Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 850
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 850 - Cô nương muốn nói lời xin lỗi (19)
Beta: Sakura
“An bài cái gì Theo lý mà ngươi là tử ký danh danh nghĩa của động phủ linh mạch ngươi sống nhờ nhiều năm đã thuộc về đặc quyền thiên tư ngươi thấp quá mức trong tông môn nếu tài nguyên ưu tiên cho tử tư chất sử dụng ngươi tu hành bách niên biết hôm nay tu vị đến trình độ nào Ngươi cũng biết Trần sư đến trăm tuổi đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ thậm chí tùy thời cũng thể sẽ đột phá Kim Đan động phủ trong tông môn chân chính linh mạch chỉ có mấy cái như ngươi ngày xưa cũng là con gái Nhạc trưởng lão Nhạc trưởng lão cũng là do tông môn bồi dưỡng tông môn ân với ngươi thân là con gái duy nhất của chẳng lẽ vì sự phát triển của sư môn nhượng vài phần” Trên mặt Liễu Nhất Sơn lộ vẻ nghiêm túc trong miệng quát tháo xong lời Trần Uyển Đường là đang khen thưởng nhịn nở nụ ‘Ha ha’ bộ dạng ngây thơ rực rỡ này của cô dẫn tới những khác trong tông môn cũng đều theo Trần Uyển Đường càng đắc ý bắt đầu làm mặt quỷ b tiếng ốn phía càng lớn
Bách Hợp đầu những thần sắc tỉnh táo:
“Động phủ của hóa là sống nhờ Động phủ ngay từ đầu cũng linh mạch tông chủ chắc hẳn cũng nên biết đến đoạt hôm nay đã linh mạch thế mà tông môn thừa dịp ở đây cưỡng chiếm tông chủ đã cha ngày xưa cống hiến với tông môn chẳng lẽ tông chủ đối đãi như với con gái trưởng lão ngày xưa”
Lúc cô chuyện nhanh chậm nhưng chuyện thần thái ngữ khí làm cho Liễu Nhất Sơn bắt đầu cảm thấy kiên nhẫn nữa ánh mắt lão nghiêm túc:
“Tu Tiên giới từ xưa đến nay là tài mới hôm nay…”
“Tốt ” Bách Hợp lúc Liễu Nhất Sơn chuyện giống với Lạc Thần như đúc đã cắt đứt lời nói hắn: “Những lời cũng Tông môn cướp linh mạch của Ta thế đơn lực thì thôi hôm nay tông môn chuẩn an trí ở nơi nào”
Lời mình còn hết Bách Hợp biết lễ phép trực tiếp ngắt lời mà mình nói xong như Liễu Nhất Sơn thân là chủ nhân Kiếm Tông chủ quản sự nghiệp lớn nhỏ trong Kiếm Tông trong thời gian mấy trăm năm bao giờ gặp dám đối bất kính như với lão cha mẹ Nhạc Bách Hợp ngày xưa lúc còn tại thế cũng sẽ cho tông chủ vài phần tình mọn Hiện tại một cái tiểu bối vô tri dám chuyện như với Trong lòng Liễu Nhất Sơn tức giận căm ghét từ ruột tràn lên trong lòng một cỗ sát ý bừng lên cuối cùng lão cảm nhận tâm tình ngày đó của đồ Lạc Thần trong cơn giận dữ cáo trạng với lão chứng kiến thái độ ác liệt này của Bách Hợp đến ngữ khí cô kiên nhẫn quả thực hận thể triệu pháp kiếm của mình một kiếm đánh chết cô mới Liễu Nhất Sơn mặt lạnh hừ một tiếng ống tay áo hất lên bên trong một cái ngọc bài óng ánh liền bay bay nhanh tới hướng Bách Hợp:
“Động phủ bên trong đều là vô chủ ngươi có thể tự chọn lựa một tòa Nhạc trưởng lão thực hùng thật hán Không nghĩ tới sinh ngươi một cái đại nghịch bất đạo như nữ nhi biết lễ phép Lúc bổn tọa đang chuyện tiểu bối nào ngắt lời nói trống như ngươi nể tình cha mẹ ngươi ngày trước hôm nay bổn tọa tạm thời giáo huấn ngươi điều ngươi dã tính khó thuần ngươi thể là học trò của nếu là ngươi nơi tự tìm”
Lão nén giận thốt lời trục xuất Bách Hợp khỏi môn hạ Trần Uyển Đường và Lạc Thần thoáng qua lẫn Trong mắt đều lộ vẻ vui mừng trong thời gian ngắn hào khí trong điện khẩn trương vô cùng Trần Uyển Đường thè lưỡi cúi đầu thấp xuống Thân mật tựa ở bên cạnh Lạc Thần nhìn chằm chằm Bách Hợp Thấy bộ dạng lúc cô may thỉnh thoảng cau cái mũi
Lúc Liễu Nhất Sơn ném ngọc bài xuống mang theo tu vi Nguyên Anh kỳ bắn tới chỗ Bách Hợp lần Liễu Nhất Sơn nén giận tay cố tình cho Bách Hợp một bài học bởi tay dùng bảy tám phần thực lực nếu là tu sĩ Kim Đan kỳ có thể miễn cưỡng bắt ngọc bội chỉ sợ cũng ăn một cái thiệt thòi nhỏ đằng nhưng Bách Hợp dễ dàng thò tay tiếp Liễu Nhất Sơn thấy một màn như sửng sốt một chút chính mình cảm thấy chút thích hợp Bách Hợp nở nụ :
“Tông chủ như ngược là thể hơn Nguyên bản mấy lời ý tứ khỏi miệng hôm nay tông chủ đã nâng lên cha mẹ thì thở phào nhẹ nhõm rồi Dù một thân tu vị cũng là tông chủ chỗ thụ tuy danh thầy trò nhưng thực tế lại phải là thầy trò hôm nay cái tử ký danh cũng cần làm” Bách Hợp xong lời này khuôn mặt Liễu Nhất Sơn lập tức trướng đến đỏ bừng trong mắt hung quang chợt lóe lên một thân áo bào xanh gió mà bay lên Bách Hợp bình thường như là thấy
“Hôm này các vị trong tông môn đã già cha mẹ lúc cũng là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ ở trong tông môn chín mươi tám năm vì tông môn chết trận hai tu hành nhiều năm chỉ sợ để một ít đan dược pháp bảo các loại những năm gần đây bao giờ mảy may từng gặp những vật hai bọn họ ngã xuống thứ ở thân ngược đề cập nữa nhưng ở trong tông môn chung quy mấy thứ đồ đạc của bọn họ hôm nay cũng lớn thành những vật biết nên nơi nào nhận lấy”
Bách Hợp mới xong khí tức Liễu Nhất Sơn lập tức trì trệ biểu lộ thoáng cái chút khó coi
Hôm nay lão triệu tất cả trưởng lão bế quan tiến về chủ điện vốn có ý tứ đuổi Bách Hợp khỏi môn hạ ngày đó Bách Hợp chọc giận tử của lão vốn đã thèm tử ký danh nhưng cô đã làm tổn hại đệ tử mình coi như ruột thịt tự nhiên Liễu Nhất Sơn đề phòng Bách Hợp như quạ đen ngược lão đuổi Bách Hợp khỏi môn hạ của nhưng thứ nhất tư chất tuy Bách Hợp thấp nhưng thân phận đặc thù nếu như đuổi dù là nguyên nhân thì cũng khó tránh khỏi danh bất chính ngôn bất thuận bởi lão mới nghĩ mặt chư vị trưởng lão dùng một cái lý do quang minh chính đại trục Bách Hợp khỏi môn hạ nghĩ rằng lúc Bách Hợp đuổi sư môn những khuất nhục cầu khẩn ngược còn nhắc đến di vật lúc của cha mẹ hơn nữa còn là trước mặt chư vị trưởng lão thoáng cái lông mày Liễu Nhất Sơn liều nhíu lại
“Tông chủ sẽ Cha mẹ dầu gì cũng là đại tu sĩ Nguyên Anh kỳ tu luyện nhiều năm đan dược pháp bảo cùng với một ít thứ đều hội lưu đấy là con gái duy nhất của bọn họ những vật nguyên bản nên là kế thừa” Bách Hợp tiến nhiệm vụ tiếp thu kịch tình ngày đó bởi vì chuyện Lý Duyên Tỷ mà tâm đại loạn nhưng cô tỉnh táo nhanh liền nhớ tới chuyện dù Nhạc trưởng lão cùng mẫu thân nguyên chủ dù gì cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ có thể lăn lộn đến bước trong tay khẳng định chút thứ thế nhưng mà kỳ quái chính là tông môn ở bên trong nội dung vở kịch trong trí nhớ Nhạc Bách Hợp căn bản những vật thậm chí nguyên chủ nghĩ tới phương diện lúc Bách Hợp đã cảm thấy đúng nhưng cô luôn ẩn nhẫn nói thực lực của lúc trước tăng Kiếm Tông quang minh chính đại che giấu đồ của cô cô bản lĩnh chỉ thể ăn cái thiệt thòi này
Bởi trong những năm cô cố gắng tu hành hôm nay thực lực của tăng lên tới vị trí cao bằng Liễu Nhất Sơn rốt cục cô mới mở miệng đòi hỏi khởi những đồ vật nguyên bản nên thuộc về nguyên chủ
Nhạc Bách Hợp ngốc tài nguyên bị sư tôn tôn kính trong mắt mình cường đoạt thậm chí từ đó về đề cũng nói cnàng còn ngu ngốc vô cùng cảm kích lúc mình hoàn cảnh khốn cùng sư tôn thu nàng về môn hạ cho nàng một cái danh phận tử ký danh nghĩ tới sư tôn thu nàng về làm tử ký danh mấy chục năm chẳng quan tâm nàng rõ ràng cũng là dạng mặt mũi hiền lành bụng như trong tưởng tượng của nàng chim vì mồi mà chết tại lão thu Nhạc Bách Hợp làm đồ Thậm chí chừng Liễu Nhất Sơn thu nàng làm đồ dự mưu đấy
Trong lòng nguyên chủ thì ân nhân Đại sư cô thiếu nợ một câu cảm tạ cùng xin sở dĩ tu vị có thể tiến triển nhanh như chừng cũng có khả năng chiếm dụng chút đồ của nàng nếu một tử môn phái nhị đẳng dù cho thiên tư tệ nhưng đã có công pháp cũng đủ linh đan diệu dược lấy cái gì một đường thuận lợi lên tới Kim Đan kỳ Bách Hợp nghĩ hết thảy như vậy bên khóe miệng lạnh càng sâu thêm vài phần hàm răng Liễu Nhất sơn cắn chặt lúc thái độ Bách Hợp hùng hổ dọa để cho lão cảm thấy chút vui đồng thời trong lòng cảm thấy khó giải quyết
Nếu Bách Hợp bí mật nhắc tới chuyện thì lão sẽ một mực phủ nhận hoặc nghĩ một phương pháp lừa bịp cô dù trong mắt Liễu Nhất Sơn Bách Hợp đến trăm năm tuổi đạo lí đối nhân xử thế bằng lão thế nhưng mà lúc đang trước mặt các trưởng lão Bách Hợp di vật thuộc sở hữu của Nhạc trưởng lão lưu ngày xưa điều cũng làm cho lão đâm lao theo lao rồi
Ngày đó hai người điện chủ Thiên Hương cùng Nhạc trưởng lão thân là đại tu sĩ Nguyên Anh kỳ tu hành mấy trăm năm trong tay tồn ít thứ nhiều thứ Liễu Nhất Sơn cảm thấy trông mà thèm thậm chí ngày đó trong đan dược điện chủ Thiên Hương lưu trong đó một viên cực phẩm Thiên Linh đan kiện vật phẩm trân quý phi phàm vốn Liễu Nhất Sơn chuẩn cho làm đường lui đấy lão dùng đan dược này trùng kích Nguyên Anh trung kỳ nếu thất bại thì viên đan dược này lại thể cho lão thọ thêm trăm năm mà chủ yếu là tuổi thọ tăng lên lão tranh thủ bồi dưỡng học trò cưng của đến Nguyên Anh kỳ đồ như thì tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào thấy thèm đấy ngày đó mẫu thân Nhạc Bách Hợp cũng chẳng biết lúc nào đã nhận thứ luôn bảo tồn nhiều năm nuốt cuối cùng hai một khi chết ngược tiện nghi cho lão những thứ này lão nuốt trong miệng cam lòng lấy
Lúc Bách Hợp đang trước mặt của mọi yêu cầu lão chỉ để cho Liễu Nhất Sơn cảm thấy quyền uy của nhận lấy khiêu chiến càng làm cho lão giết Bách Hợp hơn suy nghĩ việc bảo trụ những đồ vật
“Lớn mật” Ngay lúc đó lão bỗng nhiên hét lên một tiếng trong đại điện lúc Bách Hợp tiến đến thì Liễu Nhất Sơn vẫn ở vị trí lúc nổi giận lên áp khí trong điện thoáng cái liền thấp xuống một cỗ uy thế Nguyên Anh kỳ khủng bố tràn ngập bốn phương tám hướng trong điện chư vị trưởng lão chung quanh nguyên bản đang cúi đầu giả bộ như uống trà thì sắc mặt lập tức thay đổi