Hoa Hồng Đỏ - Chương 10
Cánh tay cô nhịn ôm chặt thêm một chút thậm chí cô thể cảm nhận cơ bụng săn chắc của
Phó Lâm Viễn cô ôm từ đằng đạp chân ga nhanh hơn giống như một mũi tên bay khung cảnh xung quanh giống như lướt qua ống tay áo gió thổi tung bay đập phần phật da thịt
Chiếc mô tô màu đỏ của Lục Thần cũng lái đến bên cạnh thân xe cách Trần Tĩnh nửa mét Phó Lâm Viễn đầu liếc mắt Lục Thần một giây đạp chân ga tăng tốc vèo một tiếng đã bỏ xa con xe của Lục Thần
Trong khí thể loáng thoáng âm thanh mắng mỏ của Lục Thần
Cũng vì mà cánh tay của Trần Tĩnh càng ôm chặt eo những chiếc lá đường nghiền nát bay lên những cành cây rơi nhẹ xuống mũ bảo hiểm của Trần Tĩnh
Trần Tĩnh căng thẳng
Tay trái cô nắm chặt cổ tay
Phó Lâm Viễn cúi rẽ một con đường khác đầu gối cách mặt đất chỉ mấy centimet Trần Tĩnh sợ hãi nuốt nước bọt trong miệng đầu cô dựa sát mũ của Phó Lâm Viễn
Sau khi qua khúc cua họ vững vàng tiến đường lớn xe cũng thẳng lên
đầu của Trần Tĩnh vẫn còn áp của Phó Lâm Viễn tạm thời bỏ phần xương sống của đàn ông nhạy cảm Phó Lâm Viễn nghiêng đầu với giọng trầm trầm: “Sợ ”
Trần Tĩnh đang điều chỉnh tâm lý
Cô há hốc miệng thở hổn hển : “Vẫn ”
đôi tay eo như nó ôm chặt đến nỗi Phó Lâm Viễn thể cảm nhận sự căng thẳng thể phát tiết của cô nhướng mày một bàn tay sờ xuống eo nhẹ nhàng kéo tay của cô
Theo phản xạ Trần Tĩnh vô cùng căng thẳng trở tay tóm lấy ngón tay
Trong nháy mắt
Giống như yên tĩnh vài giây
Trần Tĩnh phản ứng dường như cô và đang đan mười ngón tay với cô buông năm ngón tay của lui sang bên cạnh
Phó Lâm Viễn trầm mặc vài giây : “Thả lỏng từng lái qua con đường nhiều lần ”
Trần Tĩnh dừng một chút : “Tổng giám đốc Phó tin ”
Một tiếng tổng giám đốc Phó
Vào lúc nó giống như là cấp trung thành và tín nhiệm với cấp
Phó Lâm Viễn yên lặng khóe miệng khẽ cong một chút rung động rõ ràng tan biến như sương mù lúc tim Trần Tĩnh đập nhanh hơn
Cô định nhịp tim ngửa đầu liếc mắt là thấy một bầu trời đầy như thể tất cả ngôi ở thành phố tụ tập tả nổi
Ngân hà ngàn dặm
Chỉ một lát phía xuất hiện một vách đá Phó Lâm Viễn chậm rãi dừng xe phía ngoại trừ bầu trời đầy thì còn ánh đèn của nhiều ngôi nhà Trần Tĩnh xuống xe bỏ mũ bảo hiểm xuống về phía vài bước chằm chằm trời
Búi tóc của cô đã rối từ lâu tóc búi ở đầu lung lay như tuột trong tùy ý nhưng
Đôi chân dài của Phó Lâm Viễn xuống xe đặt mũ bảo hiểm ở xe đút tay túi quần cũng lên bầu trời đầy bầu trời đầy một bóng cao gầy đang khẩy tóc…
Anh cúi đầu châm thuốc ngước mắt lên hút thuốc
Trần Tĩnh cảm thấy đầu nặng cô giơ tay sửa soạn cẩn thận làm rơi kẹp tóc tóc xõa xuống cô bất lực chỉ thể dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ mái tóc bầu trời đầy như bao phủ cô Phó Lâm Viễn nhả khói thuốc dựa xe vài giây chiếc mô tô màu đỏ cũng ngừng bên cạnh
Lục Thần giận dữ xuống xe tháo mũ xuống hất tóc vốn dĩ lao đến chỗ của Phó Lâm Viễn gì đó nhưng ngước mắt lên thì thấy phía một bóng đang xõa tóc
Cổ họng như mắc kẹt sự giận dữ gì đó đều tan biến hết
Một như bầu trời đầy đáng giá
Anh chống hông Phó Lâm Viễn: “Tôi tha thứ cho đấy”
Phó Lâm Viễn liếc mắt để ý Lục Thần để mũ bảo hiểm xuống sang chỗ của lấy thuốc lá Phó Lâm Viễn ném ngực một hộp thuốc lá Lục Thần lấy một điếu thuốc châm thuốc xong thì đến chỗ của Trần Tĩnh
Trần Tĩnh buộc tóc chỉ thể để xõa cô để cái kẹp trong túi áo khoác đến bên cạnh cô cô đầu : “Anh Lục”
Lục Thần khuôn mặt xinh của cô hỏi: “Ở đây ”
Trần Tĩnh gật đầu
“Đẹp”
Lục Thần mỉm : “Không bằng cô”
Trần Tĩnh ngẩn yên lặng một giây đó cô đằng cô gái đến cùng Lục Thần đang chống eo trợn mắt Giọng Trần Tĩnh bình tĩnh: “Anh Lục đừng đùa”
“Cô tin Vậy cô hỏi Phó Lâm Viễn ” Lục thần đầu: “Tổng giám đốc Phó thư ký của ”
Nhịp tim Trần Tĩnh đập mạnh như nhảy ngoài
Phía là hàng ngàn ngôi đằng là ở trong tim Cô giữ bình tĩnh đầu yên lặng Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn cất điện thoại ngước mắt húp thuốc mơ hồ
“Cũng ”
Cô gái hình như hài lòng vì bản thân xem nhẹ cô tiến lên vài bước đến bên cạnh Phó Lâm Viễn: “Anh trai em thì ”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu miệng ngậm điếu thuốc
Anh gì
Cô gái : “…”
Hốc mắt đỏ lên con mẹ
Ngay cả cũng cũng