Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 890
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 890 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 5
Beta: Sakura
Bà Văn thấy ông già trở mặt nên cũng chút cay cú mặt luôn ông Văn cạnh đó cuống quít đưa tay véo bà một cái hai vợ chồng trao đổi một ánh mắt những khác lúc đều mang vẻ mặt nặng trịch cực kì lo âu cho cảnh mắt chỉ Bách Hợp là chú ý đến ánh mắt của hai vợ chồng trong lòng ẩn ước cảm thấy gì đó sai sai
Tuy tiến nhiệm vụ lâu nhưng từ những câu trao đổi đứt quãng của nhóm cô cũng đã nắm tình hình đại khái Nhóm hẳn là do vợ chồng nhà họ Văn thuê mướn vợ chồng nhà cô con gái tên là Thấm Nhã yêu thích khảo cổ học đã cùng toà cổ mộ cho nên vợ chồng họ mới thuê tới giúp bọn họ tìm con gái về
Bà Văn đã hai ba lần nhắc đến tiền bạc giao dịch còn lôi tiền uy hiếp hơn nữa số lượng mời nhiều tới mức dự là đã vơ vét hết những nhân vật chút danh tiếng trong giới pháp sư đạo sĩ thể thấy nhà họ Văn treo giá thấp
Ánh mắt Bách Hợp đảo đảo ông Văn vài lần ông mặc sơ mi trắng đeo kính bộ dạng văn nhã lịch sự tuy rằng lo chạy nạn nên hiện tại bộ dạng phần chật vật quần tây dính đầy bùn đất nhưng khí chất của trí thức vẫn nồng đậm Quần áo đều là hàng hiệu cao cấp nhất vẻ gia cảnh nhưng khi cô quan sát đến đôi chân của ông khi chạy nháo nhào một chặp một chiếc giày của ông đã tuột mất chân chỉ còn xỏ một chiếc
Chiếc giày hiển nhiên là hàng xa xỉ thế nhưng chiếc tất lộ chỉ là loại tất nylon rẻ tiền Người tiền mà xỏ tất nylon cũng đến nỗi hiếm thế nhưng ông họ Văn đã là thích mặc hàng sang quần áo giày đều là hàng cao cấp lý nào còn đôi tất chọn thứ rẻ tiền để dùng Theo Bách Hợp nhận định dấu hiệu cố gắng ăn mặc để ấn tượng rằng là nhân vật danh giá
Lại nghĩ đến chuyện trong vụ giao dịch vợ chồng nhà họ Văn chỉ đề giá tiền khống nhưng mà giao đồng nào trong lòng cô sinh sự nghi ngờ
Bị chằm chằm một lúc lâu ông Văn cực kì cảnh giác mà thu chân cau mày Bách Hợp đột nhiên mở miệng:
“Cô Vân và thầy Đường làm cách nào mà thoát thế”
Ông mở miệng đã đánh lạc hướng mọi ông đều đổ dồn mắt sang Bách Hợp và cụ Đường ông già họ Đường bất giác cũng Bách Hợp Cô lên lạnh giọng đốp trả một câu:
“Mắc mớ gì đến ông” Cô dám công khai bày tỏ thái độ ông Văn thấy chùn chân rõ ràng là ngờ Bách Hợp đối đãi bằng thái độ như Sau khi lặng một hồi ông bày vẻ mặt nghiêm túc mà tiếp:
“Chuyện liên quan đến tính mạng của mọi mong rằng cô Vân đừng giấu diếm nếu hai vị pháp bảo gì đặc biệt thì thời khắc mấu chốt mọi nên cùng tiến cùng lùi mới ” Lời ông hợp lòng rõ ràng là lợi dụng sức mạnh quần chúng để ép hỏi cho nguyên nhân hai thể tìm đường sống trong tình huống sinh tử bên thạch đài đối diện lúc nãy
Thân phận của cụ Đường đặc biệt ông dám đắc tội cho nên mới nhắm Bách Hợp thể ngờ Bách Hợp thái độ để ông mắt cứ thế đầu bắt đầu rọi đèn pin trong tay xung quanh để quan sát tình huống
Nơi mọi đang cũng là một đài cao xung quanh dùng xích sắt vây tròn bên là vách núi một cây cầu treo chăng bằng xích sắt rỉ sét nối tiếp đến bờ bên mặt cầu lót ván gỗ vách đá giữa đài cao và bờ cũng thấy mấy cái đầu thú nhưng phun bùn lỏng Bà Văn thấy Bách Hợp qua hướng quan sát thấy cô thèm để ý lời của chồng nên lòng vui cũng lên qua chỗ cô:
“Chồng chuyện với cô cô dựa cái gì mà phớt lờ Vừa cô còn dám đánh chờ ngoài sẽ báo cảnh sát bắt cô Nếu bản lãnh thì cô lo mà cứu con gái về chúng là trả tiền thuê cô ở đây xem mấy thứ làm cái gì… Á…” Bà vài câu đột ngột chuyển tông sang gào thét đinh tai nhức óc nơi trống trải tiếng kêu thê lương truyền xa truyền xa vang vọng vang vọng hồi âm liên tiếp truyền về khiến thấy da đầu run rẩy Bách Hợp nổi giận nhấc chân đạp thẳng lồng ngực bà một phát còn may cho bà cô mới tiếp thu khối thân thể bao lâu một cước chỉ đủ làm bà Văn thấy ngực đau đớn một hồi nếu thực lòng cô còn đạp lủng ngực cho trái tim bà văng luôn khỏi đài đá mới hả Bà Văn do chỉ lạch bạch lùi bảy tám bước cuối cùng va mạnh sợi xích sắt của cầu treo ngay bên là vách núi cao mấy chục trượng dây xích bà nắm chặt run lên phát những tiếng vang loảng xoảng
“Cô giết ” Bà Văn lúc đưa tay che lên chỗ ngực đá hoảng hốt sợ hãi hai chân mềm nhũn lên nổi tay liều mạng mà giữ chặt dây xích dám rời răng run lạch cạch Người gần đó thấy tình cảnh của bà dốc hết can đảm dậy chộp lấy hai chân bà kéo về dù bà cũng là kim chủ tuy chút bất mãn đối với tiếng la hét chói tai của bà nhưng giả sử bà lăn chết ở đây thì họ biết tìm ai mà đòi tiền
Răng của bà Văn tiếp tục va cành cạch tuy bà đã kéo về chỗ an nhưng cảm giác suýt nữa rơi xuống vực đã khiến bà chịu một kích thích cực lớn lúc thân thể bà run bần bật khoé miệng xè bọt trắng sắc mặt tái xanh ông Văn cố nén lửa giận trong lòng dậy lấy bình nước khoáng rót miệng bà xoa ngực cho bà vỗ lưng cho bà một lúc lâu mới khiến bà hồi thần bà liền chỉ Bách Hợp mắng:
“Suýt nữa thì cô đã giết suýt chút nữa thì … tội phạm giết hung thủ…”
“Lúc chính vì bà đến cổ mộ đã gào thét to tiếng mới dẫn con giao đến vì mà chúng thậm chí còn chết mất hai bây giờ khó khăn lắm mới thoát chết bà gào to rống lớn chả lẽ bà còn gọi thêm thứ gì đến đây Tôi cảnh cáo bà an phận một chút cho tuy mọi làm thuê cho bà thật nhưng vợ chồng bà còn trả xu nào cho nên bớt bày bộ dạng kim chủ hai mạng ông bà cũng một cách cho về nếu bà còn dám mở mồm kêu bậy chỉ lấy mạng bà còn xẻo lưỡi bà” Nghe lời chỉ trích của bà Văn Bách Hợp chỉ nhạt giọng của cô lãnh đạm cũng to tiếng như bà Văn nhưng khí thế hung bạo đủ để áp giọng của bà xuống thấp
Những giúp kéo bà Văn trở thấy lời Bách Hợp đã lộ biểu tình khó coi nghĩ đến bộ dạng ma rống quỷ gào của bà mọi đều thấy càng bất mãn trong lòng
Bách Hợp chỉ thật mà thôi nếu mới cổ mộ bà Văn đã to giọng la hét gọi tên con gái con giao xà thể dụ tới Nếu con giao xà mò tới cũng đến mức cổ mộ đã chết uổng hai mạng
Người đàn ông trung niên đồ mới chết nghĩ đến đây cắn răng trừng mắt bà Văn vẻ hung tợn mặt
Chuyện chỉ là hai ngươi đàn bà đấu võ mồm mà là sự thật Không ai dám chắc trong cổ mộ rốt cục thể loại tình huống nguy hiểm gì Nếu còn tiếp tục để bà Văn tuỳ tiện bất cứ lúc nào cũng thể gào như quỷ rống nữa lỡ dụ đến thứ nguy hiểm gì thì biết làm thế nào Nghĩ như nên ai cũng trừng bà Văn tuy họ mở miệng trách cứ nhưng sắc mặt đều thân thiện
Tuy ông Văn bất mãn về cách Bách Hợp đối xử với vợ nhưng thấy tình huống đã thành vợ chọc tức quá nhiều nên cũng thấy chút lúng túng đẩy đẩy kính mắt nhịn cơn tức trong lòng tỏ ý xin :
“Do vợ quá lo cho con gái mong các vị thông cảm một hai đã biết chết chờ ngoài nhất định sẽ bồi thường Ngọc Phương em thấy thứ gì giật hét lớn tiếng như ”
Ông xong vỗ vỗ bà một chút bà Văn lúc mới phản ứng kịp hồi tưởng gào thét nữa nhưng thấy thần sắc âm u lạnh lẽo của Bách Hợp liền cố gắng nuốt ngược tiếng gào thét đã lên tới miệng trở về
“Em em thấy đầu chết ở trong đầu con thú là là xương …”
Bà mà sắc mặt xanh mét thân bắt đầu run run vùi đầu lòng chồng bắt đầu rống thất thanh: “Em ở chỗ chút nào nữa tìm Thấm Nhã em ngay khỏi đây ngay khỏi đây” Bộ dạng bà chút điên cuồng rõ ràng là những gì thấy kích thích nhẹ
“Đây là cổ mộ là nơi chôn chết thấy xương thì gì là bất ngờ Chả lẽ bà cho rằng nơi sống chạy khắp nơi mới bình thường” Bách Hợp hừ một tiếng bà Văn đổ ngược một câu khuôn mặt thoắt xanh thoắt trắng dám lên tiếng nữa
“Ngôi mộ cổ rốt cục lai lịch thế nào Tôi thấy một danh tác thế giống như nơi chôn cất thường ngờ ở nơi góc núi hẻo lánh một chỗ thế đấy hơn nữa xem còn từng phát hiện bao giờ” Một đàn bà tuổi chừng ba mươi hình thức nóng bỏng búi tóc đạo cô mặc kiểu áo thời Đường cách tân hình thức nhẹ nhàng chân xỏ giày thể thao lên tiếng hỏi
Ông già họ Đường lúc đang co trong góc khuất miệng ngậm tẩu thuốc bà hỏi trầm mặc một hồi mới đáp lời:
“Ngôi mộ đơn giản thân mộ dựa nơi cao giao long minh đường tụ thuỷ mộ đã đóng kín tự dòng khí lưu chuyển thời cổ đại sợ là mộ của đế vương cũng quy cách thế Con giao long đã linh tính nếu trong mộ thêm danh tác gì nữa thì e rằng …” Ông già đến đây thì bỏ lửng mọi giọng của ông già cảm giác khẩn trương trong lòng đột nhiên đổi thành chút thông suốt
Nhận thức mới làm mọi đều cả kinh cảm giác thua kém nỗi sợ hãi khi thấy con giao xà khi nãy Nguyên bản bên trong mộ chỉ thấy một mảng tối om cho dù mọi đều mang theo đèn pin cường quang nhưng nơi âm khí nặng nề đèn cường quang cũng thể chiếu xa quá mười thước xa chỉ thấy một vùng xám xịt thậm chí dùng bằng lúc bình thường soi đuốc
Đáng tiếc là nơi âm khí quá dày ngọn lửa bình thường cháy lên bất kể là diêm bật lửa đánh quẹt bật thế nào cũng cháy trong lúc mọi càng lúc càng thấy lòng nặng trịch đột nhiên thấy xuất hiện ánh sáng
Có sợ đến mức ngã đất đến lúc chuyển đầu chỉ thấy ngọn lửa từ hai ngón tay của Bách Hợp sáng lên cô đưa tay nâng ngọn lửa leo lét yếu xìu châm thứ bên trong miệng thú