Hầu Phủ Trong Đêm Tuyết - Chương 1
1
“Khụ khụ… Uyển Ninh…”
Đích tỷ cố gắng chống đỡ thân thể bệnh tật mềm mại như xương dựa nửa giường
“A tỷ tự biết thời gian còn nhiều chỉ yên tâm cho đôi con thơ
“Khụ khụ… Người ngoài yên tâm…
“Muội nguyện… nguyện thay A tỷ… khụ khụ…”
Đích tỷ một lúc thì đột nhiên nôn một ngụm máu tươi
Người hầu bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ tỷ tạm thời xuống
Ta khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của tỷ một lời
Bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt
Ta thế mà tái sinh một ngày
Kiếp khi đích tỷ bệnh tình nguy kịch vội vàng triệu phủ
Tỷ yên tâm đôi con thơ cầu xin gả cho Hầu gia làm kế thất thay tỷ chăm sóc hai đứa bé
Ta chỉ là một thứ nữ di nương đại phu nhân nắm trong tay căn bản tư cách từ chối
Trong mắt ngoài thứ nữ như thể làm chủ mẫu của Hầu phủ là đã tu mấy đời phúc đức
nỗi chua xót bên trong chỉ mới biết
Ngay đêm đầu tiên gả Hầu gia đã lạnh lùng với :
“Ta cả đời chỉ yêu một Uyển Thục
“Khuyên nên phí tâm”
Từ đó bao giờ bước chân viện của
Những kẻ giỏi nhất là xem gió xoay chiều thấy sủng ái liền tùy tiện khinh thường
Công bà chê xuất thân thấp hèn càng thêm phần khó dễ
Ngay cả đôi con thơ đích tỷ để cũng coi như kẻ thù
Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày lúc nào cũng sống trong cảnh ngột ngạt bức bách
Năm đầu tiên gả Hầu phủ hầu như ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt
Trong Hầu phủ sủng ái liên lụy đến di nương ở nhà cũng địa vị gì
Sau khi bà vì thêu sai hoa văn khăn tay đại phu nhân dùng kim vàng đâm mù cả hai mắt cuối cùng cũng còn cảm thấy tiếc nuối cho bản thân nữa
Để bảo vệ những yêu thương phấn chấn lên
Ta tận tâm tận lực hầu hạ công bà mọi việc đều đích thân làm
Khi bà mẫu bệnh nặng ba ngày ba đêm cởi áo chăm sóc
Thậm chí còn lấy máu làm thuốc chữa bệnh cho bà
Hầu gia thích liền đích thân nạp cho
Những thất đó ức hiếp nhục mạ chỉ nhẫn nhịn chịu đựng
Chưa bao giờ đem chuyện hậu viện làm phiền Hầu gia
Đôi con thơ đích tỷ để tính tình ngang ngược
Ta liền mời vị danh sư giỏi nhất kinh thành đến dạy dỗ
Cuối cùng nhi tử của đích tỷ đỗ thám hoa lang
Kế nữ cũng trở thành tài nữ nổi tiếng kinh thành
Toàn bộ kinh đô ai ca ngợi sự hiền huệ lương thiện của
Tận tâm tận lực vất vả hai mươi năm vốn tưởng thể tranh thủ cho chút thể diện
ngờ khi Hầu gia qua đời ban cho một tờ hưu thư
Hắn trong mắt che giấu sự ghê tởm
“Uyển Thục bệnh tình nguy kịch gọi ngươi đến tâm sự
“Ngươi lừa nàng ngươi và bản hầu đã sớm tư tình khiến nàng tức giận mà chết
“ Uyển Thục hiền lành lúc lâm chung vẫn còn nghĩ cho ngươi cầu xin cưới ngươi
“Ngươi thật là tâm địa độc ác ngay cả đồ của đích tỷ cũng cướp bản hầu ngươi chỉ thấy ghê tởm”
Ta như sét đánh
Lúc đó mới biết vì Trấn Viễn Hầu lạnh nhạt với nhiều năm như
Rõ ràng là đích tỷ cầu xin làm kế thất nhưng nàng cam lòng để nam nhân yêu thuộc về khác
Vì khi lâm chung nàng đã diễn một vở kịch khiến Trấn Viễn Hầu tránh như rắn rết
Ta cố gắng giải thích cho
ngờ rằng những đứa con kế mà một tay nuôi nấng cũng chỉ trích
“Đồ độc phụ chiếm mất vị trí của mẫu thân thì thôi
“Còn đối xử tệ bạc với và ”
Hạ Vân Duệ tức giận :
“Hàng ngày trời sáng đã dậy tập kiếm thư phòng học mấy canh giờ
“Mọi bài tập ngươi đều tự kiểm tra
“Chỉ cần ý ngươi liền phạt chép sách”
Kế nữ Hạ Vân Dao cũng lau nước mắt :
“Con nhà hàng ngày đều chơi ngắm cảnh chỉ và ca ca ngày nào cũng nhốt trong thư phòng
“Nếu chúng là con ruột của ngươi ngươi nhẫn tâm đối xử tệ bạc như ”
Ta cả đời con vẫn luôn coi Hạ Vân Duệ và Hạ Vân Dao như con ruột mà đối xử
ngờ
Hai mươi năm khổ tâm cô độc cuối cùng chỉ để một cái tội danh đối xử tệ bạc với con của nguyên phối
Ta đuổi khỏi Hầu phủ
Trước khi bọn họ cho mang theo một thứ gì của Hầu phủ
Vì bọn họ sai lột sạch quần áo đuổi ngoài
Có dân tò mò vây xem
Hạ Vân Duệ liền kể tội mặt mọi
Vì vô số lá rau thối trứng gà thối đá cứng rơi xuống đầu
Ta trở thành khét tiếng nhất kinh thành
Đường phố lớn nhỏ đều lưu truyền tiếng làm đích tỷ tức giận mà chết ngược đãi con cái
Ta đến cũng vô số “Người chính nghĩa” đánh đập
Cuối cùng thương khắp chết cóng trong một đêm mưa tuyết
Còn đích tỷ và Trấn Viễn Hầu trở thành biểu tượng của sự lương thiện đáng thương
Vô số tài tử tự nguyện thơ ca cho họ ca ngợi phẩm đức cao và tình yêu cảm động của họ
Hạ Vân Duệ và Hạ Vân Dao cũng nhờ danh tiếng của phụ mẫu mà tiền đồ
Một thăng quan tiến chức cuối cùng làm quan nhất phẩm;
Một gả cho tam hoàng tử trở thành hoàng thân quốc thích
Dẫm lên máu thịt của cả nhà đã quyền lực và danh tiếng vô thượng
Có lẽ ông trời thương xót cho cuộc đời cô độc của nên đã cho cơ hội làm
Lần đối mặt với ánh mắt cầu xin của đích tỷ từng chữ từng câu :
“Muội ”
2
Tề Uyển Thục sững sờ trong chốc lát
Việc từ chối rõ ràng khiến nàng bất ngờ
Bởi vì trong mắt mọi chỉ là một thứ nữ thể leo lên cành cao của Hầu phủ nhất định là mừng rỡ thôi
nàng nhanh chóng lấy vẻ yếu đuối buồn bã :
“Uyển Ninh A tỷ chỉ một tâm nguyện
“Muội thật sự nhẫn tâm như khiến tỷ xuống suối vàng cũng thể nhắm mắt ”
Nàng ho mấy tiếng thở thoi thóp :
“Dù vì cũng nên nghĩ đến di nương của
“Nếu thể gả Hầu phủ Hạ di nương ở trong phủ cũng sẽ sống hơn nhiều”
Tề Uyển Thục vẻ như đang tính toán cho nhưng thực chất dùng mạng sống của di nương để uy hiếp
Ta che giấu sự chế giễu trong mắt giả vờ diễn tình tỷ sâu đậm
“A tỷ tỷ gì
“Ước nguyện của tỷ thể theo
“Chỉ là bệnh của tỷ thật là cách nào cứu chữa…”
Trong mắt Tề Uyển Thục lóe lên một tia hy vọng
nhanh ánh sáng đó đã vụt tắt chỉ còn một nụ cay đắng
Tề Uyển Thục thở dài :
“Uyển Ninh đừng lời để dỗ A tỷ vui lòng nữa
“Hầu gia đã mời vô số danh y thần y cho đều là bệnh tận xương tủy thuốc thang tác dụng
“A tỷ giờ đã còn hy vọng gì nữa ”
Bệnh của Tề Uyển Thục quả thực khó chữa
Trấn Viễn Hầu đã mời bộ thái y trong thái y viện nhưng đều bó tay
Kiếp sự sớm của chính thất vẫn luôn là một vết sẹo trong lòng
Ngay cả khi Tề Uyển Thục chết vẫn từ bỏ việc tìm kiếm phương pháp chữa trị
Cuối cùng năm thứ mười khi nàng mất
Trấn Viễn Hầu đã bỏ nhiều tiền để một phương thuốc từ một lang y giang hồ
Hắn đã đích thân chép phương thuốc chôn mộ Tề Uyển Thục
“Nguyện cho thê tử Uyển Thục của từ nay về kiếp kiếp còn bệnh tật quấy rầy”
Coi như đã thành một tâm nguyện
Thật khéo lúc Trấn Viễn Hầu chép phương thuốc tình cờ ở bên cạnh mài mực cho
Ta từ nhỏ đã bản lĩnh sách là nhớ
Chỉ lướt qua đã ghi nhớ phương thuốc trong đầu
Giờ đây phương thuốc đã trở thành con át chủ bài lớn nhất trong tay
Kiếp tuyệt đối sẽ gả cho Trấn Viễn Hầu
Tề Uyển Thục dụ phủ chỉ vì nàng sắp chết giúp nàng chăm sóc chồng con
nếu bệnh của nàng thể khỏi đương nhiên cần nữa
Ta nắm tay Tề Uyển Thục tình cảm chân thành :
“Từ khi biết A tỷ bệnh nặng ngày nào cũng lật sách y
“Cuối cùng cũng thấy một bài thuốc trong một cuốn sách cổ
“A tỷ bằng cứ thử xem biết thể chữa ngựa chết thành ngựa sống”
Không ai sợ chết
Nếu một tia hy vọng sống ai nắm bắt
Tề Uyển Thục nắm chặt tay hốc mắt đỏ hoe
“Mạng sống của A tỷ giao cho ”
Ta ôn tồn an ủi:
“A tỷ cứ yên tâm nhất định sẽ tận tâm”
Kiếp Tề Uyển Thục thể là tội đồ dẫn đến bi kịch của
Ta cứu nàng vì nhân từ thù hận
Mà ngược
Ta cho nàng biết đôi khi sống còn đau khổ hơn chết