Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 824
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 824 - Gặp lại hệ thống cung phi (19)
Beta: Sakura
Bách Hợp thở dài một tiếng mặt lộ vẻ nghiêm túc: “Đào thị phương thuốc bí truyền trừ sẹo đợi khi vết thương của Hà Quý nhân lành bản cung sẽ thưởng cho ngươi một ít hy vọng thể giữ gương mặt bây giờ Hà Quý nhân gặp chuyện như nghĩ đến trong lòng cũng ủy khuất bây giờ Định Bắc vương gia còn đang ở trong cung đưa Hà Quý nhân trở cho hai gặp mặt một lần lẽ Hoàng thượng cũng sẽ trách tội bản cung tự chủ trương”
Nói xong Bách Hợp cho thỉnh Định Bắc vương một mặt phân phó đưa Hà Quý nhân trở thấy mặt mặt đã bỏng thể sẽ lưu sẹo Hà Quý nhân suýt nữa hôn mê
Đối với một cô nương mà gương mặt của nàng là mặt tiền của cửa hàng mặt hủy thì nàng lấy cái gì để tranh sủng Nàng lấy cái gì hợp vị Hoàng hậu Hà Quý nhân nghĩ đến tiến cung lâu ngày sủng ái Hoàng đế còn đạt hủy chính là khuôn mặt phá hủy cả đời nếu như mặt hiện tại Hoàng đế thích nàng còn gì Vừa nghĩ tới thương là Hoàng đế gây nên hơn nữa vẫn là vì tiện nhân Giang Mẫn Châu trong lòng Hà Quý nhân đã oán mà hận nàng đuổi về trong cung Định Bắc vương cũng Bách Hợp phái tỉnh tới trong cung Hà Quý nhân
Nữ nhi thương do Hoàng đế gây nên hơn nữa Hoàng đế vì Giang Mẫn Châu mà làm con gái thương biết quỳ gối ở ngoài cung Trường Nhạc nhẫn nhịn ánh mắt khác thường của hạ nhân buông xuống tôn nghiêm của nhưng Hoàng đế vì một nữ nhân ở trong cung để cho quỳ nửa ngày cuối cùng tình nghĩa cũng bằng một nữ nhân họ Giang mà thôi
Ở đó biết chân tướng lúc Định Bắc vương xuất cung trong mắt đều lộ sát khí
Đợi đến lúc Ân Sở ôm tiểu mỹ nhân khiếp sợ hồi cung mọi cách trấn an hai điên long đảo phượng một hồi Hắn mới nhớ tới hình như ngoài cung đại Định Bắc vương quỳ gối cầu kiến
Gần đây Ân Sở thích đại ca Định Bắc vương luôn luôn việc hai kết bái lúc nhiều lắm Ân Sở cảm giác là lấy ân tình uy hiếp chính Ân Sở chỉ nghĩ cảnh cáo một phen để cho hiểu rõ thân phận của đây hai là thể tôn ti bây giờ một là quân một là thần mỗi nên cẩn trọng đúng mực cũng vạch mặt với Định Bắc vương chỉ cho quỳ nhiều một lúc phái đưa trở nhưng ngờ Giang Mẫn Châu xảy chuyện nhất thời tình thế cấp bách lo lắng tính mạng Giang Mẫn Châu ngược quên Đại
Đợi mọi việc xong xuôi thì Ân Sở nhớ tới Định Bắc vương thời gian đã còn sớm Ân Sở vội vàng hoán thái giám thỉnh Định Bắc vương qua gặp mới thái giám hồi báo là một canh giờ Định Bắc vương xuất cung Nghe như thế thì trong lòng Ân Sở thở phào nhẹ nhõm đồng thời chút thích bây giờ trong cung trái tới thì tới nghĩ thì lúc gần cũng lên tiếng gọi
Xem là kết nghĩa của nên Ân Sở cũng so đo với bởi vẫn thêm cái gì nhưng hôm nay Định Bắc vương quỳ xuống đất cầu kiến thấy ngược tự rời Vô luận cho ca ca mặt mũi như thế nào nếu như đây nhất định Ân Sở sẽ tự đến nhà bái phỏng hoặc là thỉnh nâng ca ca tiến cung hai đại say một màn việc là xong thế nhưng lúc Ân Sở gặp Định Bắc vương Thứ nhất biết nên đối mặt thế nào với thứ hai giai nhân Giang Mẫn Châu khiếp sợ thình nghĩa nhiều năm thì Đinh Bắc vương nên biết tâm ý của tình cảnh lúc lưu luyến si mê Giang Mẫn Châu thì Định Bắc vương cũng rõ bây giờ thực hiện thỏa nguyện thì ca ca sẽ biết tâm tình của sẽ tính toán với dù luôn luôn hiểu
Bởi Ân Sở chỉ phái đưa vài thứ phủ Định Bắc vương lúc thị nhân đưa đồ đến phủ Định Bắc vương đã là khi Định Bắc vương hồi phủ hai ba canh giờ hôm nay xảy chuyện như mặt nữ nhi Hoàng đế phá hủy còn quỳ cầu kiến Hoàng đế thế mà vì nữ nhân tránh mà thấy làm cho quỳ nửa ngày thế mà tự đến đây cũng cho mời tiếp tiến cung tự giải thích nguyên nhân tất cả chỉ dùng một ít vàng bạc châu báu đến trấn an
Mấy thứ còn là ngày xưa chư ở trong hoàng cung Đại Tề cướp đoạt ngày đó mấy đều đoạt ít hiện nay sống dễ chịu ai bạc Trong lòng Định Bắc vương tỏa hàn khí “vù vù” nghĩ đến Đào gia trợ Ân Sở thành sự đó bây giờ Ân Sở thấy Đào gia ý kiến Đào phụ Đại Sở quốc lập Ân Sở xưng đế cuối cùng Đào phụ chỉ phong Quốc công thực quyền lấy chỉ là một ít bình dân xem trân quý vô cùng nhưng tí quyền lợi thực chất gì bây giờ Ân Sở cũng như với
Huynh kết nghĩa đồng sinh cộng tử quả nhiên chỉ là một câu nhạo mà thôi
Định Bắc vương ngay mặt thị nhân hô lớn hoàng ân mênh mông cuồn cuộn đợi thị nhân ly khai lấy trường đao chặt chém loạn đồ Ân Sở tặng
Ăn cháo đá bát chim quên ná đặng cá quên nơm đạo lý đây hiểu nhưng bây giờ Định Bắc vương phát hiện hình như đã hiểu một chút tâm lý đế vương
Ngày đó buổi tối từ khi Bách Hợp tiến nhiệm vụ đã lâu ngày mẫu thân nguyên chủ Lục Dung Hòa tiến trong cung một lần nữa Lục Dung Hòa tiến cung cũng cần thẻ bài như những khác Đào gia ở Sở quốc là một truyền kỳ ngoại lệ cho dù Đào thị phong vương đáng tiếc chân chính ở trong lòng dân Đại Tề địa vị bọn họ thì vĩnh viễn tôn quý hơn tân hoàng nhiều lắm Lục Dung Hòa dẫn một đám tiến cung bảo trong cung lưu tại ngoài điện trong phòng chỉ còn tâm phúc hai mẹ con mà thôi
Bà dẫn theo y nữ qua đây bắt mạch cho Bách Hợp khí sắc cô hồng hào hơn nhiều lúc mới thở phào nhẹ nhõm ngay đó mới nghiêm túc hỏi câu:
“Gần đây con đang làm gì Khó hề tìm cái chết cha con mọi việc do con chỉ cần con vui mừng bởi nương cũng tiến cung tùy con dằn vặt cái ác khí trong lòng nhưng bây giờ con bố trí cục diện cha con hỏi rốt cuộc con như thế nào” Lục Dung Hòa và trượng phu cũng là đồ ngốc gần đây Bách Hợp làm tất cả khác nhận thậm chí ngay cả Ân Sở cũng còn lấy tinh thần thế nhưng nuôi một đám mưu sĩ Đào gia nhanh chóng cảm thấy chỗ
Đầu tiên chính là bền chắc như sắt thép mấy nghĩa Ân thị đồng tâm ẩn ẩn hiềm nghi trở mặt Trước đây mấy nghĩa nhiều lần đồng tiến đồng lui triều đình mấy Định Bắc vương cùng Ân Sở cùng đồng lòng nơi chốn chống Đào thị thậm chí đánh đè Đào thị xuống Thế nhưng gần đây tình huống bắt đầu dần dần thay đổi Mấy Ân thị mặc dù vẫn đồng khí liên chi nhưng rõ ràng thần sắc mặt mấy nghĩa hề tự nhiên giống như biểu tình Hoàng đế Ân Sở cũng bắt đầu kiên nhẫn thậm chí lúc mấy nghĩa việc hậu cung thì thái độ Ân Sở sẽ cắt ngang chút lưu tình nào hơn nữa thô bạo khiển trách đây bao giờ tình huống nhất là hôm qua Định Bắc vương tiến cung quỳ gần hai canh giờ Hoàng đế tránh mà thấy giờ trong cung cũng đã truyền khắp trong đó rốt cuộc vì sợ rằng Ân Sở còn phản ứng mấy ngày Bách Hợp lợi dụng Đào gia buộc mấy nghĩa đưa nữ nhi tiến cung để cho trong lòng phu thê Lục Dung Hòa hiểu rõ
“Nữ nhi làm cái gì trong lòng nương đã sớm biết” Bách Hợp híp mắt cho dâng lên cho Lục Dung Hòa một chén trà nóng chung quy là nữ nhi hiếu thảo Lục Dung Hòa đưa tay nhận cũng uống bà biết mục đích Bách Hợp làm như Kể từ đó lợi đối Đào gia bởi mấy ngày nay Bách Hợp làm cái gì Đào thị quan tâm Lục Dung Hòa cũng tiến cung để tùy như
“Nghĩ kỹ” Lục Dung Hòa con khóe miệng vẻ mặt hoài nghi: “Lúc chết sống gả chính là con bây giờ làm chuyện cũng là con connha đầu thế nào tùy hứng như con như bảo cha nương như thế nào”
Lúc Đào Bách Hợp chết sống gả cho Ân Sở Vì thế tiếc tự hạ thân phận lúc gả cho tiểu tử áo vải hai bàn tay trắng khiến cho Đào gia danh môn thế phiệt trở thành trò cho Đại Tề tình cảnh lúc còn rành rành mắt Bây giờ quá khứ đến mười năm vài ngày Đào Bách Hợp vì Ân Sở thậm chí chết sống tính mạng của cũng để ý bây giờ cô lạnh tâm tính toán Ân Sở
Tuy Lục Dung Hòa chẳng thèm ngó tới tình yêu nữ nhi nhưng bà đau lòng tính mạng ái nữ bà mặc kệ Sở quốc thế nào cũng quản Đào gia tựa như lời trượng phu Đào thị tồn tại nhiều năm lúc tổ tiên cũng từng gặp qua ít sóng gió nếu như cửa ải Ân Sở chịu nổi thế hệ Đào thị bại cũng sẽ chết ở trong tay khác
Cư an thể tư nguy chỉ ở nguy nan Đào thị sẽ say hưởng lạc bên trong đất ấm suốt ngày mộng làm thế gia môn phiệt
“Cha con sợ Đào thị nguy hiểm chỉ cần con êm thì ông mới yên tâm cha mẹ chỉ mong điểm mà thôi” Lục Dung Hòa thở dài trang điểm tinh xảo khuôn mặt lộ vài phần quan tâm che dấu buông chén trà xuống mặt ngoài xem Đào Bách Hợp tùy hứng nhưng kì thực tính tình cương liệt vô cùng bắt đầu Đào phụ bất động thanh sắc nữ nhi chơi làm cho con xuất ngụm ác khí trong lòng thế nhưng thời gian dài Đào phụ một chút nóng ruột ôngkhông sợ giang sơn Đại Sở chơi suy sụp cũng sợ chính Bách Hợp liên lụy nhưng ông sợ hãi dựa tính cách nữ nhi khi chơi chết Ân Sở thì sẽ đồng quy vu tận với
Bi thương với chết tâm gần đây Bách Hợp ầm ĩ làm khó cũng tranh sủng với Giang Mẫn Châu an tĩnh nhu thuận như ngược càng làm cho lo lắng
Trong lòng một cỗ bi thương hiểu xông lên đầu đây là cảm xúc thuộc về nguyên chủ Bách Hợp đưa tay nắm lấy tay Lục Dung Hòa cha nương Đào thị sợ nguyên chủ liên lụy đây là tấm lòng cha mẹ yêu thương nhưng nguyên chủ cũng liên lụy cha mẹ đây là ý Đào Bách Hợp Giờ khắc cho dù tiếp thu tình tiết nhưng Bách Hợp mơ hồ một loại cảm giác như nàng liên lụy phu thê Lục Dung Hòa nàng chỉ nghĩ hai hằng tháng hàng năm cứ bình an như