Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 912
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 912 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 27
Beta: Sakura
Bà Văn cũng thể ngờ nổi tính tới tính lui một hồi chính thành nguyên nhân đánh thức con thi vương hại chết chồng Những lời của Triệu Hồng Quỳnh khiến bà lờ mờ nhớ quả thực lúc cái thây máu ngoi lên từ trong ao bà đã cào mặt đạo cô họ Mục một cái nhưng khi kêu đau bà liền để chuyện lòng vốn nghĩ chỉ là vết xước qua loa đáng kể lúc đó tình huống nguy hiểm đáng sợ như ai còn sức mà quan tâm tay quặc trúng mặt thương Thật ngờ một hành động vô ý nhỏ nhặt như thế chỉ thành nguyên nhân hại chết nhiều mà trong số đó còn cả chồng Nghĩ như bà bủn rủn hết cả chột hối hận sợ hãi trong lòng dâng lên đủ loại mùi vị phức tạp liền mặc kệ Triệu Hồng Quỳnh cào cấu chửi bới chỉ còn biết đó run rẩy nổi một lời
“Hừ ăn cướp la làng thực biết hổ” Người đàn ông trung niên béo lạnh lùng mỉa mai bà Văn cũng dám lên tiếng cãi Văn Thấm Nhã hiểu đây là chuyện gì nào là thi thể của Dương Lỵ Lỵ ma ma đền mạng nào là ma ma cào mặt ma ma tới lui vẫn hiểu chỉ xác định một chuyện là chuyến của mẹ đã trải qua muôn vàn nguy hiểm Nỗi đau khi tin cha mất vẫn còn đây chứng kiến mẹ đánh cô thực cách nào bên mặc kệ cuống quýt chạy tới tách hai :
“Được chuyện gì thì chuyện Ma ma ít nhiều cũng đáng tuổi mẹ cô đó cô thể tôn trọng một chút Huống chi ba ba cũng chết…”
Triệu Hồng Quỳnh Văn Thấm Nhã kéo vẫn cam tâm dùng chân đạp bà Văn thêm mấy đạp Văn Thấm Nhã phân trần liền vặc trả:
“Ba cô chết cũng là đáng đời Thứ tim đen phổi thối lừa tất cả chúng theo ông cổ mộ hại chết nhiều như dù ông chết rời khỏi đây cũng ông đền mạng”
Những sống sót chạy tới đây đều nghĩ giống Triệu Hồng Quỳnh nhưng Văn Thấm Nhã hiển nhiên là cụt hứng khi cha như Lúc Bách Hợp cảm thấy tình huống thích hợp còn kịp lên tiếng yêu cầu đám đừng ồn ào đột nhiên giữa một mảnh trời đất tối om một đám lửa xanh mơn mởn đốt lên từ mặt sông
“Mộc qua ném tặng sang quỳnh cư ngọc mang đáp Phải báo đáp ai ơi Là để giao hảo đời đời với Mộc đào ném tặng sang quỳnh dao ngọc mang đáp Phải báo đáp ai ơi Là để giao hảo đời đời với ” Một giọng nữ khe khẽ ngân nga hát bỗng dưng từ xuất hiện văng vẳng bên tai nhóm nội dung là bài Mộc Qua trong Kinh Thi giọng hát thiết tha dịu dàng âm vọng từ bốn bề truyền tới
Giá như đổi sang một địa phương thích hợp hơn tỷ như cảnh trăng thanh gió mát giọng hát nỉ non uyển chuyển đem tâm tình dịu dàng ngượng ngùng của con gái diễn đạt thật tinh tế thêm âm vọng tứ bề thật đúng là dệt hoa gấm sẽ tôn giọng hát lên càng thêm lay động lòng Chỉ là lúc tự nhiên thấy tiếng hát tất cả mọi chỉ thấy sởn tóc gáy Phải nhớ đây là cổ mộ một đám chứng kiến nguyên một đám cương thi chạy thoát chết trong đường tơ kẽ tóc Mới trấn tĩnh thì xuất hiện giọng nữ đang hát Kinh Thi hơn nữa còn là một làn điệu tràn trề tình ý Có thể dựng tóc gáy
Bách Hợp thấy tiếng hai cạnh gần nhất nuốt nước miếng một cái đàn ông trung niên mập thậm chí phát run vội vàng xích sát tới gần cô hiển nhiên đã coi cô như ô dù che chở Triệu Hồng Quỳnh vốn đang ẩu đả cấu xé bà Văn và cũng lăn bò trở về dính sát Bách Hợp thậm chí đưa tay bám chặt lấy tay cô thân hình run lẩy bẩy hàm răng đánh lập cập
Không gian vốn tối đen như hũ nút vì một đám lửa từ từ dâng lên mặt sông bập bùng lay động trong khoảnh khắc liền soi chiếu hình ảnh mấy cánh hoa sen đen đang nâng đỡ một vầng sáng xanh mặt sông tối đen sông là sương mù dày đặc trong ánh sáng chiếu rọi của những chiếc đèn hoa sen thể thấy rõ một chiếc thuyền gỗ đủ cho hai đang trôi sông thuyền một con gái mặc áo đỏ tóc đen xoã tung dáng vóc thanh tú đang lưng về phía mọi Tiếng hát chính là từ phía cô bay tới
“Mộc lý ném tặng sang quỳnh kỳ ngọc mang đáp Phải báo đáp ai ơi Là để giao hảo đời đời với ” Cô vẫn đó tiếp tục hát xoay rõ ràng là một bài ca dao về tình bạn qua giọng cô như điều tình tứ
Nhờ vầng sáng màu xanh mọi đã thể quan sát tình huống xung quanh rõ ràng hơn Đây là một con sông rộng chừng mười trượng nếu giả quan sát một con sông bình thường thể thấy những vùng nước cạn lộ màu nước trong suốt do đáy sông cũng nhận ánh mặt trời phản chiếu còn vũng sâu thấy đáy thì xanh thẳm con sông thể mà đoán nông sâu bộ mặt sông chỉ thấy một màu đen tăm tối Người con gái đột ngột xuất hiện tiếng ca đột ngột xuất hiện chiếc đèn hoa sen là đột nhiên xuất hiện con thuyền cũng là đột nhiên xuất hiện Bốn phía lấy một chút gió nhưng con thuyền vẫn đang trôi sông nước đèn hoa sen chậm rãi di động theo chuyển động của con thuyền Cô gái áo đỏ lưng về phía mọi từ xa xa mà bóng dáng như lồng trong một lớp sương đen mái tóc dài giống như vật sống theo thân thuyền chuyển động liền bay bay nhẹ nhàng
Một màn khiến đám chứng kiến đều thót cả tim Văn Thấm Nhã cũng nuốt nước miếng một cái
“Kỳ quái chúng đây đã hai ngày đều từng thấy ” Dưới ánh sáng xanh Bách Hợp đã thấy mặt Văn Thấm Nhã khuôn mặt cô trắng trẻo sạch sẽ mặc chiếc quần bò mài chân xỏ giày thể thao áo trong là một chiếc T shirt màu trắng bên ngoài là áo khoác cao bồi cùng màu với quần lưng đeo ba lô cột tóc đuôi ngựa Tuy tóc cô dính chút tro bụi nhưng so với đám lăn qua đáy quan tài một vòng để xuống đây như Bách Hợp cô xem như còn sạch sẽ quần áo cũng chỉnh xem dù đã ở nơi hai ngày như cô tự nhưng cũng gặp chuyện gì ho
Hiện giờ ở bên ngoài đang là thời tiết mùa hè nóng bức cô mộ mặc áo khoác thu đông chứng tỏ đã sớm chuẩn Bách Hợp liếc qua Văn Thấm Nhã đó nhanh chuyển mắt sang quan sát đàn ông mặc sơ mi đen phối với chiếc quần dài ống rộng bên cạnh cô
Người đàn ông dáng cao ráo lẽ vì thấy tiếng hát nên lúc đang đầu hướng sông ánh sáng lúc là hắt từ phía sông lên nên thể thấy rõ khuôn mặt với những đường nét ngũ quan khác xa Hoa Hạ mắt sâu mũi cao làn da trong bóng tối trắng như phát sáng mái tóc màu vàng sáng cặp mắt xanh biếc ngờ là một đàn ông ngoại quốc dung mạo đẽ đến mức sống mái khó phân Vừa trong bóng tối Văn Thấm Nhã gọi là Lance Bách Hợp liên tưởng rằng đây là tên của nước ngoài một phần là vì chuyện tuy âm điệu chút kì quái nhưng phát âm rõ ràng thấy khẩu âm của ngoại quốc Phải biết ngoại quốc dù học tiếng Hoa đến mấy vẫn những đặc điểm bẩm sinh trong cách đặt lưỡi bật thể sửa nhưng đàn ông gọi là Lance tuy khi nãy chỉ một câu ngắn ngủi quả thực cũng đủ khiến Bách Hợp cách nào liên tưởng Hoa Hạ giờ rõ bản nhân xong khỏi giật
chuyện càng làm Bách Hợp cảm thấy giật hơn lập tức phát sinh Văn Thấm Nhã lúc đang cạnh Lance cũng đã nhận sông xuất hiện hiện tượng khác thường bèn nhảy lên vung cả hai tay lên hô hoán:
“Ê mau tới đây sông nguy hiểm lắm”
Hai mắt Bách Hợp thiếu điều nhảy khỏi hốc mắt Cô vốn tưởng bà Văn đã là đần nhất trong số những đần ngờ Văn Thấm Nhã còn thể thừa kế và phát huy truyền thống gia đình lên một tầm cao mới Đang ở trong cổ mộ đột nhiên thấy sông đào xuất hiện cô gái áo đỏ đã đủ để thấy kì quái đần cũng thể nhận thấy chuyện như nhất định vấn đề mà cô thể hướng cô gái vẫy tay còn gọi mau tới đây
Có một số thứ nhớ là thể chiêu hô bừa bãi biết thỉnh thần thì dễ mà tiễn thần thì khó Theo lời Văn Thấm Nhã đã cô đã cổ mộ hai ngày hai ngày liền ở trong cổ mộ bằng loại chỉ số thông minh mà cô vẫn còn sống êm Bách Hợp thể kinh hãi Dự là đàn ông gọi là Lance che chở cô vô cùng chu đáo nếu để cô một lung tung trong e là một khắc thôi cũng sống qua
* một khắc là 15 phút
Nghĩ đến đây Bách Hợp khẩy lớn tiếng bảo Triệu Hồng Quỳnh: “Dìu dịch xa chút”
Đang lúc căng thẳng cô đột nhiên lên tiếng Triệu Hồng Quỳnh vốn đang cô gái áo đỏ sông doạ sợ tiếng Bách Hợp liền đầu cô trong mắt còn phản chiếu ánh lửa xanh ngoài vẻ thấp thỏm lo âu thắc mắc đều rõ ràng Bách Hợp giễu cợt:
“Tôi cách đần độn xa chút miễn cho cô truyền nhiễm cho chỉ số thông minh sẽ giảm xuống”
Triệu Hồng Quỳnh và mấy khác vốn đang cô gái áo đỏ doạ cho phát hoảng nhưng lời thì đều nhịn khí đang khẩn trương căng thẳng vì lời của Bách Hợp mà dịu xuống
Mấy bèn ứng một tiếng đó Triệu Hồng Quỳnh cố hết sức chống dậy cùng Đường Toàn một trái một đỡ Bách Hợp lên đàn ông trung niên mập cũng theo sát bên mấy cùng lui theo phía ngược với bờ sông mười bước
Văn Thấm Nhã tức trắng mặt nhưng bà Văn lúc đang bên con gái bất giác đưa tay giữ chặt con gái bà thấy nhóm ngươi Bách Hợp lui mấy bước trong lòng liền chút khẩn trương
Tuy dọc đường đồng hành bà Văn Bách Hợp thuận mắt tý nào nhưng công tâm mà bà thừa nhận Bách Hợp năng lực cũng trông cậy khá nhiều năng lực của cô Huống chi dù bà ngốc dù nguyên bản bà vốn tin chuyện quỷ thần nhưng những chuyện phát sinh dọc một đường khi cổ mộ đã sớm lật đổ nhận thức cũ của bà Lại thêm sự kiện chồng giết trong tay một con cương thi càng khiến lòng bà rối loạn sợ hãi cũng đã tin tưởng thế giới thực sự quỷ hồn yêu quái tồn tại
Do so với Văn Thấm Nhã thì bà thêm mấy phần cảnh giác lúc thấy cô gái áo đỏ xuất hiện sông bà run bần bật cũng cảm thấy chút sợ hãi vì đã từng tận mắt thấy quỷ quái bà cũng biết hơn lúc xem Bách Hợp tránh xa nghĩ lúc từng đắc tội Bách Hợp vạn nhất thực sự trêu chọc kéo thứ quỷ quái tới đây Bách Hợp chịu cứu mẹ con bà thì thảm
Bởi bà nhẹ kéo tay con gái vội vàng bảo:
“Thấm Nhã Thấm Nhã chúng cũng lùi đằng thêm một chút ”