Hậu Cung Và Ánh Trăng - Chương 4
9
Trên Tây Ngô cung bộ hạ nhân vì Bình An mà chôn cùng trừ Minh Châu phu nhân
Trên triều đình đại thần xử phạt Minh Châu phu nhân mà náo loạn hết cả lên bệ hạ cũng hề lui bước
Hắn lúc nghèo khó đã từng chịu ơn Minh Châu phu nhân cứu mạng
Hắn cung biến năm đó vẫn khóa nhốt ở lãnh cung bụng kêu òng ọc như sắp chết đói
Duy chỉ Minh Châu phu nhân mang bánh ngọt đến cho ăn mới giúp sống sót
Thì đó là nguyên nhân Nếu những năm Tề Anh chịu nếm qua một miếng bánh do làm sẽ biết lúc đưa than trong ngày tuyết rơi là chứ là Thôi Minh Châu
chuyện tới bây giờ còn tâm sức tranh cãi nữa
Ta tìm gặp Minh Châu nàng trốn ở tẩm cung của bệ hạ sàn nhà ấm áp như mây
Ta thừa dịp bệ hạ thượng triều sớm là tới đưa cơm và bánh ngọt
Thị vệ đồng ý tiểu thái giám bên cạnh cũng cao hứng gã tỏ tiếc nuối :
– Lâu lắm thấy nương nương làm bánh ngọt nhớ vô cùng
Ta đưa một chiếc hộp lớn cho tủm tỉm:
– Bệ hạ dù cũng ăn bánh ngọt coi như cho ngươi đa tạ ngươi nhiều lần đã giúp đỡ bản cung
Kỳ thật thúc phụ đối với chúng ân Nếu ông tiếp tế cho chị em chúng thì chúng đã sớm chết nơi đầu đường xó chợ
Chỉ là ân tình quá đau đớn
Thôi Minh Châu nợ cái gì chỉ là để cho thay nàng cung thay là chính nàng đã cứu bệ hạ
Những cái đều tính là gì cả Chỉ là nàng đã cướp Bình An
Mười năm trôi qua mười bốn tuổi đã nảy nở xinh quyến rũ như hoa thược dược điển hình như Minh Châu
Có mười bốn tuổi bắt đầu mất sức sống thí dụ như
Ta và Minh Châu vốn là ngày đêm khác biệt
Thôi Minh Châu gặp vẫn như ngày xưa tìm cách trấn an :
– Biểu thật sự đó là chuyện ngoài ý Sáng hôm đó Bình An dữ cũng bảo mang đứa bé đến phòng hướng tây nam biết đến chiều chạy ngã xuống hồ
Ta lọt tim như vỡ nát
Bình An bao giờ thích trừ khi chịu ấm ức cực lớn
Góc tây nam của Tây Ngô cung rõ ràng là phòng của cung tỳ bỏ trống dùng chứa đồ tạp nham
Ta nâng niu con như trân bảo ở đây giam trong phòng chứa đồ
Ta rút đao từ trong tay áo đâm tới Nhát đầu tiên trúng nàng chỉ trúng váy vóc hoa lệ tiếng vải xé rách
Nàng hét lên một tiếng vội lăn sang một bên để tránh bình sứ bên cạnh đổ vỡ rầm rầm nát tanh bành
Ta giẫm lên từng mảnh vỡ nhào tới chỗ nàng Đao thứ hai đâm bụng máu tươi chảy lòng bàn tay cảm thấy thật thoải mái
Đao thứ ba rút đao từ bụng nàng giơ cao lên thì một bàn tay ngăn Chớp mắt đẩy ngã lăn chỗ bình sứ vỡ
Ta kêu lên một tiếng đau đớn thấy Tề Anh đang vội vàng chạy tới vui vẻ thành tiếng
– Tề Anh Tề Anh đao đâm nhầm đáng nhẽ đâm ngài mới
Tề Anh che phần bụng đang chảy máu của Thôi Minh Châu cao giọng quát:
– Thái y thị vệ mang Hoàng hậu xuống
10
Ta giam trong chính cung điện của Than sưởi đã dùng hết Ta lạnh đến tưởng tượng nổi
Rõ ràng đã tới ngày xuân giống như đang trải qua mùa đông giá rét
Thu Nguyệt ôm tựa đầu ngực em
Em lo lắng ôm chặt lấy
– Nương nương lạnh thế
Ta lắc đầu
Thị vệ bên ngoài trông coi đã đổi nhóm khác Căn bản quan tâm tới yêu cầu Thu Nguyệt than sưởi
Ta nhẹ giọng
– Thu Nguyệt lần
Thu Nguyệt cả run rẩy giọng cũng run:
– Nương nương đừng dọa Thu Nguyệt
Ta nôn một ngụm máu đã dùng chút sức lực cuối cùng ôm Bình An hồi cung ám sát Minh Châu giờ còn gì nữa
Bệ hạ hiện giờ đang cùng Thái y túc trực bên giường Minh Châu bộ Thái y viện đều tụ tập ở Tây Ngô cung
Ta cọ cổ Thu Nguyệt giống như tìm một điểm tựa
– Thu Nguyệt lần Thái y suy tim thời gian còn nhiều Ta chỉ nghĩ đến chuyện trải đường cho Thái tử nghĩ rằng Thái tử cũng mất Những năm qua đưa tiễn nhiều như thế rốt cuộc cũng một lần
Thu Nguyệt gì giúp cởi bỏ trang sức phức tạp đầu
Tóc dài xõa xuống che khuất khuôn cằm gầy rộc em :
– Nương nương những năm qua thật sự vất vả sớm cũng
Ta chậm rãi nhẹ nhàng:
– Người yêu đều ở bên chờ như cũng coi là viên mãn Ta chỉ lo cho ngươi Thu Nguyệt mấy năm nay góp nhặt đều ở chiếc hộp con Sau khi ngươi hãy mang nhé
Rồi chợt nhớ đến cái gì đó nở nụ nhẹ:
– Có lẽ từng cho ngươi biết tên của chỉ duy nhất một chữ một chữ Hạp (*) đúng là một cái hộp đựng minh châu
(*)Nguyên văn: 匣: cái hộp tráp
Ta mệt tới nỗi lời thở cũng dần yếu Thu Nguyệt nén nước mắt :
– Nương nương mệt cứ ngủ một giấc Thu Nguyệt kể chuyện cho
Thu Nguyệt cẩn thận giúp lau sạch máu mặt
– Nô tỳ cùng Xuân Đào vui nhất là gặp nương nương Nào nào như nương nương lần đầu tiên gặp dung mạo thanh tú động lòng ở chủ vị hỏi tên nô tỳ cùng Xuân Đào Đi theo những năm qua nô tỳ Xuân Đào cùng Ninh Ninh bao giờ chịu ấm ức Cung nhân đều thể hầu hạ Hoàng hậu nương nương là phúc phần kiếp đã tu luyện Quê hương của nô tỳ một loại kẹo đường mềm dẻo và ngon làm cũng học lúc nô tỳ nghĩ nương nương khéo tay như thế nhất định sẽ làm Nếu Xuân Đào ở đây thì quá nàng nhất định sẽ ăn hết Ninh Ninh giúp một tay cũng thông minh nhất
Ta chậm rãi lắng một bông hoa xuân màu vàng ló ngoài cửa sổ
Giọng của Thu Nguyệt dần nhỏ lặng lẽ gối vai em và ngủ
Không bao giờ tỉnh dậy nữa
Mùa xuân năm nay hai mươi bốn tuổi ngủ một giấc ngàn thu