Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 887
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 887 - Hành trình cáo biệt cuối cùng 02
Bách Hợp âm thầm thở dài theo động tác luyện thể hình thành một dòng linh lực liền tiến cơ thể cô cô dựa đó dùng Đạo Đức Kinh dẫn khí Pháp lực pha tạp tinh thuần trong cơ thể theo đường lối của Đạo Đức Kinh chậm rãi vận hành nửa vòng thì những lực lượng quan trọng liền tiêu biến nhiều chỉ để vài loại tinh thuần hơn chút Bách Hợp kịp chuyển sang động tác thứ hai để tiếp tục dẫn linh lực nhập thể thì đàn bà trung niên mọi gọi là bà Văn đã chờ nổi nữa cuống quýt thúc giục:
“Các vị đã bàn bạc xong Nếu con gái mệnh hệ gì ai trong các vị cũng đừng mong nhận tiền” Lời bà nhanh vội giọng điệu nức nở nghẹn ngào Mọi cau chặt mày mặt đều là vẻ vui:
“Nơi đã phong toả sớm đó đã đây dùng thứ gì đó phá huỷ cơ quan của cổ mộ bây giờ đừng trong ngoài cũng khó Hiện là ba khắc giờ chính ngọ cổ mộ âm khí dồi dào chúng đã bỏ lỡ thời gian dương khí thịnh nhất để tiến trong mất nếu cố tiến sợ rằng sẽ phiền toái bà Văn bà xác định là con gái bà đang ở trong đây ” Người là đã trấn an bà Văn lúc nãy Ông mặc một bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn màu xám đã cũ miệng cắn tẩu thuốc Xem trong đám danh vọng của ông cao lúc ông mở miệng chuyện khác đều dám chen ngang Bà Văn bình tĩnh gật đầu ánh mắt chằm chằm vị trí mà mọi đang nghiên cứu thảo luận
“Nhanh chút nhanh chút Con gái từ nhỏ đã thích những món đồ cổ truyền thống tình huống thế nào đã với các vị từ sớm còn gì bây giờ còn hỏi nữa Chỉ cần tìm con gái về những lời chúng đã thoả thuận mới tính Nếu như tìm thì các vị cứ coi chừng đấy” Trong khi bà thúc giục mấy đang phân công gõ thử vách tường để ngóng biết đã sờ trúng thứ gì Một tiếng răng rắc giòn vang vách tường tưởng như kín kẽ liền mạch bỗng mở toang Ào một tiếng một dòng nước lớn theo lỗ hổng ào ào xô phòng
Nước biết đã tích tụ bao nhiêu bùn lắng tanh tưởi lâu ngày Nó lao căn phòng đá liền toả mùi hôi xông tận óc khiến những trong phòng đá đều thấy buồn nôn dứt Bách Hợp phản ứng cực nhanh một mạch đem ba lô của đang vứt sàn nhặt lên đeo lưng Nước cũng rút nhanh chỉ để sàn một lớp bùn dày nền đá chân của mọi như ngâm trong bùn lầy trong một kênh rạch nào đó Có thử chiếu đèn xem chỉ thấy một lối thông miễn cưỡng thể nhét một xuất hiện mắt phía chỉ thấy tối đen thể đến tận cùng càng biết nó sẽ thông Một cơn gió cực kì nhẹ thổi tới mang theo mùi bùn tanh lẫn với một thứ mùi thối rữa lâu năm giông giống như mùi long não quá hạn khiến ngửi thấy là lợm họng buồn nôn
Mọi liếc một cái ông lão bỏ tẩu thuốc xuống lấy chút tro miệng lẩm bẩm chú đang ném trong thăm dò thử động tĩnh nhưng ngờ thấy lối thông xuất hiện đàn bà gọi là bà Văn giống như phát điên bổ nhào trong miệng hô hoán:
“Thấm Nhã Thấm Nhã con đó Có thấy ma ma gọi ”
Giọng của bà thê lương trong một nơi u tĩnh thế càng vẻ chói tai từ đầu bên thông đạo truyền hồi âm vang vọng ‘Thấm Nhã…’ ‘Thấm Nhã…’
Những hồi âm khiến cảm giác ở đầu bên hang động một đàn bà khác đang đáp lời bà Văn âm thanh vang vọng tai khiến sởn tóc gáy
“Sư phụ con trong…” Nhìn thấy đàn bà lội bùn thanh niên khuôn mặt bầu bĩnh lúc nãy thăm hỏi Bách Hợp lộ vẻ mặt miễn cưỡng đầu đàn ông trung niên bên cạnh một câu Ông cứng rắn :
“Núi Long Hổ cần khoản tiền huống chi hiện tại ngoài việc cùng tiến chúng đều đường lui Đi tiếp về phía chừng còn tìm lối thông khác để ngoài còn lối đây của chúng đã phá hỏng làm mà ” Ông như thanh niên dám thêm gì nữa Bách Hợp cũng dám trì hoãn nhân lúc kéo phẹc mơ tuya của ba lô đem mấy thứ nặng nề như ống mực sắt thép sa khoáng ném hết Nghe âm thanh dội về từ thông đạo cô dự đoán là nó dài con đường khắp nơi là bùn lầy nhỏ hẹp tuy rằng dưỡng khí nhưng cũng dồi dào cho lắm lát nữa nhất định dễ đuối sức thấy cô quăng đồ ông lão cầm tẩu thấy mắt:
“Mao Sơn xuất thứ bại hoại như cô thật đúng là thầy cô tinh Ngay cả đồ nghề tổ sư truyền xuống cô cũng dám ném chờ sâu cổ mộ cô làm mà giữ mạng nữa” Lúc ông lão khiển trách khác đều dám hó hé mắng xong ông tiếp: “Tôi thấy ngôi mộ điều cổ quái lát nữa cô theo bên cạnh ”
Ông lão xong ngươi xung quanh Bách Hợp chút hâm mộ ghen tỵ hận Bách Hợp một tiếng ông già than thở hiệu cho bên cạnh nhặt mấy món đồ về Người đàn ông trung niên họ Văn tỏ ý hài lòng
“Các vị Con gái còn ở bên trong vợ cũng đã nhanh theo ”
Bà Văn tuy hình dung tiều tuỵ nhưng biết vì quá lo lắng sốt ruột cho con gái vèo một cái đã thấy bóng dáng lờ mờ chỉ thể thấy tiếng bà gọi con gái vang vọng từ xa Bách Hợp kéo khoá đóng ba lô theo bên cạnh ông lão mặc đồ Tôn Trung Sơn Tuy ông lão chuyện khó nhưng tâm ý che chở cho cô cô vẫn cảm nhận Lúc cô khẽ nhíu mày:
“Ngôi mộ đã an thể để mặc bà tiếp tục kêu la như ” Cô dứt lời đàn ông trung niên mập bên cạnh nhịn phản pháo:
“Ai chả biết nơi cụ Đường đã ngay từ đầu Cô tuổi nhỏ hiểu biết nông cạn ở đây ai cũng là tiền bối của cô hết đừng dốt mà bày đặt khoe chữ”
Bách Hợp buồn để ý ông trong khí thoang thoảng mùi tanh hôi mọi hàng một ông lão dẫn Bách Hợp thứ hai cũng biết rốt cục là đã bao lâu Con đường do độ rộng chiều cao hạn chế nên đem cho cảm giác cực kì đè nén càng nhiều thì càng vẻ ngột ngạt Bách Hợp chỉ thấy ghê cả chân đang dẫm lên bùn lắng lầy lội mỗi bước chân đạp xuống giống như tiến mãi cách nào chạm đáy mắt mãi vẫn thấy đầu thời gian trong những động tác và trạng thái thoải mái trùng lặp liên tục giống như đang trôi đặc biệt chậm Tiếng bà Văn gọi Thấm Nhã giống như đang truyền đến từ các vách đá ở khắp bốn phương tám hướng vang vọng tai xuyên thấu tận trong lòng Mọi cảm thấy thân đang đổ mồ hôi lạnh một loại cảm giác âm lãnh từ trong bùn lỏng thấm qua gót chân truyền tận trong lòng khiến cảm thấy thân run rẩy
Dần dần bắt đầu mất bình tĩnh nhưng Bách Hợp vẫn bảo trì bình thản Loại cảnh tối tăm chật hẹp như vốn cực kì dễ khiến lòng đâm hoảng hốt lúc cô là tỉnh táo nhất vẫn biểu lộ chút hoang mang nào
Đột nhiên từ chính giữa vang lên một tiếng OÀNH thật lớn đó là tiếng rầm rầm lạch cạch như vách tường sụp đổ vang lên Trái tim đoàn vốn đang khẩn trương căng thẳng như dây đàn đột nhiên thấy những âm thành như đều dựng tóc gáy đổ mồ hôi lạnh Những tiếng vang vọng ngừng “Thấm Nhã con ở …” bởi vì loại tiếng vang đột ngột liền khựng tiêu tán
Bị biến cố hù doạ vài bắt đầu chửi ẩm lên: “Đồ chết trôi Đừng tiếp tục gọi nữa hả”
“Nghe mà sởn gai ốc doạ chết đó” Một trẻ tuổi cũng nhịn mở miệng mắng một câu Như thể mở miệng chửi mắng như thế liền thể giúp tiêu trừ cảm giác hoảng hốt trong lòng Bà Văn vốn đang tuốt đằng mấy lời liền bùng nổ:
“Các làm mẹ mất tích thân yêu của các đương nhiên là các gấp con gái mất tích đương nhiên kêu gọi kêu gọi nó làm mà thấy Các đừng quên các đến giúp …”
“Đừng tranh cãi nữa” Bách Hợp bất thình lình hô một tiếng cô mơ hồ dự cảm lành Đã làm qua nhiều nhiệm vụ trải qua tình cảnh sinh tử gian nan mấy lần lúc một loại cảm giác chết chóc đang vây phủ lòng cô cô cảm thấy giống như thứ gì đó đang tiến tới gần đoàn biết là những khác đã cảm thấy vì lúc cô đã thể cảm thấy mặt đất mà cô đang dẫm chân lên vẻ như đang mơ hồ rung chuyển
“Chạy mau” Bách Hợp bất thình lình hét lớn một tiếng bà Văn đang ở phía còn phản ứng kịp cô đã nhào tới đẩy ông lão gọi là cụ Đường mặt về phía một chập ông lão phản ứng cũng nhanh nhẹn lập tức buông tẩu thuốc khỏi miệng gài bên hông cắm cổ chạy
Bà Văn còn phản ứng kịp vẫn đang sướt mướt gọi con gái vì ông lão lao tới nên bà va chạm mất tự chủ ngã vách tường nảy lên mấy phát ngay đó tiếng ‘ù ù’ truyền tới Một luồng thở tanh hôi nồng nặc càng lúc càng gần lúc thì đến đồ ngốc cũng biết nguy hiểm đang tới gần những theo đều gấp gáp nhưng đúng thời điểm bà Văn sợ đến độ hai chân mềm nhũn Bách Hợp thật chửi má nó cô sải bước về phía vung tay đánh cho bà Văn đang dựa tường một bạt tai khiến bà mất tự chủ mà ngã phệt xuống duỗi tay túm lấy tóc bà để bà đặt mông lên lớp bùn coi bùn ướt như dầu bôi trơn giảm ma sát cứ thế kéo bà chạy băng băng về phía
“Cô…” Bà Văn nhận loại đối đãi thế mở miệng mắng Bách Hợp liền hét mặt bà :
“Bà còn dám dông dài tin là lập tức xẻo lưỡi bà Ngu xuẩn chính bà đang dẫn cái thứ đến đấy”
Nơi là cổ mộ thứ gì đó thể dẫn dụ tới nghĩ là biết tuyệt đối thứ lành gì mọi vốn đã đủ sợ hãi thứ nguy hiểm đang tìm tới lúc chỉ hận cha mẹ sinh thêm hai cái đùi nữa để chạy cho lẹ bắt đầu liều mạng vọt về phía