Hầu Phủ - Chương 3
7
“Thường An ngày mẫu thân ở ngoài đường ngươi hiểu lễ nghĩa xứng với Lâm gia chỉ là lời ngoài miệng ý gì Nếu ngươi điều gì vui thể với ”
“Sao nghĩ cách đổi như ”
“Huống hồ Thường Nhạc là con vợ lẽ”
Lâm Tông phát hiện sắc mặt dần thay đổi của đích tỷ tiếp tục :
“Lâm Tông đời chỉ chung tình với một ngươi Thường An chỉ nguyện cùng ngươi sinh nhi dục nữ”
“Đêm động phòng hoa chúc vẫn đụng Thường Nhạc nàng hiện giờ vẫn là một thân trong trắng”
“Hôm nay mặt bằng các ngươi đổi về ”
Nghe hai chữ “sinh nhi dục nữ” đích tỷ đen mặt
Đích tỷ vốn cao quý ngay cả kim chỉ cũng từng chạm qua vì Lâm Tông mà khổ luyện nữ công đèn biết đã đâm hỏng bao nhiêu kim làm tổn thương đôi mắt bao nhiêu lần
Nàng sợ nhất là đau muỗi cắn một vết đã nhăn nhó nửa ngày cuối cùng chết vì đau đớn
Nỗi khổ lớn nhất đời của nàng chính là gả cho Lâm Tông
Đại tiểu thư nũng nịu khi kết hôn hầu hạ sớm chiều bên giường Lâm mẫu giặt quần áo nấu canh ngay cả đại phu nhân với phụ thân cũng từng ăn qua đồ ăn do đích tỷ tự tay làm
Ở nhà yêu chiều như vàng như bạc khi thành thân còn bằng cỏ dại
Từng chuyện từng việc đích tỷ rốt cuộc đã rõ: Dưới những lời mật ngọt chính là thuốc độc lấy mạng nàng
“Ta còn chết tế đã ý đồ với đại di luôn chuyện mà truyền ngoài thì ngươi khỏi làm chức Hàn Lâm biên soạn nữa về nhà trồng lúa luôn ”
Tiếng oang oang vang lên khi xuất hiện
Tiểu hầu gia Tống Cảnh khoan thai tới trễ xuất hiện mắt mọi
Sống hai đời đây là lần đầu tiên mới rõ diện mạo
Tái nhợt mảnh khảnh
Nhìn qua vẻ ốm yếu nhưng cũng giống như sắp chết
Ta với đích tỷ mặt đều tràn ngập áy náy
“Muội xin biết Lâm Tông là dối trá”
“Tỷ tỷ xin hình như tiểu hầu gia chết sớm”
Đều tự cầu nhiều phúc
8
Đối mặt với Tống Cảnh Lâm Tông cam lòng đầu
Đích tỷ là trưởng tức của Hầu phủ Thái Hậu nhận định dù gan hùm mật gấu cũng dám Thái Hậu sai
Phụ thân thấy lập tức mặt hòa giải:
“Đều là một nhà chớ nên sinh hiềm khích hiểu lầm”
Ông rõ là hiểu lầm việc lên nhầm kiệu hoa là Tống Cảnh hiểu lầm Lâm Tông
Phụ thân đến bốn mươi tuổi đã từ huyện nhỏ ngoài biên thuỳ kinh đô làm quan
Ông ngốc
Dù cuối cùng cũng là hai nữ nhi hai con rể
Một nâng đỡ một đắn đo
Đều là trợ lực cho con đường làm quan của ông
Lão già khôn ranh
Tống Cảnh lướt qua Lâm Tông nắm tay đích tỷ
“Là thân thể của biết cố gắng hôm nay thể đúng giờ theo nàng về mặt ”
“Để nàng khinh thường cảm thấy chuyện sinh nhi dục nữ đã là lớn lao lắm ”
Có lẽ nghĩ đến ký ức đau đớn kiếp đích tỷ hất tay
“Ta đây thèm sinh hài tử”
Tống Cảnh từ chối cũng giận chỉ sờ sờ mũi
phụ thân ở một bên xong tức giận đến dậm chân
“Nữ tử sinh con đẻ cái chính là chuyện hiển nhiên”
“Con là thế tử phi Hầu phủ nếu con sinh Hầu phủ dòng chính vô hậu biết lấy mặt mũi nào đối diện với hầu gia”
Phụ thân vốn thiên vị đích tỷ luôn nâng niu nàng trong lòng bàn tay
lòng bàn tay chung quy là trái tim ông hiểu rõ đạo lý “cụt tay cầu sinh” hơn bất kỳ ai khác
Lời của phụ thân khiến đích tỷ thấy khó chịu
Nàng cắn môi: “Sinh con quá đau sẽ chết”
“Nữ tử con là tội lớn đến lúc đó nếu hưu bỏ con thể diện Thường gia bỏ ở ”
Cha xua xua tay:
“Đến lúc đó cũng chỉ thể coi như ngươi nữ nhi như con Con cứ miếu làm ni cô hoặc tự chết ở bên ngoài đừng trở về làm mất mặt hổ”
Đích tỷ mặt còn chút máu run rẩy môi biết nên gì
Tống Cảnh thấy thế vội thu ý
“Nữ nhân sinh con vô cùng nguy hiểm cửa sinh là cửa tử”
“Ta cũng đã qua điện Diêm Vương đáng sợ lắm”
“Bây giờ vất vả lắm mới sống dám để Thường An mạo hiểm”
Hắn an ủi đích tỷ: “Không sinh con thì sinh Hầu phủ gia môn hưng thịnh về ôm một đứa về từ dòng bên là ”
“Không cần vì loại chuyện phiền lòng”
Tống Cảnh chuyện chứa tình cảm mang theo yêu thương làm cho đích tỷ động lòng
9
Lại lần nữa xuống đích tỷ vẫn chung một chỗ với
Tống Cảnh và Lâm Tông đối diện chúng
Lâm Tông cúi đầu
Tống Cảnh thấy vỏ tôm trong tầm tay Lâm Tông còn kịp dọn
“Thì tế thích lột tôm”
Hắn giơ tay đẩy cả mâm tôm đến mặt Lâm Tông
Hành động rõ ràng ý
Đích tỷ nhịn liếc
Tống Cảnh để ý:
“Nàng cũng thể ăn”
“Tham ăn ăn xong cả sẽ khó chịu”
Đích tỷ trừng mắt to hơn nữa
Tuy chúng sinh ở vùng duyên hải đích tỷ thể ăn tôm mỗi lần ăn xong đều sẽ nổi mẩn đỏ khắp
Lâm Tông bỗng nhiên ngẩng đầu lên vẻ mặt mờ mịt thể hiểu
Yêu đương với đích tỷ mấy tháng trời mà còn biết chuyện
Tống Cảnh ngừng gắp thức ăn cho đích tỷ
Gắp gần hết cả đĩa thịt đều chén của đích tỷ
Đích tỷ ngượng ngùng:
“Đủ ăn hết”
Tống Cảnh vẫn như thường:
“Nàng tưởng biết đêm tân hôn một nàng ăn hết hai cái đùi dê nướng hả”
Ta suýt sặc trà đích tỷ với ánh mắt chút ai oán
Được tỷ ăn ngon uống còn ở đó uống nước ớt cay
Đích tỷ trực tiếp lơ ngơ ngác hỏi Tống Cảnh:
“Sao ngươi biết ”
“Ta bệnh chứ ngốc đồ bàn thiếu cái gì là biết mà”
“Mắt của tế lắm”
“Thấy rõ đồ vật”
Tống Cảnh liên tục gọi “ tế” rõ ràng buông tha Lâm Tông
Còn thì một lời yên lặng tiếp tục cúi đầu lột tôm
Ta thầm thở dài
Những việc nào cần chủ tử tự động thủ
Huống chi lột vỏ tôm còn để một lớp mỏng ở phần đuôi ăn sẽ dính miệng
Còn sạch bằng thị nữ
Lâm Tông chính là quá mức săn sóc
Thật phiền phức
Suốt bữa cơm đầu từ đầu đến cuối còn ngẩng lên lần nào
Sau khi về nhà Lâm Tông tự nhốt trong thư phòng cẩn thận làm đổ kệ sách đập vỡ đồ sứ Thanh Hoa văng đầy đất
Ta tính sơ qua giá trị liệt kê danh sách đưa tới Hầu phủ
Khoản tính lên đầu đích tỷ
Tống Cảnh hôm nay khác gì đặt Lâm Tông lên lửa nướng Bọn họ phu thê kẻ xướng hoạ là nhưng còn sống ở Lâm gia nữa
Khi xuất giá mang theo phần của hồi môn thuộc về đích tỷ Mười lăm hằng tháng cùng đích tỷ đều đến trà lâu Đỉnh Ký để bàn bạc sổ sách chia đều lợi nhuận của cửa hàng tháng
Hôm nay chờ đến trưa vẫn thấy đích tỷ tới Ta sai đến Hầu phủ hỏi thăm thì báo rằng thế tử phi đã ngoài thành thắp hương
Nghe đến ba chữ “chùa Tĩnh An” lòng bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi khó tả
Kiếp từng sống ở nơi đó mệt mỏi suốt năm năm Ra đều canh gác cẩn mật
Những cô nương trong chùa tuy là xuất gia nhưng thực một nửa trong số họ là do quan kinh thành đưa để giữ gìn tiết hạnh
Lần đích tỷ sinh con đã khiến phụ thân tức giận Nếu lời truyền đến tai Hầu phủ phu nhân dám tưởng tượng hậu quả sẽ
Bất chấp mọi thứ vội vàng theo bắp chân run rẩy leo lên núi lăn xuống bậc thang dốc
Ta hỏi canh gác phủ Hầu gia rằng thế tử phi ở họ đưa đến một thiên viện núi chỉ một gian phòng : “Thế tử phi ở trong đó”
Ta theo đến nơi đẩy cửa khoảnh khắc thấy khuôn mặt của Tống Cảnh
Trong phòng bóng dáng đích tỷ chỉ hai nam nữ ở hậu viện thanh sơn
Ta sững sờ ở cửa
Tống Cảnh áp tai vách tường thấy thì lập tức im bặt vẫy tay hiệu đến gần
Ta giữ cách với Tống Cảnh cũng áp tai lên
“Thường An nếu vì sinh con mà gả cho Tống Cảnh cam đoan với ngươi chỉ cần ngươi sinh con trưởng cho chắc chắn sẽ để ngươi chịu khổ nữa”
Là giọng của Lâm Tông
Đích tỷ lạnh:
“Vì nhất định tìm ”
Lâm Tông tiếp:
“Mẫu thân của Thường Nhạc là nữ tử thanh lâu thân phận sạch sẽ mẫu thân thích con nối dõi của Lâm gia thể nào chui từ bụng nàng ”
Trả lời là một bạt tai vang dội
Ta bất giác run lên
“Ta phát điên với ngươi ngươi thật sự xem là thục nữ ”
Lâm Tông nhận lấy cái tát cúi xuống
“Thường An mơ thấy một giấc mơ”
“Trong giấc mơ đó mọi thứ thay đổi gì ngươi gả Hầu phủ mà là gả cho ”
“Sau khi thành hôn xong hai một nam một nữ cả nhà sống hạnh phúc mãi đến khi chúng trưởng thành”
“Ta đã hứa với ngươi chúng sẽ sinh hai đứa gạo nếp đủ cả giống như trong giấc mơ đó xin ngươi đổi với Thường Nhạc về ”
“Mọi đều biết ngươi tình cảm với còn Tống cảnh vốn là sắp chết ngươi theo chỉ thể thủ tiết”
Lâm Tông còn hết Tống Cảnh đã đá cửa xông
“Ta lần nữa còn chết” Tống Cảnh
“Ngươi còn dám bậy bạ mặt phu nhân ngày mai sẽ kêu cho ngươi khai hoang”
Lâm Tông thất thểu bước ngoài
Ta cảm thán trưởng tỷ vượng phu quá sức tay của Tống Cảnh kìa giống như kẻ bệnh tật quanh năm suốt tháng chứ