Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 930
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 930 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 45
Beta: Sakura
Bách Hợp ừ một tiếng bắt đầu tính toán trong lòng Trong thế giới nhiệm vụ lần cô đã cứu Vân Mẫn vợ chồng nhà họ Văn vốn lừa gạt nguyên chủ đã lần lượt gặp nạn chết trong cổ mộ Văn Thấm Nhã cũng cô bỏ trong cổ mộ vợ chồng nhà họ Văn hại chết nhiều như cũng thể những đó đều Văn Thấm Nhã liên luỵ mà chết lúc bọn họ rời khỏi mộ Bách Hợp đã thấy mấy hồn quỷ nước từ sông bò lên tìm đến khu vực vốn đây là chỗ cư ngụ của Dung Ly những chết cam tâm một đời chỉ thể quanh quẩn trong cổ mộ nhất định hận Văn Thấm Nhã tận xương thậm chí tìm cô đòi mạng
Cho dù Văn Thấm Nhã nhân việc mà chết một cô cũng tìm nổi biện pháp để tự ngoài kết cục của cô thê thảm thế nào là thể nghĩ
Tuy Bách Hợp tiếp thu nửa phía của câu chuyện nhưng theo suy đoán của Bách Hợp tâm nguyện của nguyên chủ cũng chỉ thể là cứu Vân Mẫn khỏi hoạ lao ngục hoặc giúp cô báo thù hiện tại cô đều đã làm Tuổi già của Vân Mẫn cô cũng đã an bài nhiệm vụ cũng nên tính là thành Nếu Dung Ly thích núi Bàn Long như Bách Hợp đột nhiên nghĩ là tìm một địa phương cùng quy ẩn
Nhớ khi xưa nghĩ đến chuyện mỗi ngày đều bên cạnh chờ làm mồi cho một cương thi lông lá chỉ cảm thấy ngoại hình của nanh ác đáng sợ luôn nơm nớp lo một ngày nào đó sẽ tổn thương nhưng bây giờ ngẫm tổn thương bao giờ là Dung Ly mà đó chỉ là tính phòng ẩn sâu trong lòng cô mà thôi Hiện tại cô nhớ đến chuyện mỗi ngày khi đó niệm Thiên Địa Môn Đạo Đức Kinh cho dạy chuyện sách cùng chung hưởng một chiếc quan tài kì thực cũng một loại bình yên khó tả
Tuy rằng Bách Hợp vẫn mua vé máy bay nhưng Dung Ly nôn nóng như cuối cùng cô cũng thuận theo bay nhanh các thiết chụp quét chắc đã thể phát hiện mà cho dù phát hiện chứng minh thư và nhân thân của Dung Ly cũng đều là giả hết của thời đại cũng chắc đã tìm đến lúc đó bọn họ cũng thể cùng tránh những chỗ rừng sâu núi thẳm Như dù phát hiện bình thường nghĩ thì cũng chả làm
Bách Hợp gói ghém vài bộ quần áo để thay đổi quyết định xong xuôi cô chỉ cầm theo thẻ tín dụng ngay cả chứng minh thư cũng mang Đêm hôm nay Dung Ly vẻ hưng phấn cứ chăm chăm cô ngừng sáng sớm hôm thật vất vả mới chờ Bách Hợp ăn xong bữa sáng Bách Hợp còn kịp với về bản đồ đã kéo cô lên đường
Đối với núi Bàn Long dường như Dung Ly một loại gắn kết đặc biệt Không cần xem bản đồ dường như trong sâu thẳm cái gì đó kêu gọi lập tức xem chuẩn phương hướng đó nhắm về hướng núi Bàn Long mà bay quả nhiên đến một canh giờ thậm chí lẽ chỉ mất nửa canh giờ hai đã ở một góc rừng hẻo lánh chân núi Bàn Long
Nơi đã con khai phá hoa cỏ cây cối núi đều là thứ nhân công bồi dưỡng nhiều địa phương dùng bảng gỗ cắm tấm biển ‘HÃY QUÝ TRỌNG HOA CỎ’ Tuy rằng loài giờ văn minh tiến bộ hơn xưa nhưng cảm giác dường như nơi đã để mất mát gì đó Bàn Long Sơn đã còn loại cảm giác địa linh nhân kiệt Tuy bề ngoài xinh tinh tế hơn nhưng chỉ là bề nổi Mới thấy mới mẻ lâu liền chậm rãi mất hứng thú
Dung Ly kéo tay Bách Hợp từ bụi cây bốn phía đều là những con đường mòn thân thuộc từng bước quen chân biết đã biến mất từ bao giờ Trên núi Bàn Long một con đường sạn đạo* cheo leo cực kì nguy hiểm nhưng đó hiện giờ du khách đầy tay cầm cái thứ mà bọn họ gọi là máy ảnh Mấy đang đường thẳng tới thấy Dung Ly khí chất tú lệ thuần khiết đều kìm mà lộ thần sắc kinh diễm ngẫu nhiên tới mời chụp ảnh chung khuôn mặt vì lộ vẻ vui:
“Quá đông chuyện với bọn họ ” Cậu thực sự để ý tới những liên quan một đám con gái thấy nếu thét lên thì cũng chạy tới tìm cách bắt chuyện những hành vi khiến Dung Ly cảm giác mạo phạm
- Sạn đạo: loại đường đèo nhân tạo do con gia cố xây dựng để lên qua những đoạn núi hiểm trở
nơi bây giờ khắp chốn đều bóng du khách cho dù thích cũng biết tránh Bách Hợp an ủi Dung Ly vài câu Dung Ly miễn cưỡng chấp nhận tiếp một hồi đến giữa sườn núi thì lượng vãn nhiều Dung Ly vẫn là bộ dạng thân nhẹ nhàng thư thái leo bộ lên núi nửa ngày với gây bao nhiêu ảnh hưởng ngược Bách Hợp chỉ là bình thường lúc đã đầu đầy mồ hôi Trên cánh mũi thanh tú lúc lấm tấm những giọt mồ hôi như sương đọng lá gò má ửng đỏ Dung Ly thoáng qua liền vội rút từ trong ngực một cái khăn tay nhẹ nhàng giúp cô lau mặt
Bách Hợp cự tuyệt tuỳ ý Dung Ly giúp lau mồ hôi động tác của chuyên chú cẩn thận làn môi mím chặt trong đôi mắt hắc bạch phân minh chỉ bóng dáng của cô ánh mắt trong suốt như mặt hồ cơn mưa Bách Hợp nở một nụ Dung Ly bất giác cũng theo tình cảnh vô cùng ấm áp nơi xa vang lên tiếng lạch xạch của máy ảnh phá vỡ tình cảnh hai chuyên chú Dung Ly vẻ bình tĩnh khi quấy rầy nhíu mày qua liền thấy một trai tay giơ cao cái hộp đen nhỏ thể tạo hình ảnh
Cậu thấy vẻ mặt vui của Dung Ly cũng đoán là đang quấy rầy khác mặt lộ vẻ khẩn trương mà chút thẹn thùng
“Thực xin cố ý quấy rầy chỉ là cảm thấy giữa hai vị một loại cảm giác thân mật thật đặc biệt hình ảnh quá cho nên mới kìm lòng mà chụp một tấm nếu như thích sẽ xoá ”
Dung Ly đáp lời thẳng lên về phía trẻ tuổi đột nhiên cảm thấy lưng phát lạnh vội gượng gạo: “Đây là máy chụp ảnh lấy ngay đó đừng như mà em chỉ là cảm thấy hai quá xứng đôi biết làm thế là đúng in tấm hình tặng hai vị nhé đó sẽ huỷ phim như ”
Dung Ly hiểu cái gì kêu là máy chụp ảnh lấy ngay trong mắt lộ mấy phần mờ mịt Cậu trai tốc độ phản ứng nhanh chỉ thấy một âm thanh cổ quái vang lên một tấm giấy ảnh liền từ từ in tiến tới mấy bước đưa tấm ảnh cho Dung Ly Dung Ly thấy trong hình chính là và Bách Hợp Tuy chỉ là một tấm ảnh nhỏ xíu nhưng hai đầu nhập tình cảnh đang duỗi tay lau mồ hôi cho Bách Hợp hai chỉ tấm ảnh mà thôi ai cũng thể mường tượng cảm thấy giữa hai trong ảnh vốn bao nhiêu thân thiết
Dung Ly ngẩn ngơ đưa tay nhận lấy tấm ảnh tờ giấy ảnh nét mực còn khô hẳn chạm trúng liền biến thành một dấu tay Dung Ly chút kinh hoảng Bách Hợp nôn nóng chỉ chỉ tấm ảnh một bộ tay chân luống cuống khiến Bách Hợp mà nhịn
Anh trẻ tuổi le lưỡi nhanh chóng cắt bỏ phim trong máy giơ lên cho Bách Hợp xem chứng minh là dối đó thừa dịp Dung Ly phản ứng kịp bỏ chạy nhanh như làn khói
“Tiểu Hợp làm bây giờ” Dung Ly chút hoảng loạn tấm ảnh mỏng manh lúc nâng niu trong lòng bàn tay giống như một bảo vật gì đó trân quý vô cùng dường như sợ nếu chạm thêm cái nữa sẽ lưu thêm cho hình ảnh của khoảnh khắc hai ấm áp bên thêm một vết bẩn chút uể oải chút biết làm mới :
“Muốn sửa thì làm thế nào”
“Không cả đây là tại vì mực in còn khô hẳn chỉ cần đợi nó khô dù chạm tay cũng sẽ vết nữa tin cứ đợi thêm một lát mà xem” Bách Hợp chút buồn cô còn từng thấy Dung Ly vốn luôn trong bộ dạng thanh lãnh bình tĩnh biến thành nhớn nhác như gà con lạc mẹ thế cảm thấy mới mẻ vô cùng an ủi thêm mấy câu Dung Ly miễn cưỡng chấp nhận đó giơ tấm hình lên cao đón lấy ánh mặt trời chói chang đang xuyên qua tán cây dày đặc thành từng luồng đọng thành những điểm sáng loang lổ tấm ảnh Bách Hợp đưa tay ngăn :
“Không cần giơ tay cao như nó sẽ khô mà”
“Không ” Dung Ly nghiêm túc cự tuyệt đó chút thẹn thùng thành thật : “Giơ như sẽ nhanh hơn một chút là sẽ cho Tiểu Hợp chạm chỉ là chờ nó thật khô mới chạm Nàng xem đó đã làm hư một vết đó”
Bách Hợp vẫn tiếp tục kéo tay Dung Ly hai vành tai đỏ ửng lên một tay liền nâng tấm hình phơi nắng tay hạ thấp xuống cầm lấy bàn tay Bách Hợp
Hai nghỉ ngơi một hồi tiếp tục lên núi suốt một đường Dung Ly đều nghiêm túc giơ cao tấm hình đỉnh đầu mấy lần Bách Hợp tìm cách thuyết phục là đã thể bỏ tấm hình xuống nhưng đều phản ứng dè dặt cẩn thận Hành vi kì quái như khiến cho nhiều chú ý nhưng Dung Ly để tâm mãi tới giữa trưa hai rốt cục lên tới gần đỉnh núi tìm một cái đình ở chỗ sườn núi cùng nghỉ chân
Giờ tấm hình đã khô chỉ tiếc là phía vẫn một dấu tay của Dung Ly Hai trong đến yên lặng dịu dàng Bách Hợp từng thấy tươi như cô đã từng tiến nhiều nhiệm vụ đương nhiên đã nhiều lần chụp ảnh nhưng mỗi lần ở trong nhiệm vụ cô đều tỉnh táo mà khắc chế mỗi nụ đều tiêu chuẩn đủ tựa như đã quen với việc khắc chế cẩn thận như nhưng tấm hình cô khác hẳn ngay cả lông mày cũng giãn mở trong mắt còn vẻ phòng trong dĩ vãng giống như đã buông xuống bộ cảnh giác khoé miệng cô cũng cong lên quá nhiều nhưng vẻ nhu hoà nhẹ nhõm thân cận là thể nhận dễ dàng từ nét mặt Dung Ly thì càng cần nhiều chan chứa trong mắt đều là cảm giác yêu
Bách Hợp ngẩn đưa tay chạm một cái đó Dung Ly cẩn thận dè dặt đem tấm hình đầu tiên hai chụp chung trân trọng bỏ trong túi áo ở nơi gần ngực nhất
“Ta cất nó ở đây sẽ để mất” Chỉ là một tấm hình mà thôi mà làm như thể nó là bảo bối Bách Hợp dựa vai : “Lúc nào cũng thể chụp thêm mà”
“ chỉ thích tấm ” Dung Ly điều chỉnh tư thế ngửa thân thể để Bách Hợp dựa thấy thoải mái hơn một chút Động tác như nếu là bình thường nhất định giữ bao lâu nhưng đối với Dung Ly như một trăm năm cũng thành vấn đề Cậu vẫn nhớ Bách Hợp là thân phàm nhân liền lấy từ trong ba lô lương khô đã sớm chuẩn thêm một khúc bánh mì đút cho Bách Hợp ăn từng miếng từng miếng thấy cô ăn qua quýt vài miếng buồn nhúc nhích nữa đút cho cô uống nước:
“Phải ăn cơm đủ bữa uống nhiều nước”
Bình thường cũng nhiều lời dù hai lâu mới gặp cũng biến thành bộ dạng kích động liến thoắng ngừng lúc thật hiếm nhắc nhở mấy câu Bách Hợp ầm ừ đáp một tiếng để Dung Ly tiếp tục tuỳ ý đút cho ăn cho đến khi no bụng thật sự là nhúc nhích nữa Lúc là quá ngọ ở sườn núi dễ chịu cực kì gió lạnh vi vu thổi đình phía là mây mù lảng bảng lợn lờ khắp núi