Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 895
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 895 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 10
“Tôi về nhà về nhà…” Tiếng gào của từ bốn phía vang vọng trở về ngón tay ngừng tìm cách đào bới một cái hố mặt đá
Nghe đến đây Bách Hợp tự nhiên biết đây quỷ quái gì hết mà chính là khi nãy đã cùng rơi xuống Cô thở dài con là sinh vật ưa thích ánh sáng nên bóng tối luôn thể dẫn những nỗi lo sợ trong nội tâm con và phóng đại chúng lên vô hạn Pháp lực của cô lưu chuyển lên đầu ngón tay Phừng một cái từ đầu ngón tay liền bốc lên một ngọn lửa gian vốn tối tăm giờ sáng sủa lên một chút Người đang gào đào bới như đã phát điên đột nhiên thấy ánh sáng quả nhiên ngu ngơ trong giây lát tiếng kêu cũng đột nhiên ngừng bặt
“Khóc cái gì” Bách Hợp bày sắc mặt lạnh lẽo âm u hỏi một câu
Người đàn ông đang sợ hãi đến mức sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng nheo mắt vì sáng một lúc thích ứng mới hồi phục tinh thần nhút nhát Bách Hợp thấy rõ cô là ai đàn ông lớn tuổi hơn nguyên chủ đột nhiên thở phào tiếp đó bổ nhào đến duỗi tay ôm Bách Hợp Bách Hợp nghiêng tránh né cũng chịu từ bỏ ý định run rẩy bò mặt đất mấy bước ôm cứng lấy bắp đùi cô thân thể căng thẳng lúc mới dấu hiệu lơi lỏng cứ thế run run ôm bắp đùi Bách Hợp lóc
“May quá may quá vẫn còn sống vẫn còn sống…” Một đàn ông gần ba mươi tuổi lúc như một đứa trẻ đến suýt tắt thở thân thể run bần bật rõ ràng là vì phát hiện rơi một nơi như thế nên sợ gần chết Mặt mũi còn dính ít bụi tro xương màu xám hẳn là dính khi ngã đập mặt xuống đống xương lúc ánh lửa những khúc xương đang toả ánh xanh mơn mởn
Người chắc hẳn lúc cùng Bách Hợp té xuống hang chôn tập thể đã đập đầu vách đá hôn mê chỉ mới tỉnh Trước khi Bách Hợp tiếp thu nội dung câu chuyện đã bố trí trận pháp hơn nữa chú ý nhất tâm nhị dụng dự là khi ngã xuống cũng rơi cách chỗ cô xa khi tỉnh dậy sờ soạng loạn xạ đã đá nhầm khối xương đặt làm phương vị của trận ngũ hành bát quái khiến trận thế thay đổi cho nên mới thể mò tới đụng cả mặt Bách Hợp
Quả thực doạ doạ chết hôm nay nếu Bách Hợp mà là khác mò mặt một cái như nhất định là đôi bên doạ chết mới tính là xong việc
Tuy tiếp thu hết nội dung câu chuyện nhưng cũng thể suy đoán Vân Bách Hợp nhất định thể sống sót rời khỏi cổ mộ Nếu vì cứu cha cô tuyệt đối sẽ bước chân một nơi nguy hiểm nhường Người bảo hộ cô thực lực cao nhất đoàn là Đường Toàn cũng chết bản thân cô chỉ biết chút đạo thuật da lông do cha của cô Vân Mẫn con gái theo đường như nên tử tế truyền dạy như càng khó lòng sống sót
Do việc tiếp thu nội dung câu chuyện đánh gãy cũng biết cụ thể nội dung tâm nguyện của nguyên chủ là gì Bách Hợp chỉ thể đoán Vân Bách Hợp hiện đầy mười tám tuổi vì kiếm tiền cứu cha mà vợ chồng họ Văn lừa cổ mộ Nếu cô vì mà chết nhất định cam lòng Cha cô Vân Mẫn còn đang kẹt trong vòng lao lý ngoài cô cũng thể yên lòng Đường Toàn vì cô mà chết Cẩn thận mà tính áng chừng chuyện mà nguyên chủ yên lòng nhất chính là cha ruột
Cô im lặng xuống tại chỗ gã đàn ông đột nhiên mò tới đã doạ vỡ mật dù cô đá đạp thế nào cũng nhất quyết chịu buông tay như thể sợ rằng chỉ cần buông tay thôi cô thể đột nhiên biến mất bằng
“Tôi cụ Đường gọi em là Tiểu Vân cũng gọi em là Tiểu Vân nhé…” Người nuốt ngụm nước miếng bắt đầu tự giới thiệu vẻ như ở một nơi thế chỉ ngừng chuyện mới thể khiến cảm thấy trong lòng đỡ sợ Bách Hợp trầm mặc để lời của tai tai tuy tính thì dùng linh lực để duy trì ngọn lửa tam cũng tiêu hao bao nhiêu pháp lực nhưng cô vẫn nhặt lên một khối xương đùi đem lửa châm qua đó
Ngọn lửa vốn dùng linh lực đốt cháy lúc gặp xương chết liền cháy phừng lên ánh lửa bốc mạnh Ở nơi âm khí nặng thế lửa cháy chiếu sáng hiệu quả hơn đèn pin cường quang nhiều Toàn bộ hang đá thoáng chốc liền sáng sủa lên Bách Hợp đem bàn tay của đàn ông xưng là Tôn Dương đang ôm cứng đùi gỡ nhét khúc xương đang cháy tay chỉ một nơi xa:
“Đi ”
Lực tay Bách Hợp lớn vô cùng Tôn Dương cũng thể hiểu tại rõ ràng sống chết ôm chặt buông cô bóp một cái mất tự chủ mà buông thật chờ đến khi Bách Hợp nhét khúc xương tay suýt nữa thì thét bộ dạng ném dám Nghe Bách Hợp yêu cầu xa một chút suýt nữa thành tiếng lần nữa liều mạng lắc đầu theo bản năng bò về phía Bách Hợp:
“Đừng đừng đừng mà Hai dựa gần một chút cũng là một chỗ dựa mà…” Vừa trải qua vụ đếm số tìm quỷ vách núi Tôn Dương nghĩ vẫn còn sợ giờ rơi xuống một nơi chất đống xương thế chỉ sợ đột nhiên thứ quỷ quái gì xuất hiện cho nên tuyệt đối dám rời xa Bách Hợp cứ mặt dày chịu tránh Bách Hợp dịch liền dịch theo đó Bất kể cô lạnh mặt dẫm đạp thế nào cũng dám lùi xa
Hang đá rộng chừng năm thước vuông cao chừng hai thước Hình dạng tựa như bên trong một cái hòm đá Bách Hợp dù dịch chuyển trốn tránh cũng biết dịch vứt con đỉa đói Tôn Dương cuối cùng dứt khoát thèm xua đuổi nữa cứ thế xếp bằng tu luyện đạo thuật tiếp Tôn Dương ở một bên liên tục cằn nhằn kể lể hối hận vì đã theo cổ mộ Trước giờ chỉ là vì si mê thuật hàng ma tróc quỷ mới gia nhập cái hiệp hội pháp thuật gì đó trong công việc đều lấy giúp làm vui Lúc hơn hai mươi tuổi vốn bạn gái nhưng ghét bỏ bản lãnh gì đã sắp kết hôn còn chia tay tìm một đàn ông khác thể mua xe mua phòng Tôn Dương trong lúc giận dữ đã thề rằng kiếm thật nhiều tiền để khiến cô nàng hối hận khi biết vợ chồng họ Văn treo thưởng năm trăm triệu tìm con gái chút do dự tham gia đội ngũ ngờ tiền còn thấy kết quả đã nhốt trong cổ mộ
Mỗi cá nhân tiến đây tình huống nhân thân đều sai biệt lắm Đến thời đại phần lớn bản lĩnh bắt quỷ thực sự đều sống thất bại ngược mấy kẻ bản lãnh gì biết khen biết dỗ kinh doanh phát đạt đời tôn xưng là đại sư những khu nhà cao cấp Những trong đoàn đều vì cuộc sống gian nan mới cái bánh vẽ khổng lồ của vợ chồng nhà họ Văn làm động tâm
Lại dẫn linh lực trong thân thể hết một vòng Bách Hợp lấy nước khoáng trong bao rửa tay cầm một gói bánh bao nhân xé gặm hết một cái uống chút nước lấp đầy cái bụng Tôn Dương cô như thể quái vật:
“Đã đến tình cảnh mà em còn thể nuốt trôi ”
“Chẳng lẽ giống chuyên tâm gào thét sợ hãi ăn uống mới ” Ở trong cổ mộ nơi nơi đều tràn ngập nguy cơ chỉ cẩn thận bảo tồn thể lực mới là căn bản để sống sót Bách Hợp nghiêng đầu nhướn một góc lông mày Tôn Dương phản kích cũng dám lên tiếng nữa Bách Hợp buồn để ý thu thập đồ đạc gọn gàng mới bắt đầu loanh quanh thử tìm lối thoát ngoài
Cô nhặt một cục xương cầm tay bắt đầu thử cạo tường tìm hiểu vách đá còn lưu dấu vết về nỗi tuyệt vọng của những nhốt hòm đá từ ngàn năm tầng rêu cô cạo xuống lờ mờ thể thấy nhiều vết cào hẳn là dấu vết để của những liều mạng trong cơn tuyệt vọng tìm một đường thoát thân Bách Hợp cẩn thận mò vách đá thỉnh thoảng gõ một tiếng buông tha bất kì chi tiết nào Tôn Dương theo sát lưng cô tay nâng đoạn xương đang đốt để chiếu sáng lên thần sắc chút âm trầm khó đoán
“Không thoát chúng sẽ chết ở đây mất thôi…” Hắn chút tuyệt vọng thốt lên trong mắt loé lên mấy phần oán hận:
“Đời cha mẹ đều chê trách là tiền đồ bạn gái cũng chê bản lãnh khi chết ít nhất còn em ở đây ít nhất cũng để sung sướng …” Hắn còn dứt câu trong mắt lộ thêm mấy phần tuyệt vọng cùng âm ngoan đang duỗi tay sờ soạng cái lưng của Bách Hợp thấy Bách Hợp mò đến một chỗ trống trải vách đột nhiên mở miệng thì thầm:
“Thiên địa vô cực càn khôn tự động…” Trong lúc đang chú trong lòng bàn tay cô đã tụ tập một khối cầu sét màu tím tình cảnh hấp dẫn hết lực chú ý của Tôn Dương hoảng hồn khối cầu sét trong tay Bách Hợp càng lúc càng lớn cuối cùng cô giáng mạnh vách đá
“Uỳnh” một tiếng thật lớn bộ cái hòm đá khổng lồ giống như đều rung rinh một trận đám xương cốt mặt đất cũng nhảy lên lọc cọc Tôn Dương nhất thời vững bất giác đưa tay vịn Bách Hợp để định thân hình trong lúc vô tình ngẩng đầu mới thất kinh phát hiện nguyên phiến đá mặt đã Bách Hợp hung bạo đánh xuyên thành một cái động lớn cỡ cái bồn rửa mặt
Bách Hợp vốn đã chọn điểm mỏng yếu nhất cái hòm đá Trước đó cô đã cơ hội làm vài lần luyện thể thuật trong thân tích tụ ít linh lực lúc dùng ngũ lôi chú hòm đá trải qua niên đại lâu dài âm khí ẩm ướt ngâm tẩm thêm sét là khắc tinh của vật âm tà bởi chỉ một kích thế nhưng đã đem hòm đá đánh xuyên qua luôn Tôn Dương chứng kiến bộ tình cảnh sợ đến mức mặt mũi méo xệch Vẻ nanh ác mới lộ mặt sớm đã bay biến còn tăm tích Bách Hợp thu linh lực chỉnh sợi dây đeo ba lô lúc mới đầu qua một cái:
“Anh gì đó”
Tôn Dương nuốt một ngụm nước miếng giờ các thêm vàng cũng dám nảy tâm tư nghiêng lệch gì Vừa xem thủ đoạn của Bách Hợp âm thầm thử đem độ rắn chắc của thân thể so sánh với vách đá Nếu tà niệm của phanh phui Bách Hợp cũng cho một đòn y như thì … chết chắc luôn nên lắc đầu quầy quậy Bách Hợp khẩy nhấc chân dùng sức nhắm phần hòm đá đã chấn nứt đạp tới Đạp liên tiếp bảy tám cước tảng đá đạp rào rào rơi xuống bao lâu cửa động đã Bách Hợp phá rộng đủ cho một chui lọt