Hoa Hồng Đỏ - Chương 1
Sau khi gặp gỡ một số cổ đông Trần Tĩnh dẫm lên đôi giày cao gót bước ban công
Cô liếc mắt đã thấy một đàn ông mặc áo sơ mi đen đang kẹp thuốc dựa tường đưa điếu thuốc lên môi hít một lắng giám đốc Hoàng Mạt của bộ phận đầu tư Uy Viễn chuyện
Hoàng Mạt là một nổi tiếng trong giới đầu tư cô đôi mắt long lanh giọng đĩnh đạc thỉnh thoảng nghịch mái tóc dài để đuôi tóc chạm môi
Tối hôm nay cô mặc một chiếc váy dài khoét eo làn da trắng nõn nà hiện trông bắt mắt
“Tin đồn giữa tổng giám đốc Phó và Hoàng Mạt là thật ” Bên cạnh bỗng truyền đến giọng của Tưởng Hòa Trần Tĩnh giật hồi thần cô thu tầm mắt đặt ly rượu lên môi nhấp một ngụm : “Không biết nữa”
Tưởng Hòa cô chăm chú
“Cậu là thư ký của mà biết ”
Ngụm rượu chảy khiến cổ họng Trần Tĩnh trở nên mát lạnh cô : “Tớ là thư ký chứ con giun trong bụng ”
Tưởng Hòa tặc lưỡi : “Cũng đúng”
Một giây cô khẽ kêu lên Trần Tĩnh đầu ngay lập tức thấy Hoàng Mạt đang tiến đến như gì đó với mà đàn ông cúi đầu xuống để mặc cô kiễng chân thì thầm tai
“Mẹ nó trông thật xứng đôi” Tưởng Hòa nhịn mà thốt lên
Hoàng Mạt dáng mảnh mai vòng eo nhỏ nhắn lưng lộ một rộng ở tư thế thể dùng một tay để ôm lấy bộ vòng eo nhỏ nhắn của cô
Anh kẹp điếu thuốc giữa những đầu ngón tay khói thuốc bay lượn lờ như hòa tan eo của phụ nữ
Dường như Hoàng Mạt nhiều điều để Phó Lâm Viễn nghiêng đầu lắng một lúc giữ nguyên tư thế đó khá lâu Trần Tĩnh lặng lẽ một hồi lâu đó thu hồi ánh mắt cúi đầu xuống uống một ngụm rượu
Tưởng Hòa tặc lưỡi ‘chậc chậc’ lấy điện thoại từ trong chiếc túi nhỏ để chụp vài bức ảnh cô : “Trần Tĩnh để xem ai thể trở thành phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn Phó Hằng”
Trần Tĩnh nhỏ giọng đáp: “Được”
Đột nhiên gió thổi đến từ bên ngoài cửa sổ dự báo thời tiết đêm nay gió Tây Bắc sẽ thổi về Trần Tĩnh đầu để ban công váy của Hàng Mạt đã gió thổi tung theo phản xạ cô tự ôm lấy cánh tay giống như lạnh
Cô ngước Phó Lâm Viễn dáng vẻ yếu ớt
Phó Lâm Viễn cùng nhận cô gió thổi lạnh nhướng mi mắt về phía giọng trầm thấp vang lên: “Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh sốc tinh thần vẻ mặt tự nhiên: “Tổng giám đốc Phó”
“Đến phòng nghỉ lấy một chiếc khăn choàng đây”
“Được” Trần Tĩnh trả lời xong liền đặt ly rượu xuống đến phòng nghỉ tối nay cô mặc một chiếc váy dài màu đen tương đối kín đáo tóc búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần mảnh khảnh
Hoàng Mạt theo bóng lưng cô rời thầm nghĩ thư ký Trần thật xinh
Cô về Phó Lâm Viễn đang dựa tường chậm rãi hút thuốc cô mỉm tiến gần đến thêm một bước hai gần đến mức cô thể thấy một chút xương quai xanh của
Phó Lâm Viễn Hoàng Mạt bằng ánh mắt thâm sâu
Sau khi đã lấy khăn choàng Trần Tĩnh ban công hô hấp của cô như ngừng khi thấy một màn mắt cô xoay nhấc chân định rời
Bên liền truyền tới giọng dễ của Hoàng Mạt
“Ây da lạnh quá”
Trần Tĩnh khựng
Phó Lâm Viễn ngẩng đầu lên Trần Tĩnh chạm ánh mắt ngay lập tức hiểu ý đang thúc giục cô
Trần Tĩnh bước nhanh đến đưa khăn choàng cho Hoàng Mạt: “Giám đốc Hoàng khoác lên đêm nay trời trở lạnh cẩn thận đừng để cảm”
Hoàng Mạt nghiêng đầu khẽ chân mày cô cong lên đưa tay nhận lấy khăn choàng: “Cám ơn thư ký Trần”
Cô đưa khăn choàng cho Phó Lâm Viễn thấy thì nheo mắt vài giây khẽ ngậm điếu thuốc cầm lấy chiếc khăn choàng vung khoác lên vai Hoàng Mạt
Đôi gò má của Hoàng Mạt đỏ bừng ánh mắt dịu dàng đong đầy tình cảm
Trần Tĩnh vài giây lặng lẽ xoay rời khỏi ban công làm phiền bọn họ nữa
Tưởng Hòa thò kéo cô bên ngoài: “Tổng giám đốc Phó chu đáo ghê”
Trần Tĩnh nhận lấy ly rượu nhấp vài ngụm
Cô ậm ừ rõ
Một lúc Hoàng Mạt khoác khăn choàng theo Phó Lâm Viễn rời khỏi ban công Trần Tĩnh đang cùng vài đồng nghiệp Phó Lâm Viễn xắn tay áo lên về phía cô: “Trần Tĩnh đưa giám đốc Hoàng về ”
Trần Tĩnh đáp: “Được”
Cô đặt ly rượu xuống cầm điện thoại di động lên gọi tài xế lái xe đến khi Hoàng Mạt rời cô đã ghé tai Phó Lâm Viễn cúi đầu lắng hàng chân mày khẽ nhướng lên
Trần Tĩnh cách đó xa cô buông điện thoại xuống về phía họ và chờ đợi Hoàng Mạt đó cô nở một nụ : “Bye bye hẹn gặp ”
Phó Lâm Viễn: “Hẹn gặp ”
Hoàng Mạt tiến về phía Trần Tĩnh
Trần Tĩnh dẫn đường hai bước khỏi cổng gió bên ngoài đang mạnh Trần Tĩnh gió thổi nổi cả da gà may mà Hoàng Mạt một chiếc khăn choàng cô giữ chặt khăn Trần Tĩnh giúp Hoàng Mạt mở cửa xe để cô lên xe
Trần Tĩnh ghế phụ cô hỏi: “Giám đốc Hoàng sống ở ”
Máy điều hòa trong xe khiến khí dần ấm lên Hoàng Mạt cảm thấy dễ chịu hơn hẳn cô mỉm vén vài sợi tóc : “Thịnh Thế Hoa Đình”
“Thư ký Trần tối nay làm phiền cô quá ”
Trần Tĩnh cho tài xế địa chỉ xong thẳng : “Có gì giám đốc Hoàng khách sáo ”
Chiếc xe lăn bánh
Trần Tĩnh con đường phía
Bầu khí trong xe yên tĩnh hồi Hoàng Mạt nghiêng về phía gọi: “Thư ký Trần”
Trần Tĩnh thấy giọng của cô nghiêng hỏi: “Giám đốc Hoàng ”
Hoàng Mạt khuôn mặt xinh của cô mỉm : “Ngày thường ông chủ của cô chơi trò giải trí nào ”
Trần Tĩnh khẽ khựng
Đây là chuyện riêng tư của Phó Lâm Viễn cô thể Người đàn ông đó chú trọng những chuyện riêng tư cô nghĩ một lúc đáp: “Giám đốc Hoàng nghĩ cô nên tự hỏi tổng giám đốc Phó thì hơn”
Nghe chân mày Hoàng Mạt nhướng lên: “Được thôi”
Cô dựa lưng ghế nắm chặt chiếc khăn choàng của
“Chiếc khăn ấm thật đó thay cảm ơn ông chủ của cô nhé”
Trần Tĩnh cũng thẳng đáp: “Được”
Cô đưa tay tự vuốt ve cánh tay lộ ngoài của vươn tay tắt cửa quạt gió ghế
Sau khi đưa Hoàng Mạt về xong chiếc xe trở bữa tiệc lúc bữa tiệc đã kết thúc nửa tiếng nhưng Phó Lâm Viễn vẫn rời đang chơi bài với một vài cổ đông ở tầng sáu ngay khi Trần Tĩnh mở cửa bước mùi thuốc lá lẫn mùi đàn hương nồng nặc bốc lên mấy vị cổ đông về phía cửa lẽ là vì làn khói lượn lờ nên chẳng thể rõ
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Trần Tĩnh lập tức thu hồi ánh mắt
Trần Tĩnh gật đầu với họ xem đó như một lời chào đến bên Phó Lâm Viễn cô đặt tay lên ngực cúi thấp xuống gần : “Tổng giám đốc Phó đã đưa giám đốc Hoàng về nhà an ”
Phó Lâm Viễn cắn điếu thuốc thản nhiên đáp: “Ừm”
Anh cầm ly rượu lên lắc nhẹ nhấp một ngụm nghiêm mặt : “Cô rửa tay bắt đầu ván mới”
Trần Tĩnh liếc hai cổ đông khác đang xem bài nhưng chơi cô trả lời: “Được”
Cô xoay phòng vệ sinh để rửa tay
Cổ đông trẻ tuổi tên Lục Thần theo bóng lưng của cô dụi điếu thuốc: “Thư ký của xinh thật đấy”
Phó Lâm Viễn khẽ ngước mắt lên
Lục Thần nghiêng về phía đánh một con bài: “Cô bạn trai ”
Phó Lâm Viễn ngả đặt tay lên tay vịn sắp xếp các lá bài trầm giọng : “Có ”
Lục Thần nghĩ thật đáng tiếc
–
Rửa tay xong cô lau khô các ngón tay vì tối nay đã uống khá nhiều nên nhân tiện Trần Tĩnh rửa mặt luôn đó cô mới bước khỏi phòng vệ sinh và xuống bên cạnh
Anh đang tập trung đánh bài
Trần Tĩnh mỉm chào hai cổ đông nọ khi Lục Thần thấy cô đến đã đổi chỗ với một trong những còn để mặt cô: “Thư ký Trần đánh với cô”
Trần Tĩnh xào bài : “Được thôi”
Thấy thế hai cổ đông còn đều ẩn ý
Phó Lâm Viễn dựa ghế cổ áo sơ mi mở đang xáo bài cũng liếc sang bên dùng đầu ngón tay đưa điếu thuốc miệng cụp mắt tiếp tục xáo bài
Trần Tĩnh xào bài xong nghiêng bắt đầu chia
Ngoài tôn dáng thì chiếc váy của cô bảo thủ kín đáo nhưng những đầu ngón tay của cô động tác xào bài và chia bài cũng đều trở nên hấp dẫn Lục Thần thể rời mắt
Anh cắn điếu thuốc chăm chú cô chia bài
Ván đầu tiên
Trần Tĩnh là địa chủ bài của cô lắm cô chăm chú các lá bài một lúc đó đánh đôi ba
Lục Thần thấy đánh một đôi một cổ đông khác đánh một đôi nữa đôi bảy của Trần Tĩnh nhảy qua chỉ thể đánh đôi át Lục Thần mỉm đánh một đôi hai
Trần Tĩnh: “…”
Cô : “Không theo”
Lục Thần chằm chằm mặt cô : “Thế thì tiếp tục”
Trần Tĩnh gật đầu
Lục Thần mỉm bắt đầu thu lưới mỗi lá bài đánh xuống đều như nghiền nát Trần Tĩnh khiến những lá bài còn trong tay cô chỉ thể bỏ cho đến cuối cùng Lục Thần kết thúc ván bài với tỷ số ba hai
Cổ đông bên cạnh : “Lục Thần đừng bắt nạt thư ký Trần”
Lục Thần Trần Tĩnh : “Nào dám chứ may mắn mà thôi”
Trần Tĩnh bất lực cô bắt đầu xào bài ai ngờ đến vòng cô vẫn là địa chủ vòng vẫn Lục Thần đàn áp nhiều ván Trần Tĩnh đều thắng nổi bất kể là địa chủ thường dân hai cổ đông bên cạnh đều ngừng đánh để xem kịch một trong số họ khỏi gõ bàn chuyện với Phó Lâm Viễn: “Thư ký Trần sẽ chứ”
Phó Lâm Viễn uống một ngụm rượu đầu
Trần Tĩnh đang nghiêm túc xào bài vì thua xào bài cô đã làm xào bài biết bao nhiêu lần khuôn mặt trắng trẻo biểu lộ chút cảm xúc nào Phó Lâm Viễn nhướng mày
Trần Tĩnh thật sự thắng một ván
Dù là tượng đất cũng sẽ tức giận cô thể là Lục Thần cố ý làm nhưng là cổ đông nên cô thể bộc lộ cảm xúc
Cô xào bài trong lòng thầm cầu cho nhận một lá bài trong ván khi chia xong lúc cầm bài lên cô vẫn đang cầu nguyện cô định chơi từ một đôi ba
Một bài tay thon dài vươn lấy ba con J và một đôi ba của cô đánh chúng xuống giọng trầm thấp lãnh đạm của Phó Lâm Viễn vang lên bên tai
“Anh sẽ con bài lớn hơn”
Trên mùi gỗ đàn hương mùi thuốc lá quyện cùng một ít nước hoa mùi nước hoa đó là từ cơ thể của Hoàng Mạt cũng đúng hai họ gần như thế chắc chắn đã lưu hương cho
Trần Tĩnh ngẩng đầu Lục Thần
Lục Thần mỉm buông tay: “Không theo ”
Các cổ đông khác cũng theo Trần Tĩnh mở to mắt lướt ngón tay các lá bài do dự biết nên đánh lá nào giọng của Phó Lâm Viễn vang lên lần nữa
“Đôi át”
Đều là bài lớn
Trần Tĩnh quyết định cô đầu Phó Lâm Viễn đang kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay chằm chằm cô nhướng mày: “Đánh ”
Ánh sáng mờ mờ
Người đàn ông tuấn tú
Trần Tĩnh mím môi gật đầu cô chỗ khác theo ý của đánh đôi át xuống
Lục Thần tặc lưỡi vài cái chỉ Phó Lâm Viễn : “Không theo”
Một cổ đông khác cũng : “Không theo”
Trần Tĩnh cuối cùng cũng thắng một ván cô thấy Phó Lâm Viễn và các cổ đông khác vẫn bắt đầu chơi khi cô nhận những lá bài mới vô thức liếc Phó Lâm Viên dụi thuốc tới bên cạnh cô ánh mắt tùy ý bài
Mùi thuốc lá bay tới
Trần Tĩnh đợi vài giây
Anh để cô đánh từ cao xuống thấp lát trong tay cô đã còn lá bài nào nữa
Quả nhiên bọn họ vẫn theo
Trần Tĩnh đang chuẩn chơi ván tiếp theo thì điện thoại của Phó Lâm Viễn vang lên cầm lên xem xong thì nhận máy dựa lưng ghế sô pha
Trần Tĩnh hết cách chỉ thể tự đánh
Phía cô Phó Lâm Viễn đút tay túi quần Hoàng Mạt ở đầu dây bên điện thoại cô đã tắm xong
Hỏi rằng đang bận gì