Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 932
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 932 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 47
Beta: Sakura
Vốn đang yên lặng Dung Ly chuyện Bách Hợp thể tưởng tượng đột nhiên nhắc đến Lý Duyên Tỷ cô giật nảy bất giác thẳng dậy khuôn mặt Dung Ly vẫn còn đọng nét nhưng ánh mắt đang dần trở nên mông lung:
“Thật xa nàng thực dễ dàng mới chờ nàng tới” Trong giọng của mấy phần tính khí trẻ con đã bỏ ngàn năm đợi chờ để đổi một lần gặp thứ dễ dàng mới đạt như thật hề buông tay
Trong lòng Bách Hợp lúc đã nhấc lên sóng to gió lớn cô hiểu làm Dung Ly thể biết đến sự tồn tại của Lý Duyên Tỷ càng hiểu bằng cách nào biết Lý Duyên Tỷ đang gặp rắc rối Cậu thiếu niên tưởng như trong suốt đến độ thể xuyên thấu hết mặt cô ngờ tự cất giấu bí mật trong lòng
Ngày hôm đó gặp hề hỏi Bách Hợp vì cô xuất hiện ở nơi giống như đối với việc cô xuất hiện một chút cũng ngoài ý Lúc đó cái gì cũng hỏi Bách Hợp còn âm thầm thở phào cô tưởng rằng hỏi cô cũng nhắc đến sự việc liền thể cho qua Cô lừa Dung Ly cũng kiếm cớ qua loa với vì thiếu niên đơn thuần là đã tiêu hao bộ lực chú ý trong sinh mệnh của chỉ để chờ đợi cô
Thế nhưng mà hình như cái gì cũng đều biết cả chỉ toạc thân thể Bách Hợp bắt đầu run lên nhè nhẹ cô ôm lấy eo Dung Ly chút gấp gáp gọi thành tiếng:
“Dung Ly…”
“Ta hiểu mà nàng cần ” Cái gì cũng biết cả còn vì thế mà làm nhiều tựa đầu đỉnh đầu Bách Hợp để mặt cô áp ngực để cô thấy bộ dạng hiện tại của bản thân
“Tiểu Hợp nàng tìm một khó lắm” Dung Ly khe khẽ giống như đã hạ quyết tâm để làm gì đó: “Ta đã từng tìm biết” Cậu đã chịu bao nhiêu khổ sở thật nỡ để cô cũng chịu những đau khổ giống như chút nào Sao thể nhẫn tâm để cô gái chiếm vị trí đặc biệt trong sinh mệnh của vất vưởng như một du hồn lang bạt khắp thế gian tìm tìm kiếm kiếm Cậu đã chịu đủ đau khổ biết mùi vị của nó khó tiếp thụ thế nào đó là mấy ngàn năm vắng vẻ cô tịch kì thực sinh mệnh dài đằng đẵng với khác mà lẽ là chuyện cầu mà nhưng với nó giống như một gánh nặng mệt mỏi
“Ta sẽ giúp nàng vốn dĩ cũng sớm nên trở về” Chỉ là chấp niệm của quá sâu đây gì cũng trở về Dung Ly đột nhiên đưa tay ôm ghì Bách Hợp lòng sức lực lớn đến mức Bách Hợp cảm thấy xương cốt chút đau đớn nhưng cô giống như để những đau đớn đó lòng đầu cô Dung Ly ghì chặt ngực thể thấy khuôn mặt càng biết khuôn mặt lúc biểu tình Cô chỉ thể vòng tay ôm eo Dung Ly gò má dán ngực Thân thể của độ ấm từ lồng ngực cũng thấy tiếng tim đập nhưng tất cả vẫn mang cho cô cảm giác an Sau khi Lý Duyên Tỷ biến mất cô vẫn luôn lo lắng nhưng biết tìm ai mà kể dù cô cảm thấy dựa năng lực của sớm muộn gì cô cũng tìm cô cảm thấy vẫn đang bình tĩnh lý trí nhưng lúc Dung Ly giúp Bách Hợp đột nhiên thấy đau lòng Cô mở miệng hỏi Dung Ly vì biết chuyện của Lý Duyên Tỷ cô nhớ Lý Duyên Tỷ từng với thất tình của phong ấn Dung Ly nhất định là một trong thất tình mà những lời cũng chứng thực điểm
Trước Bách Hợp luôn cảm thấy cần giúp Lý Duyên Tỷ mau chóng tìm thất tình phong ấn trở về thế nhưng lúc đoán Dung Ly khả năng là một trong thất tình của thì cô bất giác cảm thấy do dự
Không thể nghi ngờ gì nữa Dung Ly đối với cô là đặc biệt cường thế như Diệp Xung Cẩn điên cuồng đáng sợ như Vân Mộ Nam Cậu giống như một giọt nước thanh khiết trong veo sinh từ lúc trời đất mới thành hình Không thủ đoạn cường thế hành vi truy ruổi ráo riết nhưng vô thanh vô tức bước lòng cô Đối với Dung Ly cô giống như thương tiếc giống như yêu thích đó là một loại cảm giác khó mà rõ ràng phân minh Dung Ly giống như một khối thuỷ tinh trong veo cho tới khi gặp cô cô nhuộm lên màu sắc biến thành bộ dạng như hiện tại ba lần cùng gặp gỡ chung sống mỗi một lần đều khiến Bách Hợp cảm thấy trái tim vốn lý trí cứng rắn của cứ mềm dần
“Tiểu Hợp nàng niệm Đạo Đức Kinh cho ” Dung Ly ôm chặt cô buông miệng khe khẽ yêu cầu Bách Hợp gật đầu kìm nén cảm xúc trong lòng nhỏ giọng mở miệng:
“Thiên địa khởi thuỷ hỗn độn sơ khai thành hôn phương chí nhân yên”
“Hồng mông thuỷ phá đắc thanh minh…” Bách Hợp mới niệm chương mở đầu của Đạo Đức Kinh thì giọng của Dung Ly cũng vang lên hình như cùng cô niệm Bách Hợp dán sát mặt ngực hai đồng thanh niệm: “Bàn Cổ sinh thái cực lưỡng nghi tứ tượng tuần nhất khí hoá tam thanh phương thành Đạo Đức Kinh…”
Trong lúc hai niệm Đạo Đức Kinh Bách Hợp vì ghì chặt đầu ngực Dung Ly cho nên phát hiện gò má và cánh tay Dung Ly bắt đầu thấm vầng sáng màu vàng nhàn nhạt ôn hoà hướng về cơ thể của cô mà thấm nhập Bách Hợp chỉ cảm thấy thân giống như ngâm trong nước ấm cực kì thư thái gió lạnh đêm hè từ bốn phương tám hướng đỉnh núi thổi đến cũng hề khiến cô cảm thấy dù là một chút rét lạnh Vầng sáng màu vàng kim giống như mưa phùn vô thanh vô tức thấm nhập ban đầu cô hề phát hiện đợi đến khi cảm thấy tình huống thích hợp cô mới nhận thấy biết từ lúc nào trong linh lực trở nên dồi dào giống như thực lực đã nâng lên một mảng lớn
“Dung Ly” Cuối cùng Bách Hợp cũng ở trong cảm giác ấm áp tỉnh táo cô cảm thấy tình huống thích hợp bất giác ngọi một tiếng ngẩng đầu lên nhưng Dung Ly vẫn ôm ghì lấy cô trong miệng tiếp tục niệm:
“Hàm quan sơ xuất chí Côn Lôn nhất thống hoa di chúc đạo môn…” Lúc Bách Hợp niệm nổi nữa cô càng lúc càng cảm thấy tình huống thích hợp Giọng của Dung Ly càng lúc càng nhỏ xuống một lượng linh lực và đạo lực khổng lồ che trời lấp đất ùa thân thể của cô Bách Hợp giãy dụa ngẩng đầu lên trong giọng lộ mấy phần hoảng loạn: “Dung Ly đang làm gì ”
Cậu thiếu niên mới khi nãy còn khoan khoái với cô núi Bàn Long chỗ nào trái cây ăn ngon vị trí nào đạo sĩ thích luyện công gia đình nào từng lẻn trộm xiêm y lúc ngữ khí nghiêm túc cực kì giọng càng lúc càng gấp gáp linh lực ùa thân thể cô cũng càng ngày càng nhiều Đến khi Dung Ly niệm xong câu cuối cùng thực lực của Bách Hợp đã vùn vụt tăng mạnh lên cô gấp gáp dùng sức đẩy Dung Ly
Cương thi vương mới nãy còn mạnh mẽ vô cùng lúc yếu ớt như một đứa bé dễ dàng cô đẩy xa cuối cùng cô cũng thấy khuôn mặt đang thấm ánh sáng vàng kim của Dung Ly lúc bởi vì mất linh lực đôi mắt đang lộ ánh sáng vàng kim nhàn nhạt từ trong miệng đang nhú hai chiếc răng nanh tất cả đều là dấu hiệu phản tổ nhất định là đã đem bộ linh lực trong thân truyền cấp cho cho nên lúc đã còn duy trì bề ngoài thanh tú nữa mà lộ hình dạng nanh ác
Trong lòng Bách Hợp sợ giận Dung Ly lúc cũng năng lực vững vàng ngọn cây Bách Hợp đẩy thân thể liền rơi thẳng xuống Bách Hợp nhanh tay lẹ mắt mới kịp thời chụp mất một phen lôi kéo về trong lòng chút kinh sợ:
“Cậu làm gì ”
Cậu thiếu niên lúc thể nghiêng thân thể để cô dựa cả buổi lúc ngay cả việc dựa cô hình như cũng làm nổi khuôn mặt tuấn tú của mơ hồ khí đen toát cặp mắt biến thành sắc vàng kim còn hắc bạch phân minh như nhưng ở trong đó vẫn chiếu khuôn mặt hoảng loạn bất lực của Bách Hợp:
“Đừng sợ đừng sợ…” Cậu nỗ lực an ủi Bách Hợp định đưa tay chạm mặt cô nhưng mới vươn đến nửa chừng bàn tay vốn trắng trẻo mảnh mai đã bắt đầu dần dần đen móng tay cũng mọc dài Đôi mắt lộ mấy phần hoảng loạn sợ hãi hình như sợ sẽ cào trúng mặt cô cho nên rụt tay về: “Tiểu Hợp đừng sợ đừng sợ Không cắn nàng cào nàng…”
Bởi vì đang trong quá trình phản tổ giọng cũng còn lưu loát như lúc ban đầu nhưng vẫn miễn cưỡng biểu đạt ý tứ của trong miệng tự chủ mà phát những tiếng gừ gừ cố gắng để rõ ràng:
“Phải ăn cơm ngủ đúng giờ uống nhiều nước Kỳ thực kỳ thực đã sớm mệt mỏi sớm nên trở về yên tâm yên tâm” Cậu đã đợi chờ Bách Hợp quá lâu đã còn đợi chờ thêm nữa những ngày như với mà là hồi kết nhẫn tâm bắt Bách Hợp lưu trong cái thế giới bầu bạn với một kẻ cô quạnh như hiểu rõ nỗi khổ cầu mà cho nên nhẫn tâm bắt cô sống qua những ngày tháng giống
Quan tài huỷ với cũng cả bởi vì đã dự định về nơi đó ngủ tiếp Vào lúc tỉnh trong cổ mộ đã nghĩ xong rốt cục làm thế nào để đưa cuộc đời của tới một kết cục viên mãn
Cho nên chỉ núi Bàn Long cho nên khẩn cấp vội vã Bách Hợp làm bạn cùng về quê cũ bọn họ là quen biết ở đây Duyên đã sinh ở đây cũng đem nó diệt ở đây nhưng một tâm nguyện nhỏ bé như khi chứng kiến những thay đổi ở núi Bàn Long tới cùng vẫn là thành
“Tiểu Hợp đừng đừng đừng sợ Dung Ly cắn nàng…” Giờ một câu đã khó khăn răng nanh chìa từ trong miệng khiến khuôn mặt tuấn tú của biến đổi thành cực kì nanh ác đôi mắt lúc thì đỏ au lúc thì vàng rực đầy mặt đều là hắc khí
“Ta chỉ là trở về với bản thể trở về trở về vốn là …” Cậu cố gắng biểu đạt cái gì đó nhưng vì hiện tượng phản tổ năng lực ngôn ngữ từ từ tan rã khiến khó mà nổi thành lời
Một giọt chất lỏng từ cằm Bách Hợp rơi xuống mặt phản ứng như bỏng an ủi cô gấp gáp cuống cuồng biết làm mới Cậu giúp Bách Hợp lau nước mắt nhưng đám móng tay đen dài cứng của xong chút tự ti rụt tay về chỉ còn biết luôn miệng an ủi Bách Hợp nhưng càng an ủi nước mắt Bách Hợp càng giống như từ một sợi dây chuyền ngọc trai đứt liên tiếp rơi lã chã
“Dung Ly Dung Ly thiên địa khởi thuỷ hỗn độn sơ khai…” Lúc lòng Bách Hợp rối như mớ bòng bong cô biết vì đột nhiên Dung Ly đem thân linh lực truyền hết cho lúc cô cũng còn nghĩ gì đến chuyện chất vấn duyên do chỉ bức thiết đem linh lực trả về cho