Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 933
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 933 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 48
Cô còn cho rằng cô thể ở đây bầu bạn với một đời biết đối với đó chỉ là muối bỏ biển trong sinh mệnh dài đằng đẵng Vì vài chục năm ngắn ngủi thậm chí bỏ ngàn năm chờ đợi Lúc cô chỉ nhanh nhanh đem linh lực trả về cho kích động đến mức thân thể phát run miệng nhanh chóng niệm Đạo Đức Kinh nhưng Bách Hợp cảm thấy dù đã niệm nhanh nhưng hiểu vì tốc độ niệm Đạo Đức Kinh của cô vẫn thua kém tốc độ phản tổ của Dung Ly
“Có sức mạnh của thì nàng thể tìm khí tức của … sẽ nhận em trở về sẽ thích nàng” Dung Ly tựa đầu thân Bách Hợp thở tạo những tiếng gừ gừ trong họng: “Kỳ thực kỳ thực… … về núi Bàn Long Tiểu Hợp… Tiểu Hợp về núi Bàn Long … về quá khứ”
Cậu về núi Bàn Long ngày xưa Bách Hợp cảm thấy vô cùng thống hận chính cô hận biện pháp nào thể giúp thành tâm nguyện Cô chỉ hận thể đem cả thế giới dâng lên mặt Dung Ly Thoả mãn bộ tâm nguyện của cho dù bảo cô vì thế mà chết cũng
“Tôi đồng ý làm cương thi để ở với cắn biến mất…” Bách Hợp tiếp tục niệm Đạo Đức Kinh nhưng cô càng gấp gáp hình như thời gian trôi qua càng nhanh nhanh vô cùng Dung Ly lúc đã biến thành bộ dạng lúc cô thấy lần đầu tiên một cương thi lông đen bề ngoài cực kì đáng sợ Cặp mắt của lúc đã đỏ rực lời Bách Hợp hình như khoé miệng nhếch lên cặp mắt đỏ như hai viên hồng ngọc hình như sáng lên bất giác đưa tay tóm lấy Bách Hợp nhưng ngay đó như bỏng rụt tay về Đầu lắc như trống bỏi:
“Không cắn cắn” Lúc lý trí của đã chút mơ hồ nhưng vẫn lờ mờ còn nhớ Bách Hợp thích làm cương thi cô thích làm đã từng cầu cô cầu cô đồng ý để cắn một cái nhưng cô đã cự tuyệt Cô làm cho nên thiếu niên cương thi lúc đó linh trí mới sơ khai chỉ một tâm nguyện suốt đời đó là làm để học làm
Đáng tiếc là mãi cho đến lúc đã sắp biến mất đến nơi tâm nguyện vẫn thể thực hiện
“Dung Ly Dung Ly là hãy để rời Tiểu Hợp là ý ” Cậu cố gắng hỏi một câu Bách Hợp liều mạng lắc đầu: “Không ”
“Kỳ thực lúc đó lẽ đã chết là nàng giúp linh trí…” Lúc đám đạo sĩ núi Bàn Long tính toán dính máu thiếu chút nữa thì bọn họ luyện hoá thành cương thi thủ sơn Là Tiểu Hợp dùng một thân đạo thuật của cô cứu về giúp lấy tỉnh táo Ân tình cũng sớm nên báo đáp
“Ta… gừ gừ… học tri ân đồ báo học…grừ… học tình cảm Tiểu Hợp chích… chích Tiểu Hợp là ” Cậu mở to đôi mắt lớn đến mức chút đáng sợ thanh âm như mài qua giấy ráp cực kì khó thành câu cũng cố gắng nhiều thỉnh thoảng xen giữa câu còn những tiếng “chích chích gừ gừ” thế nhưng hỏi cô đã thành
“Là là vẫn luôn là đã học cách làm ” Cô mới là cô gọi là nhưng so sánh với Dung Ly cô làm bằng một phần trăm Bách Hợp ôm chặt thân thể của thân hình đang càng lúc càng to lớn nhưng thở càng lúc càng yếu ớt Thân thể to lớn hơn là biểu đạt cho sức mạnh tăng trưởng mà là vì thực lực của đã tiêu tán còn chế nổi hình dạng Nước mắt Bách Hợp tuôn rơi lã chã cô liên tục gật đầu khiến nước mắt cứ thế văng đầy mặt Dung Ly
Dường như lấy đáp án lòng nhất Dung Ly toét miệng Hai chiếc răng nanh của đã còn cách nào giấu lông đen cũng đã bắt đầu chuyển màu xanh lục đôi mắt cũng biến xanh
“Rốt cục học cách làm làm thực làm thực Khó trách Tiểu Hợp chỉ làm …” Cậu xoay đầu nhưng thân thể đã còn khí lực cho dù dốc hết khí lực thân cũng chỉ làm cho tóc động đậy nhè nhẹ mà thôi cực kì thấy Bách Hợp nhưng đôi mắt đã biến màu xanh lục còn thấy gì nữa Cậu cố gắng ghi khắc hình ảnh Bách Hợp trong lòng nhưng hiện tượng phản tổ chỉ khiến thân thể xuống cấp trí lực cũng dần dần yếu bớt chút kinh hoàng phát hiện hình như đã quên mất nhiều nhiều chuyện
“Đừng thương tâm sớm muộn gì cũng chết…” Trước mỗi lần đều là trơ mắt chứng kiến cô ngay mắt Lần ích kỉ một chút bắt Bách Hợp chịu đựng một lần trơ mắt Cậu lau nước mắt cho Bách Hợp nhưng thân thể và cánh tay đang dần dần cứng thể nâng lên nổi:
“Ta chỉ là trở về chỉ là… chích chích” Cậu chỉ là đã chọn một phương pháp tồn tại khác để tiếp tục bầu bạn với cô mà thôi Mắt đỏ lên nước mắt Bách Hợp vẫn đang nhỏ mặt nhưng da mặt chết lặng đã còn cảm thấy độ ấm của nước mắt chỉ là vẫn cảm thấy một loại khí tức bi thương đang quanh quẩn bên
Trong lòng cương thi bất thình lình dâng lên mấy phần nghi hoặc Mình là ai Vì ở nơi Vì đang ôm lấy như ôm một đứa bé hình như đang
Trong lúc hỗn độn hiểu nổi dường như một thanh âm trong lòng vang lên: “Ngươi tên là Dung Ly Ngươi là Dung Ly Thích Tiểu Hợp…” Âm thanh giống như một ấn kí dù cho lúc đã quên mất nhiều sự việc đã quên mất núi Bàn Long quên lão đạo sĩ quên nơi nào trái cây ngon quên ở linh tuyền quên từng ở chỗ nào trộm xiêm y mặc lên giả làm chỉ còn riêng mấy chữ vẫn rơi trong lòng
Cậu kìm lòng há miệng mơ hồ rõ :
“Ta tên là Dung Ly Ta là Dung Ly Thích Tiểu Hợp Ta tên là Dung Ly Ta là Dung Ly Thích Tiểu Hợp…”
Cậu lặp tựa như đang thôi miên chính tựa như sợ sẽ quên duỗi tay phủ lên lồng ngực thanh âm dần suy yếu xuống từ một cương thi lông xanh hoá thành một thi thể bình thường Sau đó thi thể Bách Hợp đang ôm chặt lòng trở nên càng lúc càng nhẹ cũng giống như thi thể của Kiều Bách Hợp khoảnh khắc quan tài đánh vỡ từng chút từng chút biến thành những đốm sáng biến mất ngọn cây
Bách Hợp thẫn thờ đưa tay níu nhưng chỉ chụp hư
Một đám ánh sáng trắng chậm rãi bay lên bầu trời
“Ta tên là Dung Ly Ta là Dung Ly Thích Tiểu Hợp…” Bách Hợp ngây ngốc vòng tay trống rỗng của Âm thanh sàn sạt như giấy ráp khó của cương thi giống như còn văng vẳng bên tai Cô chút choáng váng hoa mắt lâu vẫn giữ nguyên tư thế ôm “Dung Ly” Cô gọi một tiếng nhưng xung quanh im ắng chỉ thấy tiếng gió đêm thổi vù vù khua tán cây xào xạc Bách Hợp từ ngọn cây lên Cô nhận mấy ngàn năm linh lực của Dung Ly lúc ngọn cây phí chút khí lực nào cô xung quanh nhưng thấy bóng dáng Dung Ly đã thực sự biến mất
“Dung Ly” Bất thình lình Bách Hợp thét lên một tiếng lũ chim ở bốn phía kinh động vỗ cánh bay lên dáo dát Tiếng vỗ cánh vang lên khắp khu rừng nhưng thiếu niên còn “ là Dung Ly” đã biến mất còn tung tích thực
Bách Hợp bất thình lình cảm thấy phẫn nộ biết làm thế nào mà phát tiết Cô ngọn cây gió đêm thổi quần áo bay phần phật mái tóc dài cũng theo gió bay tung Cô cảm thấy thân lạnh buốt trong lòng như khoét một cái lỗ lớn một luồng lạnh buốt từ trong đó thổi mau chóng tràn ngập thân
“Cậu về đây về đây…” Bách Hợp gọi mấy tiếng nhưng lúc đã còn ai trả lời Những tiếng khò khè của cương thi cũng còn đã chân chính biến mất cô đã quen việc bầu bạn ở bên đến phút cuối cùng đã quen với việc chính mỗi lần bất ngờ xuất hiện trở mặt Cô từng nghĩ qua khi một buông tay tiêu sái sống sót ở sẽ cảm thấy khó chịu đến như
Trước cô luôn cảm thấy mỗi thế giới nhiệm vụ chỉ giống như một giấc mộng mộng tỉnh cô sẽ nhiệm vụ tiếp theo Tuy rằng cô cũng lúc vì những con trong nhiệm vụ mà cảm thấy buồn khổ nhưng thời gian lâu dần cô đã giữ để ít thương tổn hơn tính tình dần trở nên quyết đoán sẽ đầu tư cảm tình chân thật trong nhiệm vụ bởi mỗi lần nhiệm vụ thành cô luôn thể mau chóng rút Cô coi và việc trong mỗi nhiệm vụ thành hạng mục để bản thân luyện Có những nhiệm vụ cô cùng với những con trong đó bầu bạn cả đời mà lúc rời lòng cũng chút vấn vương quấn quýt Dung Ly là đặc biệt cô đã bỏ rơi hai lần thậm chí ở lần đầu tiên gặp trong nhiệm vụ bởi vì gặp nhiệm vụ phía cô hề ấn tượng gì về Dung Ly ban đầu cô còn cực kì sợ Lúc đó khi với cô ‘ là Dung Ly’ thì trong lòng khó chịu đến mức nào
Bách Hợp thể nào biết trong những năm ở trong nhiệm vụ Mao Sơn Dung Ly bầu bạn bên với tâm tình như thế nào Lúc cắn cô thành cương thi để cô ở bầu bạn bên cạnh nhưng cô cự tuyệt trong lòng cảm thấy
Cảm giác đau lòng hối hận tự trách tuôn trào trong lòng một lần còn là cô mà đổi thành thiếu niên cương thi ngoan ngoãn Bách Hợp cảm thấy lòng đau như cắt
“Dung Ly nghĩa là hãy để ” Cô nhớ lúc đó Dung Ly đã dùng cái miệng còn lưu loát để hỏi nước mắt trào Dung Ly đã còn ở đây còn lời cô nhưng mỗi lần nhớ đến câu hỏi cô cảm thấy lồng ngực nghẹn đến mức thở “Không ” Cô ôm ngực nước mắt rơi lã chã nước mắt làm tầm mắt cô mờ những giọt nước mắt gió đêm thổi rơi xuống những phiến lá cây như mưa
Bách Hợp lắc đầu phủ nhận rằng cô ý tứ dù cho thiếu niên cương thi đã cách nào Dù cô thừa nhận nhưng cái tên giống như ngay từ đầu đã chú định cho một kết cục bi thương
Lúc đầu cô thấy cái tên Dung Ly chỉ nghĩ hiểu vì thiếu niên cái tên như Cậu cái tên lòng bàn tay cô giống như đem cái tên khắc lòng cô Cô đã nhiều nhiệm vụ nhiều chuyện nhiều cô đã còn nhớ kỹ chỉ riêng hai chữ Dung Ly cô luôn nhớ trong lòng cho nên trong nhiệm vụ núi Bàn Long khi thấy cương thi dễ thương trong đầu cô liền nhớ đến Dung Ly Lúc cô thốt lên “ là Dung Ly” chỉ là vì thiếu niên khuôn mặt thanh lãnh u buồn cực kì ỷ cô đã khiến cô ấn tượng quá sâu mà thôi
Bây giờ nghĩ nếu lúc đó cô đặt cho Dung Ly cái tên bây giờ sẽ dễ dàng rời như
Chỉ là thời gian đảo lộn trong nhiệm vụ đã biến thành câu chuyện con gà quả trứng Một nan đề đơn giản mà nan giải Rốt cục là vì lần đầu gặp trong nhiệm vụ Dung Ly dạy cô Đạo Đức Kinh từ miệng cô cái tên Dung Ly cho nên mới chuyện cô dạy Đạo Đức Kinh cho một cương thi đặt tên cho là Dung Ly Hay vì cô dạy Dung Ly Đạo Đức Kinh đặt tên cho là Dung Ly cho nên mới cuộc gặp gỡ trong câu chuyện Mao Sơn
Nhân quả tuần hết thảy những chuyện Bách Hợp đều giải đáp cũng biết đây là định mệnh
Nước mắt lưng tròng cô cầm tấm ảnh chụp tay bức ảnh chụp chung của hai rõ là do nước mắt quá nhiều ngăn trở tầm sự thực là cô đang thấy hình ảnh Dung Ly cầm khăn giúp cô lau mồ hôi đang dần dần biến mất đến cuối cùng tấm ảnh chỉ còn một cô đang mà thôi
Người còn trong bức ảnh còn ngay cả dấu tay để tấm ảnh cũng biến mất
Đến cuối cùng chỉ còn một cô
“Dung Ly…”
Đoạn kết:
Dung Ly cứ như biến mất đỉnh núi Bàn Long cũng đột ngột như việc hai bất ngờ gặp cứ thế đột nhiên biến mất
Sợ rằng đã sớm quyết định chủ ý như cho nên mới khăng khăng đòi núi Bàn Long bằng Bách Hợp thừ ngọn cây nhảy xuống đây là nơi cuối cùng Dung Ly mặt khi biến mất cô còn lâu hơn giống như lâu hơn một chút cô còn thể cảm thụ mấy phần khí tức mà Dung Ly để
Sau khi bình tĩnh Bách Hợp mới phát hiện nhiều chỗ thích hợp khó trách lần Dung Ly dễ dàng đồng ý cùng cô rời cổ mộ Cậu vốn là một lưu luyến chuyện cũ trừ ở lần đầu tiên cô gặp trong nhiệm vụ Mao Sơn là đang du đãng bên ngoài ở lần gặp thứ hai tại Bàn Long Sơn lúc đó mới sinh trí lực vì ly khai nơi sinh dung nhập xã hội Bách Hợp còn yêu cầu dựng nhà lúc đó còn khiêng cả quan tài cùng
Một vật quan trọng với như Lance phá huỷ mà tỏ chút để ý Lúc đó đang kinh hỷ vì bất ngờ gặp Bách Hợp xem nhẹ chuyện bây giờ nghĩ chỉ cảm thấy trong lòng xót xa vô hạn
Hình như đã sớm quyết định sẽ làm như cho nên mới yêu cầu trở núi Bàn Long trở về thăm chốn cũ một lần Bách Hợp vốn cho rằng chuyến là để hai cùng quy ẩn ở núi Bàn Long ngờ kết quả biến thành cô một thui thủi ở nơi Còn coi nơi là quê hương sinh cũng chọn lựa từ nơi
Cô ngọn cây lâu xem mặt trời đỏ rực nhô lên từ phía đông Mới hôm qua cô còn cùng Dung Ly xem mặt trời lặn còn ở chỗ duỗi tay chạm vầng trăng Ánh mặt trời chiếu thân Bách Hợp cô duỗi tay như chạm vầng mặt trời sáng rực ánh nắng ban mai ấm áp chiếu thân thể làm tan sương mù khuôn mặt cô Những giọt sương bốc ánh mặt trời giống như thiếu niên đêm qua ánh trăng mãi đến khi biến mất vẫn còn đang mỉm
Bách Hợp nghĩ đến Hạ Thanh Hàn khi đó cũng giống y như biến mất lưu một chút vết tích nào giống như thế gian từng dấu vết gì về sự tồn tại của
Rời khỏi ngọn cây Bách Hợp thực sự thử tới nơi Dung Ly là trái cây ngon qua nơi từng đến trộm quần áo Nơi đó bây giờ đã thay đổi Cô cố gắng hồi tưởng hương vị trong kí ức mua cây giống cố gắng đem trồng ở tất cả những nơi thể trồng Từ đó cô xây một căn nhà để ở núi Bàn Long
Một chuyến lữ trình vốn là chuẩn cho hai cuối cùng biến thành một Vài năm cô từng ghé nhà cũ của Vân Bách Hợp hình như Vân Mẫn hề thấy kì lạ về việc cô bỏ hình như ông đoán cái gì nên đối đãi với cô vô cùng khách khí Cuộc đời ông chú định là một đời ba chỗ năm chỗ thiếu bởi việc con gái còn vẫn là một hiện thực mà ông thể tiếp thu Bách Hợp thử hỏi Đường Toàn quả nhiên ông cụ nhớ một tên là Dung Ly Ông nhớ tên của từng đã cùng tham gia chuyến cổ mộ cũng nhớ những ai đã chết như thế nào trong cổ mộ thậm chí nhớ rõ cả Lance thế nhưng ông nhớ thiếu niên khi tỉnh đã mang bọn họ khỏi cổ mộ Trong kí ức của Đường Toàn cuối cùng kết quả là Bách Hợp đánh chết Lance đưa ông ngoài
Hình như ông cũng đoán Bách Hợp là bình thường nhưng chừng mực mà hỏi
Giống như thế gian từng một thiếu niên tên là Dung Ly Cuối cùng đã bay sạch sẽ khỏi thế giới lưu chút gì
Bách Hợp nghĩ đến khi đó đã chỉ là trở về cũng là chết lẽ chỉ nghĩ như cô mới còn thấy trong lòng đau đớn mỗi khi nghĩ về Dung Ly nữa
Không gian vẫn là bộ dạng như cũ nhưng Bách Hợp mơ hồ cảm thấy giống trong các tinh thần tổ hợp cô cảm thấy mơ hồ cảm thụ các loại tinh thần lực đang lưu chuyển hơn nữa điều làm Bách Hợp cảm thấy ngoài ý nhất là hình như trong thân thể của cô còn linh lực tồn tại Trước dù cô liều mạng rèn luyện thế nào như trong nhiệm vụ của lão long vương Kính Hà cô tu luyện hơn mười vạn năm đem Đạo Đức Kinh phát huy đến tận cùng nhưng trở về gian cô trở về bộ dạng vốn mà thôi
Tóm tất cả những gì thu hoạch ở trong nhiệm vụ cô đều thể mang về gian nhưng lần khác hẳn lần khi cô nhận thực lực của Dung Ly trở gian linh lực dường như hề biến mất chỉ tiềm phục trong thân thể của cô giống như đã cái gì đó cầm cố giữ chặt khiến cô tạm thời thể sử dụng bộ
Bách Hợp thử vận khí nhanh cảm nhận trong thân thể thực sự linh lực tồn tuy tạm thời thể sử dụng nhưng nhờ linh lực nên cảm nhận của cô so với bất đồng Không giống là như thế nào thì cô rõ ràng đáng tiếc lúc Lý Duyên Tỷ ở gian nếu cô thể hỏi xem tình huống như là
Có lẽ vì Dung Ly khác với các đối tượng trong nhiệm vụ khác là một phần của Lý Duyên Tỷ tách phong ấn cho nên những gì tặng biến mất theo nhiệm vụ kết thúc mà trái theo cô trở tinh
Món quà của Dung Ly vượt quá sức tưởng tượng của Bách Hợp cô ngây bầu trời thở dài