Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 910
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 910 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 25
Beta: Sakura
Bách Hợp đưa tay mò loạn trong quan tài cố gắng tìm bằng cơ quan nhưng mò cái gì Lòng cô nặng trịch cô thật bó tay chờ chết thời khắc nguy nan cô chỉ mong lập tức tìm một biện pháp đánh lui thứ quỷ quái đáng sợ thế nhưng khi bộ mặt đen đúa chạm tới gò má cô hiểu vì ngoạm xuống một miếng giống như ngửi mùi gì đáng sợ khuôn mặt khiến phát khiếp của nó bỗng lộ biểu tình kinh hãi Tuy nó chạm tới nơi nhưng khi khoé miệng khô xác của nó co một chút phát tiếng phì phì mùi xác thối lẫn với mùi máu tươi vẫn phun đầy mặt Bách Hợp
Thân thể của nó tự chủ lùi mấy bước thậm chí lúc nó lui bước Bách Hợp thể thấy tiếng chân nó dẫm lẹp bẹp lên vũng máu ma vốn bò từ ao máu xuống đây Nó khựng trong giây lát khí đen dâng ngập hai hốc mắt miệng phát mấy tiếng gào thét đáng sợ tiếp đó nó duỗi tay về phía Bách Hợp lần nữa cô vung chân đá lui nó lúc định nâng đùi lên mới phát hiện mũi chân khều trúng một cái móc sắt
Cô cố gắng thử di chuyển thân thể một chút bởi vì khẩn trương máu thân giống như vọt hết lên đầu giật thình thịch đôi tay chút như sai khiến cô cố sức thăm dò tới mũi chân thực sự câu một cái móc sắt liền dùng sức đá mạnh một cái
Có tiếng vang cành cạch tựa như tiếng vòng đồng đập cửa đó là những tiếng cọt kẹt của bánh răng trong cơ quan chuyển động tiếp đó khi con thi vương hung hãn gầm lên một tiếng xông về phía Bách Hợp đáy quan tài đột nhiên nghiêng sang một đám đang ở trong liền hất nhào xuống khi Bách Hợp lăn xuống chỉ kịp nhận thức đáy quan tài tựa như một cánh cửa thể xoay tròn quanh 1 trục khi nó xoay đủ nửa vòng ngược lên đóng sầm
Bên tai đám còn văng vẳng tiếng gầm thét phẫn nộ của thi vương cùng với tiếng vỗ thình thịnh đáy quan tài của nó tiếp đó họ còn thứ gì chắn đỡ ngăn cản cứ thế rơi thẳng xuống thêm động tĩnh gì khác
Bách Hợp đã đoán đúng cũng đã cược thắng một mạng cảm giác sống sót tai nạn truyền tới chính là thân thể quá căng thẳng bây giờ thả lỏng hơn đau đớn ùn ùn kéo tới từ tứ chi bách huyệt Lồng ngực truyền tới cảm giác bóp nghẹt đau đớn đầu óc choáng váng vì thiếu dưỡng khí trong thời gian dài lúc Bách Hợp mới nhận quá khẩn trương thiếu chút nữa thì quên cả thở Cô há to miệng hớp lấy khí cảm nhận thứ khí pha trộn mùi ẩm mốc ùa phổi quả tim lo sợ đến gần như ngừng đập bắt đầu kiêng nể mà nhảy lên điên cuồng đập thình thình như trống trận
Lại cảm giác rơi tự do cũng ho gì Sau khi văng khỏi đáy quan tài tất cả đều rơi thẳng xuống xung quanh bất cứ thứ gì để bấu víu hòng khống chế thân thể trải qua một phen kinh hồn táng đảm mọi đã sớm sợ đến tê liệt nhận thức tuy lúc đang rơi tự do cũng ai dám kêu gào la hét một tiếng
Trong lúc rơi Bách Hợp nỗ lực định thân hình cô biết cái gì đang chờ ở nhưng chật vật lắm mới thoát khỏi miệng thi vương cô hy vọng rơi xuống sẽ gặp một tình cảnh càng thêm nguy hiểm tiếc là thân thể mới động một chút cảm giác đau đớn đến tê tâm liệt phế lập tức ập tới khiến mặt cô trắng bệch thân đổ mồ hôi lạnh cổ họng ngứa ngáy một ngụm máu từ trong họng trào ngược trong miệng
Hai bên tai là tiếng gió vù vù gia tốc rơi khiến gió cắt mặt như những con dao nhỏ làm lông tơ dựng Bách Hợp mở nổi mắt thấy một tiếng ‘OÀNH’ của vật nặng nện đất hình như còn tiếng ì ọp của một ít nước bắn toé lên đó hết hai đến ba lần lượt từng rơi xuống trong quan tài Bách Hợp cùng nhưng khi quan tài lật ngược hất cả đám rơi xuống khiến cô rơi xuống đầu tiên còn may mà thể trọng khác biệt khiến cô đến mức rơi xuống đất đầu tiên những âm thanh tiếp đất trong lòng cô tính toán cố nén cơn đau trong lồng ngực linh lực trong thân du tẩu khắp bốn phía Khi thân thể cô chạm đất đáng lý theo quán tính lăn tới mấy vòng nhưng cô cố gồng tay gồng chân sục nền đất ẩm ướt lẫn nhiều đá vụn dù ngón tay mài rách da thân thể coi như hạ cánh an
Trước mặt cô mùi nước bùn phả tới kịp thở phào tiếng gió rít truyền tới âm thanh của hai vật thể đồng thời chạm đất vang lên nơi bọn họ rơi xuống thế đất là dốc nghiêng phía tựa như dòng nước chảy tuy thấy âm thanh róc rách nhưng mùi bốc lên cực kì giống mùi của con sông chân bình đài bọn họ đã thấy khi qua cầu treo rơi bụng núi Bách Hợp cảm thấy khi rơi xuống đang khuynh hướng lăn xuống bờ sông theo triền dốc cô cố gắng động nửa thân đưa chân chặn ngang đường lăn của họ
Chuyện đã đến nước một nhóm đây chết gần hết giờ thể cứu nào cũng may thân thể là nữ va chân Bách Hợp tuy cũng xô thân thể cô lệch một đoạn nhưng thân thể phụ nữ dù vẫn thấp bé nhẹ cân hơn nam giới cuối cùng cũng dừng Cùng lúc đó thêm một rơi xuống trong lúc lăn đập thẳng lưng Bách Hợp một cú hai bàn tay theo bản năng liền bám chặt lấy vai Bách Hợp lực xô đẩy khiến thân thể cô trượt thẳng tới thêm một đoạn ngực mài xuống đất đau rát một trận lúc ba mới đồng thời dừng
Bách Hợp vốn đã thương ở lưng giờ đập thêm một cú lục phủ ngũ tạng tưởng như dời khỏi vị trí đau chết khiếp một búng máu cô vẫn cố nén trong miệng kìm nổi phun Người rơi xuống lăn tới húc lưng cô giờ đang đè sấp cô đất thể thấy tiếng tim của đó đang nện thình thịch nhưng rơi xuống đã một lúc cũng chịu nhúc nhích bàn tay bám chết lấy vai cô đè cô thở nổi nổ đom đóm mắt cô hất đó xuống nhưng vốn đã thương từ khi rớt xuống khi tiếp đất đã cảm giác xương cốt rã rời giờ liều chết đè đất trong thân thể pháp lực còn bao nhiêu thử vài lần vẫn thể đề nổi khí để hất chỉ thể há to miệng cố gắng hớp lấy khí
Còn chuyện trong bát quái trận ảnh hưởng lúc ai dám mở miệng Bốn phía chỉ thấy tối đen một mảnh Bách Hợp im lặng sấp há miệng thở đợi thể lực khôi phục đang đè lưng cô cũng thở dồn dập ngực đè chặt lưng cô nhưng tóm là sống chết chịu nhúc nhích
Có tiếng loạt xoạt đột nhiên vang lên thi thoảng pha lẫn tiếng đá vụn va chạm ở nơi tối tăm thế tai của mọi so với bình thường trở nên thính hơn nhiều Bách Hợp vốn buông lỏng thân thể khi thoát khỏi bát quái trận thấy âm thanh rõ nguồn gốc căng thẳng trở Có thứ gì đó tiến tới gần tuy rằng nhẹ tay nhẹ chân rón rón rén nhưng Bách Hợp vẫn rõ ràng cô hất đang đè lưng nhưng đó hẳn là cũng thấy âm thanh nhất quyết bám chết lấy cô giống như bám chặt lấy cọng rơm cứu mạng chịu nhả
Thứ tới gần cô thứ gì đó giống như cánh tay duỗi tới Bách Hợp xoay nhưng tình huống là cô vẫn đang đè sấp lưng thương tích nặng nề động đậy một chút thôi cũng đau đến tê tâm liệt phế Dù cô dốc hết sức cũng chỉ thể miễn cưỡng chống tay nhỏm đầu cảm thấy thứ gì đó thử chọc chọc lên má cô vặn chọc trúng vết thương mặt do mài mặt cát đau đến nghiến răng nghiến lợi
Ngón tay tuy lạnh buốt nhưng dường như đang run run lên ngón tay chút âm khí nhưng âm khí cũng nặng tuy đụng vết thương của cô cũng làm vết thương chuyển biến hẳn là yêu ma quỷ quái Bách Hợp còn kịp thở phào nhẹ nhõm đối phương còn thở phào nhẹ nhõm cả cô đột nhiên tát má cô hai phát so sánh với vết thương lưng và mặt hai cái tát tính là đau nhưng đã thành công câu lửa giận của cô lên
Còn kịp túm lấy bàn tay chết tiệt đó ngược gọi to:
“Lance Lance mau đến đây ở đây sống Ở đây sống ”
Giọng điệu của cô pha trộn nhẹ nhõm run rẩy và kích động cô gọi đưa tay tiếp tục đập lên mặt Bách Hợp:
“Cô Còn sống ”
Bách Hợp cố hết sức để tránh mặt sang bên Khối thân thể vẫn sống chết đè chặt lưng cô chịu nhúc nhích âm thanh đột nhiên kích động như thể sắp phát điên bàn tay vốn bám chặt vai Bách Hợp giờ xiết càng chặt hơn xuyên thủng da thịt cô luôn Tiếp đó là âm thanh ngỡ ngàng như dám tin của bà Văn vang lên:
“Thấm Thấm Nhã Thấm Nhã là con Là con ”Bà liên thanh hỏi mấy tiếng đợi cô gái đáp lời đã oà lên lớn: “Con của mẹ con gái của mẹ con gái của mẹ rốt cục mẹ cũng tìm con”
Bà lên tiếng Bách Hợp mới biết nãy giờ đè chết lưng là bà Văn Vừa thấy tiếng cô gái đã phản ứng nhanh như chứng minh bà hề đập choáng khi rơi xuống thế nhưng cứ lỳ lưng chịu xuống một ngọn lửa tên phừng phừng dâng lên trong lòng Bách Hợp thân thể cô bỗng nhiên tìm một nguồn khí lực một tay chống mặt đất cuối cùng cũng nâng thân dậy bà Văn vẫn mềm nhũn bò lưng cô tựa như ý tứ để cô cõng Bách Hợp gập tay khuỷu tay thúc mạnh nện thẳng ngực bà
Lần tay của cô là vì trút giận bà Văn còn luôn miệng kêu gọi con gái ăn một cùi chỏ liền đổi thành kêu rên vì đau đớn bàn tay vốn đang bám chết lấy đầu vai Bách Hợp rụt trở về che lên chỗ ngực đánh Bách Hợp cố hết sức dịch chuyển thân thể của chiếu theo cảm giác thuận thế vung tay tặng thêm một bạt tai lên mặt bà Văn đánh cho bà còn rên nổi một tiếng
“Ma ma ma ma là ma ma ”
Văn Thấm Nhã run run hỏi giọng tựa như dám tin tưởng:
“Ma ma ma ma xuất hiện ở đây ”