Hầu Phủ - Chương 1
1
“Đích nữ Thường gia Thường An thứ nữ Thường Nhạc hôm nay xuất giá khấu đầu tạm biệt phụ mẫu”
Trong tiếng hô lớn của bà mối với đích tỷ quỳ lạy phụ mẫu theo sự hướng dẫn của bà Khi dậy vô tình dẫm lên váy của nàng khiến cho cả hai ngã sõng soài đất
Ngày đại hôn còn là song hỷ lâm môn thể bất kỳ sai sót nào huống hồ trưởng tỷ gả cho tân khoa Trạng Nguyên còn gả Xương Vĩnh Hầu phủ quyền quý bao đời nay
Phụ thân mới kinh một chuyến đã tìm hai mối hôn sự trong kinh thành ai nấy đều ghen tị khách khứa trong nhà biết bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn soi mói chúng
Quả nhiên thấy hai tỷ chúng té tiếng đã vang rộ khắp nơi
Trong lúc hoảng loạn khó khăn lắm mới vững
Khi cúi đầu xuống thấy đôi giày thêu uyên ương của bà mối
Ta mỉm
Hầu phủ giàu sang tất nhiên bà mối mang giày long phượng
Còn Trạng Nguyên mới nhậm chức giày bà mối chỉ thêu hình uyên ương
2
Chuyển đổi kiệu nếu đích tỷ đồng ý thì cũng chẳng dám làm
Năm mười ba tuổi phụ thân phụng chỉ kinh hôm xuất phát là sinh nhật của đích tỷ
Phụ thân vội vàng lên đường nên đã quên mất sinh nhật của nàng đích tỷ cưỡi ngựa đuổi theo hơn trăm dặm chỉ để lấy một mảnh ngọc Hòa Điền phụ thân xuống
“Phụ thân đã hứa cho con mà”
Nếu để nàng phát hiện đổi phu quân thì dù động phòng nàng vẫn sẽ xách váy đến cướp về
Dẫu tân khoa Trạng Nguyên cũng là hôn phu tự tay nàng chọn
Hôm yết bảng ít quan gia đến chờ bắt rể
Lần đầu chúng kinh biết phép tắc
Đích tỷ thấy Lâm Tông mấy tên gia đinh bao vây tưởng là thư sinh nghèo nhà ai bắt nạt một roi quất ngã ba cứu Lâm Tông
Hai thường xuyên mắt mày Lâm Tông còn Hoàng Thượng giục tứ hôn nữa nên đã công khai thừa nhận ý với đích tỷ
Phụ thân mới kinh thành đã nhặt một con rể nên tất nhiên là đồng ý
Hậu quả của tân hôn nồng tình mật ý là nàng mang thai liên tục lần sinh thứ ba nàng đã thể thoát khỏi cửa tử
Phủ của Lâm Tông là do Hoàng Thượng khâm thưởng nội thất trong động phòng đều là mới chế tạo đàn hương bên trong còn thể ẩn ẩn ngửi mùi gỗ mộc
Ta giường mơ màng sắp ngủ
Tiếng ồn ào náo nhiệt ngoài cửa đánh thức bà mối kéo kéo tay áo nhắc nhở tân lang đã tới
Đời ăn chay niệm phật năm năm tại chỗ ngủ gà ngủ gật đã thành thói quen
bà mối ngừng vuốt khăn vẻ như đang căng thẳng
Bà làm nghề đón dâu đã hai mươi năm đây là lần đầu gặp chuyện tân nương đổi phu quân như thành thể hiểu
Ngọc Như Ý vén lên một góc khăn hỉ lúc đang định xốc lên thì bà mối luống cuống bỏ một câu cát tường vội vã chạy
Cho nên lúc Lâm Tông phát hiện tân nương trong lòng của xung quanh chỉ còn hai họ
Hắn chỉ mặt “ngươi ngươi ngươi” hồi lâu
Trước khi nghĩ một câu chỉnh thì đã nắm lấy tay
“Tướng công là cưới hỏi đàng hoàng là nương tử nâng từ cửa chính đó nha”
Lâm Tông hất tay chạy ngoài như thấy ma
“Không đúng”
“Nương tử của là đích nữ Thường gia Thường An”
“Bà mối kiệu phu đừng kiệu hoa đưa sai ”
Ta ôm chặt lấy đùi
“Chúng đã bái đường động phòng cũng nếu bây giờ đưa về thì chỉ nước nhảy xuống giếng chứng minh trong sạch mà thôi
Ta dùng ngón tay chấm chút sa tế đã chuẩn sẵn như hoa lê dính hạt mưa
Lâm Tông miệng mà khó trả lời
“Ta chạm qua ngươi hồi nào”
Ta xoẹt một cái xé toạc quần áo để lộ bả vai trắng ngần dịu dàng mềm mại
“Đêm động phòng nếu ngươi cứ như mà bỏ ngoài sẽ như thế nào đây”
“Tướng công mới quan trường đồng liêu ở Hàn Lâm Viện của còn ở bên ngoài uống rượu dù đếm xỉa đến ngươi cũng nên quan tâm đến tiền đồ của ”
Lâm Tông khi xong liệt xuống đất
Ta tiếp tục lóc kể lể với phụ thân của ở ngoài nhiều năm giờ kinh làm quan khó như thế nào Nữ tử khuê các hủy hoại thanh danh sẽ thê thảm như thế nào kể đến nửa đêm cuối cùng thở té xỉu trong lòng ngực của Lâm Tông
Ba ngày về mặt trưởng tỷ tặc lưỡi:
“Thường Nhạc tỷ tỷ biết kiếp khổ lắm”
“ chuyện nên quá kịch liệt”
“Nghe ngất luôn ”
Ta…
Xin tỷ hãy câm miệng
3
Đêm tân hôn của đích tỷ cũng náo loạn kém
Tiểu hầu gia Tống Cảnh phun máu tươi ngay lúc bái thiên địa
Đích tỷ nghĩ nếu chết ngay bây giờ e rằng Hầu phủ sẽ náo loạn
Nếu hầu gia một mực khẳng định việc “đổi ” đã khắc chết nhi tử của mời Thái Hậu làm chủ bộ Tống phủ đều toi đời
Bởi vì việc hôn nhân là do Thái Hậu định
Tống Cảnh từ nhỏ thể nhược ba bước dừng thở một lần Thái Hậu yêu thương đứa chất tôn nên đã mời trụ trì chùa Hộ Quốc tới xem bói
Đại sư quý nhân của Tống Cảnh sẽ từ phía đông tìm đến
Ta sinh ở Đông Hải Tề Châu đúng với câu quý nhân
Không ngờ mệnh cách của đích tỷ còn quý hơn thế nhưng đã thành việc bái đường
Kiếp chính là đã khắc chết Tống Cảnh ngay tại chỗ
Nghe xong đích tỷ xua xua tay
“Nhà quyền quý ở kinh thành ai mà biết tiểu hầu gia là một kẻ ốm yếu thái y kết luận sống quá đầu xuân sang năm gả cho chính là ở góa trong khi phu quân còn sống cho nên Tống Cảnh hai mươi tuổi vẫn thành thân”
“Nữ nhi nhà bình thường thì Hầu phủ coi thường”
“ là khi dễ chúng mới đến hiểu giá thị trường chỉ phụ mẫu ngốc nghếch của chúng mới vui mừng vì kết thông gia với Hầu phủ”
“Lúc bái đường thấy sắp ngất thế nên dùng ngân châm đâm cho chục nhát nhờ mới gắng gượng đấy”
Dù như thế nào Thái Hậu cũng đã nhận định đích tỷ vượng phu việc đổi đáng truy cứu
Đến giờ cơm trưa phụ thân lôi kéo Lâm Tông từ thư phòng
Tống Cảnh ở nhà dưỡng bệnh xuất hiện đích tỷ cùng chung một chỗ nàng với Lâm Tông trưởng tỷch bởi
Đầu bếp bưng một dĩa tôm xào Lâm Tông buông đũa cẩn thận bóc vỏ đó theo bản năng đưa đến mặt đích tỷ
Ta thấy “E hèm” một tiếng
Lâm Tông vốn thông minh lập tức phản ứng tay dừng ở giữa trung
Ta kéo lấy tay áo thoáng dùng sức
Lâm Tông cầm con tôm bóc vỏ đưa đến bên môi
Môi đỏ của khẽ mở trong lúc ngậm lấy con tôm cũng nhẹ nhàng sượt qua ngón tay của
Lâm Tông nhanh chóng rút tay sợ hãi né tránh kịp ngay cả tai cũng đỏ bừng lên
“Phu nhân nếm thử đây là thực phẩm tươi sống đưa từ quận Bột Hải cách đây tám trăm dặm đến”
Kiếp chắc là Lâm Tông dùng dáng vẻ rành thế sự mới lừa đích tỷ một lòng một với đúng