Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 907
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 907 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 22
Những tiến đồ hình âm dương thái cực đồ ở giữa phòng nơi đặt cỗ quan tài đều cảm thụ loại rét lạnh thấm tận xương
Bộ râu và mái tóc hoa râm của Đường Toàn chậm rãi kết một lớp sương muối màu đen đàn ông trung niên tu vi thấp nhất lúc cả các đốt ngón tay cũng đã xuất hiện hắc khí bàn tay ông đang dùng che miệng vẻ như còn theo sai sử nữa bao gạo nếp vốn kết một lớp sương xanh bên ngoài giờ đã ngả sang màu xám đen
Thực lực của Bách Hợp mạnh nhất cảm giác với nguy hiểm cũng là sâu sắc nhất lúc mới chỉ bước tới gần đồ hình âm dương đụng tới quan tài mà cô đã cảm nhận khí hung lệ rõ ràng như thể thấy thứ trong thực sự thể trêu
Đi tới gần mọi mới phát hiện cỗ quan tài lớn ngoài dự liệu thể nhỏ hơn bao nhiêu so với quan tài đá ban đầu mọi đã vây nhốt bên trong Lúc nãy từ xa nhận lúc tới gần bên mới phát hiện quan tài cho dù nhét bốn năm vẫn vặn
Thân vách quan tài biết là dùng cái gì chế luyện thành qua nhiều năm như oán khí âm khí thi khí ngâm tẩm thế nhưng hề dấu hiệu mục nát chỉ phần phía màu sắc của chu sa nhạt một chút Chưa hết quanh thân vách quan tài còn chạm nổi một bộ phù điêu hình rồng xoay chuyển quanh hoặc ngẩng đầu vẫy đuôi hoặc đảo mắt quanh thần tình nanh ác thân rồng cũng bôi chu sa cũng vì năm tuổi lâu dài mà mất phần nào nhuệ khí ngược đôi mắt bôi chu sa đỏ rực khiến thấy mà trong ngực lạnh run nếu chuyển đầu quan sát từ góc độ khác cảm thấy như những con rồng đều sống đang nâng đỡ quan tài
Những đôi mắt rồng đó chỉ nó thôi đã thấy một luồng khí thế hung lệ đập mặt chỉ thấy nó thôi cũng đủ doạ đổ mồ hôi lạnh cỗ quan tài quả thực là bất thường
Thời cổ những vật trang trí hình rồng nào cũng thể dùng nghĩ về các danh tác đã gặp trong cổ mộ bầy rồng nâng hòm Dù rằng đây rồng thật nhưng lấy chu sa điểm nhãn tạo mấy phần thần vận của rồng thật loại thủ đoạn như cực kì nghịch thiên Bách Hợp chỉ thoáng qua thêm nữa tránh tiêu hao tinh thần lực của bản thân cô cúi đầu tâm tình nặng nề thêm một chút
“Các vị còn ai tới đây nữa góp một tay ” Bách Hợp chuyển đầu gọi một câu Quan tài to lớn hơn cô tưởng Cô đưa tay chầm chậm đặt lên vỏ quan tài Người đàn ông trung niên theo mặt như màu đất chằm chằm động tác của cô Toàn thân Đường Toàn cũng khẩn trương căng thẳng bất giác đưa tay ấn chặt thắt lưng treo đầy các thứ pháp bàn sa khoáng cùng các thứ bao bao túi túi Bách Hợp cũng liếm liếm làn môi chút khô Một tay lăng vẽ phù chú dấu trong lòng bàn tay một tay đưa đến bên quan tài thật chậm
Chỉ một động tác đơn giản như từ lúc đưa tay đến lúc tay đụng quan tài cũng chỉ trong vài giây mà thôi nhưng mỗi đều đổ từng tầng từng tầng mồ hôi Cuối cùng Bách Hợp cũng chạm tay vỏ quan tài bên trong vẫn an an tĩnh tĩnh thấy động tĩnh gì truyền tới trong lòng cô thả lỏng hơn một chút đó mới để cả bàn tay dán sát vách quan tài vốn tưởng rằng thân quan tài sẽ lạnh lẽo cực kì nhưng bất ngờ là vách quan tài cũng lạnh lắm chí ít so với âm khí lạnh lẽo tràn ngập xung quanh phòng nhiệt độ vách quan tài chỉ tính là bình thường thôi nhưng khi so với tình huống cực độ âm hàn trong hình thái cực lúc quan tài tựa như độ ấm
Bách Hợp giật cô thử đưa tay đẩy quan tài nhúc nhích chút nào cô dám vận dụng linh lực sợ kinh động con quỷ đang ngủ bên trong Cô mới đẩy quan tài một cái đã đủ khiến đàn ông trung niên đổ mồ hôi dầm dề ông gấp đỏ mắt nhưng dám lên tiếng Bách Hợp càng lúc càng to gan ban đầu chỉ dùng tay đẩy thử đó cô trực tiếp tỳ vai sức đẩy thử quan tài
Người đàn ông trung niên thấy tình cảnh thì sợ đến phát run bao gạo nếp cầm tay suýt chút nữa thì rớt luôn xuống đất ông cuống quýt lấy cả hai tay chụp bao gạo lên mặt còn thiếu một chút thì tự làm ngạt thở mà chết đó tỉnh một chút buông lỏng bàn tay nước miếng của chính sặc nhưng thời điểm thế ông dám ho tiếng khuôn mặt sung huyết đỏ bừng chỉ dám khàn khàn giọng lời góp ý:
“Cô chậm một chút chậm một chút”
“Đều tới đây giúp một tay” Bách Hợp lúc đã bình tĩnh Con quỷ trong quan tài tuy rằng lệ khí nơi nuôi dưỡng nhiều năm nhưng xem dễ tỉnh cô đẩy mấy cái khiến đàn ông trung niên run như cầy sấy đám thi nô xung quanh đều như sắp phát điên hết cả lỗ mũi và miệng phun lượng lớn thi độc thế nhưng quan tài vẫn im ắng như thường
“Nhẹ chút nhẹ chút” Người đàn ông trung niên lúc chỉ thấy tim đập điên loạn máu thân gia tốc vận hành mạch máu trong đầu nhảy lên thình thịch thể thấy tiếng tay chân cũng chịu sai bảo nữa miệng chỉ thể ngừng lặp lặp hai chữ một mặt vì Bách Hợp bức bách nên vẫn tiến gần quan tài nhưng bộ dạng ông một tay cầm bao gạo che miệng một tay đầy mồ hôi chỉ chạm quan tài thôi cũng đủ khiến ông chịu nổi còn gì đến việc nâng cái quan tài lên
Bách Hợp cau mày ghét bỏ ông một cái chuyển đầu lên nhóm đang dồn cục bệ giếng Bây giờ số lượng còn sống cộng cả cô là 15 Đang ở lòng giếng 3 bệ giếng là 12 nếu tất cả bọn họ đều xuống đây mỗi góp một tay đến nỗi nâng nổi cỗ quan tài
Nghĩ đến đây Bách Hợp xoay lên phía :
“Đều tới đây nhanh nếu còn tiếp tục trì hoãn thời gian ai cũng đừng mong sống sót” Giọng cô lớn nhưng trong căn phòng đá khả năng truyền âm nên vẫn truyền xa do phòng đá bố cục kín âm cộng hưởng vang dội mọi đều thể rành mạch rõ ràng
Tình huống nguy ngập lâm đầu dù ai cũng thấy Bách Hợp đạo lý nhưng họ cũng biết rõ lòng giếng là nơi nguy hiểm bệ giếng tạm thời vẫn là chỗ an cho nên một ai ý định xuống giúp một tay nên Bách Hợp xong đáp cô là việc tất cả đều im bặt Ngay cả bà Văn mới còn luôn miệng thúc giục Bách Hợp nhanh nhanh lên giờ cũng hó hé một tiếng
Thấy tình cảnh Bách Hợp lạnh:
“Chúng chết các tưởng bằng năng lực của các còn thể sống tiếp hả”
Chưa con quỷ trong quan tài là thứ vô cùng hung hãn cho dù nó đánh thức dậy thì chỉ bằng 8 thi nô vô cùng hung hãn cũng đủ dọn dẹp hết cả đám Không Bách Hợp coi khinh đám phế vật vốn dĩ mấy loại thuật pháp bất nhập lưu của bọn họ thể đấu đám cương thi Nếu thực sự chờ pháp lực của cô hao hết nhất định chờ đến lúc máu ao đuổi xuống 8 thi nô đã kích hoạt thoát khỏi kìm chế cũng đủ bức bọn họ đến cùng đường bí lối
cô đã đến một đám tuy vẫn chịu xuống nhưng thái độ cũng chút do dự dùng dằng thời gian từng giờ từng phút trôi qua đàn ông trung niên bên thấy tình cảnh đông cứng lòng hoảng sợ luôn miệng nguyền rủa:
“Nhanh tới đây giúp một tay xxx cụ các ”
“Tôi tới đây” Trên bệ giếng một giọng nam quen thuộc vang lên vợ chồng nhà họ Văn vốn đang bám chết lấy thành giếng đẩy cho một cái lảo đảo phía chen chúc ngừng ông Văn vốn đang đầu tiên rốt cục kiên trì ông chỉ thể né qua bên thân thể cố dán chặt thành giếng bà Văn vốn rúc lưng ông còn chỗ dựa hét lên một tiếng té lăn xuống may cho bà lúc thấy ở vị trí cận kề với căn phòng đá bên nhất nên đã sớm kiếm đồ bao mũi miệng nếu trong lúc rơi xuống hít loại thi khí màu tím sợ rằng qua bao lâu liền mất mạng
Trên bệ giếng lúc chính là đàn ông trung niên béo tử chết tên là Trường Sinh vẻ mặt thấy chết sờn một tay ông móc từ trong ba lô bao gạo nếp che lên miệng hít sâu một nhảy xuống lòng giếng
Bà Văn lúc đã rơi xuống giếng thấy những thi nô rồng lửa trói chặt thì hét lên thê thảm lăn bò trở bên bệ giếng nhưng vốn đang ở phía đã nhanh chen chúc tới bệ giếng còn vị trí dư thừa nào cho bà trèo lên hai chân bà run cầm cập nức nở gọi:
“Ông xã ông xã…”
Bà càng gọi càng dồn dập càng sợ hãi ông Văn lúc chèn tận mép của bệ giếng khuôn mặt vốn nho nhã giờ sung huyết đỏ bừng lúc ông vốn đã đánh cho bầm dập mặt mũi chỗ tím chỗ xanh lúc càng chen đến độ mặt mũi biến dạng xem sắp chống đỡ nổi trong lòng Bách Hợp nhảy lên đánh thót vội hô một tiếng:
“Khoan đã” Cô xoay về phía bệ giếng đàn ông trung niên và Đường Toàn bỏ vội cuống quýt theo Bách Hợp lấy từ trong ba lô chu sa và giấy vẽ bùa mau chóng vẽ một lá bùa nhảy lên chỗ mép bệ giếng hiệu cho ông Văn tấm bùa trong tay cô dùng tam chân hoả đốt cháy lên dùng tiếp một động tác thô lỗ túm lấy ông Văn đem tấm bùa đang cháy nhét miệng ông
Ông Văn thực ngờ đối xử như lá bùa trong lúc miệng nóng rát khiến ông chảy nước mắt ròng ròng Bách Hợp bóp chặt miệng ông nên ông thể phun miệng đốt kêu xèo xèo bàn tay của cô như gọng kềm sắt làm ông giãy dụa hai bàn tay vịn chặt thành giếng dám buông quả thực là quẫn cảnh biết làm Ngồi bên bà Văn thấy một màn nhịn gào lên:
“Cô làm gì thế hả”
“Trước đó ông đánh thương mùi máu tanh mùi máu tanh ở chỗ thể kích thích con quỷ trong hòm tỉnh ” Bách Hợp vốn buồn để ý bà Văn nhưng lúc cau trả lời bà một lần:
“Tôi che khí tức ông ở đây còn ai từng thụ thương nữa ” Cô giải thích xong hỏi thêm một câu Bà Văn thấy giải thích đó là vì an nguy tính mạng của chồng tuy xót ruột vì thấy chồng chịu khổ nhưng cũng dám căn vặn nhiều hơn chỉ là tránh oán hận:
“Đã giúp ông vì chờ bùa cháy hết hẵng nhét miệng còn nữa ăn tro đốt bùa là khoa học cũng biết hữu hiệu …” Bà cứ lải nhà lải nhải Bách Hợp cũng lười giải thích gì thêm chỉ đầu bà một cái Bà Văn đến mức phát sợ dám hó hé nữa