Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 891
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 891 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 6
Trên vách đá chừng mười mấy cái đầu lâu như Bách Hợp châm lửa bộ gian của cổ mộ liền sáng sủa lên thể thấy rõ ràng bốn phía Chỉ hiềm loại đèn hình dạng quá mức đáng sợ trông tựa như mười mấy cái đầu quỷ đốt lửa ma trơi ánh sáng lành lạnh bao trùm cảnh tuy lúc lửa đã cháy nhưng khí âm hàn trong mộ cũng tiêu tán bớt tý nào ngược càng thấy âm u rét lạnh hơn so với lúc
“Nhanh tắt thứ dễ sợ quá” Cô gái trẻ mở miệng hỏi lúc cắn môi thân run bần bật cố dựa sát đàn bà búi tóc đạo cô mặc Đường y Bây giờ đủ ánh sáng Bách Hợp mới thấy rõ tình cảnh chật vật của đoàn cô gái trẻ và đàn bà dung mạo giống lẽ là mẹ con cô liếc cô gái trả lời:
“Thứ so với đèn pin dùng hơn ở chỗ thế đèn pin tối đa chỉ sử dụng thêm một lúc nữa nhưng loại đèn tắt thể đốt mấy tháng liền”
Nói xong Bách Hợp lấy nước khoáng trong ba lô rửa tay ngón tay cô lúc nắm cái vòng trong miệng thú đã thương giả như gặp mấy thứ quỷ quái cô đến mức năng lực tự vệ nhất định ngược lỡ như mấy vết thương nhỏ mà nhiễm độc mới thực rách việc Mấy thứ đã đặt ở nơi dễ tới ngàn năm dư chịu đủ sự ăn mòn của âm khí so với kịch độc cũng kém nhiều Ban đầu cô chỉ cảm thấy đầu ngón tay đau nhức lúc mới phát hiện mấy đầu ngón tay của đã chuyển thành màu xám ngắt
Bách Hợp rửa sạch tay nặn máu đen đạo lực còn sót bao nhiêu lưu chuyển trong thân thể lúc cảm giác rét buốt mới giảm bớt một chút cô vẩy tay mấy cái mấy giọt nước bắn trúng thân thể của khác cảm giác như chạm nước sông mùa đông khắc nghiệt khiến bọn họ nhịn rùng
“Cô cái đèn tắt thì nó tắt thật chắc” Ông Văn vẫn còn ghi hận chuyện Bách Hợp chằm chằm tất chân của thèm để ý đến còn đạp bà Văn vợ ông suýt chút nữa té xuống vực núi giờ bắt một câu của Bách Hợp thì nhịn mà hỏi vặn một câu đầy mùi khiêu khích Bách Hợp liếc thấy mọi ngươi đều vẻ nghi hoặc trong mắt thì cong môi:
“Đèn lấy đầu làm chụp đèn đem oán khí khi chết phong ấn đầu lâu lấy não tuỷ cùng dầu trong xương chế luyện mà thành Nhiên liệu trong mỗi cái đầu lâu đang đốt là từ một thân cô đọng mà thành cách khác lửa thể xưng là tam chân hoả trong thân thể sống chỉ là nhờ đạo thuật lấy lửa khi chết cất trữ trong vật chứa đèn một khi đã đốt lên chính là đốt một mạng là sự sống của chủ nhân cái sọ Một vốn thể sống mấy chục năm trời chế biến thành một ngọn đèn chỉ cháy vài tháng mà thôi Sao thể tắt dễ dàng Nếu tin ông cứ thử đến đây thổi tắt nó xem”
Bách Hợp từng tiến loại nhiệm vụ thuật Mao Sơn chỉ một lần lần đầu tiên tiến loại nhiệm vụ thậm chí cô còn quen Dung Ly dạy cô Đạo Đức Kinh hồi đó cô cùng đủ loại yêu ma quỷ quái giao tiếp dễ đến trăm năm làm chưởng môn một môn phái mấy trăm năm còn thứ gì là thấy qua Loại đèn lấy tà thuật luyện chế thành đốt là một khối oán khí ngàn năm biết thuật cũng sẵn nhưng đến thời hiện đại thì nhiều bí thuật đã thất truyền bởi những nhận nhưng cô là biết
Mọi mấy lời miêu tả lớt phớt nhẹ tênh của cô đều cảm thấy phát rét Nghe mỗi ngọn đèn là một mạng đốt là oán khí thấy ánh đèn khủng bố sắc mặt một ai dễ Lúc ngũ quan của cái sọ ánh lửa bập bùng tự nhiên cảm giác như thấy bên tai âm thanh của chế thành đèn lúc sắp chết ai oán rền rĩ Ông Văn cắn chặt hàm răng khiển trách:
“Giả thần giả quỷ chuyện mơ hồ tin” Ông xong dậy lao về hướng một ngọn đèn nổi lên dũng khí dùng bàn tay quạt tắt ngọn đèn ngờ đèn những tắt hơn nữa càng cháy sáng hơn ông phùng miệng thổi vẫn thổi tắt ngược lửa càng bập bùng lay động mãnh liệt cái đầu lâu như thể sắp sống Tiếng thổi lửa của ông tạo thành loại âm thanh cổ quái càng càng khiến lạnh cả sống lưng một thanh niên rốt cục nhịn nổi quạu lên:
“Đừng thổi nữa mau thôi ông còn tìm con gái nữa hả”
Nghe thấy lời ông Văn giống như hồi phục thần trí nhưng ông chút phục còn tiếp tục thổi Bách Hợp một tiếng tới cầm tay ông ấn luôn về phía cái đầu lâu
“Á…” Ông kêu lên một tiếng thảm thiết ngọn lửa xanh mơn mởn rõ ràng cháy cực kì mãnh liệt thế nhưng đầu ngón tay chạm thấy nóng ngược rét lạnh tận xương ngọn lửa xuyên qua lòng bàn tay ông tiếp tục bốc ngược lên ông vội vàng rụt tay sang trừng Bách Hợp:
“Cô làm gì”
“Nhỏ giọng một chút Thứ gây bỏng nếu đã thử liền thử cho triệt để một chút đừng trì hoãn thời gian của ”
Bàn tay ông Văn vẫn êm bỏng nhưng ngón tay lúc dính dầu xác loại cảm giác tự tay sờ xương sọ của chết khiến mặt ông mặt xanh mày xám sợ đến mức thiếu chút tè quần Tuy ông tín phục khoa học một đàn ông ăn mặc văn nhã đeo kính như ông mới tin mấy thứ gọi là quỷ hồn với pháp thuật thế nhưng sự thật bày mắt là cái đèn đã châm lên thì tắt ông tự dưng nhớ lời Bách Hợp về lai lịch chiếc đèn liều mạng đem dầu tay bôi lên tường đá biểu tình nhăn nhó như sắp
Lúc đã đủ ánh sáng mọi chuẩn tiếp
Tuy cầu treo căng xích sắt nhưng lớp gỗ ở cũng đã sớm mục nát biến chất bàn tay mò nhẹ đã nát vụn chọc một cái một lỗ thủng chọc cái nữa bụi bay như phấn loại cầu đừng ai dám đụng cũng biết giữ nổi nguyên dạng
Chỉ còn hai cái thành cầu ở mỗi bên căng hai sợi dây bằng xích sắt tạo thành hai đường thẳng song song chạy về nơi xa tít bên vẫn là con sông sông côn trùng thì mọi đã biết nên ai dám nghĩ đến chuyện đường thuỷ Mọi khó xử qua cầu thể gặp thứ gì ai đoán cho nên lúc khi còn ở trong tình huống khẩn cấp giao xà đuổi sát nút phía ai làm đầu tiên thử qua bờ bên tất cả đều yên tại chỗ nhúc nhích
“Nếu ông bà Văn đã tìm con gái chi bằng hai vị cứ qua ” Bách Hợp vỗ vỗ dây xích phía đối diện vọng hồi âm xa xôi âm thanh rung động làm thấy rùng cả Bà Văn cô liền chau mày: “Các vị là tiêu tiền thuê đến cũng là các vị lỡ phía tình huống nguy hiểm vợ chồng làm mà xử lý ”
Nhóm đạo sĩ bà thì nhăn mặt một bộ giận mà dám Bách Hợp một tiếng chiếu:
“Vậy chờ nghỉ ngơi đầy đủ hẵng dù cũng con gái trì hoãn thời gian cô gặp tam trường lưỡng đoản gì cũng liên quan đến ” Cô xong quả nhiên nhắm mắt dưỡng thần bắt đầu vận Đạo Đức Kinh du tẩu trong thân thể bà Văn mà tức run thế nhưng bó tay hết cách vì con gái bà nổi dũng khí qua cầu chỉ là lòng bàn chân mới đụng nhẹ lớp ván gỗ tấm ván gỗ liền một tiếng động lủng một lỗ nhỏ chiếc giày Một luồng gió lạnh thổi tới từ phía khiến thấy da đầu run rẩy Bà Văn buông tay bò mặt đất lùi trở về nhỏ giọng : “Tôi dám dám…”
Bách Hợp coi như thấy gì cô tiến nhiệm vụ khi thời gian quá cấp bách thực lực nguyên bản của nguyên chủ quá yếu cổ mộ là biết phía trong hung hiểm phi phàm Lúc cụ Đường chỉ đúng một nửa nơi hẳn là mộ của bậc vương tướng nhưng ông còn hết Nơi xây lên là do ý tưởng của cầu sự trường sinh mơ thành tiên thành đạo cho nên lâu ngày mới sinh con giao nếu cô đoán lầm đây mới chỉ là bắt đầu càng sâu trong càng thứ hung ác hơn xuất hiện cô tranh thủ hết thảy thời gian thể để khôi phục một chút thực lực mới
Lúc cô thể nghĩ đến chuyện tiếp thu nội dung vở kịch sợ quấy rầy cho nên chỉ vận hành Đạo Đức Kinh trong thân thể hai vòng cảm nhận linh lực càng chạy càng mạnh mẽ hơn chút Bách Hợp cảm thấy thể lực hơn so với liền mở mắt
Trong mộ tối tăm ánh mặt trời đồ điện tử ở chỗ âm khí dày đặc thế cũng mất tác dụng cho nên cách nào biết bây giờ là mấy giờ chỉ thấy bụng đói cực kì xung quanh vẫn ai buồn nhúc nhích thấy cô mở mắt ông già họ Đường vẫy vẫy tay:
“Tiểu Vân tới đây ăn một chút ”
Trên tay mọi đều cầm lương khô và nước biểu hiện rõ ràng chút ưu sầu lo lắng Bách Hợp ông già kêu gọi cũng khách khí tới cầm bánh bao cắn hai ba miếng nuốt xuống uống mấy ngụm nước cảm ơn cụ Đường mới tới chỗ sợi xích sắt đưa tay dùng sức rung lên Mấy tấm ván gỗ thoạt chỉnh tề phẳng phiu rung một chặp liền dập nát tro gỗ màu đen phiêu tán giữa trung khiến ánh sáng xung quanh cũng ảm đạm nhiều
“Cô đang làm gì” Bà Văn cử động của Bách Hợp kìm chế nổi hét lên một tiếng Bách Hợp mặc kệ bà một chân dẫm lên sợi xích hai tay nắm hai tấm phù phía là con sông trong vùng tối đen thấy đáy giống như một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ đợi món ngon rơi xuống Bách Hợp nhanh nhẹn bám sợi xích chạy về phía
“Này cô một Chờ chúng với đưa chúng qua với chứ” Tiếng ở phía càng gọi càng gấp Bách Hợp để ý liên tiếp chạy về phía Đường cáp treo dài ước chừng trăm thước cũng hiểu ngàn năm luyện đúc thế nào qua thời gian dài tuy gỗ đã mục nát hết cả nhưng dây xích thì vẫn còn chắc chắn Bách Hợp đề khí khiến thân thể càng lúc càng nhẹ tiếp tục nắm dây xích tiến lên thanh âm đuổi tới từ phía dần dần còn rõ nữa