Hoa Hồng Đỏ - Chương 100
Hai sô pha tán gẫu thấy máy pha cà phê của Trần Tĩnh Mộc Sam vài lần Trần Tĩnh : “Cô uống ”
“Có” Mộc Sam thẳng
Trần Tĩnh dậy: “Tôi pha cho cô một ly”
“Wow cảm ơn cô”
Đi tới bên cạnh bàn cà phê Trần Tĩnh lấy hạt cà phê xuống chỗ cô loại pha bằng máy và pha bằng tay nhanh đương nhiên pha bằng máy cô pha chuyện với Mộc Sam
Mộc Sam lên đến cạnh bàn cà phê cô bận rộn: “Trần Tĩnh lần khai trương ông chủ lớn sẽ đến cắt băng khánh thành chứ”
Trần Tĩnh dừng cô cúi đầu ấn hạt cà phê đóng cô dịu dàng trả lời: “Chưa chắc sẽ đến”
“A thất vọng quá ” Mộc Sam
Trần Tĩnh giương mắt cô: “Sao thế Cô gặp lắm ”
Mộc Sam dựa bàn gật đầu: “Đương nhiên gặp ở ngoài đời thật”
Lúc Trần Tĩnh mới nhớ tới Mộc Sam từng khi bạn học của cô vì Phó Lâm Viễn nên mới thi Đại học Bắc Kinh hơn nữa cũng ứng tuyển chức vụ thư ký Lúc phỏng vấn đông nên Trần Tĩnh cũng nhớ rõ diện mạo của các ứng viên khác nhưng một điểm thể khẳng định tất cả đều là những cô gái xinh
Cô Mộc Sam vài giây : “Dự án ở thành phố Chu quá nhỏ tổng giám đốc Phó chắc thể dành thời gian tới”
“Tôi biết chỉ là nghĩ nhỡ thể thôi mà” Mộc Sam buông tay cô còn thay bạn học của gặp Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh
Cô thu hồi tầm mắt tiếp tục chuyên tâm pha cà phê Mộc Sam cũng rời Trần Tĩnh pha chế chỉ chốc lát một ly cà phê nồng đậm lò Trần Tĩnh đưa cho Mộc Sam Mộc Sam nhận lấy uống một ngụm gật đầu: “Ngon quá thích vị đắng một chút như ”
“Vậy ”
Qua một lát khi xác định xong tất cả các quy trình hơn chín giờ tối Mộc Sam dậy về Sau khi tiễn cô về Trần Tĩnh trở về phòng lấy đồ ngủ tắm rửa
Tắm rửa xong Tiếu Mai đang ở trong phòng chọn quần áo lễ khai trương hôm bà cũng đến nên gọi Trần Tĩnh giúp một chút
Trần Tĩnh
Tiếu Mai chỉ một chiếc váy màu đỏ thẫm Trần Tĩnh lắc đầu cô lục lọi trong tủ quần áo lấy một sườn xám màu sáng nhưng hợp với da bà
Dáng Tiếu Mai luôn
Cho dù là hiện tại đã nhiều tuổi thì bà vẫn như
Tiếu Mai nhận lấy sườn xám : “Lúc cha con cứ khuyên mẹ mua sườn xám ngờ lúc mua về ông còn thấy đã ”
Bộ sườn xám mua từ lâu khi cha qua đời mẹ cô mặc lần nào cứ vứt đáy tủ
Trần Tĩnh đóng cửa tủ dựa tủ : “Khai trương thì mẹ mặc một lần coi như là cho cha xem”
Hốc mắt Tiếu Mai đỏ lên bà gật đầu: “Được”
Sau đó Tiếu Mai thử lên Trần Tĩnh ở một bên giúp đỡ tuy rằng là kiểu cách nhưng kiểu dáng vẫn thuộc xu hướng thịnh hành của hai năm trở đây vẫn
Sau khi thử đồ xong Tiếu Mai nghỉ ngơi
Trần Tĩnh cũng trở về phòng
Tóc cô vẫn còn ướt cô cầm khăn thấm nước để lau đó xuống máy tính Trước đó cô thấy Lục Thần đã đăng một khoảnh khắc Wechat là ở Thanh Ba bên cạnh còn một cổ tay đeo đồng hồ quen thuộc xem bọn họ đang tụ tập ở quán bar vì thế Trần Tĩnh buông điện thoại xuống
Cô di chuyển chuột cổ phiếu
Đi theo bên cạnh Phó Lâm Viễn hơn hai năm thỉnh thoảng sẽ đến quán bar gặp bạn chí cốt Trần Tĩnh cũng đến vài lần đưa áo khoác cho nên cũng biết đây chỉ là cuộc tụ tập của cánh đàn ông
Cho dù là tổng giám đốc Lục bạn gái thì cũng sẽ dẫn theo
Còn việc trêu ghẹo cho dù ở quán bar Phó Lâm Viễn cũng dễ tán tỉnh
Trần Tĩnh nghĩ tới những thứ
Cô còn chút cổ phiếu đến hạn cần xử lý hơn nữa thời gian cô mua tiền ảo nhưng gần đây tình hình thị trường Trần Tĩnh cũng định nhân lúc còn sớm bán cô vốn liếng lớn như để thể tiếp tục lăn lộn tóm thu một ít thì nên bán còn thể chút lời Qua nửa tiếng điện thoại di động vang lên Trần Tĩnh liếc mắt
Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh bắt máy hỏi: “Tối nay uống rượu ”
Phó Lâm Viễn khom lưng trong xe xong dừng vài giây: “Phải em thấy bài của Lục Thần ”
Trần Tĩnh chống cằm
“ ”
Cửa sổ xe Phó Lâm Viễn kéo lên dựa về phía ánh đèn loang lổ chiếu : “Em vẫn chặn ”
Trần Tĩnh thì : “Chặn làm gì”
Phó Lâm Viễn nhẹ giọng hỏi ngược : “Em xem”
Trần Tĩnh cô chỉ khẽ phát tiếng
Phó Lâm Viễn cởi cổ áo chiếc xe màu đen chạy nhanh con đường lớn ở thành phố Bắc Kinh Phó Lâm Viễn buông cánh tay xuống đặt lên tay vịn xương ngón tay rõ ràng hiện lên gân xanh Anh khẽ gõ tay vịn giọng trầm thấp giống như là giải thích: “Anh chỉ uống rượu thôi đám Yến Tuân Văn Liễm cũng ở đó”
Trần Tĩnh lời giải thích của
Cô nhẹ nhàng ừ một tiếng
Phó Lâm Viễn: “Em đừng nghĩ nhiều”
“Ai nghĩ nhiều chứ” Trần Tĩnh lập tức phản bác
Đuôi lông mày Phó Lâm Viễn nhướng lên
Anh : “Ừm chủ động giải thích thôi”
Mắt Trần Tĩnh cong lên cô tắt máy tính xoay trở về bên giường kéo chăn dựa đầu giường Cô với Phó Lâm Viễn rằng lễ khai trương khách sạn đã chuẩn xong Trương Thành bên hội thương mại liên lạc với cô sẽ tới hỗ trợ cắt băng khánh thành cùng với phụ trách thôn trấn cần đến
Trước đó họ chắc chắn sẽ đến nhưng lần chủ động tới thể thấy mặt mũi Phó Hằng lớn bao nhiêu
Trần Tĩnh với những lời xong Phó Lâm Viễn cũng khéo đến Trác Việt Vạn Đại cửa kéo cà vạt xuống Trần Tĩnh ở bên thấy tiếng kéo cà vạt nghĩ thầm đúng là nhớ
Phó Lâm Viễn ném cà vạt lên tay vịn sô pha dựa ghế Anh cũng nhớ cô
Hai im lặng vài giây
Phó Lâm Viễn mở miệng: “Sắp đến sinh nhật em ”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
“Anh tổ chức cho em” Anh : “Nhân tiện gặp cha mẹ luôn”
Trần Tĩnh dừng vài giây
“Ngày mấy ”
Phó Lâm Viễn: “Để thuận tiện cho em sẽ cho đến đón em”
“Được”
Trần Tĩnh tim đập thình thịch
Sau đó hai trò chuyện một lát điện thoại di động nóng bỏng mới buông xuống
Chuyện gặp cha mẹ là một chuyện lớn khi khách sạn khai trương đêm nay Trần Tĩnh trằn trọc thể ngủ Mấy ngày kế tiếp cô thời gian nghĩ tới chuyện
Ngày 20 trời trong nắng ấm thời tiết
Khách sạn Vô Xá chính thức khai trương
Tiếng pháo nổ bùm bùm vang lên vỏ pháo hoa nổ rơi đầy đất đỏ rực một mảng thôn trấn cách vách cùng với ít ở thị trấn Chu đều đến tham quan Khách sạn Vô Xá chuẩn nhiều đồ ăn chiêu đãi bọn họ mặt Tiếu Mai mang theo nụ bận bận tự làm một ít bánh quẩy đóng thành một túi mang ngoài gặp là đưa cho đó cảm giác mến khách
Hội trưởng hội thương mại Trương Thành cùng với phụ trách thôn trấn cắt băng khánh thành Trần Tĩnh cùng bọn họ dạo quanh khách sạn Mộc Sam và những khác tiếp đãi những khách thấy ưu đãi nên đặt phòng mạng vì ưu đãi lớn nổi tiếng đến trải nghiệm livestream giới thiệu nên náo nhiệt
Video ngắn của Phó Hằng nhiều truy cập vì ít thông qua video ngắn thấy khách sạn Vô Xá khai trương phong cách hấp dẫn nên nhiều đã ấn liên kết để đặt phòng đơn đặt hàng cứ liên tiếp từng đơn từng đơn ngay cả phòng trong kỳ nghỉ hè cũng hỏi vì thế ngày đầu tiên khai trương khách sạn đã gặt hái nhiều kết quả Quan trọng nhất Tiếu Mai giống như tìm việc làm bà mặt tràn đầy tươi Trần Tĩnh thấy mẹ vui như thì cảm thấy vô cùng hạnh phúc
Tiếu Mai thích phòng bếp nấu cơm cũng ngon cũng thú vị Lúc cha cô vẫn còn cho dù cuộc sống khổ đến bà đều thể khiến cuộc sống trở nên phong phú hơn chăm sóc cô và cha đây chính là sở trường của Tiếu Mai Mấy năm nay cô ở bên ngoài làm việc Tiếu Mai vẫn sống như nhưng thiếu một chút sức sống
Bây giờ sức sống đã trở
Buổi tối
Ăn cơm xong với hội trưởng Trương cùng với mấy trong thôn trấn về đến nhà Trần Tĩnh với Tiếu Mai rằng cô gặp cha mẹ của Phó Lâm Viễn Tiếu Mai thấy bà thoáng ngập ngừng lập tức : “Được nên gặp cũng đã đến gặp mẹ quả thật cũng nên sắp xếp để con gặp cha mẹ của ”
Người đàn ông sắp xếp chuyện cũng chu điều làm cho ấn tượng của Tiếu Mai với Phó Lâm Viễn lên một bậc
Hai mẹ con chuyện vui vẻ
Trần Tĩnh lập tức thu dọn hành lý Phó Lâm Viễn sẽ phái máy bay riêng đến đón cô còn bảo ông Chung đón Trần Tĩnh sân bay
Sáng sớm hôm Tiếu Mai dậy làm bữa sáng bà gõ cửa phòng Trần Tĩnh Cô đáp “” một tiếng dậy rửa mặt đó ăn sáng
Ở bàn ăn Tiếu Mai : “Lần thì con cứ ở đó thêm vài ngày chuyện khách sạn con cần lo lắng mẹ sẽ giúp con trông coi”
“Còn nữa cô gái tên Mộc Sam mẹ cảm thấy ” Tiếu Mai cô gái đó năng lực Trần Tĩnh : “Vâng đúng bọn họ đều ”
Bất kể là tổ chức sự kiện kinh doanh khách sạn là kế toán mắt cứ để ba bọn họ quản lý Trần Tĩnh cảm thấy may mắn vì thể tuyển bọn họ
“Cho nên con cứ ở thêm vài ngày hai đứa hai nơi xa quá lâu cũng mẹ ở nhà vẫn mà”
Trần Tĩnh uống sữa đậu nành Tiếu Mai: “Vâng ạ”
Tiếu Mai gắp cho cô một cái bánh quẩy: “Còn nữa chuyện sinh nhật tổ chức sinh nhật cho con thì cứ thoải mái mà tổ chức cần lo cho mẹ Năm nào mẹ cũng tổ chức sinh nhật cho con nên chán lắm ”
Trần Tĩnh: “…”
Vì để cô ở Bắc Kinh Tiếu Mai thật sự cái gì cũng dám
Cô cố tình trêu bà : “Hừ mẹ yêu con nữa ”
Tiếu Mai trừng mắt cô
Trần Tĩnh
Tiếu Mai: “Mẹ sẽ với cha của con bây giờ miệng lưỡi của con càng ngày càng ghê gớm ”
Trần Tĩnh uống xong ngụm sữa đậu nành cuối cùng: “Cha chắc chắn sẽ khen con”
Tiếu Mai nên lời
Trần Tĩnh dậy ôm lấy Tiếu Mai đó lau khóe môi phòng tắm súc miệng làm xong mới phòng thay một cái váy màu sáng Trần Tĩnh buộc hết tóc lên lộ cổ trắng nõn đó cô thời gian xách vali lên cửa Tiếu Mai thu dọn bàn ăn dặn dò cô chú ý an Trần Tĩnh : “Con biết mẹ”
Cô mở cửa
Lập tức thấy đàn ông cao lớn ở cửa Phó Lâm Viễn mặc áo sơ mi đen cánh tay khoác áo khoác tay đút trong túi quần đuôi lông mày khẽ nâng lên
Trai tim Trần Tĩnh lỡ một nhịp
“Sao tới đây”
Phó Lâm Viễn nắm lấy tay cô: “Anh tới đón em”
Anh lấy quà đặt bệ cửa sổ xuống đó thò đặt lên tủ giày Tiếu Mai cầm giẻ lau trong tay ngó đầu vẻ mặt hiện lên nét kinh ngạc
Phó Lâm Viễn lễ phép gật đầu: “Dì Tiếu cháu dẫn Tĩnh Tĩnh vài ngày xong việc cháu sẽ đưa cô về cho dì”
Tiếu Mai bình tĩnh : “Cậu Phó…”
“Lâm Viễn làm phiền cháu chăm sóc con bé ”
“Vâng ạ”
Nói xong Phó Lâm Viễn dắt Trần Tĩnh Trần Tĩnh đóng cửa ngước mắt theo xuống lầu cô : “Không để ông Chung đến đón em ”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu cô thu hồi tầm mắt dẫn cô về phía xe Giọng trầm thấp: “Anh tự đến đón em”
Trần Tĩnh ngẩng đầu
Sườn mặt đàn ông lạnh lùng nhưng nắm chặt tay cô