Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 898
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 898 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 13
Beta: Sakura
Thực lúc cách nào rõ đôi tất rách nhưng ông Văn vốn tật giật cho nên thấy mọi đều chân ông tay bất giác nâng đùi lên giấu bàn chân xuống bắp đùi hành vi tố cáo trong lòng ông chuyện khuất tất Ánh mắt mọi đều lộ vẻ oán hận đàn ông béo trung niên bất thần vung nắm đấm xông lên từng quyền từng quyền đánh mặt ông Văn nghiến răng nghiến lợi quát lên:
“Mày đền mạng cho đồ của tao” Đồ của ông chính là thanh niên khuôn mặt bầu bĩnh giao xà nuốt sống trong mật đạo cũng là đầu tiên chết khi tiến cổ mộ Từ lúc tiến cổ mộ đến giờ khi đồ chết thảm bản thân ông cũng đã vài lần suýt nữa mất tính mạng đến lúc ai dè đột nhiên phát hiện vợ chồng ông Văn lừa gạt mọi một búng máu bầm nghẹn trong lòng chỉ chực phun hàm răng nghiến kèn kẹt mắt sung huyết đỏ rực nắm đấm nổi gân xanh Những quả đấm với khí thế giết rơi xuống mặt ông Văn như mưa rào
Ông Văn vốn làm nghề dạy học thân thể mấy cường tráng đàn ông béo trung niên vốn là đạo sĩ tố chất thân thể tệ tay trong cơn phẫn nộ quả thực trông như sẽ lấy tính mạng ông Văn trong nháy mắt mới đấm mấy phát đã khiến khoé miệng ông Văn tứa máu miệng rên rỉ liên hồi
“Không đánh chồng đánh chồng ” Bà Văn chứng kiến chồng đánh thê thảm gào lên như phát điên đưa tay níu giữ đàn ông béo trung niên cầu xin:
“Van cầu các vị van cầu các vị tha cho chồng chúng cũng chỉ vì hết cách con gái Thấm Nhã của chúng đã tiến trong cổ mộ các vị hãy hiểu cho các vị hiểu cho chúng chúng cũng chỉ vì còn cách nào…” Bà níu chặt cánh tay của đàn ông béo trung niên đứt Thi thoảng đưa ánh mắt oán trách Bách Hợp vẻ trách cô đương yên đương lành bới chuyện
“Chúng hiểu cho các vợ chồng các làm chuyện táng tận lương tâm như từng hiểu cho chúng ”
Đường Toàn giận phát run ông đã lớn tuổi từng trải lúc ở đài đá gặp giao xà tuy sợ hãi những vẫn thể ép trấn định ứng phó Lúc bà Văn phân bua nghĩ đến hành vi của nhà họ Văn vẫn là thể nhẫn nhịn nổi:
“Đã chết bao nhiêu Lại bao nhiêu nhốt trong các hòm đá thoát thân Lương tâm của các ở Các sợ gặp báo ứng ”
Ông mắng lên mấy lời những thân nhân đã chết cũng kìm nổi mà bật Người đàn ông đang đánh cũng thất hồn lạc phách dừng tay đẩy ông Văn lúc đã sống dở chết dở ngã đất ông Văn lúc chỉ thể bẹp thở phì phò Ông đó ánh mắt đờ đẫn một lúc lâu bỗng đưa tay bụm mặt lấy tay cào đầu một đàn ông vốn cứng cỏi như lúc bật lớn:
“Làm bây giờ Trường Sinh chết ăn thế nào với bố mẹ nó Bố mẹ nó chỉ một đứa con trai là nó thôi giờ tiền dưỡng lão tiền ma chay cho Vậy thì làm thế nào”
Vốn lúc thanh niên tên là Trường Sinh mới chết ông còn thể tự an ủi chính chỉ cần chịu đựng đến lúc khỏi cổ mộ vợ chồng nhà họ Văn trả tiền cha mẹ của đồ còn thể dựa món tiền lớn an hưởng tuổi già đến mức chịu cảnh ngộ cuối đời thê lương nhưng thật ngờ vợ chồng nhà lừa gạt ông chấn kinh khiến tâm tình tiêu cực lớn vọt lên kìm tiếng gào lạc giọng
“Tôi biết chúng làm thế là đúng nhưng nhiều tiền thì thể tìm con gái chúng về chúng là bức còn biện pháp mới làm như ” Bà Văn ròng ròng nước mắt hít hít mũi:
“ chúng thực loại lương tâm chờ chờ khỏi đây chúng sẽ cố gắng làm kiếm tiền bồi thường các vị…”
“Nói dễ nhỉ” Có tức giận quát lớn chính vì lúc vợ chồng nhà họ Văn hứa hẹn là năm trăm triệu tiền thù lao vì món lợi kếch sù như ai chịu theo bọn họ tới nơi tử địa tử cục về Vào cổ mộ bao lâu mọi đã lập tức khắc sâu nhận định Mới tiến cổ mộ đã chết mà cổ mộ lớn như hiện mọi mới chỉ tiến một chút như thoát sẽ là vô vàn khó khăn dù may mắn thoát chết trở về cặp vợ chồng làm công ăn lương thể kiếm bao nhiêu tiền Đến tiền đền bù tổn thất cho những gia đình chết còn đủ làm gì còn tiền để trả cho bọn họ
“Chỉ mạng của Văn Thấm Nhã con gái các là mạng mạng của khác chính là cỏ rác ”
Vợ chồng nhà họ Văn một đám vây quanh luôn miệng nhận Đang lúc mọi giận đến biết làm Bách Hợp đột nhiên chen :
“Đừng ồn ào”
Mọi chút điên tiết lúc đầu là Bách Hợp lôi chuyện ho hiện tại chính cô yêu cầu bọn họ đừng ồn ào trong lòng mỗi nghẹn một đám lửa nhịn vặc Bách Hợp:
“Nói như cái lỗ đít Ở đây tới phiên cô ý kiến việc mà cho rõ…” Hắn còn dứt lời đã thấy dị biến nổi lên âm thanh rên rỉ thống khổ từ bốn phương tám hướng tựa như đang vang lên ngay bên tai mọi :
“A… Ưm ——– ” Loại âm thanh từa tựa như những giãy dụa cuối cùng trong lúc hấp hối ban đầu chỉ vang lên như như mọi còn thể cho rằng hoa mắt ù tai lầm tiếp đó nhiều tro cốt phiêu tán nền đất gió mà bay lên Trừ chỗ đoàn đang tập trung bóng tối ở bốn phía như đặc thành thực thể những bộ xương trắng treo ngược đỉnh đầu mọi trong đám sương đen giống như đã sống bắt đầu lay động Tiếng kêu rên thê thảm ban đầu tản mát thưa thớt nhưng càng về càng liên tục
“Hu hu —– Hức…” Tiếng xen lẫn với tiếng rên thống khổ truyền tới Một đám mới tranh cãi đến mặt đỏ tai hồng lập tức dựng hết tóc gáy tóc mai Những khúc xương châm bằng lửa tam cũng bắt đầu lay động kịch liệt như run lên trong tay cầm chúng những bộ xương đỉnh đầu truyền đến tiếng vang của những khúc xương va chạm Bà Văn sợ xanh cả mặt càng dán sát chồng hơn một chút Hai hẹn mà cùng về phía Đường Toàn run run hỏi:
“Sao thế đây là chuyện gì”
Một đám tranh cãi ầm ĩ lúc lập tức yên tĩnh đến độ trong lòng núi chỉ còn tiếng than như như tim mọi nhảy dồn dập lòng Bách Hợp trầm xuống Oán khí ở bốn phía lúc rõ ràng đã tăng mạnh hẳn lên thậm chí đậm đặc đến mức ảnh hưởng đạo thuật trong thân thể cô lưu chuyển Nơi từng nhiều chết hơn nữa e rằng khi chết đều chịu loại đày đoạ phi nhân tính do oán khí đặc đến mức thể sờ thấy chạm thấy chuyện quả thực chút phiền toái
“Cứu cứu …” Một thanh niên để tóc dài bất thình lình mở miệng kêu cứu ban đầu mọi cho rằng cảnh ở đây doạ sợ phát điên để ý đến lời Nếu điều kiện trong cảnh thế ai mà tìm thích hợp để cầu cứu đó nhanh chóng chạy lấy chỉ hiềm vấn đề là nơi thì dễ mà thì khó
mà ngay đó sắc mặt của thanh niên xanh mét dần dần đen trong ánh mắt thất kinh của mọi thân thể tựa như mấy gã lực lưỡng vác lên cứ thế lơ lửng giữa trung bằng một tốc độ vô cùng chậm chạp bắt đầu xoay chuyển theo hướng đầu chân trong suốt quá trình vẻ mặt đờ đẫn tựa như khuôn mặt thật đã giấu một lớp da khuôn mặt bất thần sung huyết đỏ bừng cặp mắt cũng bắt đầu sung huyết nhưng biểu tình mặt vẫn lãnh đạm một cách quỷ dị làn da nhẵn bóng đỏ rực lên như bôi dầu rõ tại sung huyết
Một sợi xích sắt móc câu đầu tiến tới chỗ hai chân giày trong quá trình chạy nạn liên tục biết đã rơi rớt ở giờ trông như một con heo đang đợi làm thịt treo ngược giá chờ mổ thịt phanh bụng
Từ đầu tới cuối biểu tình của vẫn điềm tĩnh thậm chí chút dửng dưng lúc móc sắt móc bàn chân tiếng thịt và xương móc câu xuyên thủng vang lên bên tai mọi máu tươi từ chỗ móc câu từng giọt từng giọt lăn xuống mọi mà bàn chân cũng cảm thấy đau lây thế nhưng bản thân vẻ như chẳng cảm thấy đau đớn chút nào kêu gào liều chết giãy dụa chỉ cái miệng còn phát những tiếng rên rỉ thống khổ mà bất lực
Giá vẻ mặt chút biểu hiện đau đớn còn đỡ nhưng bộ mặt trơ trơ bình thản của kết hợp với tiếng rên thống khổ như khiến cảm tưởng mắt chỉ là một hình nộm biết mà thôi thực khiến sởn tóc gáy
“Đây đây là chuyện gì” Mọi chuyện phát sinh quá nhanh chỉ là vì quá hoảng sợ mới khiến cảm thấy như bộ quá trình đang kéo dài dài Chờ mọi lấy tinh thần thanh niên đã treo ngược ngay ngắn giống y như các bộ xương đã treo ngược móc khác nhẹ nhàng lắc lư trong trung tiếng kêu rên thảm thiết từ bốn phương tám hướng vẻ như càng thêm vang dội chói tai Sau đó đôi tay vốn cứng đờ khép chặt xuôi theo hông của thanh niên đó như thể một dùng sức bẻ xuống xuôi theo hai gò má buông thõng xuống Mười ngón tay đột nhiên đều chọc vỡ mười lỗ lớn máu bắt đầu theo mười đầu ngón tay tí tách nhỏ xuống sàn
Mùi máu tanh nồng nặc truyền lan sương mù đen từ bốn phía càng vẻ sục sôi nôn nóng tiếng rên rỉ bên tai càng vang dội ánh sáng các ngọn đuốc xương tay mọi bức càng lúc càng mờ nhạt trông như thể tắt lịm bất cứ lúc nào
Máu của thanh niên treo ngược nhanh chóng chảy thành một vũng lớn bắn toé khắp bốn phía dòng máu giống như những dòng suối nhỏ bắt đầu tìm hướng để chảy trông như những con rắn đang bò đều hướng về phía nhóm
“Nơi thể ở lâu” Bách Hợp chứng kiến tình cảnh trong lòng bất giác khổ
Vốn ban đầu thấy nơi số lượng hài cốt lớn chất chứa oán khí cực nặng cỗ cũng đã cảm giác đây là chỗ nguy hiểm cho nên mới suy nghĩ cần cứu hết mọi mà tức tốc rời khỏi nhưng lúc nhóm oán linh trỗi dậy cô mới nhận thức rõ ràng nguy hiểm ở nơi vượt xa dự tính của