Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 896
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 896 - Hành Trình Cáo Biệt Cuối Cùng 11
Beta: Sakura
Bách Hợp nâng cây đuốc lên soi thử bên ngoài hòm đá vốn cụt đường vì hòm đá bố trí chỗ vách cao Bên ngoài hòm là một vùng lòng núi rộng lớn gian từa tựa như một cái bát úp từ cao thòng xuống vô số sợi xích sắt cuối mỗi sợi xích sắt đều treo một bộ xương trắng hếu khiến nơi càng thêm khủng bố Phía sâu âm khí cuồn cuộn oán khí chất chứa dày đặc ngàn năm chỉ tan trái còn thêm nồng nặc giống như đã hoá thành thực thể tạo một lớp sương đen ngăn cản ánh mắt Cô suy nghĩ chút cầm cây đuốc xương tay ném xuống trong lúc ngọn lửa rơi xuống thắp sáng nửa khu bụng núi Bách Hợp lờ mờ thể thấy bên là một cái ao hình trăng khuyết lớn nền đất ở giữa một cái giếng toả bầu khí quỷ dị mà âm trầm
Chuyện đã đến nước dù hòm đá cũng đường khác Bách Hợp nghĩ nữa nhắm chuẩn một sợi xích liền tung nhảy vọt tới duỗi tay bắt lấy sợi xích vốn bất động va chạm bắt đầu cọt kẹt cọt kẹt lay động trong trung cọ phát những tiếng khó
“Ây cô nhảy thế còn thì ”
Tôn Dương còn trong hòm đá thấy Bách Hợp chạy liền cuống quýt nâng đuốc lên thò mặt ở chỗ miệng hang gấp bộ dạng y như con kiến đang bò trong chảo nóng xem hành vi của Bách Hợp liếm môi mấy lần đã chực nhảy theo nhưng coi bộ vẫn là dám
“Cô tới giúp một chút mà”
Hắn duỗi tay về phía Bách Hợp Bách Hợp chỉ một cái thản nhiên mặt Gã Tôn Dương đã sinh thứ tà niệm gì trong lòng Nếu nhờ cô thực lực tại thân doạ sợ đến dám làm loạn đổi thành khác chỉ là chết ở nơi hơn nữa còn ăn đủ thiệt thòi với Loại Bách Hợp thấy đáng lãng phí thể lực để mà cứu
Nhờ ánh sáng từ cây đuốc tay Tôn Dương Bách Hợp chỉ cần nắm chặt xích sắt đảo mắt quanh Trong lòng núi khum khum như cái bát úp thiếu những sợi xích sắt như bên đều treo các bộ xương trắng lơ lửng đếm sơ sơ cũng hơn trăm cuối mỗi sợi xích đều là một cặp móc câu hình dáng dữ dằn xuyên qua hai lòng bàn chân của bộ xương để treo chúng lên Bách Hợp mà liên tưởng đến cảnh lò mổ treo xác lợn nguyên con lên móc Hầu hết các bộ xương đều giữ ở trạng thái khá chỉnh nhưng do Bách Hợp nhảy lên một sợi xích sắt dây xích lay động kêu cọt kẹt dẫn tới bộ xương nóc treo móc lên cũng bắt đầu lay động nhẹ phát những tiếng kêu cùm cụp
Vốn những bộ xương đã ngàn năm tuổi yên lặng bất động thì lúc dù chỉ chịu một lực tác động khá nhẹ cũng nhanh chóng rã rời lớp tro xương cốt trong khi va chạm rơi như mưa phùn Bách Hợp cũng chỉ lướt qua mấy thứ đó đầu về quan sát vách đá
Vừa cô từ trong vách đá chui bên ngoài cũng chỉ thấy vách đá tương tự cho nên thể đoán bên trong vách đá là một dãy các hòm đá tương tự Không hiểu ngôi mộ rốt cục là chôn ai chỉ giết nhiều như chôn cùng còn sinh nhiều loại tại vạ như
Bằng pháp lực hiện giờ cô còn dự trữ thể phóng độ 7 8 cái ngũ lôi chú Nếu phía vách đá bố trí đều là những hòm đá kích thước như thì cũng hơn trăm cái hòm đá cô đủ sức tìm tất cả những hòm đá và cứu cho hết cho nên đành xem ở vận khí nếu khi đánh vỡ độ bảy tám chỗ vách đá tìm bao nhiêu thì tính là bấy nhiêu nếu đập bảy tám cái vách mà còn bỏ sót mất ai chỉ thể trách những đó định mệnh đã sẵn một kiếp nạn thế liền để họ ở ngủ cùng với đám tiền bối đã chết từ ngàn năm
Nghĩ đến đây Bách Hợp xem chuẩn một vị trí vách đá bắt đầu vận khí đung đưa xích sắt nhờ nó đưa tới vị trí thích hợp để nhảy sang bám ở sợi xích treo gần vách nhất
Tôn Dương ban đầu động tác của Bách Hợp tưởng rằng cô định giúp liền tăng thêm can đảm thò tay ngoài chờ cô tới kéo nhưng ngay đó liền nhận chỗ nào đúng Bách Hợp đang dao động dây xích theo phương trái mà nếu đến chỗ thì theo hướng mới đúng Hắn mới dự cảm Bách Hợp đã chuyển sang tư thế nhảy Hắn cuống lên kêu gọi:
“Ây cô đang làm gì thế mau tới đón chứ”
Vách đá đã đánh thủng sẵn nếu gan thì tự nhảy là nhất còn đã gan thì … ở nơi thế giúp một lần đã là ai thể giúp lần thứ hai Chưa kể xét tới việc đó từng suy nghĩ bẩn thỉu Bách Hợp bóp gãy cổ tại chỗ tất nhiên cũng vì nhân từ nương tay mà chỉ vì tự lãng phí thể lực Lúc cô bỏ ngoài tai những lời hô hoán của Tôn Dương thân thể linh hoạt khéo léo như một con khỉ nhảy tới chỗ sợi dây xích gần vách đá Nắm thật chắc dây xích cô khống chế thân thể dao động theo hướng nhắm về phía vách đá động tác của cô khiến bộ xương móc dây xích rơi xuống rào rào Bách Hợp thấy đã đánh đu tới vị trí gần vách đá liền co chân thử đạp thật mạnh vách đá
Cô liên tục đạp năm sáu cái cũng thấy bên trong vách đá truyền tới hồi âm Giả như cô hô hoán kêu gọi âm thanh nhất thiết thể truyền bên trong nhưng vách đá đạp mạnh thì ở bên trong nhất định vài động tĩnh Lúc đạp năm sáu cái mà thấy đáp thể bên trong sống cũng thể là nhưng còn hôn mê tỉnh thể đã tỉnh nhưng vì đề phòng lo sợ dám hồi âm Bất kể lý do là gì Bách Hợp tự nhiên ở đó mãi để lãng phí thể lực cô lập tức nhảy sang sợi dây xích kế tiếp lần khi đạp mạnh vách đá cô thấy bên trong vọng tiếng va đập mạnh vách đá tương tự
Trong tiếng chửi rủa tê tâm liệt phế của Tôn Dương Bách Hợp giơ tay vận ngũ lôi chú nhắm vách đá truyền tới hồi âm oanh kích tới
Một tiếng “OÀNH” cực lớn vang lên cả khu lòng núi cũng rung lên mấy bận sợi xích Bách Hợp đang nắm chặt trong tay cũng chút run rẩy vách núi đập thành một miệng hang nhiều đá vụn và bùn đất lộp cộp rơi xuống Sau khi tro bụi tan bên trong truyền tới tiếng ho khan Bách Hợp nhân lúc dây xích đu đưa tới gần vách đá liền gọi một câu:
“Thừa dịp dây xích bay tới gần thì bắt lấy” Sau đó mặc kệ ở bên trong thấy cô kêu gọi cô lập tức đổi sang bắt lấy một sợi xích khác gần nhất theo trình tự thăm dò thử đánh ngũ lôi chú liên tiếp đập bảy cái miệng hang chỉ trừ một cái hang đập thấy sáu miệng hang khác đều thấy xuất hiện Vận khí của Bách Hợp vẫn là sai khi cô đập miệng hang cuối cùng thì tiếng ho khan quen thuộc của ông già họ Đường khiến cô âm thầm thở phào một tiếng
Theo nội dung câu chuyện Vân Bách Hợp nợ Đường Toàn nhiều Ông già tuy vẻ ngoài nghiêm khắc nhưng đường luôn chiếu cố cho cô thậm chí vì cứu Vân Mẫn ông đã cùng cô cổ mộ Nếu một chuyến Bách Hợp thể đem Đường Toàn ngoài lành lặn cho dù cô bình an thoát khỏi đây cứu Vân Mẫn về sợ rằng đối với nguyên chủ mà kết quả như vẫn là điều tiếc nuối
Vốn khi đập đến cửa hang thứ bảy vẫn thấy tiếng Đường Toàn Bách Hợp còn suy nghĩ chi bằng tìm kiếm một chỗ sơn động thiền nghỉ ngơi một hồi bù đủ linh lực thử đập thêm mấy cửa hang nữa tới khi tìm Đường Toàn mới thôi Làm như cô sẽ ở đây trì hoãn thời gian Lòng núi âm khí nặng nề chết quá nhiều oán khí dày đặc thậm chí khối oán khí đã ngưng tụ đến mức biến thành thực thể nơi nhất định vật đại hung linh lực đủ mà trì hoãn ở đây là quá nguy hiểm nếu vì vạn bất đắc dĩ cô chỉ nhanh chân chạy lấy Giờ đã tìm Đường Toàn cô cần ở lâu hơn Cảm giác căng như dây đàn trong lòng Bách Hợp thoáng chùng xuống một chút
“Thầy Đường mới là chuyện gì” Giọng phần kinh hoàng thất thố của bà Văn vang lên Trải nghiệm kinh hoàng từ lúc tiến cổ mộ đến giờ khiến bà phần cảm giác chim sợ cành cong một chút động tĩnh cũng thể khiến bà nơm nớp nửa ngày đó đến tiếng ông Văn vang lên:
“Vách đá tự dưng vỡ tung nhỉ”
Nghe thấy giọng của cặp vợ chồng chân mày Bách Hợp thoáng cái liền nhíu Hai đúng là mệnh đến lúc tuyệt vốn đập bảy miệng hang vẫn thấy tung tích bọn họ còn tưởng hai đều sẽ nhốt chết trong hòm đá ngờ vận khí của cả hai còn quá cùng rơi một chỗ với Đường Toàn
Bách Hợp điều biết ông Văn bà Văn đều là ánh mắt biết trong nhóm Đường Toàn là thực lực mạnh nhất bản lãnh lớn nhất Lúc Đường Toàn và Bách Hợp ở đoạn hậu cùng con giao xà giằng co mà chết trong lòng hai vợ chồng đều cho đây là nhờ công lao của Đường Toàn do đó càng sinh cảm giác ỷ từ lúc ở cái đài cao chỗ cây cầu treo bằng xích sắt hai đã âm thầm trao đổi kỹ quyết định là suốt một đường tới nhất định theo sát bên cạnh Đường Toàn Lúc qua cầu hai đã bám chặt Đường Toàn lúc xếp hàng lên đoạn đèo vách đá cũng là kẹp Đường Toàn giữa Khi động chạm cơ quan hai rơi hòm đá đương nhiên cũng cùng Đường Toàn rơi chung một chỗ Khi Bách Hợp đập hòm đá ba vốn ở cùng tất nhiên cũng cùng cứu
“Sư bá sư bá ngoài đã xuống ” Cứ treo lơ lửng mãi tất nhiên là thoả đáng huống chi Bách Hợp còn tìm một nơi thích hợp để nghỉ ngơi sẵn tiện khôi phục linh lực Cô nhảy sang bám một sợi xích khác nhường sợi xích cho ba Đường Toàn Đường Toàn ở bên trong đáp ứng một tiếng Bách Hợp liền theo dây xích tuột xuống những vách đá dây xích đang dao động Bách Hợp để tiếp ứng nổi lên dũng khí thử bắt lấy dây xích cũng bắt đầu lần mò tuột xuống
Mỗi sợi xích dài chừng mười trượng bên cách mặt đất chừng hai trượng Dưới sàn do động tác của Bách Hợp khi nãy giờ vung vãi đầy xương Sau khi Bách Hợp nhảy xuống nhân dịp những khác còn đang loay hoay với mấy sợi xích cô bèn tranh thủ thời gian làm thêm vài động tác luyện thể thuật dẫn linh khí nhập thân đó dẫn linh lực trong cơ thể vận động đến khi linh lực khôi phục độ một phần ba những ở mới lục tục hạ xuống tới