Hầu Phủ - Chương 2
4
Kiếp khi chết trong biển lửa linh hồn tan biến ngay lập tức mà bay đến bên cạnh đích tỷ Ta lời tạm biệt cuối cùng với mà thương yêu nhất đời
Trên đời nếu còn điều gì luyến lưu thì đó chính là đích tỷ
Ta là kết quả của một đêm hoan lạc giữa phụ thân và một kỹ nữ Năm lên năm khi chết mẫu thân đã đưa đến cửa phủ Thường gia
phụ thân nhận
Liễu di nương ôm một con chó thân tuyết trắng cổng phủ: “Trong nhà cơm còn đủ ăn lấy lương thực để nuôi thêm một đứa nữa”
“Đói chết là do số kiếp còn mau cút nếu sẽ đánh ngươi đó”
Vừa lúc đó đích tỷ từ nhà ngoại ở Giang Nam trở về đánh chết con chó của di nương đón cửa
“Nếu mọi đều cơm ăn thì hầm con súc sinh để nấu canh cho mọi ”
Nàng chỉ hơn một tháng tuổi nhưng cao hơn cả một cái đầu
Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đặn phúc hậu vô cùng
Nàng dặn dò : “Ngươi là do mang về trong nhà chỉ lời ”
“Ta bảo ngươi quỳ thì ngươi úp”
“Ta bảo ngươi úp thì ngươi ngửa”
Nàng cho rằng nuôi cũng giống như nuôi mèo nuôi chó nhưng bao giờ bắt quỳ
Tuy nhiên di nương trói bằng xích sắt bắt làm chó cho bà
Đích tỷ tìm thấy lo lắng đến mức bỏ cả học tìm Cuối cùng nàng phát hiện đang quỳ rạp mặt đất ăn cơm ở cổng
Hôm đó đích tỷ dùng roi mềm đánh vỡ tất cả đồ sứ trong phòng của di nương còn tát mặt bà
Đích tỷ giúp trút giận điều càng sợ hãi hơn vì một khi nàng rời di nương sẽ trút giận lên
Cho đến khi nàng đánh
Nàng cau mày trách móc biết cố gắng
“Thường Nhạc Thường Nhạc mẫu thân của ngươi ngươi bình an vui vẻ chứ để khác mua vui”
“Người khác đều coi ngươi như chó mà ngươi biết phản kháng”
Ta “òa” một tiếng nức nở
Khi cùng mẫu thân chạy nạn gặp vị khách năm xưa của mẫu thân
Tên nam nhân đó cởi thắt lưng lôi kéo tay sờ đũng quần
Ta phản kháng kịch liệt
Kết quả là bọn chúng đánh đập mẫu thân tra tấn bà đến mức chỉ còn thoi thóp
Đích tỷ ôm lấy
“Muội đừng sợ”
Chỉ một câu “ ” của đích tỷ đã thừa nhận thân phận của
Đích tỷ ôm chặt
“Về ở ngươi cũng sẽ ở đó Ta sẽ là chỗ dựa cho ngươi xem ai còn dám khi dễ ngươi nữa”
Trước khi xuất giá bao giờ rời xa đích tỷ
Chủ mẫu đồng ý cho gả Hầu phủ
Gia đình mới đến kinh thành chỗ dựa vững chắc Ta nghĩ rằng nếu trở thành chủ mẫu của Hầu phủ thể trở thành chỗ dựa cho đích tỷ nên đã đồng ý
Không ngờ rằng khi những ngày tháng đó đến đã chết trong biển lửa
Trước khi lời tạm biệt với đích tỷ để nàng lo lắng tìm kiếm
Vừa bay đến bầu trời Lâm phủ đã thấy tiếng hét của đích tỷ
Đích tỷ mang thai bảy tháng ngã từ xe ngựa xuống sinh non
5
Trưởng tỷ đau ba ngày ở bên cạnh nàng ba ngày sắc mặt nàng dần biến đổi máu nhuộm đỏ nửa chiếc giường
Nàng liên tục hỏi: “Tướng công còn về”
Mỗi lần đều nhận câu trả lời: “Lâm đại nhân bận công vụ sẽ lập tức về ngay”
Cuối cùng trưởng tỷ chịu nổi nữa Lúc lâm chung đôi mắt nàng vẫn về phía cửa
Nàng tiếc cãi lời đại phu nhân nhất quyết gả cho Lâm Tông
Lúc nàng lâm chung vẫn bình tĩnh ở ngoài uống trà mà
Đấy là trà mao tiêm thu hoạch cơn mưa Thanh Minh
Hắn uống từng ngụm trà mao tiêm đầu mùa giá năm lượng bạc một hộp thượng phẩm mua bằng của hồi môn của nàng
Trước đây trưởng tỷ đã giúp thoát khỏi vòng vây Khi thư sinh trắng tay như gì chỉ vài câu thơ đã khiến thiếu nữ say đắm
Đại phu nhân khuyên trưởng tỷ nên cẩn thận vì mười năm hàn vi một sớm phú quý khó tránh khỏi việc rối loạn tâm tính
Trưởng tỷ tâm địa lạc đầy ắp chân tình Nàng nhiều sách thánh hiền lấy danh vong mẫu thề trong lòng chỉ
Khi nàng cửa tử còn thèm lấy một lần mà trốn ở đây phẩm trà vẽ tranh
Bên cạnh một nữ tử áo xanh châm hương
“Biểu ca phu nhân đang lần sinh vẻ đau lắm”
Ta từng gặp nữ nhân nàng tên là Lục La là đồng hương của Lâm Tông Nàng rằng quê quán gặp nạn nên đến đây nương nhờ trưởng tỷ thương cảm nên giữ nàng ở phủ làm nha nhất đẳng phụ trách nấu nướng cho phòng bếp nhỏ
Nghe bọn họ chuyện mới biết Lục La với Lâm Tông là thanh mai trúc mã
Mà Lâm Tông lúc nào cũng săn sóc mặt trưởng tỷ lúc mặt mày đạm nhiên thấy một tia lo âu chỉ lạnh lùng :
“Đỏng đảnh:
Xưa giờ nữ nhân sinh đẻ đều là như thế khác thể chịu nàng chịu
“Nếu chết thật thì làm bây giờ”
Lâm Tông hồn nhiên thèm để ý
“Nàng sinh cho một trai một gái coi như công với Lâm gia từ đường Lâm gia còn một chỗ nhỏ”
Sau đêm tình mùa xuân Lục La thay quần áo cho
“Phu nhân kêu khiến nhức đầu đau óc chắc hẳn sẽ quấy rầy biểu ca nghỉ ngơi chi bằng để hầu hạ biểu ca”
“Cũng ngày nếu ngươi sinh một đứa con sẽ rước ngươi cửa”
Khoảnh khắc đó tức giận run rẩy cả đích tỷ liều mạng sinh con cho Lâm Tông hề đến an ủi nàng mà còn mặt đổi sắc tằng tịu với một nữ nhân khác
Ta gào thét chạy đến chất vấn
chỉ là một hồn ma
Không thể chạm
Bây giờ Lâm Tông mặt đỏ bừng mắt che miệng khẽ
“Tướng công đúng là hiểu chuyện đời chỉ là mấy con tôm thôi mà thứ lành gì ”
“Cua Đông Hải vớt từ biển lên làm sạch đem hấp mới khiến trầm trồ khen ngợi ”
“Chờ khi tới mùa sẽ sai chuyển từ Tề Châu đến đây để mở mang tầm mắt”
Mặt Lâm Tông vốn đã đỏ bừng hạ nhục như thế càng vùi đầu trong chén hơn nữa
6
“Thường nhạc chuyện với Lâm Tông như ”
Đích tỷ giận dữ đập tay xuống bàn dậy quát
Đích tỷ với đều đỏ mặt tía tai lần cũng vì Lâm Tông mà xảy chuyện
Lúc đó đại phu nhân biết đích tỷ với Lâm Tông qua thân thiết nhất quyết đồng ý cuộc hôn nhân nên đã nhốt đích tỷ ở từ đường để nàng suy nghĩ
“Thường Nhạc nếu thể ở bên Lâm Tông đời e rằng chẳng còn chút vui thú nào nữa Cầu xin giúp ”
Nửa đêm lén lút mang thức ăn đến cho đích tỷ nàng lay động cánh tay khẩn khoản van nài
Nàng vốn kiêu ngạo từng cầu xin điều gì
Lòng mềm nhũn lập tức đồng ý
Rằm tháng giêng lén lấy chìa khóa từ chỗ đại phu nhân thả đích tỷ ngoài
Vài ngày phát hiện một đôi khuyên tai ở hiệu cầm đồ thành tây
Bích ngọc lả lướt tinh tế tuyệt nhưng giống hệt đôi khuyên tai của
Năm sinh nhật đích tỷ đã phi ngựa từ chỗ phụ thân mang về một khối ngọc bội cho chính
Mà nàng nghĩ đến sinh nhật một tháng sợ ai nhớ nhung trong lòng buồn khổ
Đích tỷ tìm thợ thủ công chế tác ngọc bội thành hai đôi khuyên tai
Một đôi giữ một đôi tặng cho
Ta giữ gìn cẩn thận đôi của nhưng nàng đem bán hiệu cầm đồ
Ta cầm khuyên tai tìm đích tỷ
Nàng ấp úng:
“Muội cũng biết Lâm Tông là một thư sinh tiền bạc gì ở kinh thành ắt hẳn qua với ”
“Đổi trang sức thành vàng bạc là tân khoa Trạng Nguyên mà cầm bạc chê phỏng tay ”
Đích tỷ chỉ quan tâm đến Lâm Tông lọt tai khác dù chỉ là một chút nàng lập tức nổi giận với
“Ngươi chỉ là dùng chó của Liễu Di Nương đổi cửa tư cách gì ”
Có lẽ là theo bên cạnh đích tỷ quá lâu cũng lây dính tính nết của nàng
Ta bắt đầu những lời khó
“Vì một nam nhân mới quen mà tỷ đã bán hết trang sức”
“Sau cũng sẽ vì mà bán chốn lầu xanh luôn ”
“Dù trong mắt các ngươi mẫu thân chính là kỹ nữ cũng bước từ cái nơi hôi hám ”
Lời còn dứt đã nhận một bạt tai
Cái tát đó gần như đã cắt đứt tình cảm tỷ của chúng
Bây giờ đã còn là cô nương ngây thơ như thấy đích tỷ nổi giận ngoan ngoãn tiến đến nắm chặt tay nàng làm nũng:
“Tỷ tỷ sai”
“Ở nhà chúng thứ gì mà thấy ”
“Sao vì mấy con tôm mà cãi ”
Đích tỷ cũng nhận phản ứng quá mức giọng điệu tỏ ý hòa hoãn:
“Lâm Tông gì cũng là Trạng Nguyên do Hoàng Thượng đích thân chọn mà vẫn chịu khó lột tôm cho đời mấy nam nhân thể làm đến những biết cảm kích thái độ còn quá mức ngạo mạn”
Ta vén cổ tay áo lên cho nàng xem vết thương cổ tay uất ức
“Tỷ tỷ thương nên thể tự làm”
Đây là lúc dâng trà cho Lâm mẫu bà dằn mặt cố ý hất nước trà nóng lên
Lúc hé răng chỉ chờ đến lúc
Bản thân đích tỷ chịu uất ức nàng sẽ thấy nhưng nếu chuyện tương tự xảy với nàng sẽ thể nhẫn nhịn
Nàng phẫn nộ chất vấn Lâm Tông
Lâm Tông cãi : “Là Thường Nhạc cẩn thận làm đổ chén trà mẫu thân cố ý làm khó dễ”
Chuyện như đích tỷ chắc chắn đã từng trải qua bởi đối với lời giải thích “ cẩn thận” của Lâm Tông nàng chỉ khịt mũi coi thường
Nàng lạnh:
“Xem là nữ nhi Thường gia tay chân vụng về xứng với quy củ thâm sâu của Lâm gia giàu sang”