Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 846
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 846 - Cô nương muốn nói lời xin lỗi (15)
Beta: Sakura
“Tiểu Hải Đường muội chứ” Lạc Thần thấy Trần Uyển Đường tức giận chân tay chút luống cuống hỏi một câu lúc Trần Uyển Đường mới khóc lóc: “Bé mèo con trọng thương sư làm bây giờ” Từ khi chào đời tới nay Trần Uyển Đường cho dù là đã gặp phải tình cảnh phụ mẫu đều mất trong một thời gian chính nàng cũng thụ qua nửa chút tổn thương tiến Kiếm Tông về được sư tôn cưng chiều các sư trêu đùa dưới Kiếm Tông ai cũng cưng nàng như thế nào có người cam lòng làm tổn thương nàng
Lúc thương chỉ cảm thấy thân đều đau đến khó chịu cô sốt tuy đã đã uống đan dược nhưng lúc chuyện bên khóe miệng đại lượng máu còn theo khóe miệng dũng mãnh trào dọc theo cái cằm nhỏ xuống để cho nước mắt tích trong mắt cô nhanh hơn
Lúc Bách Hợp mới tay đối phó ba còn chừng mực lưu một tí chỗ trống cô cũng sợ giết Trần Uyển Đường chủ yếu là lúc thực lực cô mới đạt Kim Đan sơ kỳ Trần Uyển Đường thủy chung là một tử Kiếm Tông tông chủ thu nạp sủng ái vô cùng lúc giết nàng sẽ mang đến cho phiền toái bởi cô chỉ là tay giáo huấn Trần Uyển Đường một hồi Lạc Thần tu vị cao một chút đạt đến Trúc Cơ kỳ tầng bảy sơ tiêu chuẩn bởi cô tay nặng Tô Minh thì cũng may bị một kích của cô duy chỉ bé mèo con trong miệng Trần Uyển Đường cô lưu tình
Bé mèo con trong miệng Trần Uyển Đường là Trần Uyển Đường có duyên dưới khế ước máu gặp linh thú Bạch Hổ huyết thống thần thú bên trong nội dung vở kịch nguyên chủ chết ở trong miệng Bạch Hổ này lúc Trần Uyển Đường giết Bách Hợp đối với con cọp cũng hảo cảm gì vốn là dùng tinh thần lực phong bế nó hơn phân nửa lực hành động tiên khiến nó thể chạy vào trong túi đại linh thú ngay đó thả Ngũ Lôi chú hầu như cô dùng hơn phân nửa uy lực Ngũ Lôi chú Bạch Hổ
Trời sinh yêu thú vốn đều sợ sấm cướp Thuộc tính công pháp lôi vốn gây thương tổn nặng với bọn nó Bách Hợp cố tình cho nó nếm mùi đau khổ bởi lần đánh Ngũ Lôi chú Bạch Hổ này chỉ sợ thời gian ba mươi năm Đừng nghĩ muốn khôi phục cho tới tình trạng bây giờ
Đợi đến lúc đã qua ba mươi năm nó dưỡng tổn thương ba mươi năm chính là thời điểm hai phái chính ̀ tỷ thí trăm năm nếu nó thuận tiện tiến giai Kim Đan kỳ liền khó khăn tự nhiên cũng khả năng lập hạ công lao trong khi tỉ thí cho Trần Uyển Đường vẻ vang
Thiếu một cái giúp đỡ lợi như lúc đây ngược là Bách Hợp xem Trần Uyển Đường cho dù là vận khí nghịch thiên bỗng nhiên nổi tiếng như thế nào khi tỉ thí
“Không biết cô nương là ai Tại hạ là đại tử thân truyền tông chủ Kiếm Tông Liễu Nhất Sơn…”Lúc Lạc Thần giọng Trần Uyển Đường ánh mắt lộ vẻ đau lòng đầu tiên là thò tay vỗ vỗ cánh tay trấn an Trần Uyển Đường ngay đó chân mày cau giơ tay lên nhổ máu trong miệng rồi lau sạch sẽ lúc mới cố nén thân thể đau đớn Cố gắng dậy
Chỉ là thuộc tính công pháp lôi bá đạo vô cùng lúc lực lôi điện còn lưu trong thân thể của chạy bốn phía phá hư sinh cơ trong cơ thể Bách Hợp quá nhanh căn bản kịp xuống loại trừ lực lôi điện trong cơ thể ngoài bởi chỉ thể cố nén đau đớn chút cảnh giác nhìn chằm chằm Bách Hợp
Hắn biết từ khi nào Kiếm Tông có một nữ tu trẻ tuổi mà chính hắn cũng biết Cũng biết là địch là bạn bên vị trí vắng vẻ xem xét ngày thường ít tới nếu là là địch hung ác muốn hạ sát mấy người từ vừa một kích của người này liền có thể một kích đẩy lùi ba người một hổ mấy chỉ sợ liên thủ cũng là ̣ch của nàng Lạc Thần thả truyền âm phù sư tôn giao cho cầu cứu sư môn đó phải dời lực chú ý của Bách Hợp Miễn cho cô phát hiện chặn xuống phù cầu cứu mà mình thả ngoài
“Ta biết rõ Ngươi là Đại sư Kiếm Tông Lạc Thần nha Đại sư đã nhớ hả Đại sư thật sự là quý nhân quên nhiều chuyện tiểu theo như lời chính trong miệng Đại sư là gỗ mục thể điêu Nhạc Bách Hợp rồi” Bách Hợp mỉm xong lời này Cũng như là đột nhiên nhớ cái gì đó thò tay vén tóc gió thổi để bay loạn Cười khẽ hai tiếng:
“Ah ngược là sai quy củ tông môn sắp xếp bài bối nghiêm quá mức hôm nay đã nên gọi ngươi là Đại sư mà nên gọi ngươi sư mới đúng Dù xem sư hôm nay mới chỉ là Trúc Cơ trung kỳ mà thôi mà may mắn đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ sư tỷ như sư còn dị nghị gì” Bách Hợp xong chứng kiến cả Lạc Thần đều sợ ngây trương một khuôn mặt tuấn tú xanh trắng giao thoa lúc giống như là hóa đá nhìn chằm chằm cô phảng phất chút dám tin bờ môi mở lớn trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ hồi lâu lời
“Ta xem sư miệng đầy đạo lý cũng biết tông chủ ngày thường bộn bề công việc đối với ngươi quản giáo sơ sót mấy chục năm qua thời gian tu vị cũng gì tiến thêm nhưng mà nhớ tới lúc sư thiên tài song linh căn thế nhưng mà ái đồ tông chủ đắc ý vì thời gian sáu bảy mươi năm tu vị tiến triển chậm như thế” Bách Hợp cau mày cũng mặc kệ sắc mặt Lạc Thần tái nhợt tiếp: “Theo thấy có lẽ sư chuyên tâm tu hành mới phải bớt can thiệp vào những việc đặt nhiều tâm tư vào việc bế quan tu luyện nếu thật sự theo như lời sư cái biện pháp nuốt chút ít đan dược bàng môn tả đạo cũng nên dùng tới sư thân là tử tông chủ đắc ý tài nguyên cũng thiếu nếu là bên cạnh suối đường mòn hôm nay chỉ sợ tu vị cũng nên là Trúc Cơ hậu kỳ đến mức hiện tại mới chỉ dừng ở Trúc Cơ tầng bảy” Cô xong lạnh hai tiếng:
“Cái gì chính bất chính đạo Sư tôn rảnh giáo làm sư tỷ đây thể khuyên bảo ngươi hai câu mặc kệ chính đạo tà đạo có thể đột phá Trúc Cơ kỳ tựu là môn đạo đừng cả ngày một đống đạo lý lớn cuối cùng đã qua vài chục năm sư chỉ là một cái phế vật như thực thua lỗ tư chất cặp linh căn của ngươi”
Vẻ mặt Lạc Thần lạnh lùng thể hiện là Đại sư phê bình hành động của ngày đó Bách Hợp Tích Cốc đan vẫn bày trước mặt hai Tô Minh đến nửa khắc đồng hồ vẫn xứng đáng thiên chi kiêu tử ở trong tông môn đến trăm tuổi liền vô cùng khả năng bước Trúc Cơ hậu kỳ thậm chí nếu là tài nguyên sung túc 150 tuổi xông Kim Đan sơ kỳ là chuyện vô cùng thỏa thế nhưng trong một lát cô nương xem thường trong lời đột nhiên xuất hiện ở mặt hơn nữa còn tu vị còn cao hơn ba tầng so với
Hơn nữa tự hắn qua Bách Hợp nuốt đan dược là công phu bàng môn tả đạo vặn xong mà lúc cô dùng chính lời nói hắn từng qua mà chặn quả thực Lạc Thần lập tức cảm giác như là còn khó chịu nổi hơn so với việc bị đánh một bạt tai trước mặt nhất là nhớ tới chính lúc vẫn còn mặt hai Tô Minh cả đời tối đa Bách Hợp tu vị đạt tới Trúc Cơ trung kỳ mà thôi nhưng lúc cô xuất hiện đến trăm tuổi cô đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ tư chất cô vẫn chỉ là ngũ linh căn theo lý mà bằng mới đúng thế nhưng mà lúc tu vị
Lúc trong miệng Bách Hợp hô hào ‘Sư ’ Lạc Thần trong cơn giận dữ lúc nên lời Trong cặp mắt lộ ánh mắt lạnh như băng thẳng tắp nhìn chằm chằm Bách Hợp trong mắt tràn đầy sát ý cùng oán hận từ thuở thiếu nên hắn tiến Kiếm Tông đến nay một đường bái tại tông chủ môn hạ thiên tư xuất chúng dung mạo tuấn mỹ gần đây tu vị pháp lực các sư là xứng đáng với cái tên Đại sư ở trong Kiếm Tông thời gian vài thập niên trôi qua đều là phong quang vô cùng đấy mặt ngoài Lạc Thần lạnh như băng có thể tính cách nhưng kiêu ngạo trong mang theo tự đắc đấy nghĩ tới hôm nay trong lúc vô tình mang Trần Uyển Đường tìm kiếm động phủ vốn cho là gặp một khối linh mạch bảo địa kết quả tìm một người đã nhiều năm thấy chính tưởng rằng là cái phế vật
Một khắc vẫn là Đại sư trong tông môn lúc thì biến thành một cái sư trong lời nói của người trước mình còn coi thường còn làm trò trước mặt Trần Uyển Đường điều làm cho Lạc Thần càng thể chịu nhớ tới ngày đó lúc phụ mẫu Nhạc Bách Hợp u đều mất chính mang tâm pháp khẩu quyết Kiếm Tông phục chế thành lời vàng ngọc cho tình cảnh của cô nếu sớm biết ngày đó chính một cái trong lúc vô tình cử động thể sẽ tạo thành chính hôm nay chịu nhục tình huống lúc vô luận như thế nào cũng nên giúp cô đấy
Thậm chí nếu sớm biết tính cách Bách Hợp vô cùng tốt như ngày đó nên nhất thời mềm lòng giáo nàng công pháp thế cho nên hôm nay lưu cho cái mầm tai vạ như
“Nhìn cái gì Kiếm Tông tông chủ cả đời minh nghĩ tới dưỡng xuất một sư cái trông thì ngon mà lại là phế vật dùng được như sư thân là tử tông chủ tiếp chưởng chính là đại cơ nghiệp Kiếm Tông nam tử Hợp tông dựa da mặt kiếm cơm tông chủ Kiếm Tông tương lai thực lực như chỉ là như mà thôi cũng thay phụ mẫu thở dài rồi” Nhớ tới mới Lạc Thần biết ngượng khoác ngày đó Nhạc phụ cả đời hùng dưỡng con gái Nhạc Bách Hợp cái phế vật như lúc Bách Hợp bình mới rượu cũ đem hai chữ phế vật trả cho Lạc Thần gặp Lạc Thần trương một gương mặt da mặt trắng đã phồng đến đỏ bừng rồi cô nhấc mí mắt lạnh một tiếng:
“Còn cút Hay là tự tiễn đưa các ngươi Động phủ là bảo địa thanh tu của đổi động phủ sợ sẽ là tông chủ cũng nên xuất điều lệ nếu chỉ bằng thực lực tới bắt hai bàn tay trắng nhưng tâm thật là cao ngất mệnh so giấy bạc cút”
Mấy cô mắng lo sợ nơm nớp Tô Minh thụ tổn thương cực kỳ nghiêm trọng lúc Bách Hợp dám lấy đan dược nuốt sợ hãi Bách Hợp giết người cướp đoạt lúc thấy cô chuyện tuy khó nhưng những câu nhằm Lạc Thần biểu lộ tuy kiên nhẫn nhưng ngẫm mấy vốn tự tiện xông trong động phủ của cô cũng khó trách tâm tình cô
Người tu tiên nghịch thiên mà phần lớn tính tình đều vô cùng cổ quái lúc đạt kết cục như trong nội tâm Tô Minh cũng sớm đã đoán chỉ là đoán kết quả đoán đúng quá trình mà thôi thật sự thật ngờ tử ký danh tư chất ngũ linh căn lúc tại cầm chút tài nguyên nào của tông môn trong vài thập niên trong có thể bằng chính lực của thể tu hành tình trạng thực lực còn cao cường hơn Lạc Thần lúc Bách Hợp chỉ để cho bọn lăn mà cũng là tánh mạng bọn trong lòng của đã thở một rất dài cố nén thân thể gân mạch đau đớn lôi điện phá hư cố hết sức bò lên: “Đại sư tỷ mạo phạm nhiều thì tử cùng sư sư rời đa tạ Đại sư tỷ chi ân trách tội”