Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 830
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 830 - Gặp lại hệ thống cung phi (25)
Beta: Sakura
Trước khi Ân Sở đánh Triệu quốc Bách Hợp từng để cho Lục Dung Hòa kêu Đào phụ tiến cung một lần đây là lần đầu tiên cô thấy phụ thân Đào Bách Hợp khi tiến nhiệm ông thân thể nữ nhi biến thành bộ dáng bây giờ mặc dù trong mắt cực kỳ bi ai nhưng biểu tình hết sức bình thản
Bách Hợp giao cho ông yêu cầu ông hướng Triệu quốc tiết lộ hành tung Ân Sở cần Bách Hợp giải thích nhiều nguyên nhân làm như ngay từ đầu Đào phụ thấy thê tử chuyển đạt nữ nhi yêu cầu chính cổ động Ân Sở phát động chiến tranh thì đã đoán ngày ông sớm chuẩn xong sở dĩ vẫn động thủ chỉ vì sợ hãi Ân Sở chết sẽ tạo thành thương tổn cho nữ nhi cho nên chậm chạp động thủ lúc thấy nữ nhi như thì đã biết tâm ý của con gái
Căn dặn Bách Hợp nghỉ ngơi thật Đào phụ vội vã rời Bách Hợp đã yêu cầu Ân Sở chết bảo Ân Nguyên Ấp thượng vị ông làm cha cũng chỉ thể vì con gái làm đến đây hi vọng nữ nhi an tâm rời con gái đã thích Ân Sở như con gái thì sẽ tống Ân Sở theo hi vọng xuống suối vàng con gái đến mức tịch mịch
Ban đêm cùng ngày Bách Hợp nửa ngủ nửa tỉnh một loại cảm giác gần như tử vong truyền đến hô hấp nơi cổ họng tắc nghẹn hệ thống sắp xong đời hình như nó đồng quy vu tận với cô nhanh chóng thanh tỉnh trong lúc ngủ mơ kinh nghiệm nhiều lần tử vong thoát ly nhiệm vụ làm cho lúc mặc dù trong lòng cô phát trầm nhưng cô cũng hoảng loạn cũng biết làm tuy Lý Duyên Tỷ ở đây nhiệm vụ lần xong tử vong quan hệ với vận mệnh của Bách Hợp nhưng cô vẫn cô gắng khiến cho định lúc hoảng là tác dụng hoảng loạn trái tim nhảy lên quá nhanh chỉ biết tăng cơ hội tử vong
Cái loại đó tựa là chế trụ hô hấp thời gian cảm giác đại não thiếu dưỡng khí cũng kéo dài lâu lẽ chỉ bởi vì quá mức gian nan Bách Hợp cảm thấy giờ khắc quá đặc biệt chậm thân thể cô thấm đại lượng mồ hôi lạnh quần áo thấm ướt dính sát thân thể nàng hai tay cô chậm rãi nắm cuối cùng Bách Hợp vẫn yên vượt qua loại cảm giác khó chịu cô giãy giụa hoảng loạn Không vô duyên vô cớ lãng phí thể lực của Lúc cô chịu đựng qua nhiều nhiệm vụ như đạo lý nhịn qua vật Muốn mạng của cô thì dễ dàng như
Trong thân thể cái loại uy hiếp sự tồn tại của trong thời gian dài giống như biến mất trong nháy mắt thân như là trút một cái gánh nặng làm cho cô cảm thấy nhẹ nhõm thống khoái
Cái loại cảm giác thân thể khống chế chậm rãi rút Đã mấy tháng thể mở to mắt Bách Hợp mở mắt cô giơ của lên một ngày mu bàn tay còn tuổi già sức yếu lúc lấy mắt thường thể thấy tốc độ khôi phục làn da trắng nõn hệ thống biến mất nó năng lực khống chế cô lần nó biến mất triệt để Bách Hợp mài từ từ cho nó chết lấy thắng lợi cuối cùng
Như cô sở liệu cô già nua cùng với xí đều là do hệ thống khống chế hệ thống bây giờ biến mất thì lực lượng khống chế cô cũng đã biến mất đã cái gọi là đôi mắt sáng mắt to đã eo nhỏ thon thon đã da đen kịt cùng tóc trắng tuyết cô khôi phục bộ dáng Đào Bách Hợp lúc ban đầu
“Nương nương” Trước tiên cô tỉnh cô nhẹ nhàng buông lỏng bàn tay của mà thôi Hồng Uyển liền phát hiện khác thường của cô gần đây trong cung Trường Thu đều cho rằng Bách Hợp qua nổi nữa mỗi ngày Đào gia đều cung hai ngày Bách Hợp ở giường hô hấp như như dường như tùy thời sẽ chết Lục Dung Hòa chỉ một nữ nhi như thế từ nhỏ đau lòng giống như tròng mắt biết khả năng nữ nhi nhịn qua vẫn luôn ngốc ở trong cung lúc thấy Hồng Uyển kinh hô trong lòng Lục Dung Hòa đang giường êm trầm xuống thoáng cái dậy
Trong điện tĩnh đến châm rơi thể thân Lục Dung Hòa băng lãnh bà vốn dám đối mặt với khuôn mặt ái nữ già nua cùng khí trầm lặng nhưng bà đành lòng mặt ái nữ lần cuối bà nhẫn bi thương bước nhanh tới hướng Bách Hợp trong hai mắt Lục Dung Hòa hàm lệ cả đời thời gian bà rơi lệ cũng nhiều thế nhưng lúc bà nghĩ tới nữ nhi sẽ rời thì trong lòng đau như tê liệt
một khắc thoáng cái hai mắt Lục Dung Hòa trừng lớn bà thấy Bách Hợp ở giường tóc đang xám trắng bóng dần dần trở nên đen kịt da cô hiện đầy nếp nhăn chậm rãi trở nên san bằng bóng loáng một đôi mắt đục ngầu bắt đầu trở nên sáng sủa mà hữu thần Lục Dung Hòa giật toe toét vô ý thức kêu:
“Cái đây là chuyện gì xảy ”
“Để cho nương lo lắng nữ nhi chết” Bách Hợp hai mắt Lục Dung Hòa sưng đỏ nhẹ nhàng nở nụ
Người cung Trường Thu đầu tiên là khiếp sợ ngay đó che miệng mỗi đều lên Những đều là tâm phúc Đào thị Bách Hợp hành hạ trong lòng cũng đã sớm lo lắng tưởng rằng cô hẳn Bách Hợp như kỳ tích sống cũng khôi phục bộ dáng dung mạo thanh xuân xinh đây thần kỳ hình như tiên thuật làm khó thể tin
Việc Bách Hợp khôi phục trong cung Trường Thu bắt đầu truyền lúc Bách Hợp căn dặn cho phép hạ nhân trong cung truyền tin tức cô đem việc chính hệ thống hành hạ xưng là hạ vu cổ chỉ như Lục Dung Hòa mới tin tưởng loại chuyện ly kỳ
Quả nhiên Lục Dung Hòa tin chỉ là bà tin hạ nhân cung Trường Thu cũng tin lúc đối với vu cổ thuật vô cùng sợ hãi vu cổ ở trong cung cũng hiếm thấy nhưng một khi phát hiện kết quả hạ vu cổ nhất định thê lương vô cùng Lục Dung Hòa nghiến răng nghiến lợi mọi đều hoài nghi chính là Giang Quý nhân động thủ
Tuy biết Bách Hợp giải trừ cổ thuật như thế nào nhưng Lục Dung Hòa đợi nữ nhi khỏi hẳn diệt trừ Giang Mẫn Châu bà kéo tay Bách Hợp suýt nữa mất nữ nhi dù lúc bà đã mệt mỏi rã rời cực độ nhưng bà cũng dám nhắm mắt bà đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ mặt Bách Hợp:
“Một lát thôi nương coi giữ ở chỗ ai dám nghĩ tổn thương mạng của con ai dám tổn thương con thì nương sẽ lột của nàng da” Dịu ngoan gật gật đầu trong đầu thiếu một hệ thống ký sinh trùng như thế Bách Hợp cảm thấy khoan khoái thích ý nên lời cô nghĩ hơn một năm tiếp thu xong tình tiết cùng hồi ức ngay đó nhắm hai mắt lần nữa
Hệ thống ban bố nhiệm vụ cho Đào Bách Hợp mang thai long chủng bằng thất bại liền gạt bỏ kí chủ lúc Ân Sở xuất chinh tiền Đào Bách Hợp quấn một đêm nàng trở thành trò của hoàng cung Đại Sở nguyên bản hạ nhân trong cung trung với Đào Bách Hợp thấy nàng làm những thứ mị hoặc trong lòng đều cảm thấy chủ nhân như cảm thấy vô cùng hổ thẹn
Nàng làm như thế quả thực mất đức hạnh tiểu thư khuê các dù là Đào gia ngã đài dù là Đào gia thanh uy ngày xưa hành động của nàng đã bôi đen thanh danh danh dự mấy trăm năm Đào gia vị Hoàng hậu Đại Sở nàng đã tư cách thể một hệ thống cung phi cứng rắn đem cái chính thất vốn nên là mẫu nghi thiên hạ dù cho cuối cùng Ân Sở chán ghét mà vứt bỏ cũng tôn nghiêm Hoàng hậu cùng quý tộc Đào thị cao ngạo uy tín lâu năm điều giáo thành một cái chỉ biết dựa nam nhân tự tôn cùng cảm giác hổ thẹn
Sinh mệnh ở mặt Đào Bách Hợp sớm luống cuống thấy hệ thống yêu cầu nàng mang thai nàng chiếu yêu cầu của hệ thống làm thế nhưng trời sáng Ân Sở chút lưu tình nào ly khai thậm chí thỉnh Giang Mẫn Châu cùng chúc mừng thỉnh tam quân tướng sĩ sớm uống rượu cổ vũ sĩ khí mà là nàng vị Hoàng hậu cử động vẽ mặt như nàng kịp bi thương cũng kịp phẫn nộ bởi vì hệ thống lạnh lạnh như băng cảnh cáo nàng nhiệm vụ của nàng thất bại
Nhiệm vụ thất bại nàng mang thai đứa nhỏ Ân Sở nếu như đứa nhỏ nhiệm vụ nàng thất bại sẽ gặp đến hệ thống gạt bỏ mạng sống nàng lấy cái gì đấu với Giang Mẫn Châu còn lấy cái gì tranh sủng Dưới hoang mang lo sợ cổ Đào Bách Hợp giống như buộc dây thừng giết mệnh đã khỏi bức bất đắc dĩ ý nghĩ nàng kỳ lạ một bước nước cờ dở nàng vì mang thai vì thể thành nhiệm vụ hệ thống giao cho nàng nghĩ tìm một thị vệ thay mận đổi đào mang thai giải trừ nguy cơ mắt vượt qua cửa ải khó khăn
Nàng đã bất chấp hậu quả làm như bởi vì hệ thống gạt bỏ dường như một cái đao nguy hiểm treo ở đỉnh đầu nàng tùy thời sẽ rớt xuống
Giang Mẫn Châu vẫn ở chằm chằm Đào Bách Hợp nàng sớm giành lấy vị trí Đào Bách Hợp cử động Đào Bách Hợp giấu giếm khác cuối cùng giấu giếm mắt Giang Mẫn Châu đây hết thảy đều là Đào Bách Hợp gây nên giống như là cho Giang Mẫn Châu sẵn nhược điểm
Nàng giống như là một con sói ác ngủ đông đối với tất cả cũng ngăn ngược còn thêm dầu lửa cháy Đào Bách Hợp đang suy nghĩ chủ ý Giang Mẫn Châu mừng rỡ như điên
Từ khi nàng tiến cung Đào Bách Hợp hận nàng tận xương tìm mọi cách tranh sủng với nàng làm Giang Mẫn Châu hận Đào Bách Hợp Chính để tang trượng phu ông trời khó cho một cơ hội như nhưng mà Đào Bách Hợp tranh với cướp đoạt với
Đào gia cái gì đặc biệt hơn chỉ bằng xuất thân nàng thể làm Hoàng hậu nàng thể khắp nơi khinh thường chính Đào Bách Hợp một nửa sủng ái của Giang Mẫn Châu cũng giết nàng cơ hội như làm thế nào nàng sẽ buông tha Thậm chí nàng sợ Đào Bách Hợp thay đổi chủ ý vội vã tìm Ân Mẫn công chúa Trường Bình thỉnh nàng chọn thông dâm với Đào Bách Hợp xếp cung Đào Bách Hợp đưa thị vệ tới nàng núp trong bóng tối tùy ý Đào Bách Hợp hoảng loạn trong ngõ cụt thẳng đến khi chuyện thành công Ân Sở đánh thắng trận chiến thắng trở về trở về Đào Bách Hợp đã mang thai mặc dù lúc hệ thống gạt bỏ nàng thế nhưng thống khổ ruồng bỏ trượng phu cùng với sợ hãi phát hiện hơn nữa hối hận ỷ với hệ thống đan trong lòng Hợp Đào Bách nàng đã tiều tụy chịu nổi lúc Giang Mẫn Châu chuyện nàng ôm nghiệt chủng Đào Bách Hợp vốn chống chọi nhưng Giang Mẫn Châu sớm giữ các loại chứng cứ thẳng đến lúc Đào Bách Hợp mới phát hiện Giang Mẫn Châu tính toán
Gặp hệ thống cung phi (26)
Ân Sở ngờ Đào Bách Hợp sẽ đeo một đỉnh mũ xanh đầu như tức giận tâm sớm nghĩ diệt trừ Đào thị bây giờ chẳng qua là thuận thế mà thôi hạ lệnh đem Đào Bách Hợp kể cả nghiệt chủng trong bụng nàng chém eo hạ lệnh Đào gia cút khỏi kinh thành phế vị chính thất của Đào Bách Hợp loại bỏ tất cả dấu vết nàng từng tồn tại giết luôn nhi tử Ân Nguyên Ấp chứng minh từng ở cùng Đào Bách Hợp cuối cùng đỡ Giang Mẫn Châu thượng vị Đại Sở quốc lập
Tất cả cơn giận dữ dội cầu tình thay Đào thị Đào Bách Hợp lóc hô hào cầu khẩn lúc tự thân Đào gia khó bảo cuối cùng thể cứu nàng cuối cùng đem bộ Đào thị
Đào gia tồn tại mấy trăm năm giờ khắc đóng băng tan rã tuy đến mức đến tiêu thanh biệt tích nhưng trải qua chuyện thực lực lớn bằng lúc Đào phụ cùng với Lục Dung Hòa trung niên tang nữ cả đời tâm huyết làm mai mối cho Giang Mẫn Châu ngoại tôn chết thảm cuối cùng cũng thể sống qua mấy năm Đào Bách Hợp đợi đến tỉnh ngộ tất cả lúc cảm thấy hối hận thì đã chậm
Đào Bách Hợp hối hận nên chỉ ham tình yêu xem nhẹ đồ đáng giá cần che chở nàng thân là nữ nhi làm hại cha mẹ cảnh đêm thê lương nàng thân là nữ nhân Đào thị hưởng thụ vinh hoa phú quý Đào thị lúc cha mẹ vì nàng vét sạch Đào thị trợ Ân thị quật khởi nàng còn kịp hồi báo gia tộc vốn chỉ vì một mà làm hại một tộc Đào thị gần nghìn rời xa nơi chôn rau cắt rốn thanh danh dơ bẩn thân nàng như bích ngọc trắng sắp chết làm bẩn nàng làm nương đối với nhi tử chết bất lực hồi tưởng cả đời của nàng đều vây quanh Ân Sở chính là cái hệ thống Lúc mừng rỡ như điên lúc đầu phát hiện hệ thống hại cả đời nàng mà thôi
Nàng vốn quốc sắc thiên hương biết thỏa mãn ngược hệ thống xảo quyệt tính toán cuối cùng mất diện mục vốn của tính tình đại biến như tẩu hỏa nhập ma nàng suýt nữa nhận chính
Nàng hận Giang Mẫn Châu tiểu nhân âm hiểm nàng hận Ân Sở đếm xỉa tình nghĩa phu thê Hổ dữ ăn thịt con Dù nhưng cũng nên liên lụy đến nhi tử Nguyên Ấp thậm chí từng nghĩ cho Nguyên Ấp qua một đời bình thường ngược trực tiếp tính mạng bé Nàng hận mắt tròng lấy sai phu quân Nàng hận thể thay cha mẹ bài ưu giải nạn kết thúc hiếu nghĩa nữ nhi Ngược khiến cho đầu bạc tiễn đầu xanh nàng càng hận hệ thống hại nếu hệ thống từng bước một dẫn dắt cuối cùng đe dọa cưỡng bức nàng thế nào sẽ tới nông nỗi
Trước khi nàng trảm thời thiếu nữ thời trong lúc vô ý thấy một câu phật giáo thiền ngữ: Quay đầu là bờ nếu như lúc nàng hiểu đầu đạt hệ thống nên dục vọng trong lòng che đậy hoặc sớm ngày biết thu tay bây giờ sợ rằng đến mức rơi một kết cục như đáng tiếc hối hận chậm
Tiếp thu xong tình tiết còn Bách Hợp khỏi thở dài một nghĩ đến khi chết nguyên chủ hối hận mặt Bách Hợp lạnh biển khổ vô biên đầu là bờ những lời chỉ là thể sử dụng lừa gạt trẻ con mà thôi nếu như khổ ải tưởng thật vô biên đầu chỗ nào thể thấy bờ Đây chẳng qua do Đào Bách Hợp ảo tưởng mà thôi con đối mặt với tham lam động lòng cũng ngoại lệ chim vì thức ăn mà vong vì tiền mà chết nếu như vô tình vô dục sớm thành thần hệ thống tương đương với một virus biết rõ nội tâm Đào Bách Hợp yếu đuối cuối cùng thảo nào nàng hệ thống ăn đến sít
Nguyên chủ cũng sai lòng tham ích kỷ chung quy vẫn là thường tình mỗi đều như Bách Hợp lấy một lần nhân sinh trở thành nhiệm vụ mà thôi đối với tất cả cũng quý trọng để ý Hệ thống gian hoạt giả dối giống như là thói quen buôn bán gian xảo lúc đầu chỉ cho nàng một chút ngon ngọt lợi dụng huyễn hoặc nàng còn trả giá cái gì đổi lấy ích lợi thật lớn Đào Bách Hợp đối với hệ thống mà giống như là con gà sẽ đẻ trứng vàng thể mang đến cho nó giá trị lớn lao cuối cùng một khi gà sinh quả trứng màu vàng dinh dưỡng liền mổ gà lấy trứng hệ thống thắng thu chỗ Đào Bách Hợp mới chơi đã chết
đến phiên Bách Hợp bởi vì Bách Hợp tham dục như nguyên chủ cô yêu Ân Sở mà mặc dù biết hệ thống nhưng nó cũng dục vọng bởi nó bức nóng nảy thiếu kiên nhẫn dẫn đầu đào thứ dâng lên bức cho cô chỗ ngờ trái như thế càng khiến cho Bách Hợp kiêng kị lộ sơ hở dẫn đến nó thể từ Bách Hợp thu hồi báo trừ hai phần tức giận trừng phạt cô hệ thống đạt bất luận hồi báo gì thậm chí thể từ Bách Hợp đạt chút đồ nó ngược cuối cùng nấu chết chính
Kể từ đó coi như là báo ứng trời đất đưa đẩy Bách Hợp xem như là báo thù thay nguyên chủ xả giận
Sau khi hệ thống biến mất trong nội cung Đại Sở vẫn như thường Đào gia đã còn lo lắng cho nữ nhi nữa tâm lực khống chế tình thế trong cung trong cung chỉ một Vương thái hậu khó để khởi động đại cục ngoài cung Ân Sở lĩnh mấy ca ca theo chiến trường để hai nghĩa tin Đào gia nghĩ tới chính một lòng tin nghĩa cũng phản bội
Ngày đó Bách Hợp khiến cho nữ nhi nghĩa tiến cung cảm tình tranh đấu quyền thế lợi ích cùng với nữ nhi cũng chậm rãi nổi lên vết rách Ân Sở tự nhận là tín nhiệm chỉ là mộng ảo của mà thôi Đào gia đơn giản nắm trong tay quyền hành quốc nội Đại Sở Ân Sở dẫn một đội kị binh nhẹ đợi tin bên mưu sĩ nêu ý kiến truy kích Triệu quân ngàn dặm khốn đốn Triệu quân vòng vây nhốt một ngày một đêm tình cảnh lần biết như thế nào giống hệt tình cảnh tham công truy sát Triệu quân ở Hoài Bắc hồi
Lúc Đại dẫn binh đến đây tương trợ Đại càng để ý an nguy thay cản một mũi tên phong làm Định Bắc vương Ân Sở tin lúc Định Bắc vương cứu trong nguy nan bây giờ Định Bắc vương cũng sẽ lấy phương thức giống cứu
Hắn tin tưởng mấy ca ca lúc niên thiếu khí thịnh bản lĩnh chiến tranh còn kịp ánh mắt chỗ đủ bởi sẽ trúng bẫy Triệu quân hôm nay sớm ngày xưa lãnh binh đuổi Ân Sở cũng đã liệu đến tình cảnh như thế bởi lúc xuất binh liền ước hảo với Định Bắc vương lấy khói lửa làm tín một ngày đã thả khói lửa chắc chắn ca ca sẽ dẫn ngũ vạn đại quân đến đây đưa cứu
Chỉ cần tiêu diệt một đội Triệu quân bộ thiên hạ cũng sẽ là Sở quốc sẽ cưỡi ngựa chiến thắng trở về sẽ dắt nữ nhân trong tay đỡ nàng lên vị trí cao nhất cùng ở giang sơn tự tay đánh từ nay về say ngủ đầu gối mỹ nhân nắm quyền chưởng quản thiên hạ
Phiến sơn hà là đích thân đánh xuống chung quy một ngày sẽ dùng tư thế phong quang một lần nữa qua đây vây quanh Triệu quân bên ngoài lúc Ân Sở mặt đất thầm nghĩ thống trị Hoài Bắc thật nơi là kỉ niệm đáng giá Tuyên Võ Hoàng đế sẽ lưu danh bách thế thần dân ở đây sẽ quỳ mặt đất nghênh tiếp chính
Đào gia đã vét sạch sai biệt lắm đã giá trị lợi dụng thiên hạ định sẽ lập tức hủy bỏ Đào Bách Hợp buồn nôn sẽ tru sát một tộc Đào thị trút hết hận ý của những năm gần đây Đào Bách Hợp ngăn chặn
Nghĩ tới những thứ dường như Ân Sở thấy vị máu tươi kích thích trong lòng chút hưng phấn Hắn đã hai ngày ngủ thế nhưng các nước cũng đã tiêu diệt chỉ còn một tiểu quân Triệu quốc mà thôi nhất thống thiên hạ với tiểu tử nghèo ngày xưa mà cũng là mộng tưởng mà là chân chính thể thực hiện hưng phấn ngủ yên
Lúc gặp gỡ Đào Bách Hợp mấy nghĩa từng lưu lạc qua Đại tề một lần lúc bọn họ ở đây tìm việc việc hộ vệ định nuôi gia đình sống tạm lấy vợ hiếu kính lão nương vì Ân gia khai chi tán diệp từng xem qua bộ dáng hoàng thân quốc thích lúc tuần ngay lúc đó Ân Sở cảm thấy cảnh tượng như nguyện vọng khi đó lúc đã gần thực hiện
Hắn đang chờ Định Bắc vương đến đây trợ giúp dường như thấy tình cảnh nhất thống thiên hạ chỉ tiếc cuối cùng Định Bắc vương cũng tới đợi đến đây là tin tức Định Bắc vương phản loạn ở Hoài Bắc tự lập Vương
“Ngươi cái gì” Tin tức truyền đến vẻ đắc trí lòng mặt Ân Sở còn đánh tan chút dám tin tưởng nắm lấy binh sĩ báo tin hỏi một câu
“Hà Trường Quý mưu nghịch phản loạn đã ở Hoài Bắc xưng đế Hoàng thượng ngài mau chạy ” Ngày xưa ở Hoài Bắc cứu mà định hạ Hoài Bắc đại danh hiệu Định Bắc vương mà lúc ở Hoài Bắc phản bội xưng đế ở Hoài Bắc trong lòng Ân Sở cảm thấy chế nhạo binh sĩ còn dứt lời Ân Sở liền ném ngã xuống đất rút trường đao phẫn hận chém đứt cổ binh sĩ Máu tươi vẩy lên lau một phen mặt thần sắc âm trầm lúc mới bình tĩnh một chút
Điều đó khả năng Ca ca của ngày đó can đảm đem mệnh cho ngày đó mệnh Hoài Bắc cũng dừng đổ mệnh cho đến ngày nay mà sẽ phản bội Ân Sở tin Ngày đó mấy kết nghĩa đã bái lạy uống qua huyết tế rượu hỏi vì Định Bắc vương đối đãi như với
Quân Triệu đánh giết đến một đám thủ hạ liều mạng cứu giúp binh nhẹ Sở quốc tách trong loạn quân Ân Sở trúng hơn mười mũi tên mệnh đã một sớm một chiều mấy tâm phúc thủ hạ liều mạng cứu đưa về đô thành Đại Sở Ân Sở đã hôn mê mấy chục ngày sở dĩ chết chỉ cố chống một cảm thấy cam lòng mà thôi
Giang sơn của thật vất vả đánh xuống chính còn hưởng thụ thế nào thể chết Nữ nhân của nhớ hơn mười năm nghĩ đến lòng đều đau mới ngủ đến ba năm thế nào tiếc tìm chết Hắn còn hỏi Định Bắc vương vì phản bội khởi binh thảo phạt Hà Trường Quý chém băm thây vạn loạn thể chết
Hoàng đế thương nặng hấp hối Đào quốc công gánh lên quốc gia đại sự đem chính quyền nắm ở trong tay ông uy vọng địa vị một hô tự nhiên bách ứng