Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 853
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 853 - Cô nương muốn nói lời xin lỗi 22
“Khinh quá đáng” Liễu Nhất Sơn thấy núi đồ bên ngoài động phủ chiếc giường cùng ít đồ trang trí của thiếu nữ đã phá hủy giận đến mức lồng ngực phập phồng Trần Uyển Đường nhặt những mảnh vỡ đất còn chỉ những món đồ ai tặng lúc nào dáng vẻ vô cùng bi thương
“Hủy bộ hủy …” Những vò rượu hoa đào ủ bằng linh khí của Trần Uyển Đường trong động phủ đều Bách Hợp vứt ngoài Trên đất lúc hai cái bình sứt vỡ rượu ở bên trong đang rỉ ngoài Trần Uyển Đường thấy nước mắt ngừng tuôn rơi Sau khi Liễu Nhất Sơn quát xong cô kìm nhặt những mảnh bình vỡ đập về phía cửa động: “Ta còn đáp ứng sư sẽ để dành cho uống khi thắng đại hội sư phụ…” Nàng xong ánh mắt đáng thương liếc Liễu Nhất Sơn òa lên
“Tiểu Đường đừng ” Liễu Nhất Sơn tình cảnh mắt nén lửa giận trong lòng an ủi đồ một câu lập tức về phía cửa động quát lên “Nếu đã lấy động phủ ngươi còn tổn hại những món đồ Đồ nghiệp chướng ngoài mấy năm ngờ tác phong hành sự ngông cuồng biết lễ nghi phép tắc…”
“Giảng đạo xong ” Bách Hợp bên trong động tiên thả lũ linh ong Khi hai Trần Uyển Đường đến cô đã thấy động tĩnh bên ngoài Sở dĩ đếm xỉa tới là bởi vì ngoại trừ vứt hết đồ của Trần Uyển Đường ngoài cô còn khôi phục nguyên trạng phòng tu luyện của Nghe thấy Liễu Nhất Sơn còn lên giọng trưởng bối ở bên ngoài trong lòng Bách Hợp liền phiền chán thôi Sau khi khôi nhục đại khái cô lúc mới lắc ngoài
“Động phủ vốn dĩ là của đồ ăn cướp Cô tự tiện bước đã lý do để lấy mạng cô Đập mấy bình rượu thì Mấy bình đan dược để trong động phủ lúc đầu đã cánh mà bay đồ Tông chủ dạy dỗ cũng thật biết lễ nghi chính bản thân nàng đánh cắp đồ của khác thế là hợp với lẽ thường Ta còn các ngươi ngược đã lảm nhảm quá nhiều thật quá đáng ghét” Lúc đầu Liễu Nhất Sơn cũng biết đồ trúng tòa động phủ mấy năm nay lão cũng từng đến đây mấy lần cùng hai đồ cộng hường thiên luân bên trong đan dược lão cũng rõ Lúc thấy Bách Hợp đề cập đến chuyện đan dược ông nhất thời nghẹn họng theo bản năng về phía Trần Uyển Đường Mà Trần Uyển Đường lúc cực kỳ phẫn nộ:
“Tu vi cao thì giỏi lắm hả Chiếc giường tử ngọc là chiếc giường ngày xưa cha mẹ thích nhất Sư khó khăn lắm mới mang về cho nay các góc giường đều vỡ mất một miếng Mấy bình đan dược của ngươi thì sánh với rượu hoa đào của chứ Số hoa đào là do Sư đích thân dẫn hái tấm lòng trong đó há thể dùng mấy thứ dung tục đến đổi ngươi…”
“Câm mồm Mấy bình đan dược Nghe nhẹ nhàng thế ngươi cho rằng ngươi bao nhiêu đồ vật như thế Nếu thực sự tham lam thì lúc đó ngươi lấy trộm để làm gì” Bách Hợp kiên nhẫn ngắt lời Trần Uyển Đường Có mấy bình rượu trong nhân gian bao nhiêu bấy nhiêu chẳng thứ quý báu gì Mà mấy bình đan dược lúc đầu cô để trong động biết trân quý hơn mấy thứ bao nhiêu lần Trần Uyển Đường hiện tại với cô tâm ý cái gì Bách Hợp nhíu mày “Lấy thì cũng đã lấy Nếu ngươi hôm nay thể mang mấy bình đan dược nguyên vạn trả cho thì mấy bình rượu đánh vỡ cũng sẽ đền y như ”
Trần Uyển Đường lập tức nghẹn họng một lúc mới mạnh miệng:
“Ai biết thứ đó là của ngươi Ta còn tưởng đó là vật vô chủ bên cũng chẳng khắc tên ngươi nữa” Nàng xong đầu cúi gằm cắn cắn môi bàn tay ngừng vầy vò dải lụa bên áo những giọt nước mắt trong suốt rơi lã chã chính là dáng vẻ yêu kiều của thiếu nữ “Ai thèm thích đồ của ngươi Ta đã cho mèo con ăn ”
Dáng vẻ của nàng thực khiến yêu thương Lúc Liễu Nhất Sơn thấy nàng quả thực lấy mấy bình đan dược của Bách Hợp nghĩ đến lời của Bách Hợp liền nghẹn khí nhổ mà nuốt cũng xong Lúc nếu xuất đầu vì đồ cũng thật vô cớ Một Tông chủ như lão hận Bách Hợp thế nào thì cũng cần cố kỵ thể diện thân phận của Hôm nay cùng đồ đến đây trút giận giận còn kịp trút đã chịu uất ức ít Trong lòng Liễu Nhất Sơn trách Trần Uyển Đường lúc đầu lấy đan dược cho nhưng nghĩ đến tính cách ngây thơ của nàng hơn nữa dáng vẻ hiện tại thực sự cũng nỡ trách móc cuối cùng chỉ thở dài:
“Nếu đã như hai bên coi như hòa …”
Bách Hợp thấy lời kìm xì một tiếng Thấy sắc mặt âm u của Liễu Nhất Sơn cô liền than:
“Đống đồ nát liền đổi lấy mấy bình linh đan thượng hảo của Có điều thế cũng Tông chủ ngay cả đồ của cha mẹ cũng ‘bảo quản’ dùm khó trách kỳ sư tất kỳ đồ đồ dạy đứa nào cũng là phế vật”
Trong đời Liễu Nhất Sơn nào từng chịu nhục nhã như Cho dù cũng nọ lưng lão nhưng mặt lão lăng mạ thì tuyệt đối ai dám Lão đến đây khó lòng kiềm chế thêm nữa Lòng bàn tay lật lên lập tức xuất hiện ba bốn bình ngọc nhỏ trong suốt Lão hừ một tiếng nện bình ngọc về phía Bách Hợp đó kéo Trần Uyển Đường triệu pháp bảo phi hành lập tức bước lên
“Sư tôn…” Vốn chuyến của Trần Uyển Đường là trút giận Kết quả giận còn trút Liễu Nhất Sơn ngược còn mất thêm đồ Đồ đạc của nàng còn chất động phủ của Bách Hợp Lúc hình như Liễu Nhất Sơn dẫn cô lòng nôn nóng hô lên một câu Tâm trạng Liễu Nhất Sơn đã tồi tệ đến cực điểm mặt đen như đít nồi Bách Hợp nhấc tay nhận lấy bình đan dược tinh thần lực dò xét trong xem thử:
“Tông chủ tay quả nhiên rộng lượng Ba tháng nữa chính là đại hội thi đấu sự động viên của Tông chủ nhất định sẽ kỳ khai đắc thắng tranh thủ sớm ngày lấy về di vật của cha mẹ” Trong những bình ngọc đều là linh đan các tu sĩ Nguyên kỳ bổ sung linh lực phương pháp luyện đan cung cấp cho tu sĩ Nguyên kỳ vốn đã ít ỏi thêm yêu cầu đối với luyện đan sư vô hình trung sẽ càng cao mà tài nguyên cũng khó tìm Vì giá cả cũng tăng vòn vọt Mười viên đan dược nếu như ở trong thành liền thể bán một hai vạn linh thạch
Lúc Liễu Nhất Sơn Bách Hợp đến mức bốc hỏa nhất thời cơn thịnh nộ mặc kệ hậu quả mà móc đan vượt vứt cho cô Vốn chỉ đập cô một cú để cô ngậm miệng lúc vứt đan dược khỏi tay mới âm ỷ tiếc đứt ruột bắt đầu hối hận Lại thấy lời hả hê nỗi đau của khác mặc lão tu vi cao thâm thế nào lúc cũng khỏi khí huyết cuồn cuộn suýt chút nữa phun một ngụm máu
Hiện tại lão chịu thiệt thòi như mấy thứ đồ cũng vứt một ít mà Trần Uyển Đương vẫn nhớ thương mấy thứ đồ rách nát của nàng Liễu Nhất Sơn lúc đã sớm quên mấy thứ đồ coi như tâm ý hiếm của Trần Uyển Đường nghĩ đến nếu lão vì đưa nó đến trút giận cũng sẽ Bách Hợp làm cho tức chết còn chịu thiệt thòi Dưới con kích động trong lòng ông gầm lên một tiếng: “Câm miệng” Lập tức coi như thấy nhưng lời của Bách Hợp kéo pháp bảo phi hành mang theo Trần Uyển Đường tức tốc rời
Hai tức giận bỏ Bách Hợp mới lạnh Cô một lần nữa đóng cửa cấm chế lật tay vứt đan dược cho bầy ong
Tu vi của cô dựa tu vi để tích tụ Sau khi đạt Nguyên kỳ những thứ đan dược bổ lực cho tu sĩ Nguyên kỳ đối với cô chẳng chút tác dụng đối với bầy ong vẫn đang ở Kim Đan hậu kỳ mà tác dụng cũng chút ít Trong số linh thú Tử Kim Phong Vương tuy lười biếng dường như chúng chẳng chút hứng thú nào với số linh đan nhưng số ong còn vây quanh Sau khi mấy viên đan dược phân chia bầy ong mới ở ẩn thạch bích động phủ một lần nữa hồi phục sự yên tĩnh
Trong thời gian hơn hai tháng đầu tiên Bách Hợp điều chỉnh linh khí của cô đến trạng thái nhất Trong hơn hai tháng cũng chẳng ai đến tìm cô gây rối nhưng đồng dạng cũng chẳng ai thèm đến thông báo cho cô
E là Liễu Nhất Sơn cho rằng lần cô bế quan nhập định khả năng sẽ bỏ qua thi đấu lần Lúc Bách Hợp từ trong động lần cô cũng ý định chuẩn để tương lai ở nơi bởi vì đồ trong động cô để đều cô mang theo Cô vỗ vỗ túi linh thú Tử Kim Phong Vương liền dẫn đầu vỗ cánh bay trong túi linh thú
Kiếm tông lúc hiển nhiên vô cùng vắng vẻ Ngoại trừ đan điện và mọt số lầu tàng ngọc pháo vài đồ ở canh giữ thì phần lớn trưởng lão và tử đều đã rời khỏi kiếm tông Hôm đó Liễu Nhất Sơn chỉ ba tháng nữa sẽ đại hội thi đấu đề cập đến tổ chức ngày nào cũng ngắc đến địa điểm diễn Cô dò hỏi những canh cửa trong tông môn những đều mù mờ trả lời tiếng
Bách Hợp phi đan trầm ngâm một lát Cô đột nhiên nhớ gần một trăm năm hòa thượng Tông Diễn của Lôi Ẩn Tự lúc đầu tặng ong cho cô từng duyên gặp mặt đưa cho cô mấy khối linh thạch phong ấn tinh thần lực của Hắn lúc đó nếu như cô liên lạc với chỉ cần bóp nát ngọc bài sẽ cảm nhận Bây giờ đã qua trăm nă Bách Hợp biết đồ thiếu niên ngày đó tặng cho cô còn tác dụng Cũng biết còn giữ lời Thiếu niên vẻ mặt lãnh đạm lần đó đã giúp cô nhiều Trong quá trình tu hành đó lẽ là do bế quan nên hai dần dần còn liên lạc Nhất là trong ba mươi năm gần đây cô rời khỏi Kiếm tông sớm đã ngừng qua với Tông Diễn cũng biết còn nhớ cô đã quên
Nếu như còn nhớ nếu như ngọc bài để vẫn còn tác dụng nếu thể liên lạc với cô liền thể biết cái gọi là đại hội thi đấu tổ chức ở