Hậu Cung Và Ánh Trăng - Chương 2
5
Ngày mười lăm tháng đó thấy thái giám báo tin Hoàng thượng đến chỗ
Ta tưởng đến nên cùng mấy cung nữ xuống bếp nhỏ nấu bát mỳ
Cung nữ thân của là Xuân Đào và Thu Nguyệt cũng cách biệt tuổi tác nhiều chỉ là đến khi tới tuổi hai mươi bốn bên cạnh chỉ còn Thu Nguyệt
Hôm đó là sinh nhật của Xuân Đào bỏ thêm thức ăn bát mỳ trường thọ thì tiếng bước chân nhẹ truyền tới
Bệ hạ trẻ tuổi của chúng đã đội tuyết mà đến vẻ mặt khó hiểu:
– Các ngươi làm gì đấy
Xuân Đào và Thu Nguyệt đều quỳ xuống chậm chạp trả lời:
– Nấu mỳ trường thọ
Thế là sắc mặt bệ hạ rạng rỡ hẳn lên khóe miệng khẽ nhếch chút vui mừng khó nén:
– Hoàng hậu coi như ngươi tâm
Hắn phất tay áo cung nữ biết điều liền lui
Tề Anh ở phòng bếp ăn hết một bát mỳ trường thọ Kể cả lúc ăn vẫn giữ vẻ văn nhã nghiêm chỉnh khi cúi đầu lông mi dài trông vẻ nhu hòa
Ta mới nhận hóa bệ hạ với cùng sinh một ngày Chỉ điều hôm đó cũng là ngày tiên đế băng hà cho nên trong cung từ đến nay đều tổ chức
Hắn nghĩ rằng làm cho tâm tình thả lỏng ít nhiều
– Ngoại trừ làm bánh ngọt mắt nghĩ ngươi cũng biết nấu mỳ
Ta thẳng thắn đáp:
– Khi thúc phụ nhà trong nhà cũng chẳng ai đều tự tay làm lấy
Kỳ thật ở phủ Nhiếp chính vương lớn chăm sóc khi ít việc nặng vẫn tới tay
Bệ hạ chút sững sờ liền lời cam đoan:
– Nếu trong cung ai đối xử với ngươi thể báo cho
Ta híp cả mắt :
– Được
Bệ hạ từ ngoài tuyết lạnh bát mỳ trường thọ đã làm cơ thể ấm dần lên
– Thôi thị ngươi gì
Cổ họng nghẹn câu của thúc phụ quẩn quanh trong đầu gì cả chỉ khẽ nghiêng đầu:
– Bây giờ gì cả khi cần nhất định sẽ cùng
Hắn buông đũa xuống bát mỳ trường thọ đó với Xuân Đào Thu Nguyệt bận rộn từ trưa tới giờ làm đến nước cũng còn một giọt tiếc nuối thu hồi ánh mắt
Về đau khổ nghĩ khi vì ăn bát mỳ trường thọ đó nên mệnh mới hao mòn nhanh đến
Tất cả đều do Tề Anh
Ta cùng với bệ hạ trừ đêm tân hôn bắt buộc nghiệm khăn mùng một và mười lăm cùng phòng thì đều chia chăn gối mà ngủ
Tối nay cũng chỉ là đến đêm quá lạnh mơ màng chui gần chỗ ấm áp Hình như giật tóc điều khoẻ hơn nhiều cứ thế ôm chắc lấy
Lúc tỉnh liền cắn một miếng khéo đụng cằm bệ hạ cất giọng trầm khàn:
– Thôi thị ngươi còn tiếp tục ngủ như trẫm sẽ đày ngươi lãnh cung
Đầu óc đột nhiên tỉnh táo ngước mắt lên đúng lúc gặp rũ đôi mắt hẹp dài xuống bầu khí dường chút nóng lên và đồng thời chuyển tầm mắt chỗ khác
Bệ hạ cần thượng triều sớm thuận thế xuống khỏi giúp chỉnh lý ngay ngắn mũ mão
Tề Anh biết đang suy nghĩ gì làm như vô ý hỏi :
– Người mà lúc ngươi yêu là ai
Tim thắt thuận miệng :
– Một— tiểu thái giám
Sắc mặt của khó coi giống như mắc ói
– Thôi thị mắt của ngươi kỳ lạ thật đấy Lại thích hoạn quan
Ta nhún vai Phải chi thật sự là một thái giám thì quá bệ hạ của
6
Bệ hạ luôn thích Minh Châu biểu tỷ biết
Bởi ăn bánh ngọt khác làm sủng hạnh nên tư cách Tàng Thư các nơi cất giấu chân dung của nàng
Đầu xuân chính là thời điểm tuyển tú Thúc phụ đã sớm phái báo tin cho những cô nương đó là những cần hỗ trợ đưa cung
Mà để ý bỏ mấy ngày ở cung Thái hậu cùng bà xem xét lý lịch những cô nương trong sạch thể giúp ích cho giang sơn xã tắc của bệ hạ
Khi và Thái hậu đang nghị bàn khéo bệ hạ đến vấn an dùng đầu ngón tay điểm nhanh qua mấy bức tranh vẽ hỏi:
– Đây là gì
Ta đáp:
– Là nạp thêm phi tử cho bệ hạ
Sắc mặt bệ hạ đột nhiên cứng im lặng gì lẳng lặng uống nửa chén trà nhỏ
Hắn đánh giá ánh mắt của chậm rãi :
– Thôi gia thật sự đưa đến cho trẫm một Hoàng hậu
Ta từng khen khóe miệng nhếch lên ngượng ngùng khiêm tốn đáp:
– Nào nào đây là việc thần nên làm
Ngược khiến bệ hạ nghẹn họng thêm gì nhanh chóng rời
Ta ngơ ngác ngẩng lên hỏi Thái hậu:
– Mẫu hậu con làm gì đúng
Thái hậu trả lời ngay vuốt tóc mới đáp:
– Hoàng hậu làm Thực sự quá khiến sinh yêu thích đấy
Ngày thứ hai tuyển tú Thái hậu đau đầu đến quyết định còn là với bệ hạ
Bệ hạ hứng thú lắm rõ ràng là mỹ nhân mặt mà cuối cùng là quyết định ở vị phần nào sẽ
Cho đến khi cô nương Thái Sử gia tiến lên cô trẻ
Cầm cây quạt che nửa mặt trông giống một là biểu tỷ đã qua đời của khi trở thành Hoàng hậu
Bệ hạ lần đầu tiên thẳng dậy tay lật tấm bảng hiệu phong cô là Ngọc Phi
Ngay lập tức trở thành phi tử phân vị cao nhất trong cung chỉ
Minh Châu và ngọc ban đầu đều là ý
Ta nhất thời nên lời bỗng nhiên bệ hạ vẫn đang mải diện mạo Ngọc Phi
Ta tiếng lòng rơi lộp bộp một tiếng như là cảm nhận sự tuyệt vọng đến
Bệ hạ xích gần bỏ lỡ một tia xúc cảm mặt khẽ:
– Ngươi cũng cảm thấy giống đúng liệu là…
Rất giống ai nguyện ý hỏi thêm miễn cưỡng :
– giống
Ngay đêm đó trong một đám tú nữ tuyển bệ hạ sủng hạnh Ngọc Phi
Đêm đó ngủ Xuân Đào tinh tế theo cùng ngắm một đêm xuân đầy
Muội gì hết chỉ nắm chặt cổ tay ý tứ rằng cùng Thu Nguyệt luôn bên cạnh
Ngày thứ hai nhóm phi tần mới đến cung của
Cũng may là nhiều cung điện tuy dành cho Hoàng hậu nhưng vẫn chứa hết Ta lời huấn một nửa thì Ngọc phi mới khoan thai đến Bệ hạ còn cùng nàng như là ngầm cho nàng thể diện
Chúng phi tần ào ào quỳ xuống nhiều tuổi còn nhỏ hơn cả lặng lẽ giương mắt vị Chân Long Thiên Tử
Vừa sợ hãi hiếu kỳ thật giống bộ dạng của lúc mới nhập cung Lúc đó đã nghĩ bệ hạ trông dễ giữa mi tâm một nốt ruồi chu sa như tiểu Quan Âm
Ngọc Phi tỏ bướng bỉnh nhưng bệ hạ dung túng bỏ qua biết đang tìm bóng hình cố nhân
Lúc bệ hạ về phía chắc là tìm xem mặt điểm nào thoải mái
cẩn thận tỏ tức giận cáu kỉnh bày tư thái rộng lượng vốn của Hoàng hậu nên làm
Hắn nhếch môi gần quai hàm lộ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị từ đầu đến cuối hề mở miệng
Đến khi chúng phi tần hết còn ai ở đây mới phát hiện bệ hạ vẫn đang cạnh nhẹ :
– Trẫm phát hiện một điều
Ta cụp mắt còn cúi thân mật như ngày Ranh giới vốn đã tồn tại giữa hai chúng giờ càng rõ ràng hơn — thay thế Minh Châu biểu tỷ tiến cung
Bây giờ Tề Anh tìm thế thân chuyện gì cũng liên quan đến
Bởi vì xứng
Bệ hạ :
– Ngươi giống nhà họ Thôi
Đây là khích lệ
Ta bệ hạ nhếch miệng trào phúng Ta vốn dĩ ngốc biết là động viên là châm chọc
Ta biết làm cho vui vẻ bởi nên đành im lặng
Tóm thì Ngọc Phi vô cùng sủng ái Cũng may là mùng một mười lăm còn đến cung của Chỉ là kể cả những ngày đông giá rét chúng cũng ôm ngủ nữa
Ngọc Phi cực kỳ ngang ngược ngay cả cũng tránh nàng Nghe nàng đối xử với cung nữ thái giám thủ đoạn tàn nhẫn
Ta thích xen việc của khác Cho đến khi đường thấy nàng sai tát một thái giám
Tiểu thái giám đôi mắt sáng giống em trai ở phủ Nhiếp chính vương
Lúc cứu Ngọc Phi vẫn bất mãn lười để ý nàng
– Ngươi còn nữa cái tát sẽ rơi mặt ngươi đấy
Nàng bấy giờ mới cắn răng im lặng
Không ngờ việc đó khiến Tề Anh vui mừng Hiếm khi đến cung của mùng một mười lăm
Trước tiên tự nhận sai:
– Ngọc Phi khắc nghiệt nhưng
Còn một nửa đã phất tay ngăn
– Tính tình Ngọc Phi cũng nên thu liễm một chút Trẫm cũng nhức đầu mượn nơi của ngươi an tĩnh một chút
Mượn nơi an tĩnh một chút lời cứ như hậu cung của Tâm tình của vẻ tệ nhưng rõ ràng làm ái phi của phật ý
Tuổi của bệ hạ càng lớn thể tránh khỏi việc nổi loạn chống thúc phụ Nhiếp chính vương
Thôi gia càng lúc càng gấp gửi thư cho Từng phong thư đến đều tỏ rõ ý Thôi gia hạ sinh một nối dõi
Giống như ép đến nóng nảy Cuối thư còn lưu một câu liên quan đến đứa em trai ngốc nghếch của tại phủ
Lòng chùng xuống
Đây là lần đầu thấy khó chịu như Ta tự nhủ nếu là Ngọc Phi thì quá Chỉ cần một khuôn mặt bệ hạ liền thể yêu
Ta đột nhiên nghiêng đầu một gương mặt mờ ảo phản chiếu trong gương đồng
Thực thúc phụ chọn từ nhiều chi thứ là lý do Vóc dáng của giống Thôi Minh Châu nhất Ta cũng ở chung với biểu tỷ sinh hoạt lâu như sẽ quen thuộc cách ăn mặc nương theo phong thái cũng là việc khó
Mỗi một tấc son phấn trang điểm đều cảm giác khuất nhục Ngày mười lăm tháng đó bệ hạ rảo bước đến tẩm cung của chỉ thấy mấy ngọn nến sáng lung linh bóng hình lập lờ lụa trắng kim thú phun hương thơm quen thuộc vấn vít lượn lờ
Hắn bước màn lụa trắng vươn tay tới chỗ như giấc mơ thể chạm tới chậm chạp hỏi:
– Minh Châu
Hắn hai ba bước đưa tay vén rèm lụa lên thấy đó là
Trông cực kỳ giống giống đến mức tới gần mới nhận
Tề Anh nháy mắt áp lên giường
Ta nghênh đón những lời thân mật mà âm thanh chán ghét cực điểm của :
– Thôi thị tộc của ngươi thật sự vô cùng hèn hạ
Ta mở to hai mắt ngăn nước mắt tràn :
– So với Ngọc Phi thì giống tỷ hơn tại là
Tề Anh nghiến răng nghiến lợi giữ cằm của mắt hướng ngoài gọi lớn:
– Mang nước đến đây
Hắn tự tay dùng vải lau sạch mọi thứ mặt giọng điệu hề lưu tình:
– Thôi thị ngươi cho kỹ ngươi hãy làm một Hoàng hậu thật là ai cũng là ngươi
Là ai cũng là đây là lời của Tề Anh đối với khi nhập cung hai năm
Mãi cho đến năm thứ mười vẫn như
Bệ hạ trọng chữ tín danh xứng với thực Đêm đó dù bệ hạ nổi trận lôi đình cũng bỏ lưng mắt cửa sổ chờ hừng đông mới thay triều phục lên triều
Khi đó mới phát hiện tấm lưng của bệ hạ đã rộng lớn nhiều đã là thanh niên
Ta ở thâm cung nhiều năm sinh một trai một gái chỉ là đều thể sống sót
Bé trai tên gọi Bình An lúc năm tuổi té hồ chết Năm đó hai mươi bốn tuổi
Bé gái tên Như Ý mang thai tám tháng khó sinh Như Ý là hoài thai năm
Trong bữa tiệc mừng xuân sứ thần các nước đến chúc mừng thúc phụ của là Nhiếp chính vương ở dãy cuối
Lúc đầu tân khách đang vui bỗng thích khách bất ngờ xuất hiện từ trong bình sứ lớn đột nhiên hiện phóng thẳng về phía chủ vị
Ta bao giờ phản ứng nhanh như Ngọc phi còn đang bất động sững sờ đã lao thân về phía bệ hạ
Bệ hạ vô thức đẩy thanh kiếm của thích khách xuyên qua cổ tay của suýt đâm tim bệ hạ
Quanh là những thị vệ vội vàng hộ giá bệ hạ mí mắt run run hết sức thống hận:
– Thôi thị ai cần ngươi chắn cho
Biểu cảm cực kỳ căm ghét Ta đâm ở tay nhưng trong lòng cảm giác thật thê lương
Về mới biết vì bệ hạ tức giận vì chết Ngược làm rút kiếm chậm nhưng bởi lấy thân cứu giá mười năm phế nổi
Bệ hạ hận
Ta nhịn đau ngẩng đầu :
– Bệ hạ một đứa bé
Tốt nhất là một bé gái như trấn an thúc phụ mà thể liên lụy những gút mắc
Đến khi trưởng thành gả cho một lang quân sớm xuất cung
Bệ hạ thất thần lạnh hai tiếng
Giống như đang hổ là nhà họ Thôi
Ta như ý nguyện cũng như thúc phụ đạt mong thai
Khi sinh tên của con đã đặt gọi là Như Ý
Nếu như bé con thật sự sinh chắc hẳn so với sẽ trôi qua vui vẻ hơn nhiều Bất kể thế nào bé con sinh chính là công chúa
Tiểu thái giám Ninh Ninh đôi mắt giống em trai Chỉ là em trai trời sinh ngốc nghếch còn Ninh Ninh thông minh cực kỳ
Đệ nhận ân tình của trong cung bên ngoài dị động đều chú ý Xuân Đào Thu Nguyệt thay để ý tất cả từ quần áo đến cơm nước Thái hậu còn đón cung của bà ở Chăm sóc từ khi mới hoài thai đến tháng thứ tám mà biết vì sinh non
Xuân Đào cầm tay nghẹn ngào :
– Nếu chế t Như Ý hãy giao cho Thái hậu nuôi dưỡng
Ninh Ninh cũng quỳ gối bên cạnh
Như Ý tuy mẫu thân nhưng là đích công chúa con của chính cung nuôi gối Thái hậu cuộc sống chắc chắn sẽ
Ai ngờ trong tiếng kêu vén rèm tiến thấy Tề Anh bỏ con giữ mẹ
Hắn một cước đá văng Ninh Ninh đang quỳ canh giữ bên cạnh
Ý thức của gần tan rã duy chỉ cảm giác Tề Anh nắm chặt tay của khàn giọng :
– Thôi thị nếu ngươi chế t bộ trong cung cũng sẽ chế t
Hắn cho thấy đứa bé đã chế t đúng như mong là một bé gái Mặt mày biết giống ai
Không biết đó Tề Anh tra cái gì chỉ biết đó Ngọc Phi bí mật xử tử
Những ngày tiếp theo phi tần tâm tư yên phận cũng đều lặng yên biến mất tiếng động
Lại một mùa đông nữa đến bệnh tình của Thái hậu ngày càng nặng Khi xưa bà còn thích gọi cung cùng cầu Phật giờ còn nhấc nổi
Tay của di chứng đành học dùng tay trái chữ chỉ là ngày mùa đông rét buốt tuyết dày sẽ đau như kim chích
Còn bởi vì sinh con nên gầy đến hốc hác Xuân Đào mặt mày vui :
– Lúc mới cung nương nương thể ăn tới hai bát cơm đầy bây giờ nửa bát cũng ăn
Ta híp mắt trả lời:
– Ta bao giờ ăn sơn hào hải vị trong cung thì đương nhiên sẽ ăn nhiều hơn chút Giờ ăn mãi chán tự nhiên sẽ ăn ít
Lúc ngang qua hồ Minh Ngọc khéo thời tiết mặt hồ sáng lóng lánh như mặt kính
Bệ hạ mang theo một đoàn phi tần mới tấn phong chơi đùa trượt băng mặt hồ tiếng vang vọng theo gió mây Thị vệ để ý thấy đến liền hướng hành lễ thu hút sự chú ý của bệ hạ
Hắn xoay ánh mắt khẽ động phi tử bên cạnh đùa nhào ngực tiếng mãi dứt
Ta thấy rõ vị phi tử lên quen thuộc cực kỳ giống cố nhân
Ta rũ mắt yên lặng hành bán lễ lui xuống
Nếu là Minh Châu biểu tỷ thể lớn tiếng chất vấn mang theo tiểu cô nương trượt băng
là Thôi thị chỉ thế thôi
Ta và bệ hạ thân nhất nhưng xa cách nhất (*)
(*) một vế trong bài thơ “Bát Chí” của nhà thơ Lý Dạ thuộc thời Đường
Chí cận chí viễn đông tây
Chí thâm chí thiển thanh khê
Chí cao chí minh nhật nguyệt
Chí thân chí sơ phu thê
Tạm dịch
Gần nhất xa nhất là đông tây
Sâu nhất nông nhất là suối trong
Cao nhất sáng nhất là trời trăng
Thân nhất sơ nhất là vợ chồng