lắm cũng Trần Tĩnh uống rượu vì thế trực tiếp đưa cô đến Trác Việt Vạn Đại Làm thư ký của Phó Lâm Viễn hơn hai năm nhưng cho tới bây giờ cô từng tới chỗ ở riêng của
Vừa mở cửa căn nhà đã biết là phong cách thích cửa sổ sát đất cực lớn sô pha màu xám bàn màu lạnh một phòng bếp mở nhưng hình như bao giờ dùng tới Căn nhà của diện tích lớn nhưng chỉ một phòng ngủ chính và một thư phòng trong đó cũng cửa sổ sát đất Thỉnh thoảng sẽ làm việc bên ngoài nên bên tủ rượu còn một cái bàn dài và hai cái ghế
Phó Lâm Viễn xách hành lý của Trần Tĩnh phòng ngủ chính
Cầm cà vạt rũ mắt cô: “Lát nữa một dì đến nấu cơm cho em em nghỉ ngơi một lát ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Anh uống ít rượu thôi”
Khóe miệng Phó Lâm Viễn khẽ cong lên gật đầu
Ánh mắt Trần Tĩnh di chuyển xuống cô đến gần giơ tay giúp cài cổ áo giúp thắt cà vạt khi thắt xong lùi Phó Lâm Viễn nắm eo cô siết chặt Trần Tĩnh ngẩng đầu kiễng chân hôn lên môi mỏng của Phó Lâm Viễn lập tức đè xuống lần nữa chặn môi cô
Chỉ chốc lát lưng cô dựa chiếc tủ
Ngay khi hôn mút cổ cô Trần Tĩnh đẩy vai giọng khẽ run: “Phó Lâm Viễn muộn ”
Phó Lâm Viễn thẳng một tay còn giữ eo cô
Trần Tĩnh nắm cổ áo đỏ mặt thẳng mắt nhịn mà lên tiếng: “Ban ngày làm chuyện đó thích hợp”
Đuôi lông mày Phó Lâm Viễn nhướng lên
“Anh làm cùng bạn gái gì thích hợp”
Trần Tĩnh thì trừng mắt
Mãi đến khi cô cài nút xong Phó Lâm Viễn mới buông cô : “Mật mã mở cửa nhà là sinh nhật em tất cả thứ dùng đến mật mã đều là sinh nhật của em”
Trần Tĩnh đưa cửa thấy thế thì lòng cô run lên
Cô thầm nghĩ đều là sinh nhật của cô
Ở đây mỗi nhà sẽ một thang máy cửa chính là thang máy Phó Lâm Viễn trong hai cửa thang máy đóng xuống Trần Tĩnh tại chỗ trái tim vẫn đập thình thịch như cô một lát xoay trở về phòng cô đóng cửa phòng ngủ chính chỗ ở
Giường của cũng là màu tối
Trần Tĩnh lấy quần áo trong vali bỏ mở tủ quần áo trong tủ đã treo ít trang phục nữ mới Trần Tĩnh sửng sốt cô đưa tay lấy tất cả đều còn nguyên mác mác ghi chiều cao cân nặng của cô quần áo cũng là phong cách mà cô thích
Trần Tĩnh thở phào một
Trong nháy mắt cô còn tưởng rằng là của khác
Cô khom lưng treo quần áo của thu dọn hành lý xong Trần Tĩnh cầm lấy điện thoại di động gửi cho một tin nhắn
Trần Tĩnh: [Quần áo phụ nữ trong tủ quần áo của là của ai ]
Phó Lâm Viễn: [Của em]
Trần Tĩnh: [Anh làm em tưởng là của một phụ nữ nào đó đấy]
Phó Lâm Viễn: [Anh ngu ngốc như ]
Trần Tĩnh rộ lên
Nghĩ thầm biến
Cô trở phòng khách gửi tin nhắn cho Tiếu Mai rằng cô đã đến nơi Tiếu Mai trả lời bà đang bận việc ở khách sạn buổi trưa nấu cơm cho mấy Mộc Sam hỏi cô ăn cơm
Trần Tĩnh đang chuẩn trả lời thì chuông cửa trong nhà vang lên cô dậy mở cửa Ngoài cửa là một dì mặc đồng phục đầu bếp trong tay xách một giỏ thực phẩm bà mỉm : “Cô Trần Tôi là thím Lý đến nấu cơm cho cô”
Lúc Trần Tĩnh mới nhớ tới chuyện cô lập tức tránh : “Chào thím Lý”
Thím Lý dép dùng một lần ở cửa bà : “Cô Trần kiêng thứ nào thì cứ với loại thực phẩm nào cũng biết”
Nhìn bộ dạng quen thuộc của thím Lý Trần Tĩnh đoán chắc là thỉnh thoảng bà sẽ tới nấu cơm cho Phó Lâm Viễn cô : “Tôi kiêng thứ gì cả thím Lý cứ tùy ý nấu ”
Thím Lý nhà bếp đặt giỏ thức ăn xuống và : “Cậu Phó rằng cô ăn quá cay ăn lạnh”
Trần Tĩnh dừng
Cô nghĩ tới còn dặn dò cái cô : “Vâng cay quá dày sẽ chịu nổi lạnh cũng cũng thoải mái lắm”
“Được” Thím Lý tỏ hiểu
Trần Tĩnh thấy bà nấu cơm thì đến giúp đỡ nhưng thím Lý đã biết bà là kiểu thích cảm giác làm chủ phòng bếp giống Tiếu Mai Trần Tĩnh quan sát một chút làm phiền bà nữa cô trở phòng khách lấy laptop xử lý công việc các đơn đặt phòng từ nền video ngắn tràn về như thác lũ ít trong số đó đã Mộc Sam xử lý
Trần Tĩnh giúp đỡ xử lý một chút
Chỉ chốc lát thím Lý đã gọi cô ăn cơm Trần Tĩnh khép laptop đến ăn cơm cô gọi thím Lý cùng ăn thím Lý bà cũng một phần Trần Tĩnh thím Lý đã để cho một phần đã biết huấn luyện qua nên Trần Tĩnh cũng lo lắng nữa cô cúi đầu ăn
Ăn cơm trưa xong thím Lý thu dọn xong liền rời khi bà rời khỏi phòng bếp khôi phục cảm giác ‘ dính khói lửa nhân gian’
Buổi chiều Trần Tĩnh cảm thấy nóng phòng tắm tắm rửa mặc quần áo ở nhà cô buồn ngủ gập laptop sô pha đắp chăn ngủ
Khoảng bốn giờ ba mươi phút
Phó Lâm Viễn cửa cởi khuy cổ áo nới lỏng cà vạt cửa đã nghiêng đầu thấy dáng vẻ cô ngủ sô pha đóng cửa để áo khoác lên tay vịn qua bên rót một ly nước đá uống xong đặt ly xuống đến bên sô pha cúi cô
Cô mặc đồ ngủ mềm mại chăn đắp đến vai nghiêng đầu ngủ say tóc xõa tung gối ôm
Nhìn cô vài giây
Phó Lâm Viễn đưa tay ôm cô trong phòng
Lúc Trần Tĩnh chậm rãi mở mắt bốn mắt im lặng vài giây giọng của Trần Tĩnh mang theo vài phần mềm mại khi tỉnh ngủ: “Anh về ”
Yết hầu Phó Lâm Viễn giật giật
“Ừm”
“Ngủ nữa ” Anh mặt cô hỏi Trần Tĩnh ngủ quá say nên đầu nặng cô đầu ipad bàn bốn giờ rưỡi Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt cô lắc đầu: “Không ngủ nữa ngủ đến mức choáng vàng ”
Cô dậy ôm lấy cổ
Phó Lâm Viễn đỡ cô dậy
Trần Tĩnh quỳ gối Phó Lâm Viễn xuống bên cạnh cô cà vạt và cổ áo lỏng lẻo Trần Tĩnh tiến gần ngửi ngửi: “Không mùi rượu”
Phó Lâm Viễn kéo cà vạt xuống ném sang một bên
Nghiêng đầu cô: “Không uống nhiều”
Trần Tĩnh ừm một tiếng cô còn mơ hồ cô lười biếng hỏi: “Chúng ngoài ăn tối ”
“Hay là chúng ngoài ăn nữa em ở nhà nấu cho ” Cô nghiêm túc Phó Lâm Viễn dựa lưng ghế nắm mắt cá chân cô: “Không ngoài ăn cũng nhưng em cần nấu cơm thím Lý nấu ”
Trần Tĩnh
“Anh nếm thử tay nghề của em ”
Giọng của Phó Lâm Viễn trầm thấp : “Anh nếm qua ”
Trần Tĩnh đột nhiên đưa tay ôm cổ tiếp theo tách chân dài đùi Phó Lâm Viễn ngước mắt lên ấn eo cô Trần Tĩnh đường nét góc cạnh rõ ràng của quần áo cô mặc đều là đồ ngủ cô thường mặc ở nhà áo cài khuy và quần dài chất vải mềm mại thoải mái
Đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn gạt sợi tóc vai cô
Sau đó chặn môi cô
Trần Tĩnh cũng khao khát cùng hôn môi Phó Lâm Viễn dùng một tay ấn eo cô một tay giơ lên cởi áo cô hôn cô thật sâu
Căn hộ rộng lớn yên tĩnh chỉ âm thanh răng rắc của sô pha cô khẽ run lên ánh hoàng hôn còn sót chiếu cửa sổ sát đất Phó Lâm Viễn ấn một cái rèm cửa sổ đóng cổ cô hồng Một lúc lâu ôm trong phòng trong phòng chỉ một cái đèn màu cam đang sáng
Chân của cô dài
Bên eo bóp
Tay cô siết chặt cánh tay để vết trầy xước đó cúi xuống hôn lên môi cô
Giữa trời và đất chỉ hai bọn họ khao khát
Thím Lý nhà cửa phòng đóng chặt vẻ mặt bà tự nhiên phòng bếp nấu cơm nấu cơm xong lặng lẽ rời bà liếc phòng khách hỗn loạn giả vờ như thấy lẳng lặng đóng cửa rời
Đêm nay
Trần Tĩnh run rẩy cực kỳ mệt mỏi tựa trong ngực ngủ Phó Lâm Viễn dỗ dành cô ăn chút cháo tổ yến Trần Tĩnh mơ mơ màng màng ăn cô nghĩ thầm rõ ràng kết thúc cô còn trêu chọc chứ
Thật là
cô đúng là thích làm cái đó với
Sáng sớm hôm Trần Tĩnh còn ngủ say Phó Lâm Viễn đã rời giường cúi hôn lên giữ a hai chân mày của cô : “Anh đến công ty”
Trần Tĩnh giường ừm một tiếng tiếp tục ngủ Phó Lâm Viễn xuống giường đắp chăn cho cô chỉ một lát từ trong phòng tắm giọt nước theo cổ trượt xuống cài nút áo cẩn thận đóng cửa
Anh gọi điện cho thím Lý dặn dò bà đến làm bữa sáng nhưng đừng đánh thức cô dậy
Sau đó lấy áo khoác của ngoài
Trần Tĩnh ngủ thêm một tiếng đồng hồ chín rưỡi mới rời giường cô cài nút áo ngủ tùy ý cầm điện thoại lên xem sáng sớm điện thoại cô nhiều thông báo chỉ như thế còn một tin tức tài chính mới công bố tập đoàn Phó Hằng thu mua một công ty du lịch công ty chỉ dự án du lịch còn xây dựng một số khách sạn nổi tiếng
Hơn nữa
Công ty khi Phó Hằng mua Trần Tĩnh trở thành phụ trách công ty
Tin tức mới đưa
Làm cả giới bùng nổi đại đa số mọi đều biết Trần Tĩnh nhưng những ai từng hợp tác với Phó Hằng đều biết Trần Tĩnh là thư ký cũ của Phó Lâm Viễn nhóm nội bộ của Phó Hằng càng bùng nổ hơn
Tưởng Hoà: [Aaa cái quái gì cái quái gì cả đời tớ từng sốc như ]
Tưởng Hoà: [Aaaa trời ơi tổng giám đốc Phó tặng cho một công ty đó]
Trần Tĩnh cũng sửng sốt
Cô bên giường hồi lâu vẫn hồn cô lật xem những tin tức thư bổ nhiệm Phó Hằng đã gửi tới gửi thẳng tới hòm thư của cô
Trong lòng Trần Tĩnh run rẩy
Sau khi mở
Cô hít sâu một đó cô xuống giường bình tĩnh rửa mặt thay quần áo đó ngoài thím Lý bưng bữa sáng cho cô Trần Tĩnh cảm ơn cô xuống bàn ăn bữa sáng
_
Cùng lúc đó
Ở trong phòng làm việc của Phó Lâm Viễn Lục Thần thấy tin tức ngây ngẩn cả đó chửi tục một tiếng về phía Phó Lâm Viễn: “Có Trần Tĩnh sắp trở về ”
Phó Lâm Viễn lật xem tài liệu sắc mặt lạnh lùng cũng trả lời
Lục Thần chậc chậc vài tiếng: “Tôi đã cô ưu tú như chắc chắn trở về Bắc Kinh phát triển Phó Lâm Viễn mời cô về cũng với một tiếng”