Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 904
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 904 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 19
Beta: Sakura
Đổi là một khác đụng tình cảnh chắc đã sớm phát điên Bách Hợp cảm thấy nửa thân của đã mất tri giác những theo phía giờ liều mạng lôi kéo xô đẩy sức kéo của thứ quỷ quái lớn vô cùng vì nó lôi kéo Bách Hợp cố gắng để một tay vịn thành giếng một tay vẽ bùa tóm là dốc hết sức lực để ứng phó tình huống nguy ngập thế nhưng thêm mấy ngừng xô đẩy thân hình cô bỗng loạng choạng nửa liền đẩy khỏi bệ giếng thứ quỷ quái đang ôm eo cô lập tức bắt lấy cơ hội nhảy dựng lên một cái túm ngay cần cổ của cô Nó ‘ha’ một tiếng một luồng tanh tưởi xông khoang mũi Bách Hợp cảm thấy thân run lên trong khoảnh khắc máu trong như ngừng chảy tim cũng ngừng đập trong giây lát Trán của cô đổ mồ hôi lạnh to như hạt đậu may thay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc cô niệm xong câu chú cuối cùng hoạ phù trong tay cũng đã công bàn tay lập tức nâng lên ‘Phách’ một tiếng vỗ lên trán của thứ quỷ quái :
“Cút ngay cho tao”
“Có chuyện gì thế Đi nhanh lên một chút Những ở đằng dừng làm cái gì thế Máu ở đằng sắp đuổi đến ” Dưới giếng lúc tối om vì tiết kiệm đạo lực nên lúc nãy Bách Hợp chỉ đốt lửa tam lên để những thấy tình huống thực của ao máu ngay đó cô liền tắt lửa Những lần mò theo xuống giếng hiện đều rõ tình cảnh xung quanh phán đoán tất cả tình hình chỉ dựa và ngửi lúc đột nhiên ngửi thấy mùi hôi thối của thứ quỷ quái bổ nhào Bách Hợp phun tưởng là mùi của máu trong ao đã đuổi tới càng cố chen về phía như điên loạn
Lúc nửa thân của Bách Hợp đã sưng đến chết lặng thứ quỷ quái thực sự nguy hiểm chỉ nó chạm thôi thì cô đã thi độc của nó thấm cô phân tâm đối phó với thứ quỷ quái đó cố định thân thể của những hoảng sợ rối loạn cảnh thì chật chội chen chúc trong thời khắc liên quan an nguy tính mạng bản thân bọn họ tựa như mất lý trí hành vi bột phát mạnh mẽ lực đẩy nhỏ thế mới khiến thân thể của cô đẩy nghiêng tới suýt chút nữa rơi tay thứ quỷ quái
“Nhanh lên chút…” Những phía thấy phía động tĩnh gì gấp đến phát miệng ngừng thúc giục Bách Hợp hít thở sâu mấy con quỷ cô đập bay vài giây đập thành giếng đánh “OÀNH” một tiếng nó gầm lên một tiếng như dã thú chấn động khiến thấy đầu đau kịch liệt lồng ngực cũng nặng nề như ép lên một khối đá to thở nổi
Một đám mới nãy còn ồn ào náo loạn lập tức im lặng như chết đó một giọng chút tuyệt vọng hỏi: “Xảy chuyện gì thế”
“Lui về phía một chút” Ngón tay Bách Hợp bám ghì lấy thành giếng để ngăn những do xô đẩy mà đạp cô xuống Hai tay cô đều cố sức vịn chặt vách đá cực lực định thân hình Đạo thuật ở trong thân mau chóng du tẩu nỗ lực khu trừ thi độc đã lây nhiễm do con quỷ đáy giếng chạm thân thể
Mọi cô yêu cầu lùi lâu cũng ai chịu nhúc nhích nơi càng xuống càng nhỏ hẹp do số đông lùi cũng bất tiện ngay cả đường mọi cũng cúi lom khom đừng yêu cầu cần mười mấy đều đồng loạt thối lui Quan trọng nhất là mấy cùng lùi bởi vì lúc dự là ở máu đã tràn trong giếng bây giờ những cùng càng lùi liền cảm thấy càng dễ chết
Tình huống ngặt nghèo như lòng tránh khỏi ích kỷ nghĩ đến cái chết của cô gái trẻ máu ăn tất cả quyết dám để dính lên dù là một chút máu
Bởi mới chuyện Bách Hợp đưa yêu cầu một lúc lâu chờ nửa ngày cũng thấy nhúc nhích chút nào
Đường Toàn nhịn cả giận mắng:
“Mọi lùi về phía một chút phía nhất định đã xảy chuyện gì ”
“Dù cô cũng giỏi đạo thuật vấn đề thì để cô giải quyết thôi” Phía rõ là ai ném một câu mọi thấy lời đều im lặng phản đối Đường Toàn tức chết chửi ầm lên:
“Ở chỗ nguy hiểm như nếu tiểu Vân gặp chuyện ngoài ý tất cả chúng đều sống nổi nữa các đừng quên lúc ở trong ao máu là ai cứu các Các còn lương tâm Hay là sợ nhân quả báo ứng”
Nghe những lời Đường Toàn mắng chửi mọi tuy rằng chột nhưng chỉ phản ứng bằng cách mở mồm để ông tuỳ ý mắng chửi ngừng
Bách Hợp cau mày gọi một tiếng:
“Thôi” Cô dứt câu tiếng sột soạt đã truyền tới thứ mùi hôi thối tiến gần lần Bách Hợp đã sớm chuẩn khi mùi hôi thối mò tới bàn tay cô đã lăng hoạ xong phù triện lúc cảm thấy thứ quỷ quái tới đủ gần liền lập tức tung : “Thiên địa vô cực long thần tá pháp” Một con rồng lửa từ trong lòng bàn tay cô chui phát một tiếng rồng ngâm bay tới
*Nghe đồn tiếng rồng ngâm là cái tiếng phát khi Kiều bang chủ trong Thiên Long Bát Bộ (bản Lưu Diệc Phi đóng Vương Ngữ Yên) tung chưởng đó
Con rồng khi bay khỏi lòng bàn tay chỉ lớn bằng cây đũa nhưng càng bay xa thì kích thước càng lớn dần lên ánh lửa từ thân nó toả cũng chiếu sáng rõ ràng thế giới lòng giếng Một bóng đen đang bổ nhào về phía Bách Hợp liền rồng lửa đón đánh rồng lửa quấn lấy thân thể của nó như một cây roi sáng rực càng thít càng chặt miệng rồng há to phát từng hồi tiếng rồng ngâm Ánh lửa của nó đủ chiếu sáng rõ tình cảnh đáy giếng Bách Hợp chỉ thoáng qua lập tức cảm thấy trong lòng nặng trịch
Lại đến con quỷ đang rồng lửa trói giữ nó há to miệng một hàm răng mọc lởm chởm toả ánh xanh liền lộ cắn lên thân thể rồng lửa chỉ là con rồng cho Bách Hợp dùng pháp lực tạo thành thực thể cho nên hai hàm răng của con Cương Thi ngoạm cái gì va phát âm thanh ken két ngược rồng lửa hề thương tổn thân thể mang theo pháp lực chính thống của Thiên Địa Môn Đạo Đức Kinh trong lúc quấn lên con Cương Thi liền đốt thân thể thối rữa của nó thành từng vết cháy dọc theo thân rồng những vết cháy tạo mùi khét trộn lẫn với mùi hôi thối sẵn tạo một thứ mùi cổ quái gay mũi
Con Cương Thi thân tím tái cao chừng hai thước tóc lưa thưa khuôn mặt nhầy nhụa đôi mắt trong hốc mắt đã thối rữa từ lâu chỉ thừa một lớp da vắt qua hốc mắt da mặt như thể đã dùng sức vò nát bét thành một đám buồn nôn cực kì
Nghĩ lúc nãy chính là thứ đã nhào Bách Hợp mượn ánh lửa duỗi tay xem thử quả nhiên lòng bàn tay còn lưu vết tích của làn da mặt thối rữa của nó
Dưới đáy giếng một phần nguyên nhân là do cấm chế hai là do nhiệt độ so với mặt đất thấp hơn nhiều biến thành một dạng tủ lạnh thiên nhiên nhờ đó cái xác để ở lòng giếng tốc độ thối rữa chậm hơn so với thi thể bình thường nhiều thêm oán khí sâu đậm ở nơi phụ trợ qua ngàn năm thi thể chỉ vẻ rữa nát chứ biến hẳn thành xương trắng Lúc nãy Bách Hợp từng chạm mặt nó một cái lúc chỉ lòng bàn tay cô còn dính thịt thối ngón tay cô cũng vẫn còn lưu cảm giác khi chụp thịt thối mặt con Cương Thi ghê tởm như sờ một đám bùn nhớp nhúa cảm giá sống động thể nào quên
lúc Bách Hợp cũng công phu quản mấy thứ cảm giác đó vì cô đã rõ ràng tình hình nghiêm trọng đáy giếng
Đáy giếng liên thông một gian rộng chừng trăm mét vuông phân bố theo đồ hình bát quái Nhãn lực của Bách Hợp lúc hơn xa bình thường liếc qua liền nhận rõ nền đất dù đã qua ngàn năm mặt ngoài căn phòng đá cũng đã chút biến chất nhưng vẫn còn thấy rõ ràng mặt sàn là đục đẽo thành đồ hình bát quái bốn phía khắc lít nha lít nhít đầy phù chú Mặt đất đều đầy những câu thần chú bằng một loại văn tự cổ đại Những chi tiết đó là quan trọng nhất quan trọng nhất là ở mỗi phương vị của một quẻ trong bát quái một tử thi cao lớn chỉnh cùng kích cỡ với con Cương Thi đang rồng lửa của cô quấn chặt đang quỳ mọp
Những thi thể đặt ở vị trí các quẻ của bát quái phía bên ngoài hướng thái cực đồ ở trung tâm triều bái còn ở giữa đồ hình âm dương hai màu đen trắng tại trung tâm đặt một cỗ quan tài màu đỏ tuy rằng do thời gian quá dài màu sắc còn tươi nhưng Bách Hợp thấy một màn vẫn cảm thấy trái tim thít chặt
Khó trách bố cục ở nơi hoành tráng như tiến mộ giao xà giữ cửa tiếp đó phát hiện lượng tuẫn táng quá nhiều quả thực ngoài sức tưởng tượng tới ao máu đáng sợ gặp khi nãy xuống đáy giếng một đám Cương Thi đang chờ Một con Cương Thi thôi đã thực lực mạnh như khiến cho cô khi nãy suýt nữa thì lãnh đủ mà nơi còn thêm bảy con xuất động Những thi thể triều bái cỗ quan tài ở giữa tựa như mặt ở đây là để bảo hộ cho cái xác đang trong đó Tình cảnh khi Bách Hợp tiến thế giới Mao Sơn lần đầu tiên cũng từng qua nhưng cũng từng tận mắt thấy bao giờ
Thời cổ đại bình thường đều chọn quan tài màu đen làm vật hạ táng chỉ hai loại tình huống là dùng đến quan tài màu đỏ một là chôn cất hoàng thân quốc thích một là chôn giữ đại hung vật quan tài đen bình thường sợ trấn áp nổi đạo sĩ sẽ dùng chu sa vẽ bùa lên thân quan tài để trấn tà bố cục nơi lớn như chỉ e thứ ở trong hòm đã sớm thành tinh dự cảm của cô quả nhiên hề sai
Con Cương Thi hung tợn mắt e rằng còn thứ lợi hại nhất thứ đáng sợ nhất là thi thể ở trong chiếc quan tài màu đỏ Tuy lúc nó động tĩnh nhưng một khi chính nó kinh động đến Bách Hợp dám nghĩ xa hơn
“Phiền toái” Bách Hợp khổ một tiếng xem con Cương Thi tranh đấu với rồng lửa tuy rồng lửa tạm thời trói buộc hành động của Cương Thi nhưng Cương Thi cực kì hung hãn liều mạng dãy dụa thi khí ngừng phun từ miệng nó vẫn tác dụng tiêu hao năng lượng của rồng lửa Ánh sáng thân rồng lửa lúc ảm đạm nhiều đám ở phía vẫn chen lấn ngừng Bách Hợp dứt khoát nhảy xuống đáy giếng cái chai nước khoáng khi nãy cô ném còn trong một cung vị bỏ trống của đồ hình bát quái những Cương Thi còn giống như hề cảm nhận thấy sự tồn tại của cô vẫn thành kính quỳ rạp mặt đất như 7 pho tượng Bách Hợp một cung vị bát quái khác con Cương Thi đang thành kính quỳ ở đó đột nhiên nhảy dựng lên như con dã thú chọc giận phát một tiếng rít gào nhảy tới vồ Bách Hợp mang theo một trận gió bốc mùi tanh hôi
Cô nhanh chóng rời khỏi cung vị bát quái Cương Thi bổ nhào tới chỗ vùng biên đột nhiên ngừng tựa như thứ gì đó vây khốn nó khiến nó thể qua chỉ thể đưa khuôn mặt rữa nát còn mí mắt nhưng còn một đôi nhãn cầu toả sắc xanh bất thường chòng chọc về hướng Bách Hợp miệng phun một lượng lớn sương mù màu tím trông như một con mãnh thú chọc giận lồng lộn bất an trong lồng