Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 996
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 996 - Anh hùng cái thế của ta 04
Trải qua một đêm điều chỉnh tối qua biết do uống thuốc thân thể cô đã hơn nhiều cô thử dậy đầu vẫn đau thế nhưng suy yếu giống như hôm qua cũng vững lúc Trương Hồng Nghĩa ở trong nhà cô nhân cơ hội chạy trốngian phòng lúc nguyên chủ ở qua cho dù nhắm mắt cô cũng thể gian nhà tổng cộng hai gian một gian phòng thêm phòng bếp một gian chính là chỗ cô ở còn chuyện tắm rửa Trương Hồng Nghĩa luôn luôn tắm luôn ở trong sân lối duy nhất là ở giữa hai gian phòng lúc Bách Hợp vịn tường phòng lớn cửa đóng chặt cô cố gắng đẩy hai cái bên ngoài mà khóa
Trương Hồng Nghĩa bề ngoài chút ngốc kì thực cũng chút thông minh lúc khóa cửa cô chạy thì biện pháp bây giờ thoát chạy gian phòng cửa sổ để chui nếu như thân thể Bách Hợp lên khó bảo Trương Hồng Nghĩa sẽ làm chuyện gì cô lòng như lửa đốt về phòng thời gian đợi cô nhanh chóng khỏi bệnh mới thể nghĩ biện pháp chạy trốn khỏi nơi
Cô làm mấy động tác giãn gân cốt đơn giản cố nén cảm giác choáng váng trong đầu làm một lần tinh thần luyện thể thuật một trận mồ hôi liền cảm thấy dễ chịu hơn một chút thì bên Trương Hồng Nghĩa mới trở về
Bách Hợp cuống quít trèo lên giường mở khóa đẩy cửa phòng Lúc tiến còn lưu mùi máu hòa cùng mùi mồ hôi ở cửa liếc mắt Bách Hợp một cái buồn bực đầu ngoài ngay đó tiếng rửa nồi vang lên nhóm lửa
Buổi trưa hôm nay vẫn nấu cháo nhưng trong cháo thêm một chút thịt heo bên trong chỉ bỏ một chút muối mặc dù gia vị gì thế nhưng so với cháo hoa hôm qua ăn để xua mùi thuốc lúc ăn thứ đơn giản còn mùi hương xông mũi khiến bụng Bách Hợp vang lên tiếng kêu ‘ọt ọt’
“Lúc mới dậy ” Hắn hỏi một câu Bách Hợp để ý đến giơ tay gãi đầu cố kiềm nén : “Buổi sáng đói bụng đã ăn cái gì Ta ngoài sớm phần thức ăn cho nàng để ở bàn bên ngoài lấy nắp đậy lên Ngươi ăn” Hắn hỏi nửa ngày Bách Hợp để ý đến biểu tình dần dần bắt đầu trở nên chút hung hãn một đôi mắt to như mắt trâu trừng lên Bách Hợp một lúc lâu mí mắt hạ xuống khóe miệng đều chút cứng ngắc hai bàn tay nắm chặt thấy Bách Hợp cảnh giác gãi gãi đầu bưng chén lên im lặng đến bên cửa đặt mông bên cạnh ngưỡng cửa
“Cha mẹ ở ” Hắn đưa lưng về phía Bách Hợp lúc ăn một bát cháo nhanh như chớp một lát đã ăn xong lúc ăn xong bưng bát trở về đặt bàn chén liếm sạch sẽ liền một hạt cơm cũng thấy còn ánh mắt của tận lực về phía Bách Hợp bên cũng cách cô quá gần nhưng thỉnh thoảng lúc Bách Hợp cúi đầu ăn cơm thể cảm giác ánh mắt của rơi cô ăn một chén nhỏ chút ăn vô Trương Hồng Nghĩa chằm chằm bát giơ tay qua đây chú ý câu hỏi của cô giọng nguyên chủ mềm mại nhỏ nhẹ hơn nữa bởi vì bệnh nặng vẫn nên lúc chuyện thì giống như tiếng mèo kêu Trương Hồng Nghĩa chằm chằm bát của cô:
“Không ăn hết Mới như thế mà đã no ” Hắn cao giọng lên một đôi lông mày rậm nhíu giơ tay qua đây bưng bát đút cho cô nhưng Bách Hợp nghĩ đến tình cảnh lúc mớm thuốc đút cháo chút nghĩ ngợi cầm chiếc đũa lên đánh mu bàn tay
‘Bộp’ một tiếng hai đều ngẩn
Trương Hồng Nghĩa da dày thịt béo đánh một cái cũng đau mu bàn tay ngoại trừ còn lưu một một chút cháo thịt thì còn bất cứ dấu vết gì ngay cả da cũng đỏ lên giơ tay lên liếm liếm chút bất mãn :
“Sao ngươi đánh ”
Động tác của Bách Hợp thuần túy chỉ là hành động vô ý đang còn lo lắng thẹn quá hóa giận tay đánh ngờ Trương Hồng Nghĩa thì hung hãn nhưng tính tình cũng quá kém cô xem Trương Hồng Nghĩa nhỏ nhẹ để cái bát xuống đang định sang chuyện khác thì ngờ đem vết cháo mu bàn tay liếm khô nhặt lên chiếc đũa thay cô rửa mới một lần nữa đặt lên bát của cô :
“Nghe đại hộ thường chú ý sạch sẽ tay lúc nãy còn rửangươi mau ăn ăn no mới sức
“Ngươi làm gì” Bách Hợp thấy cho ăn no để khí lực thân lông tơ liền dựng lên càng khả năng giơ tay lấy chiếc đũa
Vừa cô bởi vì đánh Trương Hồng Nghĩa còn cảm thấy da đầu chút tê dại giờ càng cảnh giác Lúc hỏi lời da mặt của Trương Hồng Nghĩa liền đỏ lên ‘Hắc hắc’ hai tiếng giơ tay lên sờ gáy của :
“Ngươi làm gì Vội vàng ăn uống no đủ ngươi là vợ của chúng viên phòng ngươi cho sinh một đống oa nhi trong nhà giặt quần áo làm cơm mấy chuyện chắc ngươi làm chứ hả” Hắn xong khụ hai tiếng làm bộ sửa quần áo làm bộ để ý điều cặp mắt to trung lộ chút lóe ánh sáng lập lòe dám thẳng mắt Bách Hợp Bách Hợp thấy lời của mày liền nhíu :
“Ta vợ của ngươi”
Nguyên bản Trương Hồng Nghĩa thấy cô mở miệng chuyện trong lòng còn chút hạnh phúc ngờ Bách Hợp là câu cô vợ của lập tức chút nóng nảy thoáng cái lên
Hắn vóc cao to lực lưỡng động tác dậy vội vàng khiến cho cái ghế ngã ngửa nhưng để ý chỉ lớn tiếng hỏi: “Thế nào vợ của Nàng cho rõ một chút nàng là mang về thế nào ”
“Tại là vợ ngươi chúng một là làm lễ thành thân hai bái đường ngươi thấy qua cha mẹ Lại uống qua rượu giao bôi thế nào chính là vợ của ngươi mai mối cưới hỏi cũng chỉ bằng lời của ngươi thể tính ”
Tình tiết Trương Hồng Nghĩa nhiều lắm tướng mạo dọa Chu Bách Hợp sống với mấy năm ở mặt dám thở mạnh sợ làm sai chuyện gì sợ như mạng úy như hổ còn cãi qua Bách Hợp cũng tận lực chọc giận thế nhưng nghĩ tới mấy ngày viên phòng cả cô nổi da gà cô nghĩ hoặc làm cho Trương Hồng Nghĩa tức giận đến mức chán ghét cô hoặc cũng làm cho Trương Hồng Nghĩa tạm thời thể đụng cô ít nhất lúc cô còn luyện tinh thần luyện thể thuật bây giờ còn là đối thủ của sẽ thực hiện
Lời ép hỏi của cô làm cho Trương Hồng Nghĩa á khẩu nên lời cắn chặt răng chằm chằm Bách Hợp biểu tình chút dọa Lúc Bách Hợp cho rằng tức nóng nảy sẽ động thủ đột nhiên vươn một bàn tay:
“Ta mặc kệ những thứ Ngươi là dùng năm văn tiền mua về ngươi làm vợ của ngươi đưa năm văn”
“…” Một câu làm cho Bách Hợp mở miệng nổi nguyên chủ đúng là Trương Hồng Nghĩa mua về nhà hơn nữa lúc cô đồng nào xác thực là tiền lấy để trả cho lúc một cơ hội như để cắt đứt quan hệ với làm khó vì năm văn tiền Bách Hợp tức đến mức thổ huyết một đồng tiền làm khó hùng hảo hán cô khó khăn giật giật miệng chuyện lúc Chu gia xét nhà lưu vong trong nhà vật đáng giá đều đoạt lúc cô còn tiền Lúc Trương Hồng Nghĩa cô á khẩu trả lời chút đắc ý :
“Không Không thì ngươi chính là nữ nhân của chạy thoát Không cả ngày nghĩ đông nghĩ tây thì ăn cơm nhanh lên ăn xong thì rửa bát ”
Bách Hợp lên tiếng trong lòng phiền muộn để ý tới chính đắc ý dào dạt xong Bách Hợp tiếp lời biểu tình chút ủ rũ ngơ ngác giơ tay qua đây đẩy cái bát: “Mau ăn cơm nguội mất”
“Ăn vô” Bách Hợp bưng bát lên hứng thú gấp gáp : “Nhường ngươi rửa bát cơm cũng ăn vội vàng ăn xong lần bát rửa nhưng lần khi ngươi khỏi bệnh thì chúng bái đường sẽ mời mấy đến ăn cơm đến lúc đó bát ngươi rửa cơm ngươi cũng nấungươi học nhiều ngươi yếu ớt như ” Hắn càng về biết nghĩ tới điều gì mặt nghệch đầu cúii xuống một màu đỏ sậm từ cổ lan nếu lúc đang buổi trưa mặt trời chiếu rõ hơn nữa Bách Hợp gần thì sợ rằng sẽ thấy
Trong lòng cô nhói lên Trương Hồng Nghĩa thoạt hung lúc chuyện giọng cũng to nhưng xem tính tình cũng khó chịu lắm cũng khó đối phó giống như trong tưởng tượng của cô dừng một chút cố ý thăm dò :
“Ta tạm thời bái đường Ta thích ngươi gả cho ngươi”
Nếu như tính tình Trương Hồng Nghĩa thật giống với bề ngoài hung hãn của Bách Hợp như nhiều nhất cũng chỉ làm cho mất hứng mà thôi tuyệt đối sẽ động thủ nếu như tính tình thật động thủ Bách Hợp chỉ đành cắn răng nhẫn nại nghĩ những biện pháp khác mà thôi
Lời dứt sắc mặt Trương Hồng Nghĩa thoáng cái liền lạnh : “Chỗ nào thích Ta khả năng làm việc khí lực lớnở cái đất Doanh châu ai mà cho Trương Hồng Nghĩa mấy phần mặt mũi tiểu cô nương chỗ nào thích ”
“Chỗ nào cũng thích dù bái đường gả” Bách Hợp động thủ trong lòng thở phào nhẹ nhõm Hắn nắm nắm tay sắc mặt xanh đen lồng ngực phập phồng hai mắt trừng lớn hung dữ nhưng Bách Hợp cố nén khẩn trương trong lòng thử thăm dò bước về phía phòng ở phía gào lên: “Trở về To gan”
Mới đầu Bách Hợp còn chút lo lắng sẽ xông lên nhưng thấy hô mấy tiếng giọng càng lúc càng lớn nhưng thấy tiếng bước chân liền thở phào nhẹ nhõm thừa dịp chú ý vội vàng trở về phòng