Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 813
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 813 - Gặp lại hệ thống cung phi (8)
Nghe thấy câu hỏi của Vương thái hậu Bách Hợp cũng ý trả lời tiếp: “Bản cung tới là thông báo với Thái hậu một tiếng chuyện định bản cung sẽ cho làm Còn Trường Bình thực sự quy củ bản cung sẽ thỉnh nương phái ma ma phủ Công chúa giáo dục nàng cái gì gọi là quy củ nếu như Thái hậu chuyện gì bản cung liền trở về”
Coo hành sự lãnh ngạo như một thậm chí thái độ càng hung hăng càn quấy hơn Đào Bách Hợp Tuy lúc Bách Hợp nhả nguyện ý nạp cho Ân Sở nhưng Vương thái hậu nghĩ đến chính hỏi liên tiếp cô mấy câu cô cũng hờ hững trong lòng cũng cảm thấy phiền chán cũng tin tính cách Bách Hợp xoay chuyển ngược cho rằng cô là cẩu đổi đớp cứt giả bộ mà thôi
Thậm chí trong lòng Vương thái hậu còn đang suy đoán biết con gái của liên tiếp đưa nữ nhân tiến cung nhất là Giang Mẫn Châu cung để cho Đào Bách Hợp cảm thấy an cho nên cố ý nghĩ biểu hiện chính rộng lượng làm cho ở bên cô kéo tâm Hoàng đế cho nàng
Nghĩ tới những thứ trong lòng Vương thái hậu lạnh mấy tiếng mặc dù bà thích nữ nhân Giang Mẫn Châu đã mất trượng phu nhưng càng thích con dâu Bách Hợp cái thân phận quá cao khắp nơi áp chế bà Mặc dù Giang Mẫn Châu Ân Sở thích nhưng ở trong lòng Vương thái hậu chỉ cho nàng là một đồ chơi Bách Hợp thì giống đó chính là vợ Ân gia nâng tới cửa chính liều sống liều chết sinh hạ một đứa con trai cuối cùng thành công thể hưởng thụ làm một bà bà uy phong cũng đạt những nữ nhân khác liền tiện nghi mỗi khi nghĩ hết thảy trong lòng Vương thái hậu đều phiền muộn Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến quan hệ hai mẹ chồng nàng dâu cho tới bây giờ đều là nước lửa dung
Lúc Bách Hợp nghĩ làm cho ở bên cô mơ Bây giờ thời đại Đào thị đã qua thời đại thuộc về Ân gia mới tiến đến cô lăn qua lăn tìm nữ nhân cho Ân Sở cũng kể là thật tình là giả ý Đến lúc đó cũng cho cô bỡn quá hoá thật Bây giờ Ân Sở công thành danh toại cũng là lúc hưởng phúc
Vương thái hậu nhắm hai mắt lên tiếng nữa Bách Hợp mỉm đem danh sách rời
Ý nghĩ trong lòng vị lão thái thái thì Bách Hợp cũng đoán Thế nhưng cô làm tất cả điều thật đúng là vì kéo trái tim Ân Sở trở tình huống Đại Sở bây giờ tạm thời Bách Hợp cũng rõ ràng Ân Sở chỉ là xưng đế cũng là thiên hạ liền vững chắc Đại Tề vẫn là chia năm xẻ bảy theo danh phận đế vị Ân Sở danh chính ngôn thuận cách chân chính thống nhất thiên hạ còn sớm lúc Ân Sở liền vội vã thoát khỏi Đào gia khống chế tự lập môn hộ lộ qua cầu rút ván tâm cũng chẳng trách xuống tay bỏ mầm tai họa
Thiên hạ định mà đã chơi nữ nhân như một chỉ cái dũng của thất phu mà ánh mắt đến đại cục Bách Hợp thật rõ nguyên chủ là như thế nào mà thích đã thích chơi nữ nhân thì tống cho một ít
Tiến nhiệm vụ những giờ tới nay thừa dịp giai đoạn dưỡng thương tình huống đại khái Bách Hợp cũng rõ ràng bây giờ Ân Sở chiếm cứ một phần trăm giang sơn Đại Tề lúc thủ hạ binh mã tổng cộng thập chừng năm vạn lúc là nặng nghĩa khí võ công cao cường giương cờ khởi nghĩa vì Đào thị giúp đỡ thanh danh cực vang chiêu một nhóm hiệp khách vì sử dụng trong đó mấy thân thủ lợi hại cùng kết bái
Sau khi Đại Tề loạn Ân Sở khởi nghĩa xưng vương đã dùng đến Đào gia nhưng đề phòng Đào gia bởi tất cả mấy binh quyền đều tập trung ở mấy kết nghĩa của vô cùng tín nhiệm mấy mà mấy cũng trung thành và tận tâm trong quá trình chinh chiến bảy tám năm vẫn theo bao giờ hai lòng với Ân Sở cũng tin tưởng bọn họ giao binh quyền tay mỗi bọn họ thì ngược lúc Đào gia bỏ nhiều nhất nhưng đạt gì Ân Sở xưng đế Đào gia chỉ Quốc công xưng hô quả thực khiến bất ngờ
Chính Ân Sở ý nghĩ xa trông rộng nhưng mấy là võ công xuất chúng mà là hạng nặng nghĩa khí nếu như mấy nghĩa đồng lòng cùng lực thì quả thậtcó một ngày sẽ Ân Sở lợi dụng xong một cước đá văng thế nhưng điều kiện tiên là mấy nghĩa tâm ý phụ trợ Ân Sở
Trong mấy nghĩa thì Ân Sở hàng cuối cùng bây giờ thiên hạ định mọi tâm ý dốc sức vì Ân Sở đãi ngộ coi như là công bằng phúc hậu bởi mọi đều cam tâm tình nguyện bán mạng vì nhưng nếu một ngày sự cân bằng đánh vỡ giữa mọi ham cá nhân thì mấy sẽ vô tư xuất lực vì Ân Sở như khó mà
Trong triều đình mấy đồng tâm hiệp lực nghĩ ly gián tình cảm của bọn họ dễ nhưng nếu như thể bắt hậu cung tay thế thì dễ dàng hơn nhiều Ân Sở năm nay hai mươi tám nguyên bản gia cảnh bần cùng bởi vì ái mộ Giang Mẫn Châu nhưng trong nhà thực sự quá nghèo bản thân chiến tích lớn tuổi vẫn còn đang theo khác lăn lộn trong giang hồ bởi tới 20 tuổi còn cưới vợ lúc Đào Bách Hợp gả cho thì đã 23 tuổi mấy kết nghĩa lớn tuổi nhất gần bốn mươi nhỏ nhất cũng đã 34-35 theo tin tức gần đây Bách Hợp tìm hiểu trong mấy nhiều từng cưới vợ nạp gối cũng nhi nữ con gái lớn đã biết kết nghĩa nhỏ tuổi nhất nữ nhi thiếu tuổi một chút nhưng bài trừ thê thất nhà mẹ đẻ hoặc là thân thích nữ nhi
Một khi những nữ nhân đưa cung chẳng sợ lúc bắt đầu những kết nghĩa tư tâm nhưng nữ nhi tranh đấu cùng Bách Hợp cũng tin từ bên trong phá hư tình Chỉ cần chỗ hậu cung nữ nhân thì tranh đấu đây mãi mãi là đạo lý biến cảm tình kết nghĩa đó cho dù chí thân cốt nhục tranh đấu đến lúc đó quan hệ danh lợi đừng đến lúc đó chỉ là kết nghĩa chính là ruột thịt cũng thể đỏ mắt tranh giành kêu đánh kêu giết
Vương thái hậu vẫn hi vọng con trai của thê thành đàn con cháu đầy đàn thằng ngốc bất mãn Đào Bách Hợp chính thay nàng đến thỏa mãn
Đem ý nghĩ trong đầu kiềm chế xuống danh sách Bách Hợp cầm trong tay nhẹ nhàng xoa âm thanh hệ thống lần nữa vang lên trong đầu:
“Đinh Bảy tên kỹ nữ thất sủng khen thưởng đôi mắt sáng to”
Hệ thống thực sự sốt ruột vì để cho cô tăng cơ hội thành nhiệm vụ nhiệm vụ như cũng ban bố cái gì Bách Hợp cũng kịp làm nó cũng đã bắt đầu gia tăng cho hai lần khen thưởng thể chờ đợi đưa đồ cho trong lòng Bách Hợp một chút vui mừng cũng cô chỉ biết ăn nhu nhược bắt tay ngắn cô thật sự sợ hãi hệ thống khen thưởng cho cô như chăn heo lúc cấp càng nhiều thì cuối cùng một ngày cả vốn lẫn lời sẽ về giống như đem súc vật nuôi mập để giết bàn tay Bách Hợp nắm thật chặt tạm thời biết hệ thống giấu ở nơi nào tìm biện pháp giải quyết nên trong lòng phiền loạn cô đầu liếc mắt Giang Mẫn Châu ấn đất lúc nàng giãy giụa đến trâm tóc tán loạn vạt áo cổ áo đều rời rạc một chút lộ tảng lớn da thịt trắng tuyết con mắt Bách Hợp híp híp:
“Buông Giang Quý nhân gỡ khăn trải bàn mà Giang Quý nhân qua xuống bữa tối tặng cho Hoàng thượng nhắm rượu uống Chắc hẳn Giang Quý nhân dính thở của hồ ly bữa tối nhất định long tâm Hoàng thượng thể vui mừng đụng hai chén cơm” Cô phát tiết Ân Sở lúc cũng mặc kệ Ân Sở Hoàng đế một mặt tư thái ưu nhã lên Giang Mẫn Châu như thế chỉ tức giận đến con ngươi đỏ lên hận thể tự cào rách gương mặt Bách Hợp hai ma ma lĩnh mệnh buông nàng nàng tức giận đến thân run run trong lúc nhất thời sức lực nào
Đây chính là thân phận nô tỳ bi ai trong đầu Giang Mẫn Châu nghĩ đến ngày xưa Ân Mẫn từng đã với nàng cả nàng run run Bách Hợp theo cao cao tại thượng bậc thang xuống đuôi áo phía cô kéo dài sàn nhà mái tóc như mây mang trang sức tua cờ nhẹ nhàng lắc lư qua bên nàng thì đầu Bách Hợp cũng thấp chóp mũi Giang Mẫn Châu thấy một cỗ làn gió thơm thấy vị quý nữ Đại Tề ngày xưa mặt chỉ cao khí ngang dẫn đại đội ly khai nghĩ đến chính ở mặt cô sức trói gà chặt mặc cô xâm lược thì môi nàng cắn
Nàng nhiều chỉ một chỗ dựa cường lực vững chắc một cuộc sống lúc tuổi già vinh hoa phú quý Bách Hợp đã chiếm cứ vị trí nữ nhân Đại Sở tôn quý nhất chỉ thể khuất cư làm vì như Bách Hợp cũng thể bỏ qua nàng mà nhục nhã nàng như Giang Mẫn Châu ngày xưa cũng là xuất thân quý nữ phối Ân Sở dư dả thời đại mạnh là vua nam nhân ba vợ bốn nàng hầu cái gì đúng Mẹ con Bách Hợp ỷ thân phận ba lần bốn lượt nhục nhã nàng nếu một ngày cũng thể đến độ cao như cô khi đó quỳ mặt đất đến nhếch nhác chịu nổi chính là mẹ và con Đào thị mà cao cao tại thượng qua nên là
Ân Mẫn từng cho nàng tiến cung nên mang thai cố gắng long tâm của hoàng đế bây giờ danh nghĩa Ân Sở chỉ một đứa con trai bất đắc dĩ thụ phong Thái tử thế nhưng nghĩ đứa nhỏ chết non là một việc dễ bao nhiêu Ân Nguyên Ấp lớn lên còn thời gian dài thậm chí Ân Mẫn ám chỉ nàng như nàng thai thì Ân Mẫn tất sẽ trợ nhi tử nàng thẳng thượng mây xanh mà đem Đào thị mẹ con đuổi tận giết tuyệt