Hầu Phủ Trong Đêm Tuyết - Chương 3
7
Tề Uyển Thục sắp xếp cho ở tại Tây sương biệt viện
Những ngày giả vờ ngày nào cũng vui chơi hưởng lạc nhưng thực tế âm thầm dò la tin tức trong phủ
Theo lời của hầu khi Tề Uyển Thục mới khỏi bệnh nặng đôi phu thê vẫn còn ân ái
Sau đó dung nhan nàng ngày càng tàn phai Trấn Viễn Hầu vẫn bỏ rơi nàng
Cho đến một ngày khi hai thân mật
Hạ Dực đột nhiên ngửi thấy Tề Uyển Thục mùi hôi thoang thoảng
Giống như mùi thùng nước rửa bát lên men nhiều ngày khiến sợ hãi bỏ chạy
Sau đó số lần viện của Tề Uyển Thục ngày càng ít
Tề Uyển Thục trong lòng oán hận đó cãi với mấy lần
Hạ Dực thất vọng :
“Ngươi xem ngươi bây giờ dáng vẻ đáng ghét giống như một ả đàn bà chanh chua
“Còn chút nào dáng vẻ ôn nhu hiền thục ngày xưa”
Sau đó suốt một tháng gặp nàng
Sau đó thậm chí thấy Trấn Viễn Hầu chốn lầu xanh
Nghe và một kỹ nữ thân thiết
Kỹ nữ đó tên là Vân Tiên dáng vẻ mảnh mai tuyệt trần một lần là thể quên
Càng hiếm hơn là năm sáu phần giống Tề Uyển Thục
—— Tất nhiên là Tề Uyển Thục ngày
Sau khi biết chuyện Tề Uyển Thục tức giận đập vỡ một nhà đồ sứ
Lại qua vài ngày nàng sai về Tề phủ mời đến
Nghe đến đây trong lòng đã hiểu rõ
Cái gọi là thần tiên quyến lữ cũng chỉ là loại hàng hạ tiện như thôi
Kiếp khi Tề Uyển Thục qua đời Trấn Viễn Hầu cũng nạp một nhà thê
Những thất đó đều vài phần giống Tề Uyển Thục khi còn sống
Người ngoài đều Trấn Viễn Hầu si tình sâu nặng đối với nguyên phối đã mất vẫn nhớ nhung quên đến chết vẫn thay lòng nạp một nhà thê đều chỉ là để tưởng nhớ nguyên phối đã khuất
theo thấy
Nếu thật lòng yêu một sẽ coi đó là bảo vật độc nhất vô nhị
Không ai thể giống nàng cũng ai thể sánh với nàng
Hạ Dực nạp lấy cớ là để tưởng nhớ nguyên phối đã mất thực chỉ là thích loại hình nữ tử như mà thôi
Mang danh nghĩa chân ái để mua hoa thật khiến buồn nôn
Tình yêu tuyệt thế của bọn họ lấy máu của làm lời chú thích hóa cũng chỉ như
Ta khỏi khẩy
Như ngày đó Tề Uyển Thục và Hồng Ngọc hiệu với cũng đoán đại khái là vì
Nếu Vân Tiên năm sáu phần giống Tề Uyển Thục thì với tư cách là Tề Uyển Thục bảy tám phần giống nàng
Chỉ là Tề Uyển Thục vẻ ngoài nhu mì yếu đuối còn vẻ ngoài tươi tắn quyến rũ
Bên ngoài đồn rằng Trấn Viễn Hầu chuộc thân cho Vân Tiên
Tề Uyển Thục lạnh nhạt hơn một tháng thấy dung nhan còn hy vọng phục hồi liền tính toán đến
Hy vọng phủ làm thay nàng tranh sủng đấu đá
Dù thì di nương của cũng bọn họ khống chế nàng chắc chắn thể thoát khỏi lòng bàn tay nàng
Trong đầu khỏi dần dần hiện lên khuôn mặt hoa sen nhu mì xinh của Tề Uyển Thục ngày
Chúng từ nhỏ đã cùng lớn lên
Tuy nàng là đích là thứ
nàng bao giờ dùng thân phận để áp bức khác đối xử với ai cũng hòa nhã
Vì mọi ở kinh thành đều khen nàng nhân hậu độ lượng lòng Bồ Tát
Nàng thực sự từng biểu lộ ác ý với
đó chỉ là vì đối với nàng và một chiếc lược một cái kéo gì khác biệt
Nàng căn bản cần cũng thèm đối xử ác ý với một đồ vật
Bởi vì theo nàng thấy tư tưởng cũng tình cảm
Công dụng duy nhất chính là khi nàng cần gọi đến là dùng đến là
công cụ
Ta là sống sờ sờ
Là sẽ bất bình sẽ oán hận sẽ phản kháng
Gọi phủ sẽ là quyết định hối hận nhất mà nàng từng đưa
8
Quả nhiên ngoài dự đoán của
Những ngày Tề Uyển Thục âm thầm dò la nghĩ gì về Trấn Viễn Hầu
Ta giả vờ ngây thơ vô tri :
“Tỷ phu địa vị cao tuấn cao lớn
“Điều khó nhất là đối với tỷ tỷ nhất mực chung tình
“Toàn bộ nữ tử kinh thành ai mà gả cho một lang quân như ”
Câu “Điều khó nhất là đối với tỷ tỷ nhất mực chung tình” khiến Tề Uyển Thục đau đớn tột độ
nàng kìm nén sự cam lòng và đau khổ trong lòng
Ngược còn nghĩ mọi cách tạo cơ hội cho và Hạ Dực ở riêng
Ví như sai tiểu phòng bếp nấu canh sai mang đến cho Hạ Dực
Trong thư phòng
Ta mặc một chiếc váy sa mỏng diêm dúa nịnh nọt
“Tỷ phu chữ thật”
Hạ Dực từ đầu đến chân hừ lạnh một tiếng:
“Không thể thống”
Ta giả vờ thấy vẻ mặt tham lam :
“Nghe thư họa của tỷ phu bên ngoài thể bán một nghìn lượng một bức”
Nói động tay sờ sách quý trong thư phòng
“Chậc chậc nhiều sách quá
“Ta thấy còn ít sách cổ
“Thu thập những thứ chắc tốn khá nhiều bạc nhỉ
“Than ôi Hầu phủ đúng là giống phủ của chúng …”
“Cút ngoài”
Hạ Dực nổi gân xanh trực tiếp đập mạnh một nghiên mực xuống đất
“Bản Hầu từng thấy nữ tử nào thô tục hèn hạ tham lam thiển cận như ngươi
“Nếu ngươi là của Uyển Thục bản Hầu đã sớm sai dùng gậy đánh ngươi ngoài
“Sau phép đến gần bản Hầu trong phạm vi mười bước”
Hạ Dực là kẻ luôn tự cho là thanh cao
Ngay cả kiểu nữ tử thích cũng là trong sáng nhu mì vướng bụi trần
Một màn giả tạo của khiến ghê tởm ngay cả thêm nửa giây cũng
Ha
Sống một đời ai còn dây dưa với loại cặn bã
Mỗi phút mỗi giây ở bên Hạ Dực đều cố tình đóng vai thành dáng vẻ mà ghét nhất
Ta chọc giận Hạ Dực
Còn ở bên Tề Uyển Thục chỉ báo tin vui báo tin buồn
Liên tục khen tỷ phu ân cần chu đáo biết chăm sóc khác còn ngừng tỏ vẻ nũng nịu của thiếu nữ
Khiến Tề Uyển Thục chua xót thôi nhưng mặt vẫn chỉ thể độ lượng
Ngoài việc ly gián mối quan hệ của đôi phu thê còn cố tình tìm đến một đôi cháu trai cháu gái ngoan ngoãn của ——
Hạ Vân Duệ Hạ Vân Dao
Tề Uyển Thục quản giáo bọn chúng nghiêm khắc so với kiếp của còn nghiêm khắc hơn
Phụ mẫu thương con thì sẽ tính cho con đường dài
Nếu vì chúng ngày thành tài thì cần gì đẽo gọt như
Chỉ tiếc là gặp hai đứa sói mắt trắng
Kiếp hề biết ơn chút nào về ân dạy dỗ của chỉ cảm thấy cố tình ngược đãi chúng
Kiếp làm ngược
Tề Uyển Thục cho chúng ăn vặt bên ngoài liền mỗi ngày lén mang cho chúng ít hồ lô đường và điểm tâm;
Tề Uyển Thục ép chúng mỗi ngày sách chữ liền mua truyện để chúng kẹp sách lén ;
Tề Uyển Thục cho chúng tùy tiện khỏi phủ liền lén dẫn chúng ngoài chơi
Một thời gian hai đứa trẻ trở nên thân thiết với vô cùng
“Tiểu di tiểu di đối với chúng con thật ”
Hạ Vân Dao ôm lấy chân làm nũng :
“Giá mà tiểu di là mẫu thân của chúng con thì biết mấy”
Ta dặn dò chúng “Chuyện hôm nay ngoài chơi nhất định giữ bí mật” xoa đầu chúng thở dài :
“Than ôi tỷ tỷ cũng thật là nhẫn tâm
“Con cái của khác đứa nào chẳng nâng niu trong lòng bàn tay
“Chỉ riêng tỷ thì mỗi ngày chỉ biết ép các con làm những chuyện các con làm
“Ngay cả là tiểu di ruột cũng nổi”
“ đúng ”
Hai đứa trẻ Tề Uyển Thục ngớt
Ta :
“Thực cũng thể trách tỷ tỷ
“Tỷ giờ đã mất sự sủng ái của Hầu gia
“Tự nhiên hy vọng hai đứa con thể tranh khí một chút giúp tỷ lấy ân sủng”
Hạ Vân Duệ mới tám tuổi nhưng hiểu chuyện
Nó hừ lạnh một tiếng khinh thường :
“Bà cũng xem bây giờ
“Người già sắc úa đầy bụng oán hận
“Nếu là phụ thân cũng ngày ngày đối mặt với loại nữ tử như thế
“Bản thân giữ phu quân ép chúng tranh sủng giúp
“Loại nữ tử thật xứng làm thê làm mẫu”
Dù đã sớm biết Hạ Vân Duệ là kẻ bạc tình nhưng khi những lời vẫn khỏi kinh ngạc
Đối với chính thân mẫu của mà cũng thể những lời độc ác như
Thật khiến lạnh lòng
Không biết đến khi nào đó tỷ tỷ đích thân thấy những lời sẽ phản ứng như thế nào