Hậu Cung Và Ánh Trăng - Chương 3
7
Đến năm bệ hạ tuyển tú càng táo bạo hơn Các phi tần mới tấn phong cực kỳ xinh quyến rũ Có lông mày giống Minh Châu biểu tỷ bóng lưng giống tỷ thần thái chuyện giống
Ta biết bệ hạ đang theo đuổi cái gì
Phi tần mâu thuẫn cũng liên quan nhiều gì đến Bởi vì là Hoàng hậu mọi tính kế cũng tính đầu
Ta thích công chúa của Cao Ly Cao Ly là quốc gia nhỏ công chúa cũng phô trương gì phong là Di tần thường xuyên đến cung của chơi
Di tần tính tình hiền lành nhưng cũng những câu gây sốc Nàng đến gần thì thầm kể cho một bí mật nhỏ:
– Nương nương biết Trong cung đều đồn bệ hạ yêu đấy
Ta nhấp ngụm trà mà suýt sặc giở ngón tay đếm và với nàng rằng:
– Ngoại trừ mùng một và mười lăm bệ hạ hề đến cung của
Di tần lắc đầu chậm rãi đáp:
– Nương nương cảm thấy trong cung đều giống Phi tần sủng ái đều đặc điểm giống Người An Quý nhân xem như
Ta :
– Ngươi đoán sai
Không giống mà là giống thể với đến Minh Châu biểu tỷ
Ninh Ninh ở bên cạnh thực sự là một tiểu thái giám cực kỳ thông minh linh hoạt khiến tin tưởng
Đệ phụ trách thay gửi thư về nhà lần lượt gửi thư về hỏi thăm tình hình đứa em trai
Cha mẹ đã mất sớm giờ thân duy nhất còn là Ngọc Lâm
Lúc cung thằng bé đã mười tuổi nhưng vẫn biết chuyện là một đứa nhỏ ngốc nghếch nhưng mở miệng là kêu tỷ tỷ
Khi cùng Ngọc Lâm đến phủ Nhiếp chính vương lúc khổ cực nhất là trong nhà chỉ còn một gói mỳ chay nó nhất quyết chịu há miệng nhường cho ăn
Ta gặp nó chỉ thể gửi từng phong thư một về vương phủ Thúc phụ luôn tất cả đều như bình thường
Ta với tiểu thái giám Ninh Ninh:
– Ngươi giống em trai bản cung nếu nó lớn một chút là giống ngươi lắm
Ninh Ninh chút hoảng sợ dập đầu với :
– Ân đức của nương nương cao như trời Mệnh hèn cũng là nương nương cứu vớt Sau cũng sẽ vì nương nương mà làm tất cả
Quả thật đúng là đã làm như lời
Bệ hạ ngày càng trưởng thành hơn nhưng lật đổ thúc phụ nhiếp chính đã mười năm thì thể gian nguy
Cho nên dù và bệ hạ cuối cùng thế nào thì cũng chỉ là hoa trong gương trăng trong nước
Dù thì cũng là Thôi thị
Khi thúc phụ Nhiếp chính của rớt đài mọi thư từ liền ngắt Ninh Ninh vốn dĩ thông minh giỏi ngoại giao đã sớm cảm nhận sự khác lạ nên đã chuẩn đến phủ Nhiếp chính đón em trai Ngọc Lâm của rời
Chỉ là chuyện dù cũng là mưu sự ngoài cung Ninh Ninh thể vì làm đến bước trong lòng thật sự cảm động
Đêm đó mưa rơi cây ngô đồng chuyện giữa và Ninh Ninh Lâm phi đang tranh chấp với tiết lộ cho bệ hạ Bệ hạ đạp Ninh Ninh một cước lấy nửa cái mạng của
Lâm phi đó dùng nghiêm hình tra tấn Ninh Ninh một chữ cũng nhận chuyện quan hệ với Tội danh ăn cây táo rào cây sung nhất quyết nhận
Ta ghế chủ vị Xuân Đào gắt gao siết chặt tay của mới thể khiến định
Bệ hạ nhấp một ngụm trà bình thản :
– Nếu là cẩu bộc của gây chuyện kéo xuống đánh chết
Bệ hạ đã gặp Ninh Ninh từ lâu biết Ninh Ninh là tâm phúc của giống như tay chân liền thân của
Lúc mới cảm nhận Tề Anh đúng thật là đế vương mạng với mà đáng gì
Ta đột ngột dậy đã thấy Tề Anh đầu cái như trào phúng quan hệ của chúng :
– Một tên thái giám Thôi thị khẩu vị của ngươi đặc biệt Hoàng hậu nếu ngươi thêm một câu sẽ xử lăng trì
Lúc Ninh Ninh kéo xuống giương mắt một chút ánh mắt cong cong bộ dáng bẩn thỉu nhếch nhác vết máu đọng trán
Đệ một lời nào Về Xuân Đào với Ninh Ninh để cho một câu
“Hôm đó phạt trong cung thể gặp nương nương thật sự là may mắn của cuộc đời”
Có thể làm em trai của nương nương trong ba năm thực sự vui
Nhiếp chính vương lật đổ thúc phụ của vinh sủng hơn nửa đời đến khi già rơi kết cục chém đầu cả nhà
Ta mặc triều phục Hoàng hậu nhưng đội mũ phượng cài trâm quỳ gối bên tẩm cung bệ hạ trắng đêm
Tiểu thái giám bên cạnh lúc ăn bánh ngọt của đối với chút thương hại:
– Nương nương Lâm phi ở bên trong bệ hạ gặp Trời sắp mưa
Mưa to kéo đến quỳ bên ngoài tẩm cung bệ hạ ánh nến sáng cùng tiếng vui đùa bên trong vẫn truyền tới
Ta dập đầu dứt túm lấy vạt áo thái giám gần như van nài:
– Ngươi giúp báo một tiếng làm phiền ngươi một em trai tuổi thành niên tên là Ngọc Lâm nó thể chết
Cuối cùng gã vẫn thay truyền lời chờ thật lâu
Mãi cho đến khi mưa tạnh nến tắt mới thấy một đôi giày màu vàng sáng mặt
Ta ngẩng đầu lên thấy Tề Anh khoác áo ngoài đó tóc đen buông xõa
– Bệ hạ một đứa em trai
Tề Anh xổm xuống ngang tầm mắt với áo choàng cũng nước làm ướt
Ta đè nén nỗi đau xót trong tim nắm lấy áo choàng của sắc mặt trắng bệch :
– Nó là một đứa ngốc ngoan biết chuyện Tên là Ngọc Lâm cũng mới mười bốn tuổi Có thể tha cho nó tha cho nó một mạng
Nỗi mong đợi của Tề Anh bỗng chốc hoá thành hụt hẫng mặt cũng trắng bệch khiến cho nốt chu sa giữa lông mày trở nên đỏ hơn
Hắn nhẹ giọng :
– Thôi thị trẫm tha cho nó ai sẽ buông tha cho trẫm đây Trẫm đã mất trưởng từ lâu trưởng vốn dĩ xứng làm hoàng đế hơn trẫm ngươi nghĩ rằng làm mà chết Đến bản thân trẫm lúc còn nhỏ cũng suýt bỏ mạng cảm ơn Thôi gia các đấy
Nháy mắt bộ khí lực của trở nên trống rỗng
Tề Anh dường như chạm mặt của dừng chạm mái tóc dính nước ẩm ướt của
– Ngươi hãy về làm Hoàng hậu cho thật tử tế trẫm sẽ động tới ngươi
– Để gặp nó lần cuối
– Không
Hắn nhẹ nhàng rút vạt áo khỏi bàn tay đang nắm chặt của từng chút một rút biết là mạng sống của ai đó
Thái hậu cũng là Hoàng hậu sinh từ Thôi gia Thôi gia chém đầu cũng trong tộc của bà
Bà bệnh càng lúc càng nặng thời khắc hấp hối từng gọi đến vuốt tóc
– Hoàng hậu lương thiện bệ hạ Lâm phi thai đã hạ chỉ dù sinh trai gái cũng đem đến nuôi gối của con xem như là đường lui cho con
Thái hậu buông tay gào
Ta ở trong cung bao giờ dám Hoàng hậu rơi lệ sẽ cảm thấy mất phong thái
Ta biết là cho Thái hậu là cho những năm tháng thăng trầm của
Thúc phụ trong cung vô số bảo vật
thúc phụ đất hoàng cung bao nhiêu xương cốt
Bệ hạ ôm từ phía bàn tay lạnh buốt chạm mặt che đôi mắt :
– Thôi thị ngươi quên tiểu thái giám của ngươi chúng sẽ ở bên giống như năm đầu tiên ngươi cung
Vào ngày hè thả đèn Khổng Minh ngày mùa đông trượt hồ băng nhưng cảm thấy thở của bệ hạ tanh nồng mùi máu
Cuối cùng :
– Tiểu thái giám đã chết lâu
8
Ta là trung cung bệ hạ vẫn như cũ đến mùng một và mười lăm
Cứ thế lặp lặp xuân qua thu tới
Xuân Đào theo hầu lâu nhất Thu Nguyệt lúc mười tám tuổi phát bệnh hiểm nghèo đưa ngoài cung chữa trị
Năm đó mang thai Thái tử Bình An đến khi sắp sinh Xuân Đào thay thử thuốc độc pha trong đó làm mất mạng
Ninh Ninh hành trượng giế t em trai Ngọc Lâm chém đầu Thái hậu qua đời Như Ý đời cũng sống Xuân Đào Thu Nguyệt đều bỏ mà Toàn bộ cung chỉ còn
Bình An là điều duy nhất lo lắng
Bệ hạ với xa cách lớn thích thì tự nhiên cũng thích nó Có thể mang thai Bình An là một lần ngoài ý
Thái tử Đại Tề tên là Tề Bình An
Khuôn mặt Thái tử giống bệ hạ chỉ khóe miệng lúm đồng tiền giống
Bình An thông minh bao giờ hỏi tại bệ hạ ôm chỉ ôm con của phi tử khác sinh
Chỉ một lần cung yến nó thấy Tề Anh rạng rỡ với một phi tử khác vì sinh hoàng tử rốt cuộc lộ thần sắc ghen tị
Sau khi trở về rơi nước mắt Bình An vóc dáng cao đôi chân ngắn ngủn kiễng lên cẩn thận lau nước mắt của :
– Bình An cần gì cả chỉ cần mẫu hậu thôi
Nhìn xem đứa nhỏ thật hiểu chuyện làm
Làm xong bài tập ngoan ngoãn phơi nắng bên ngoài
Ta bên cạnh thêu giày cho nó
Bệ hạ thông truyền gì bỗng đến cung điện của buổi chiều tự nhiên gián đoạn
Bình An lập tức tỉnh vô ý đâm kim tay chảy máu
Tề Anh mặc một thân áo bào vàng sáng gốc cây chúng như đại địch Đứng một hồi lâu gì xoay bỏ
Bình An ngày ngày lớn lên mới năm tuổi mà đầu óc thông minh linh hoạt
Ta đợi nó lớn lên thành một thiếu niên hăng hái là một vị quân chủ minh
Nếu cưới một cô nương làm vợ cả đời yên bình trôi chảy như là mãn nguyện
Ta cứ tưởng những ngày tháng như sẽ kéo dài lâu Cho đến khi hai mươi bốn tuổi bệ hạ mang về một cô nương
Giọng dáng vẻ nụ gần như giống Ta còn nghĩ Minh Châu biểu tỷ mất sớm đã sống mặt
Trong cung mọi đều giống tỷ nhưng một ai là tỷ
Bệ hạ cho nàng một thân phận mới phong hào Minh Châu phu nhân nhất thời vô cùng nổi bật
Bệ hạ nàng ánh mắt liền sáng lên như tuyết tan mùa xuân
Tề Anh chỉ ngại cho nàng đủ vinh sủng còn đem Bình An đến cung cho nàng nuôi dưỡng
Ta kề đao cổ khẩn thiết cầu xin:
– Tề Anh chỉ còn duy nhất Bình An
Bệ hạ vết máu cổ thản nhiên :
– Tây Ngô cung cách nơi cũng xa ngươi thể thường xuyên đến thăm Ta và ngươi đều biết Minh Châu thiện tâm nếu khi đó ngươi thay nàng cung thì nàng cũng đã đứa bé
Hắn chậm rãi nhấn mạnh thêm trào phúng:
– Huống hồ ngươi tự vẫn thì ích gì Nếu ngươi can đảm chết Cô lập tức đem Bình An làm con thừa tự cho Minh Châu
Đao trong tay rơi xuống đất há miệng:
– Tề Anh danh gia vọng tộc các ngươi thấy chúng giãy dụa buồn
Tề Anh xoay dừng một chút nhưng đến cuối cũng gì cả
Thôi Minh Châu là con gái duy nhất của thúc phụ là viên ngọc quý của ông
Ta lúc đó mới biết khi thúc phụ trải qua cung biến liền đổi ý định đưa Minh Châu cung mà đưa nơi khác
Vinh hoa phú quý mười năm cho đến bây giờ khi tất cả đều kết thúc thì Tề Anh tìm
Chỉ là chi thứ hèn mọn trời xui đất khiến thế nào tiến cung
Cho đến nửa tháng Bình An qua đời
Tây Ngô cung to như Bình An của chết đuối trong một hồ nước tan băng
Ta biết tại ai cứu nó tại ai trông chừng nó Ta chỉ biết là tâm mạch cuối cùng của đã đứt mất
Không ai ngăn cản Ta cứ thế ôm lấy Bình An từng bước về cung của Đứa bé còn nhỏ ôm mất sức Mắt nhắm chặt mở nữa May mắn nó giống Tề Anh nữa chỉ giống bởi đó là con
Ta ôm nó đất bằng bỗng nhiên lảo đảo vấp ngã cảm thấy máu trong tim dồn lên cổ họng
Ta rửa mặt lần cuối cho nó mặc bộ y phục hoa hướng dương mà nó thích nhất
Cánh cửa mở yên tĩnh rũ mắt xuống chỉ thấy Thu Nguyệt đã rời cung nhiều năm quỳ rạp mặt
Bệnh của cô đã hơn lên cũng biết Tề Anh đang cô
Ta chỉ cho Thu Nguyệt:
– Năm đó ngươi sinh bệnh rời cung gặp đứa bé Xuân Đào lúc đoán sẽ là một công chúa an tĩnh nghĩ là một bé trai nhu thuận Nó ngoan
Thu Nguyệt thêm gì chỉ gọi “nương nương”
Ta thở dài
– Gọi Lưu thái y đến để nó an
Ta ngước mắt Tề Anh mỉm :
– Bệ hạ đây là thứ ngài thấy
Tề Anh vịn khung cửa sắc mặt trắng bệch như tờ giấy dường như khí lực định thở gấp gáp
– Bình An so với hoàng tử khác hiểu chuyện nhiều nó từng hỏi tại các hoàng tử công chúa khác thể phụ hoàng ôm nhưng nó ở mặt ngài sai một câu sách luận liền ép chép phạt đến tận khi trời tối Thằng bé đã biết từ lâu rằng phụ hoàng thích nó nó vẫn làm ngài vui vẻ mỗi khi mùng một và mười lăm đứa nhỏ biết ngài đến liền mặc y phục và đôi giày nó thích nhất đôi chân ngắn so với ngày đã cao hơn chút Từ khi còn tã cho đến giờ hề khiến bận lòng Bệ hạ thằng bé đến ở cung của Minh Châu lừa nó rằng vì phụ hoàng gặp con nhiều hơn đấy Bệ hạ biết đứa nhỏ gì Nó phụ hoàng nghĩ thế
Bệ hạ tiến lên hai bước như thể ôm Bình An từ trong tay Thu Nguyệt
Ta ngừng bình tĩnh :
– Cần gì chứ Tề Anh nó thể biết nữa Khi nó còn sống ngài ôm nó lấy một lần đừng làm Bình An buồn nôn nữa
Tề Anh bây giờ đã hai mươi sáu tuổi trải qua tranh quyền đoạt vị cùng xử lý triều chính hỉ nộ ái ố đã dễ lộ mà bây giờ đôi mắt mở to chảy hai dòng lệ