Hậu Cung Và Ánh Trăng - Chương 1
1
Lưu Thái y bắt mạch cho xong sắc mặt của còn tái nhợt hơn cả
Hắn là mà năm đó lúc cung Thôi gia để cho sống sót trong thâm cung thể thiếu công lao của
Lưu thái y đành lòng :
– Tâm mạch suy kiệt cả ngày ưu phiền thời gian của nương nương còn nhiều nữa
Ta do dự một lát:
– Ta còn bao nhiêu thời gian
– Nếu chăm sóc điều trị thì thể cố tới mùa thu
Năm nay hoa đào bên ngoài cửa sổ vẫn nở
Ta thở dài quả nhiên trong dự liệu
Ta đã cảm thấy thân thể từ lâu chỉ là nỡ buông bỏ tiểu Thái tử năm tuổi của
Tề Anh cho phép Thái tử nuôi gối nửa tháng đã đem tới nuôi trong cung của ánh trăng sáng Minh Châu phu nhân
Hắn sợ khi Thái tử kế vị sẽ đày đoạ ánh trăng sáng của nên dùng cách để bồi dưỡng tình cảm
Tiểu Thái tử Bình An từng hỏi : “Mẫu hậu khi nào mới đón con trở về ạ”
Ta ôm nó: “Chờ thêm chút nữa”
E rằng nuốt lời
Thái y còn khám bệnh cho xong một đám đột nhiên xông trong điện vẩy nước
Tì nữ Thu Nguyệt của ngăn cản bọn chúng xô ngã xuống đất
Thái giám cầm đầu là trong cung của Minh Châu phu nhân mồm thì xin nhưng lưng vẫn thẳng liếc :
– Nương nương đây là nước sạch mà Bệ hạ cầu từ chỗ đại sư cầu phúc cho Minh Châu phu nhân bộ cung điện đều vẩy chịu khó chút nhé
Ta gượng dậy nổi giường lặng lẽ cảnh cả phòng nháo loạn
Ta cung năm mười bốn tuổi hai mươi bốn tuổi suy tim
Minh Châu phu nhân cần thiết làm đến mức
Trước giờ từng tranh giành với nàng mà trong mắt Bệ hạ và nàng vốn cũng thể đánh đồng
Huống chi hiện giờ thời gian của còn nhiều nữa
2
Miệng của Lưu Thái y kín cùng Thái phó thảo luận đường nước bước của Thái tử
Cuối cùng cũng một chút thời gian trống ho ngừng may y phục cho Thái tử Bình An và Thu Nguyệt tay chân thoăn thoắt đã làm đến y phục mười tuổi của Thái tử luôn
Chờ đến lúc Tiểu Bình An sẽ còn mẫu thân nữa
Kết quả đến lúc chạng vạng tối tin Thái tử qua đời bọn họ Thái tử trượt chân rơi xuống hồ chết đuối
Một nhát kéo xé nát lụa trắng cắt chảy máu
Ta loạng choạng chạy ngoài đến cung nhân cũng đuổi kịp cả cung đều thấy vị nương nương từ đầu năm đã cáo bệnh ngoài phát điên mà chạy suốt một đường
Trên mặt hồ lớn Tây Ngô cung vẫn còn một chiếc hài nhỏ trôi nổi là tự tay làm cho Thái tử
Thái tử đặt bên bờ hồ vải trắng phủ từ trán xuống chân thân hình nhỏ bé im
Ta tiến tới ôm nó giữ chặt
Ta đầu chính là Hoàng đế Tề Anh một thân vàng rực nắm chặt cánh tay đỏ mắt quở mắng:
– Thôi thị chớ phát điên Thái tử đã chết
Ta nghiến răng run rẩy tựa hồ như thể nôn máu ngay lập tức:
– Hôm qua vẫn còn sống khoẻ mạnh các ngươi dựa cái gì mà nó chết Dựa cái gì mà cho tới con một cái
Ta cố gắng hết sức để vùng thoát khỏi bàn tay đang bóp chặt cánh tay của càng bóp mạnh hơn thoát
Một mảnh của tấm vải bọc Thái tử gió thổi lên lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh lạnh lẽo đúng là đứa con mà coi như trân bảo
Ta bỗng nhiên bất động trong nháy mắt mất hết cả khí lực ngã xuống Tề Anh ở phía ôm lấy mới thể vững
Ta nổi chỉ cảm thấy trái tim như vỡ tan thành ngàn mảnh
Thị vệ bên cạnh báo cáo tình huống:
– Thái tử buổi chiều thừa dịp ma ma ngủ đến bên hồ nghịch ngợm vấp hòn đá trượt chân rơi xuống
Ta nhiễu:
– Làm nó thể vấp đá chứ
Thị vệ do dự đáp:
– Có một con mèo doạ Thái tử ạ
– Mèo của ai – Ta tiếp tục hỏi giọng điệu gần như bình tĩnh
Bệ hạ cùng kết tóc mười năm Tề Anh đột nhiên lên tiếng:
– Đủ
Ngay đó liền biết tại Tề Anh ngăn
Ánh trăng sáng mà luôn thương nhớ suốt mười năm ôm một con mèo trắng nước mắt lưng tròng bên cạnh tràn đầy áy náy
Con mèo liếm bàn chân và ngước mắt lên
Hoá là con mèo của nàng
Ta khí huyết dâng trào rút thanh kiếm của thị vệ bên cạnh ánh sáng lạnh lẽo lập tức bắn :
– Tiện nhân lấy mạng ngươi
Ánh sáng lóe lên cổ tay dễ dàng bắt lấy kiếm trong tay Tề Anh giật mất ngã nhào mặt đất
Tề Anh trầm mặc một lát sắc mặt tái nhợt :
– Thái tử qua đời cung nhân thị vệ túc trực ngày hôm nay bộ xử tử
Hắn dừng một chút cùng cũng thêm câu gì cũng xử phạt ánh trăng sáng Minh Châu phu nhân
Tề Anh cũng thích Thái tử bởi vì nó là do sinh
Tên của Thái tử cũng là do đặt gọi là Bình An một cái tên quê mùa
đã hy vọng thật sự đứa nhỏ cũng như cái tên cả đời bình an
Giọng khàn đặc:
– Các ngươi mang con của cuối cùng giết nó Tề Anh nó cũng là con của ngươi mà
Minh Châu phu nhân bên đột nhiên nôn khan Thái y vội vàng chạy đến chẩn là mang thai
Con của thì mất còn cô thai
Ta thốt nên lời cổ họng phun máu ngón tay run rẩy hướng đến tiểu Bình An bò tới
– Tiểu Bình An mẫu hậu đón con về cung nhé
3
Năm đó nhập cung chỉ mới mười bốn tuổi Ta hỏi thúc phụ chiếp chính vương rằng đúng là bệ hạ sừng rồng ở đầu như lời Thúc phụ đội mũ phượng nặng trĩu đến gập cả
– Bệ hạ tuấn tú sừng gì
Ta nắm gấu váy thấp thỏm vô cùng
– Nếu ngài thích con thì làm đây
Thúc phụ hiếm khi dịu dàng với như
– Chỉ cần con họ Thôi bệ hạ nhất định thích con
Kỳ thật ngày chỉ là dự còn dự định tiến cung là con gái ruột của thúc phụ Chỉ là vị biểu tỷ may bệnh nặng qua đời chứ nếu làm thể coi trọng mà nâng lên
Thúc phụ sợ vì Thái hậu cũng họ Thôi bà sẽ chăm sóc thật
Thúc phụ hề lừa gạt bệ hạ thực sự trai
Lần đầu tiên thấy bệ hạ đã nhận ngày đã từng gặp cũng ngay trong hoàng cung thôi
Ta và biểu tỷ từng Thái hậu giữ trong cung để chơi với bà ngờ gặp cung biến
Ta vô tình chạy một nơi cửa khoá mấy tầng khoá nặng nề cách một cánh cửa đưa bánh ngọt cho tên quỷ đói mấy ngày bên trong
Mà mi tâm tên quỷ đói giống với bệ hạ một nốt ruồi son giống như tiểu Quan Âm Hóa do bệ hạ lời nên khóa nhốt trong phòng tối tại cung điện
Ta cung làm Hoàng hậu nhưng bệ hạ cho ở Ngô Cung nơi mà từ xưa các Hoàng hậu đều ở
Hắn nơi đó âm khí quá nặng mãi về mới biết chuẩn những thứ nhất dành cho trong lòng
Cũng chính là Thôi biểu tỷ của
khi đó nào biết chỉ nhớ khi uống xong rượu hợp cẩn khuôn mặt đỏ bừng ngước lên bệ hạ đang nheo mắt với
Ta hỏi nhớ cô nương nhỏ đã đưa bánh cho lúc
Hắn ngăn lời sắc mặt khó coi
– Tại là ngươi mà là Minh Châu
Minh Châu là tên của biểu tỷ
Lúc đó mới nhận thì tin tức biểu tỷ bệnh nặng qua đời thúc phụ giấu kỹ bệ hạ cũng luôn cho rằng Hoàng hậu của là Minh Châu biểu tỷ
Ta há miệng khó xử biết cho nhất thời cảm thấy hổ vô cùng
Cứ như là trộm đồ của Minh Châu biểu tỷ
Sắc mặt bệ hạ tái xanh như là hạ nhục giống như đã trong mắt cái gì đó
Hắn hỏi gì thêm nữa giọng điệu nhạt
– Thu xếp Thôi thị
Khoảnh khắc lụa đỏ vén lên đó chợt nhận bệ hạ hề hỏi tên của
Mà từ đó về chỉ gọi là Hoàng hậu hoặc Thôi thị bao giờ gọi tên
Mới đầu là chính ôm ảo tưởng với bệ hạ Tề Anh giờ vỡ mộng tự nhiên cũng đau đớn một chút
Khi cung đến gặp Thái hậu
Lúc đó bà đã dấu hiệu mệt mỏi thường xuyên giường ngủ gặp mới chút tinh thần Bà và với :
– Khi tiến cung cũng mười bốn tuổi So với biểu tỷ thì con ngoan hơn nhiều ai gia thích con
Không một ai đã từng gặp Minh Châu biểu tỷ mà rằng thích hơn tỷ Dù tỷ xinh lương thiện
Nhất thời biết đáp thế nào lúng lúng túng
– thưa mẫu hậu hình như con làm bệ hạ vui Người hỏi con tại là Minh Châu
Có lẽ Thái hậu thấy ai thẳng thắn lo lắng như càng thêm thoải mái
– Bọn họ làm sai trách con Con chỉ cần làm một Hoàng hậu đối xử với Hoàng thượng lâu dần trong cung sẽ biết con là thôi
Khi từ biệt Thái hậu quỳ xuống đất cầm tay chiếc vòng ngọc mà Thái hậu tháo cho ngập ngừng nhẹ giọng hỏi:
– Mẫu hậu con là Hoàng hậu của ai
Giọng của Thái hậu kiên quyết hơn bất kỳ ai khác
– Con là Hoàng hậu của Đại Tề
Không Hoàng hậu của Thôi gia cũng Hoàng hậu của Tề Anh Mà là Hoàng hậu của Đại Tề
Mười năm nay đều nghĩ như mà bước tiếp
4
Khi đó bệ hạ chỉ hơn hai tuổi cũng chỉ mới mười sáu cuối năm mới sang mười bảy
Trước đó vì lập chính cung nên lục cung đều bỏ trống
Ta làm Hoàng hậu từ từ tiếp nhận công việc quản lý hậu cung từ Thái hậu
Đó là thời gian ở hậu cung sung sướng nhất
Thực sự bệ hạ đối xử với lãnh đạm Hắn đến cung của chẳng qua chỉ vì thể diện của thúc phụ Nhiếp chính vương
Đến lần thứ hai vẻ sốt ruột ngẩng đầu dịu dàng
– Nếu như bệ hạ bận rộn công vụ triều chính mỗi tháng chỉ cần đến mùng một và mười lăm là Thần cam đoan sẽ cáo trạng với thúc phụ
Dù thứ bọn họ là một Hoàng hậu kính trọng chứ một sủng phi
Tề Anh cúi đầu như thể lần đầu tiên một cách nghiêm túc
Ta đón ánh mắt của mà hề né tránh nghĩ một hồi nghi hoặc hỏi :
– Ngươi trong lòng
Cổ họng nghèn nghẹn bừa
–
Lúc đó mới thấy thả lỏng vai rũ xuống Địch ý tiêu tán một chút chúng kết thành liên minh ngắn hạn
Mới đầu tin tưởng lắm Về chắc thấy quá mức vụng về mà dã tâm cũng đủ lớn để làm loạn nên cũng đồng ý ở bên cạnh
Bệ hạ năm đó cũng trưởng thành Mỗi lần đến cung của thừa lúc cung nữ trông coi bên ngoài buồn ngủ đưa trèo cửa sổ né khỏi thị vệ tuần tra chạy đến hồ Ngọc Minh ngắm trăng
Mặt trăng to và sáng bệ hạ :
– Thôi thị thật ngươi cũng tệ
Mỗi buổi chiều đều tự làm bánh ngọt đưa đến cho bệ hạ tiểu thái giám bên cạnh cũng thích vì nếu bệ hạ ăn bánh ngọt thì đó tất cả đều chui bụng của bọn họ
Thật bệ hạ ăn bánh ngọt Chỉ là đã từng ăn bánh của Minh Châu biểu tỷ làm sợ nếu ăn nhiều bánh sẽ quên mất hương vị bánh mà tỷ làm
Ta coi như biết gì hết hàng ngày đều đưa bánh đến cho đến một hôm bệ hạ đè tay xuống hỏi
– Thôi thị ngươi biết chơi trượt băng
Ta lắc đầu siết tay chặt hơn Chiều hôm đó trốn gặp thúc phụ cùng với đến hồ Ngọc Minh đã đóng băng để chơi đùa
Mới chớm đông mặt hồ đã kết thành băng
Ta giống như con vịt mặt hồ băng lắc lư trái mọi xung quanh cúi đầu nén
Duy chỉ bệ hạ Đại Tề mười sáu tuổi mặt băng mà đến nỗi thể vững vô cùng chừa thể diện cho mặt mày tươi như gió xuân
Hắn trượt băng tựa như rồng nhập trời cao Cuối cùng cũng dừng mặt
Hắn gì dắt tay lòng bàn tay của nóng hổi giúp thoải mái trượt băng
Làn váy xoay tròn theo gió trâm ngọc leng keng hòa cùng tiếng chính cũng bao giờ thấy vui như lúc Khi dừng thở hổn hển mặt lộ khí phách của thiếu niên
Hắn cúi chạm nhẹ chóp mũi của :
– Thôi thị nếu ngươi họ Thôi thì quá
Bệ hạ cực kỳ căm ghét việc Thôi gia điều khiển
Đối với bệ hạ cũng là một sự sỉ nhục Không biết ở một kẻ huyết mạch đê tiện chiếm lấy chủ vị chính cung của bệ hạ giống như tuyên bố cho khác rằng chỉ cần ngươi họ Thôi liền thể ngang
Ta mím môi đáp Bởi vì thấy thúc phụ bừng bừng lửa giận phía bên cạnh còn nhiều đại thần
Bệ hạ buông tay nương theo ánh mắt của nhún vai thuận tay gạt một giọt nước đang đọng lông mày của
Thúc phụ còn tránh né mà khiển trách bệ hạ thất hứa ngay mặt những cung nhân đại thần
Vua của một nước lúc mất thể diện chỉ thể cụp mi che khuất đáy mắt
Khi đó đã mơ hồ cảm giác rằng nhiều việc thể thay đổi
Về thúc phụ một tìm ông thể giống như trong phủ tùy ý giao huấn nữa
Bởi vì còn là cháu gái trong phủ của ông mà đã là Hoàng hậu Đại Tề
Thúc phụ dịu dàng hòa ái hành lễ với :
– Bệ hạ và nương nương tình cảm Thần thật lòng cảm thấy vui vẻ
Đề tài chuyển tới:
– Chỉ là còn cần đứa bé
Ta siết chặt tay gấu áo thất thanh lên tiếng:
– Thúc phụ con mới mười bốn tuổi
Sắc mặt thúc phụ đổi:
– Mười bốn tuổi còn nhỏ nữa huống chi đầu xuân sang năm là tuyển tú thời gian cho con còn nhiều