Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 913
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 913 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 28
“Ma ma và ba ba từ nhỏ đã dạy con lúc nghèo thì lo cho thân lúc thành đạt cứu giúp thiên hạ…” Cô còn dứt lời Bách Hợp đã trợn trắng mắt:
“Chỉ số thông minh thực gây cảm động dìu xa chút nữa”
Triệu Hồng Quỳnh và Đường Toàn ứng một tiếng quả nhiên nâng cô dậy liên tiếp lùi về phía bảy tám bước Văn Thấm Nhã nghiến răng nghiến lợi đang mở miệng thì một thanh âm dịu dàng vang lên:
“Mộc qua ném tặng sang quỳnh cư ngọc mang đáp Phải báo đáp ai ơi Là để giao hảo đời đời với “ Chữ với kéo nhỏ dài thanh âm dài nhỏ mà đoạn réo rắt như tiếng đàn tiếng nhị kéo nhưng thanh âm như tiếng nhị càng về càng chút bén nhọn âm sắc khiến lòng bàn chân sinh mát
Lúc mới đầu tiếng hát còn vang vọng đến từ chỗ bờ đối diện cách mọi vài chục thước nhưng lúc thanh âm đã gần hình như đã còn xa Văn Thấm Nhã vô tình ngẩng đầu một cái liền thấy cô gái chiếc thuyền với đèn hoa sen mới còn xa xôi trong đám sương mù bên bờ chớp mắt một cái đã xuất hiện ở giữa sông rõ ràng thấy thuyền động tĩnh gì mà tốc độ di chuyển nhanh vô cùng lúc đã tới gần nhóm bọn họ thế nhưng mặt sông vẫn phẳng lặng bình thường thấy một chút gợn sóng
Quan sát gần hơn mọi đều thấy rõ những chiếc đèn hoa sen màu đen thắp sáng bằng ngọn lửa màu xanh như lửa ma trơi con gái áo đỏ mái tóc dài trông như những sợi dây leo thân thể tựa như mái tóc dài dày như thác nước đang gió mà bay bao phủ bốn phía dập dờn sương đen con thuyền nhỏ càng đến càng gần mọi bỗng nhiên cảm giác một cơn gió âm hàn thổi lên mặt đất khiến ai nấy đều run cầm cập
Rõ ràng mặt sông vẫn phẳng lặng gió nhưng cô gái tới gần gió xuất hiện Bách Hợp dựa thân Triệu Hồng Quỳnh nhạt đám Triệu Hồng Quỳnh và Đường Toàn đều chứng kiến cảnh đầu ánh mắt đều lộ kinh hãi
Người bình thường chỉ cảm thấy như khí lạnh tràn về nhưng với đạo sĩ mà ở đây làm gì khí lạnh nào đây chính là khí của lệ quỷ cực kì âm ám cực kì đậm đặc
Văn Thấm Nhã còn cảm giác nguy cơ nhưng đàn ông tên Lance bên cô sắc mặt như đang phân biệt một chút trở nên nghiêm túc đưa tay nắm tay Văn Thấm Nhã kéo cô và bà Văn chạy về phía Bách Hợp theo là thanh âm của cô gái với theo như âm hồn bất tán:
“Mộc đào ném tặng sang quỳnh dao ngọc mang đáp Phải báo đáp ai ơi Là để giao hảo đời đời với ”
“V…ớ …ớ …ớ …ớ …ớ …i…i…i…i…i…i…i…i…i… nh…a…a…a…a…a…a…u …u…u…u…u…u…” thanh âm ban đầu còn đúng vần đúng điệu mà ngâm hát kinh thi càng về càng biến điệu âm thanh hai chữ ‘với ’ lúc đầu còn nhỏ nhẹ nhưng càng về càng biến tướng thành ken két tựa như tiếng cưa cây sắc nhọn cao vút khác gì ma âm xuyên não mà buồn nôn
“Mộc lý ném tặng sang quỳnh kỳ ngọc mang đáp Phải báo đáp ai ơi Là để giao hảo đời đời với ” Cô gái khi cao giọng ngân nga mấy tiếng ‘í a í a” bắt đầu đổi thành ngâm thơ Người đàn ông tên Lance tiếng nào trực tiếp chạy về hướng nhóm Bách Hợp
Thân hình cao lớn chân dài bước nhanh chỉ khuôn mặt thì thực thể phân rõ giới tính nhưng hiển nhiên cũng cái gối thêu hoa lực tay khá lớn kéo theo Văn Thấm Nhã và bà Văn bước nhẹ nhàng như trọng lượng Tuy Bách Hợp một bước yêu cầu đám đỡ lui nhưng mấy chịu đủ thứ kinh hách từ cao ngã xuống lăn lóc bên bờ sông ít nhiều đều thương tích dù đã lui vài chục bước nhưng bước chân dài nên Lance chạy mấy bước đã theo kịp nhóm Bách Hợp Tiếng hát của cô gái như âm hồn bất tán theo sát lưng đám
“Mộc qua ném tặng sang quỳnh cư ngọc mang đáp …” Âm thanh bắt đầu niệm Kinh Thi lúc dù Văn Thấm Nhã ngốc cũng đã phát hiện thích hợp
“Thế thế là thế nào”
“Nương tử bỏ Không gọi nô gia tới đây Bây giờ vì thấy nô gia nhanh như ” Giọng u oán tiếp tục ngâm thơ trái thở dài một tiếng nhẹ nhàng hỏi một câu:
“Các vị vội vàng như chính là Nô gia tiễn các vị một đoạn đường nhé nơi đây một bóng chư vị đã ăn cơm ”
Mọi dám đầu chỉ âm thanh càng lúc càng gần âm khí càng lúc càng nặng đột nhiên tiếng ‘loảng xoảng’ vang lên thứ gì đó ném đến mặt nhóm ánh lửa xanh từ bốn phía càng lúc càng sáng rõ ràng là do cô gái tới gần những chiếc đèn hoa sen vốn tựa như cố định trong gian ở cự ly xác định xung quanh cô cũng đến gần thậm chí tiến tới mắt mọi do thể rõ thứ cô ném đến đây chính là năm chiếc bát hình thức thô sơ bên trong đổ đầy cháo gạo do cô ném tới những cái bát rơi xuống đất chao đảo ngừng cháo trong bát cũng sóng sánh ngừng ánh đèn mờ cháo trong bát hình như là vật sống ở trong bát ngừng mấp máy chuyển động
“Ăn ăn ăn no lên đường nha Hi hi hi hi…” Giọng của cô gái xa gần luôn ở ngay lưng mọi Triệu Hồng Quỳnh cảm thấy da đầu run lên lúc cô bám chết lấy cánh tay Bách Hợp sắc mặt trắng bệch thân thể run lên nhè nhẹ
“Sao ăn”
Mấy mải miết bước nhanh về phía chỉ là dù mấy bước những cái bát vẫn luôn xuất hiện mặt họ cách một bước Thấy nhóm Bách Hợp luôn phản ứng cô gái tỏ vui giọng chuyển sang âm trầm:
“Chẳng lẽ ghét bỏ nô gia chiêu đãi chu đáo Chư vị hãy chậm bước nô gia còn thứ ở đây nha…” xong ‘OÀNH’ một tiếng thứ gì đó cô ném
“Mộc đào ném tặng sang quỳnh dao ngọc mang đáp Phải báo đáp ai ơi Là để giao hảo đời đời với ” cô bắt đầu hát theo làn điệu bài mộc qua còn thứ cô ném đến mặt nhóm Bách Hợp là một đống lớn thứ gì đó
“Nô gia đã tặng quỳnh dao nếu chư vị gì báo đáp…”
Cô đến đây bèn dừng một chút tiếng nước ì ọp tý tách tựa như ở sông lội lên bờ nước đọng thân đang nhỏ xuống Bách Hợp nghiến chặt hàm răng đạo lực còn sót bao nhiêu trong cơ thể điên cuồng vận chuyển Văn Thấm Nhã lúc hỏi han bất giác hỏi :
“Nếu gì báo đáp cô thế nào”
“Nếu gì báo đáp nhóm của nương tử liền ở đây hết bầu bạn với thân ” Giọng lúc tựa như vang lên ngay lưng mọi ngay khi xong mấy lời liền lên khanh khách
Ngay đó thứ gì đó đen tối lạnh lẽo vô thanh vô tức bò lên mang theo một loại mùi tanh hôi từa tựa như mùi nước cống Triệu Hồng Quỳnh đang sát bên cạnh Bách Hợp thét lên một tiếng eo cô đã thấy một đống lớn thứ gì đó bò lên lúc cô ngước Bách Hợp vẻ mặt lộ tuyệt vọng sợ hãi và cầu khẩn
Đồng thời lúc một sợi gì đó tối đen mảnh mai cũng hướng Bách Hợp lao nhanh tới từa tựa như nó là vật sống nhóm Đường Toàn ba chân bốn cẳng trốn đàn ông trung niên cường tráng mập mạp bắt đầu mở miệng kêu la thảm thiết xem đã quên việc chính là âm dương thuật sĩ Bách Hợp dồn sức nâng một luồng linh khí tay trong miệng lớn tiếng hét lên:
“Thiên địa vô cực càn khôn tự độn âm dưỡng hữu đạo thiên địa tá pháp tru” Trong miệng cô niệm thần chú pháp lực trong thân thể cô cũng theo câu thần chú mà chậm rãi động lên thứ quỷ quái vốn bò lên cổ tay cô đụng thân thể cô tựa như phỏng nhanh chóng rụt về cô gái phút còn đang ngừng khanh khách bỗng chuyển sang thét lên một tiếng lanh lảnh chói tai thảm thiết âm thanh lúc còn ôn nhu uyển chuyển trái chút u oán âm trầm:
“Ui đau quá”
Trong thời gian của vài câu qua mọi đã dồn đến chân tường xa mắt đã là chân núi dốc ngược chạy xuống ở chính là mặt sông tối đen mấy đã bức đến mức còn đường lui chỉ thể cứng đầu Vừa đầu quả nhiên liền thấy cô gái áo đỏ khi nãy còn ở thuyền giữa sông giờ đã đưa cả con thuyền lên bờ bảy tám bước theo thật sát lưng họ
Cô gái vẫn bảo trì tư thế đưa lưng về phía mọi mà chỉ là mái tóc cô gần dài như rong biển phủ đầy mặt thuyền tràn cả xuống mép thuyền chút ít còn rơi xuống nước cùng mặt nước hoà thành một
Cô kêu đau đó tóc dài đầu xông tới tấn công Bách Hợp hiển nhiên là chịu từ bỏ vài lọn tóc của cô phân biệt quấn lấy Triệu Hồng Quỳnh và Văn Thấm Nhã Văn Thấm Nhã kêu thét lên sợ hãi nhận những lọn tóc quấn lấy bọn họ là kéo xuống sông Triệu Hồng Quỳnh tuyệt vọng gọi lớn:
“Vân Bách Hợp Vân Bách Hợp cứu với chết…”
Trái ngược đàn ông tên Lance bước chân cực kì định lúc cũng tóc quấn lấy nhưng hề chùn nửa bước ngược tựa như hung tính đại phát đưa tay túm lấy đoạn tóc đang quấn lấy thân thể Văn Thấm Nhã dùng lực giật mạnh một cái một mớ tóc dày quấn chắc như thân rắn thế nhưng kéo đứt
Tóc rõ do ngâm lâu nước chui lên khi kéo đứt liền văng một lượng nước lớn Lance lặp động tác cũng đem tóc quấn lấy kéo đứt Triệu Hồng Quỳnh lúc đã kéo tụt hai ba bước Bách Hợp xem chuẩn cô gái đang lưng với mọi mà chiếc thuyền con miệng đã niệm xong ngũ lôi chú:
“Cút”
Một tiếng “Ì ÙNG” vang thật lớn Ánh chớp nhấp nhoáng uy lực của đạo thuật cắt qua làn sương dày đặc bao phủ quanh cô gái sấm sét chính là khắc tinh thiên nhiên của âm hồn quỷ loại cô gái thấy tiếng sấm đã thét lên một tiếng vì cô đã lên bờ cách nhóm Bách Hợp gần bởi lúc ngũ lôi chú đánh tới tránh cũng tránh kịp cô rú lên thê thảm món tóc đang quấn lấy Triệu Hồng Quỳnh cũng mau chóng rụt về
“Xẹt xẹt xẹt” luồng điện còn chạy tán loạn cô miệng cô phát tiếng kêu như quỷ sói gào:
“Đau quá đau quá cứu nô gia nữ đạo gia xin giơ cao đánh khẽ hu hu…”